Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 104: Dorji
Sáng 27 tháng 12 năm 2034, chuyên cơ AstroViet, một chiếc Gulfstream G700 sơn logo sao vàng trên nền xanh, lướt qua tầng mây, hạ cánh nhẹ nhàng tại sân bay quốc tế Phú Quốc lúc 8:30 sáng. Ánh nắng nhiệt đới chói chang xuyên qua cửa sổ, chiếu lên ghế da trắng, nơi Nam, 38 tuổi, ngồi trầm tư. Anh mặc áo sơ mi trắng Hugo Boss ôm sát cơ ngực săn chắc, quần tây xám Tom Ford, đồng hồ Patek Philippe Calatrava lấp lánh trên cổ tay, ánh mắt sắc lạnh, vuốt tóc đen nhánh, nghĩ về những ngày vừa qua: Giáng sinh ấm áp bên Leonor và Isabella, cuộc làm tình mãnh liệt với vợ, và lời hứa đến Phú Quốc để chuộc lỗi với Jetsun và Dorji. Không khí máy bay thoảng mùi nước hoa Creed Aventus, nhưng lòng anh nặng trĩu, tội lỗi xen lẫn quyết tâm. Anh thì thầm: “Dorji, Jetsun, anh đến đây. Leonor, Isabella, anh sẽ giữ bí mật.”
Cửa máy bay mở, không khí Phú Quốc ùa vào, mặn mà mùi biển, xen lẫn hương hoa sứ từ những cây ven đường. Nam bước xuống, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt góc cạnh. Một chiếc Mercedes-Maybach S680 đen bóng chờ sẵn, tài xế AstroViet, mặc đồng phục xanh, cúi chào: “Thưa anh Nam, chào mừng đến Phú Quốc.” Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu, lên xe, cửa kính mờ đi, che ánh mắt anh khỏi những ánh nhìn tò mò. Xe lướt qua quốc lộ 46, hai bên là rừng nhiệt đới xanh mướt, xa xa là biển ngọc bích lấp lánh dưới nắng, những con sóng trắng vỗ nhẹ vào bãi Sao. Nam mở tablet, đọc báo cáo của Jetsun: “Hệ thống oxy dự phòng cần 5 triệu USD. NASA xác nhận thử nghiệm bức xạ đạt 99.8%.” Anh ánh mắt lấp lánh, ghi chú: “Phê duyệt ngân sách. Họp NASA 3/1/2035.”
Văn phòng AstroViet nằm tại bãi Sao, một tòa nhà kính ba tầng, mái cong như cánh chim hải âu, phản chiếu ánh nắng và biển xanh. Sảnh chính lát đá cẩm thạch trắng, logo AstroViet khắc vàng lấp lánh trên tường, hương cà phê robusta thoảng nhẹ từ quầy lễ tân. Nam bước vào, đội kỹ sư, khoảng 20 người, đứng dậy chào, ánh mắt lấp lánh kính nể. Jetsun Pema, 43 tuổi, đứng đầu phòng họp, mặc váy lụa xanh dương Gucci bó sát, lộ đường cong vú căng tròn và mông săn chắc, tóc đen buộc thấp, ánh mắt nâu sắc sảo, da trắng ngọc trai lấp lánh, móng tay sơn nude óng ánh. Cô cúi chào nhẹ, giọng chuyên nghiệp: “Anh Nam, chào mừng đến Phú Quốc. Chúng tôi sẵn sàng báo cáo tiến độ khách sạn vũ trụ.” Anh ánh mắt lấp lánh, bắt tay cô, cảm nhận da mịn, hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ, tim đập nhanh, nhưng giữ vẻ nghiêm túc: “Jetsun, bắt đầu đi. Tôi muốn chi tiết từng hạng mục.”
Phòng họp rộng, tường kính nhìn ra biển, ánh nắng chiếu lên bàn gỗ mun, màn hình 4K hiển thị mô hình khách sạn vũ trụ: 50 suite lụa trắng, mỗi phòng 30 m², cửa sổ kính chống bức xạ, tầm nhìn Trái Đất; nhà hàng quay 360 độ với bếp moleculaire; phòng gym không trọng lực; hệ thống năng lượng mặt trời công suất 500 kW. Jetsun ánh mắt lấp lánh, trình bày: “Đội Phú Quốc hoàn tất nội thất ngày 20/12. Hệ thống oxy chính đạt 100% công suất, dự phòng đạt 95%, cần thêm 5 triệu USD để tối ưu. NASA và JAXA xác nhận thử nghiệm bức xạ đạt 99.8%, chống tia vũ trụ cấp 4. Nghiệm thu dự kiến 10/1/2035, sớm hơn 3 tháng .” Cô chiếu video: kỹ sư trong bộ đồ phi hành gia kiểm tra module trên quỹ đạo thấp, ánh sáng Trái Đất lấp lánh qua kính, phản chiếu lên thiết bị thép không gỉ. Các kỹ sư, từ kỹ sư trưởng Minh (Hà Nội) đến chuyên gia Anna (New York), vỗ tay, ánh mắt lấp lánh tự hào.
Nam ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, giọng trầm: “Jetsun, đội Phú Quốc làm xuất sắc. Tôi phê duyệt 5 triệu USD cho hệ thống oxy. Minh, Anna, chuẩn bị báo cáo chi tiết cho NASA. Tôi sẽ tham gia nghiệm thu trực tuyến ngày 10/1.” Anh nhìn Jetsun, ánh mắt lấp lánh, thêm: “Cô dẫn dắt dự án này như một nghệ sĩ. AstroViet nợ cô.” Cô ánh mắt lấp lánh, mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt thoáng buồn, làm anh tim đập mạnh, linh cảm căng thẳng sắp đến. Buổi họp kết thúc lúc 11:30, đội kỹ sư rời phòng, chỉ còn Nam và Jetsun. Cô ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc, váy lụa cọ vào đùi, giọng thấp: