Nội dung truyện
Từ đó, họ bắt đầu hẹn hò. Nhưng mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng, lén lút, vì Phương Ly không muốn con cái khó xử. Cô chưa sẵn sàng giới thiệu Minh với lũ trẻ, sợ chúng chưa quen với ý tưởng mẹ có người mới. Họ gặp nhau ở những nơi kín đáo: quán cà phê nhỏ, công viên vắng vẻ, hoặc dạo bước ven sông vào buổi tối muộn. Những đụng chạm ban đầu rất tinh tế, như tay Minh khẽ chạm eo cô khi dẫn qua đường, hay ngón tay anh vuốt nhẹ mái tóc bob ngắn của cô. Mỗi lần như thế, Phương Ly cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy qua, không phải cơn thèm khát dữ dội như xưa, mà là sự rung động sâu sắc.
Một buổi chiều, họ ngồi ở công viên, Minh mang theo giỏ picnic với bánh mì kẹp và trái cây. “Anh tự làm đấy,” anh cười, và Phương Ly cười theo, cảm động trước sự chu đáo. Họ ăn, trò chuyện, và khi gió thổi, Minh kéo cô sát lại, tay anh vòng qua vai cô. “Em lạnh không?” anh hỏi, giọng dịu dàng. Phương Ly lắc đầu, nhưng vẫn nép vào anh, cảm nhận sức ấm từ cơ thể vạm vỡ. Đó là đụng chạm đầu tiên kéo dài, và cô cảm thấy an toàn, như được che chở. Cảm xúc tuôn trào: cô kể về những năm tháng cô đơn, về cơn thèm khát từng khiến cô lạc lối, và Minh chỉ lắng nghe, không phán xét. “Anh ở đây rồi, em không cần phải một mình nữa,” anh thì thầm, hôn nhẹ lên trán cô.
Những buổi hẹn tiếp theo, họ dần thân mật hơn. Một lần, ở quán cà phê quen thuộc, Minh cầm tay cô dưới bàn, ngón tay anh đan xen vào tay cô, siết nhẹ. Phương Ly đỏ mặt, tim đập nhanh. “Anh… anh mạnh mẽ hơn xưa nhiều,” cô nói. Minh cười: “Vì em đấy. Anh muốn là chỗ dựa cho em.” Họ hôn nhau lần đầu tiên sau ba năm – một nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào, không vội vã. Môi anh chạm môi cô, tay anh vuốt ve lưng cô qua lớp váy mỏng, và Phương Ly cảm thấy cảm xúc dâng trào: yêu thương, biết ơn, và một chút hồi hộp. Họ lén lút như đôi tình nhân trẻ, tránh những nơi đông người, và mỗi lần chia tay, Minh luôn thì thầm: “Anh yêu em, và anh sẽ chờ đến khi em sẵn sàng.”