Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 103: Gia đình nhỏ
Ngày 20 tháng 12 năm 2034, thư viện cung điện Zarzuela chìm trong tĩnh lặng, ánh nắng mùa đông yếu ớt xuyên qua cửa sổ kính màu, vẽ hoa văn lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch trắng, phản chiếu sắc xanh, đỏ, vàng như cầu vồng vỡ. Giá sách gỗ óc chó cao chạm trần, xếp đầy kinh thánh da bò, thơ Federico García Lorca, và tài liệu thiên văn từ NASA, tỏa mùi da cũ, mực in, và sáp ong. Nam ngồi trên ghế nhung đỏ thêu vàng, mặc áo sơ mi xanh navy ôm sát cơ ngực săn chắc, vest xám Hugo Boss, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, mở laptop MacBook Pro, màn hình sáng rực, phản chiếu đôi mắt nâu sâu thẳm. Anh vừa rời phòng ngủ, nơi Leonor, 26 tuổi, đang cho Isabella bú, ánh mắt lấp lánh, váy lụa trắng bó sát vú căng tròn, núm vú hồng nhạt hiện mờ qua vải, thì thầm: “Nam, anh bận lắm à? Tối nay chơi với Isabella, nhé. Con bé thích anh bế.” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn trán cô, cảm nhận da mịn, mùi nước hoa oud thoảng nhẹ: “Leonor, anh sẽ dành thời gian. Em và con là ánh sáng của anh.” Nhưng lòng anh nặng trĩu, nghĩ về email từ Jetsun Pema, ảnh Dorji, 8 tháng tuổi, cười rạng rỡ, và lời khiển trách vì bỏ rơi mẹ con cô.
Nam ánh mắt lấp lánh, mở hộp thư, thấy báo cáo từ Jetsun về hệ thống oxy khách sạn vũ trụ, chi tiết tấm pin graphene, ống dẫn oxy kép, và thử nghiệm chống bức xạ ở quỹ đạo thấp. Ảnh Dorji đính kèm, cậu bé ngồi trên thảm xanh, mắt nâu lấp lánh, da trắng ngọc trai, tay nắm khối rubik đỏ-vàng, miệng cười toe, lộ hai răng sữa nhỏ xíu. Anh ánh mắt lấp lánh, tim nhói đau, tội lỗi như sóng thần: “Dorji, con trai cha. Phú Quốc ngày 27/12, cha sẽ đến.” Anh nghĩ về lịch trình dày đặc: họp NASA ngày 22/12, Giáng sinh 24-25/12, Phú Quốc 27/12, và phỏng vấn với Beatrice Borromeo tại Ý. Anh ánh mắt sắc lạnh, quyết định dời lịch với Beatrice để giảm áp lực, tập trung cho Leonor, Isabella, và Jetsun.
Anh mở email, ngón tay lướt trên bàn phím, móng tay bóng loáng, gõ với nhịp điệu gấp gáp, giọng trang trọng:
“Beatrice thân mến,
Cảm ơn cô vì bài viết xuất sắc về công chúa Isabella, đã tôn vinh hình ảnh hoàng gia Tây Ban Nha và truyền tải niềm vui của chúng tôi. Do lịch trình gia đình, đặc biệt là thời gian dành cho Leonor và Isabella sau khi sinh, cùng các cam kết với AstroViet, bao gồm nghiệm thu khách sạn vũ trụ và họp với NASA, tôi xin đề nghị dời cuộc phỏng vấn tại Ý sang khoảng 15-20 tháng 1 năm 2035. Tôi rất mong gặp cô tại Milan hoặc Lake Como để chia sẻ về AstroViet và tầm nhìn không gian. Mong cô thông cảm và đề xuất thời gian phù hợp.
Chúc cô một Giáng sinh an lành, ấm áp bên gia đình.
Trân trọng,
Nam”
Anh ánh mắt lấp lánh, đọc lại, ký ức về Beatrice tại Madrid thoáng qua: váy lụa đen Armani bó sát, lộ đường cong hông, ánh mắt nâu thông minh, nụ cười dịu dàng, cái hôn má thoảng hương hoa nhài, và giọng nói trầm ấm: “Tôi chờ cậu ở Ý”. Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập nhẹ, nhưng dập tắt cảm xúc, nhấn gửi, màn hình lóe sáng, email biến mất vào không gian số. Anh ánh mắt sắc lạnh, mở báo cáo của Jetsun, đọc chi tiết về hệ thống oxy: 99.8% hiệu suất, 12 giờ dự phòng, và tấm graphene chịu nhiệt 3,000°C. Anh ánh mắt lấp lánh, thì thầm: “Jetsun, em làm xuất sắc. Khách sạn vũ trụ sẽ là kỳ quan.” Anh gọi trợ lý AstroViet, Maria, 30 tuổi, tóc vàng, mắt xanh, ánh mắt lấp lánh, qua điện thoại: “Maria, sắp xếp họp NASA ngày 22/12, 10 giờ sáng, và chuyến bay đến Phú Quốc ngày 27/12, chuyên cơ AstroViet. Đảm bảo lịch trống cho Giáng sinh, không cuộc gọi nào.” Maria giọng chuyên nghiệp, vang qua loa: “Vâng, thưa anh. Tôi gửi lịch và vé trong một giờ.”
Bốn giờ sau, chuông email vang lên, Beatrice trả lời từ Milan, giọng thư thanh lịch, hiện trên màn hình:
“Nam thân mến,
Tôi hiểu gia đình và AstroViet đang đòi hỏi nhiều thời gian của cậu, đặc biệt với công chúa Isabella mới sinh và các dự án không gian đầy tham vọng. Tôi đồng ý dời phỏng vấn sang tháng 1, đề xuất ngày 18/1 tại Lake Como, trong một biệt thự yên tĩnh bên hồ, rất phù hợp để thảo luận về AstroViet. Hãy xác nhận khi cậu sẵn sàng, và tôi sẽ sắp xếp mọi thứ. Chúc cậu, công chúa Leonor, và công chúa Isabella một Giáng sinh ấm áp, tràn ngập yêu thương.
Thân,
Beatrice Borromeo”
Nam ánh mắt lấp lánh, thở phào, cảm giác như trút được một khối đá, thì thầm: “Beatrice, cảm ơn cô. Lake Como, 18/1, mình sẽ đến.” Anh tưởng tượng không khí lạnh giá bên hồ Como, biệt thự đá cổ, ánh trăng lấp lánh trên mặt nước, và giọng Beatrice, dịu dàng nhưng sắc sảo, hỏi về AstroViet. Anh ánh mắt lấp lánh, đóng laptop, đứng dậy, bước ra hành lang Zarzuela, ánh đèn chùm pha lê lấp lánh, phản chiếu trên tranh chân dung nữ hoàng Isabella I, tên con gái anh. Anh nghĩ: “Isabella, Leonor, các em là ánh sáng. Jetsun, Dorji, anh sẽ chuộc lỗi.” Anh kiểm tra đồng hồ: 3:30 chiều, đủ thời gian đến cửa hàng Cartier trên phố Serrano, chọn thêm quà Giáng sinh: một đôi khuyên tai ngọc trai cho Leonor, và một chuỗi hạt lụa cho Isabella.
Đêm 24 tháng 12, cung điện Zarzuela hóa thành xứ sở thần tiên, ánh đèn vàng từ hàng trăm ngọn nến lấp lánh, phản chiếu trên tường đá cẩm thạch trắng và trần thạch cao chạm khắc hoa văn Baroque, tạo bóng mờ nhảy múa. Cây thông cao 5 mét ở sảnh chính rực rỡ, trang trí bóng thủy tinh bạc, ngôi sao vàng ròng nặng 2 kg, ruy băng lụa đỏ dài 10 mét, chuông đồng nhỏ kêu leng keng, và đèn LED trắng lấp lánh như sao trời. Hoa hồng trắng, lá thông xanh, quả holly đỏ, và dây tầm gửi xếp dọc cầu thang xoắn bằng đá granite, tỏa hương ngọt ngào, hòa quyện với mùi bánh quy gừng, rượu vang nóng pha quế, và gỗ thông cháy tí tách trong lò sưởi. Dàn nhạc hoàng gia, tám nhạc công mặc lễ phục đen, chơi “Noche de Paz” trên violin, cello, và harp, âm thanh trong trẻo vang vọng, làm rung động ly pha lê trên bàn. Nam, mặc vest xanh đậm Tom Ford, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực, cà vạt lụa đỏ, ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh Leonor, 26 tuổi, váy lụa đỏ Versace bó sát, cổ chữ V sâu, lộ khe ngực căng tròn, vú phập phồng, mông săn chắc lấp lánh, tóc nâu xõa sóng, đeo vòng cổ ngọc trai Van Cleef & Arpels anh tặng, ánh mắt rực rỡ, môi đỏ mọng bóng loáng. Cô ôm Isabella, 1 tháng tuổi, mặc váy lụa hồng thêu hoa, tóc đen mịn lấp lánh, ngủ yên trong chăn lụa trắng, môi hồng hé mở, lông mi dài cong vút.
Gia đình hoàng gia Tây Ban Nha quây quần trong sảnh: vua Felipe VI, 66 tuổi, vest đen, tóc bạc chải ngược, ánh mắt nghiêm nghị, cầm ly rượu vang Rioja, ánh đỏ lấp lánh; hoàng hậu Letizia, 61 tuổi, váy lụa xanh nhạt, tóc nâu buộc thấp, ánh mắt lấp lánh, đeo khuyên tai sapphire xanh thẳm; công chúa Sofía, 26 tuổi, váy lụa trắng, tóc nâu buộc cao, ánh mắt rạng rỡ, bế Isabella, thì thầm: “Chị, con bé là thiên thần! Nhìn tóc nó kìa, đen như mực Tàu!” Leonor ánh mắt lấp lánh, cười dịu, vuốt tóc Isabella: “Sofía, em sẽ là dì tuyệt nhất. Con bé thích em bế, nhìn kìa, nó cười!” Các thành viên khác, Infanta Elena, 70 tuổi, váy len đỏ, ánh mắt lấp lánh, kể chuyện về Giáng sinh thời Franco; Infanta Cristina, 69 tuổi, váy lụa đen, giọng rôm rả, ôm cháu; và bốn đứa trẻ, cháu của Elena, chạy quanh cây thông, mở quà, tiếng cười trong trẻo vang vọng, làm nến rung nhẹ.
Buổi tiệc diễn ra ở Salón de Tapices, tường treo thảm thêu vàng từ thế kỷ 16, mô tả chiến thắng Lepanto, ánh đèn chùm pha lê lấp lánh, chiếu lên bàn gỗ óc chó dài 10 mét, phủ khăn lụa trắng thêu chỉ bạc, bày nến bạc cao 30 cm, hoa lily trắng, và thực đơn hoàng gia: súp tôm hùm đỏ rực, thơm mùi nghệ tây; cá tuyết nướng với sốt kem béo, điểm xuyết trứng cá muối; thịt bò Wagyu nướng than, chảy nước hồng, kèm nấm truffle đen; khoai tây nghiền trộn bơ vàng, rắc muối biển Maldon; và bánh turrón hạnh nhân, kem vani, sốt caramel lấp lánh. Nam ánh mắt lấp lánh, ngồi cạnh Leonor, tay chạm tay cô, cảm nhận da mịn, móng tay sơn nude lấp lánh, mùi nước hoa oud thoảng nhẹ, thì thầm: “Leonor, em đẹp như nữ hoàng đêm nay. Isabella làm Giáng sinh này đặc biệt.” Cô ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, môi đỏ mọng cong nhẹ, giọng dịu: “Nam, anh làm em hạnh phúc. Nhìn con bé ngủ kìa, em muốn ôm mãi.” Anh ánh mắt lấp lánh, nhìn Isabella trong nôi bên bàn, tóc đen mịn lấp lánh, nghĩ: “Isabella, con là kỳ tích. Leonor, em là tất cả.” Nhưng hình ảnh Dorji, mắt nâu lấp lánh, và giọng Jetsun, run rẩy trên Zoom (Chương 101), thoáng qua, làm tim anh nhói đau: “Dorji cần cha.”
Felipe đứng dậy, nâng ly, giọng trầm vang, át tiếng violin: “Vì công chúa Isabella, ánh sáng mới của vương triều, vì Leonor, Nam, và gia đình chúng ta. Que la Navidad nos una siempre.” Quan khách, khoảng 50 người, vỗ tay, ánh mắt lấp lánh, ly rượu vang lấp lánh, phản chiếu ánh đèn pha lê. Letizia ánh mắt lấp lánh, chạm ly với Nam, giọng dịu: “Nam, cậu làm tốt với Leonor và Isabella. Cung điện này cần cậu.” Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu: “Hoàng hậu, con chỉ muốn họ hạnh phúc.” Sofía ánh mắt lấp lánh, kể về chuyến trượt tuyết ở Baqueira, giọng rôm rả: “Nam, năm sau anh chị phải đi cùng! Isabella sẽ thích tuyết, em cá đấy!” Anh ánh mắt lấp lánh, cười: “Sofía, chắc chắn rồi. Nhưng con bé phải biết đi đã!” Elena ánh mắt lấp lánh, kể chuyện về Giáng sinh 1975, giọng trầm: “Hồi đó, cha ta, Juan Carlos, tổ chức tiệc ở đây. Không cây thông nào đẹp như hôm nay.” Nam ánh mắt lấp lánh, lắng nghe, nghĩ: “Hoàng gia này là nhà mình. Mình không được để bí mật phá hủy.”
Sau tiệc, gia đình quây quần bên cây thông, trao quà trong tiếng cười. Nam tặng Leonor đôi khuyên tai ngọc trai Cartier, viên ngọc lấp lánh như ánh trăng, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, cho tình yêu vĩnh cửu của anh.” Cô ánh mắt lấp lánh, nước mắt lấp lánh, ôm anh, hôn má, môi đỏ mọng chạm da anh, nóng ran, giọng run: “Nam, em yêu anh. Chúng đẹp hơn cả giấc mơ.” Cô tặng anh sổ da khắc tên Isabella, bìa chạm hoa văn vàng, giấy lụa Pháp, giọng dịu: “Nam, viết hành trình làm cha của anh. Isabella sẽ đọc khi lớn.” Anh ánh mắt lấp lánh, vuốt sổ, cảm nhận da mềm, nghĩ: “Leonor, em chạm vào tim anh.” Anh tặng Isabella chuỗi hạt lụa hồng, hạt ngọc trai nhỏ lấp lánh, thì thầm: “Con yêu, cha sẽ luôn bảo vệ con.” Sofía ánh mắt lấp lánh, hát villancico “Campana sobre Campana”, giọng trong trẻo, làm Isabella mở mắt, lấp lánh, môi hồng cong nhẹ, khiến mọi người reo lên: “Con bé cười rồi! Thiên thần nhỏ!” Felipe ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc Leonor: “Con gái, con làm ta tự hào. Isabella là tương lai.” Nam ánh mắt lấp lánh, ôm Leonor, cảm nhận hơi ấm qua lụa đỏ, nhưng nghĩ về Jetsun: “Ngày 27/12, Phú Quốc, mình sẽ chuộc lỗi.” Tiệc kết thúc, quan khách rời đi, cung điện tĩnh lặng, chỉ còn tiếng chuông nhà thờ Santa María vang vọng từ xa.
Đêm Giáng sinh, sau khi y tá hoàng gia đưa Isabella vào phòng riêng, Nam và Leonor trở về phòng ngủ hoàng gia, ánh trăng bạc xuyên qua rèm lụa trắng, chiếu hoa văn lấp lánh trên giường lụa trắng, chăn nhung đỏ gấp gọn, gối thêu vàng óng ánh. Căn phòng rộng, tường đá cẩm thạch trắng khắc hoa văn Baroque, lò sưởi tí tách, tỏa mùi gỗ thông cháy, hòa quyện với hương nước hoa oud của Leonor và mùi da thuộc từ vest Nam, làm không khí ngập dục vọng. Nam, áo sơ mi cởi ba cúc, cơ ngực săn chắc lấp lánh, sẹo mờ trên vai lấp lánh, ánh mắt lấp lánh, khóa cửa, tiếng chốt sắt vang khô khốc. Anh quay lại, thấy Leonor đứng cạnh giường, váy lụa đỏ Versace bó sát, cổ chữ V sâu, lộ khe ngực căng tròn, vú phập phồng, núm vú hồng nhạt hiện mờ qua vải, mông săn chắc lấp lánh, tóc nâu xõa sóng, ánh mắt rực rỡ, môi đỏ mọng bóng loáng, móng tay sơn nude lấp lánh. Cô bước gần, váy cọ vào đùi, lụa kêu sột soạt, giọng dịu dàng, hơi run, nhưng cháy bỏng: “Nam, em hồi phục hoàn toàn. Đêm nay… em muốn anh, như lần đầu ở Mallorca. Làm em tan chảy.” Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, dục vọng bùng cháy sau bốn tháng kiêng cữ, bước tới, tay vuốt tóc cô, lọn tóc mềm mại quấn quanh ngón tay, cảm nhận da mịn, mùi oud nồng nàn, thì thầm: “Leonor, em chắc chứ? Anh khao khát em, nhưng không muốn em mệt. Em là công chúa của anh.” Cô ánh mắt lấp lánh, kiễng chân, môi đỏ mọng chạm môi anh, lưỡi lướt nhẹ, hơi thở nóng ran, lưỡi quấn lấy lưỡi anh, nước miếng lấp lánh, giọng rạo rực: “Nam, em muốn anh, ngay bây giờ. Làm em cảm nhận anh, sâu nhất.”
Nam ánh mắt lấp lánh, tay kéo khóa váy lụa đỏ, tiếng khóa kêu rè rè, vải trượt xuống sàn đá, lộ thân hình hoàn mỹ: vú căng tròn, núm vú hồng nhạt cứng lên, lấp lánh mồ hôi, bụng phẳng mịn, hông cong lấp lánh, đùi săn chắc, da trắng ngọc trai lấp lánh dưới ánh trăng. Anh lưỡi liếm cổ cô, xuống khe ngực, mút núm vú, lưỡi xoáy quanh, tay bóp vú, ngón tay xoa núm, cảm giác nóng ran, vú mềm mại như lụa, núm cứng như ngọc. Cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, tóc nâu rối bời, móng tay bấu vai anh, để lại vệt đỏ, rên nhỏ: “Nam, sướng… vú em… anh làm em điên!” Anh ánh mắt lấp lánh, mút mạnh, lưỡi đè núm vú, tay kia xoa vú còn lại, cảm nhận nhịp tim cô đập mạnh, mùi mồ hôi thoảng nhẹ, ngọt như mật ong. Anh cởi áo sơ mi, ném lên ghế nhung, để lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh, lông ngực đen mịn, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm: “Leonor, em đẹp quá. Anh muốn nuốt em.”
Anh quỳ xuống, kéo váy cô xuống, lụa đỏ nhàu nhĩ, lộ lồn hồng hào, lông đen mịn ướt át, dâm thủy lấp lánh như ngọc trai, chảy xuống đùi, thấm sàn đá. Anh ánh mắt lấp lánh, lưỡi liếm lồn, tách môi lồn, môi lồn hồng nhạt run rẩy, lưỡi mút âm vật, ngón giữa xoáy sâu, chạm điểm G, ngón cái xoa âm vật, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ rực, lông mi run rẩy, móng tay cào tóc anh, rên lớn: “Nam, lồn em… ướt quá! Liếm nữa… em sướng!” Lồn cô co bóp, dâm thủy phun ra, lấp lánh, chảy thành dòng, thấm xuống lụa trắng, xuống đùi, sàn đá lấp lánh như mưa ngọc. Anh ánh mắt lấp lánh, lưỡi liếm mạnh, mút dâm thủy, ngón tay ra vào, lồn cô siết chặt, âm thanh ướt át vang lên, chụt chụt, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: “Nam, em ra… lồn em ra!” Lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống cằm anh, xuống ngực, lấp lánh, cơ thể cô run rẩy, đùi ép chặt mặt anh, mồ hôi lấp lánh trên trán, tóc nâu dính vào má.
Leonor ánh mắt lấp lánh, kéo anh lên, tay run rẩy cởi quần, nút quần bật ra, tiếng khóa kéo kêu rè rè, lộ chim anh, cứng lên, đỏ rực, dài 20 cm, đầu chim bóng loáng, rỉ nước, mạch máu xanh nổi rõ, lấp lánh dưới ánh trăng, lông đen mịn quanh gốc. Cô ánh mắt lấp lánh, nắm chim, ngón tay mịn màng vuốt nhẹ, móng tay lấp lánh, lưỡi liếm đầu chim, mút sâu, môi đỏ mọng siết chặt, lưỡi xoáy quanh đầu, làm anh cong người, ánh mắt lấp lánh, tay vuốt tóc cô, rên lớn: “Leonor, miệng em… nóng quá! Mút nữa, anh sướng!” Cô ánh mắt lấp lánh, mút mạnh, lưỡi đè mạch máu, tay vuốt gốc chim, nước miếng lấp lánh, chảy xuống cằm, xuống ngực cô, lấp lánh. Anh ánh mắt lấp lánh, cảm nhận miệng cô nóng bỏng, lưỡi mềm mại, rên lớn: “Leonor, em làm anh điên! Anh muốn vào em!”
Anh ánh mắt lấp lánh, đẩy cô xuống giường, lụa trắng nhàu nhĩ, đâm mạnh vào lồn, lồn hồng hào siết chặt, nóng bỏng, dâm thủy lấp lánh, làm anh rên lớn: “Leonor, lồn em chặt quá! Anh không chịu nổi!” Cô ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu chặt, môi đỏ mọng hé mở, lưỡi thè ra, nước miếng lấp lánh, rên lớn: “Nam, đâm sâu… em ra!” Anh đâm mạnh, mỗi nhịp làm lồn cô phun nước, lấp lánh, âm thanh ướt át vang lên, chụt chụt, giường kêu cọt kẹt, lụa trắng ướt sũng. Cô ánh mắt lấp lánh, móng tay cào lưng anh, để lại vệt máu, rên lớn: “Nam, lồn em… sướng quá!” Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun ra, lấp lánh, chảy xuống mông, xuống lụa, sàn đá lấp lánh. Anh ánh mắt lấp lánh, lưỡi liếm môi cô, nuốt nước miếng, tay bóp vú, xoa núm vú, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ rực, mồ hôi lấp lánh, rên lớn: “Nam, em ra… lần nữa!”
Họ đổi tư thế, Leonor quỳ trên giường, mông săn chắc chổng lên, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống đùi, thấm vào lụa trắng, tạo vệt ướt lấp lánh. Anh ánh mắt lấp lánh, đứng sau, tay bóp mông, ngón tay tách lồn, lưỡi liếm hậu môn, lưỡi xoáy nhẹ, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: “Nam, hậu em… sướng quá!” Anh ánh mắt lấp lánh, đâm chim vào lồn, lấp đầy, mỗi nhịp mạnh hơn, làm lồn cô phun nước, lấp lánh, âm thanh chụt chụt vang vọng. Anh tay bóp mông, ngón tay xoa âm vật, lưỡi liếm lưng cô, cắn nhẹ, để lại dấu răng đỏ, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: “Nam, lồn em… ra nữa!” Lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống đùi anh, xuống sàn, cơ thể cô run rẩy, móng tay bấu lụa, xé rách một góc, lụa trắng lấp lánh dâm thủy.
Họ đổi tư thế lần nữa, Nam nằm ngửa, chim vẫn cứng, lấp lánh tinh và dâm thủy, đỏ rực, mạch máu nổi rõ. Leonor ánh mắt lấp lánh, trèo lên, lồn hồng hào trượt xuống chim anh, siết chặt, làm cả hai rên lớn: “Leonor, lồn em… nóng quá!” “Nam, chim anh… lấp đầy em!” Cô ánh mắt lấp lánh, nhún mạnh, vú căng tròn nảy lên, núm vú hồng nhạt lấp lánh, tóc nâu rối bời, mồ hôi lấp lánh trên da trắng mịn màng, chảy xuống khe ngực, xuống bụng, lấp lánh như ngọc. Anh ánh mắt lấp lánh, tay bóp mông, ngón tay tách lồn, xoa âm vật, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: “Nam, em ra… lồn em ra!” Lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống chim anh, xuống lụa trắng, sàn đá, âm thanh ướt át vang lên, chụt chụt. Anh ánh mắt lấp lánh, đẩy hông lên, đâm sâu, tay bóp vú, xoa núm vú, lưỡi liếm môi cô, nuốt rên, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: “Nam, em… không chịu nổi!”
Họ đổi tư thế cuối, Leonor nằm ngửa, chân giang rộng, lồn hồng hào ướt át, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống hậu môn, lấp lánh. Anh ánh mắt lấp lánh, đâm vào, lồn cô siết chặt, nóng bỏng, mỗi nhịp làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ rực, lông mi run rẩy, rên lớn: “Nam, đâm mạnh… em muốn anh ra!” Anh ánh mắt lấp lánh, đâm nhanh, chim căng tức, lưỡi liếm núm vú, tay xoa âm vật, làm cô cong người, lồn phun nước, lấp lánh, rên lớn: “Nam, em ra… lần cuối!” Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun ra, lấp lánh, chảy khắp lụa, sàn đá. Anh ánh mắt lấp lánh, rên lớn: “Leonor, anh ra!” Chim anh phun tinh, nóng bỏng, lấp lánh, lấp đầy lồn cô, tràn ra, chảy xuống mông, lấp lánh, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, giọng lạc đi: “Nam, anh… làm em yêu anh hơn!”
Họ nằm trên giường, ánh trăng chiếu qua rèm, lấp lánh trên da trắng mịn màng của Leonor, vú phập phồng, núm vú hồng nhạt lấp lánh, lồn ướt át, dâm thủy và tinh lấp lánh, chảy xuống đùi, thấm lụa trắng. Cô ánh mắt lấp lánh, ôm anh, đầu tựa ngực, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ, mồ hôi lấp lánh, giọng dịu: “Nam, em nhớ cảm giác này. Anh làm em sống lại. Em yêu anh, mãi mãi.” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn môi cô, lưỡi lướt nhẹ, nuốt hơi thở cô, thì thầm: “Leonor, anh yêu em, hơn mọi thứ.” Anh vuốt tóc cô, cảm nhận lọn tóc ướt mồ hôi, mùi oud hòa quyện với dâm thủy, nhưng hình ảnh Jetsun, ánh mắt tổn thương, và Dorji, nụ cười rạng rỡ, thoáng qua, làm tim anh nhói đau. Anh nghĩ: “Leonor, em là ánh sáng. Jetsun, Dorji, anh sẽ giữ lời hứa. Bí mật này… như lưỡi dao.”
Họ ôm nhau, ánh trăng lấp lánh, lò sưởi tí tách, không khí ngập mùi dục vọng, mồ hôi, và tình yêu. Nam ánh mắt lấp lánh, nhìn Leonor ngủ, lông mi dài run nhẹ, môi đỏ mọng cong nhẹ, má hồng rực, mồ hôi lấp lánh. Anh lặng lẽ đứng dậy, lau sàn đá bằng khăn lụa, thay lụa trắng, ánh mắt sắc lạnh, nghĩ: “Mình phải mạnh mẽ. Không ai được tổn thương.” Anh kiểm tra đồng hồ: 3 giờ sáng, lò sưởi vẫn cháy, ánh lửa lấp lánh trên tường.
Sáng 26 tháng 12, ánh nắng mùa đông xuyên qua rèm, chiếu lên Leonor, váy lụa trắng, đang cho Isabella bú, ánh mắt lấp lánh, mỉm cười: “Nam, đêm qua… tuyệt vời. Anh ở lại hôm nay, nhé? Isabella muốn cha bế.” Anh ánh mắt lấp lánh, mặc áo sơ mi trắng, cơ ngực lấp lánh qua vải, hôn trán cô, hôn má Isabella, cảm nhận da mềm, tóc đen mịn lấp lánh: “Leonor, anh ở đến tối. Mai anh đi công tác Phú Quốc, vài ngày thôi. AstroViet cần anh.” Cô ánh mắt lấp lánh, gật đầu, vuốt tóc anh: “Nam, đi bình an. Isabella và em chờ anh. Mang quà cho con, nhé.” Anh ánh mắt lấp lánh, cười: “Chắc chắn rồi, công chúa của anh.”
Nam ánh mắt lấp lánh, kiểm tra email từ Jetsun: “Nam, Dorji và tôi chờ anh ngày 27/12. Văn phòng AstroViet đã chuẩn bị phòng suite cho anh, view biển Phú Quốc. Đừng để chúng tôi thất vọng.” Anh ánh mắt sắc lạnh, trả lời: “Jetsun, anh sẽ đến đúng hẹn. Cảm ơn em và đội. Gửi ảnh Dorji, anh muốn thấy con cười.” Anh nghĩ: “Jetsun, Dorji, anh nợ hai người.” Anh gọi Maria, xác nhận chuyến bay: “Maria, vé Phú Quốc, sáng 27/12, chuyên cơ AstroViet, cất cánh 7 giờ. Chuẩn bị báo cáo nghiệm thu khách sạn, in ba bản.” Maria giọng chuyên nghiệp: “Vâng, thưa anh. Mọi thứ sẵn sàng, vé và báo cáo sẽ ở văn phòng Zarzuela chiều nay.”
Nam ánh mắt lấp lánh, bước ra ban công Zarzuela, nhìn Madrid phủ sương mù, ánh đèn Giáng sinh lấp lánh trên phố Gran Vía, tòa nhà Telefónica đỏ rực, xe cộ lướt qua như dòng sông ánh sáng. Anh nghĩ về Leonor, nụ cười rạng rỡ, lồn ướt át, vú căng tròn; về Isabella, đôi mắt lấp lánh, tóc đen mịn; về Jetsun, ánh mắt tổn thương, giọng run rẩy; về Dorji, nụ cười ngây thơ, mắt nâu lấp lánh; về Beatrice, lời mời đến Lake Como, biệt thự đá cổ; và về AstroViet, khách sạn vũ trụ, trạm ASEAN, tương lai không gian. Anh ánh mắt sắc lạnh, nắm lan can đá, lạnh buốt, tự nhủ: “Mỗi bước là lưỡi dao. Nhưng mình sẽ giữ mọi thứ cân bằng.” Anh quay vào, ánh mắt lấp lánh, ôm Leonor và Isabella lần cuối, chuẩn bị cho Phú Quốc và những thử thách phía trước.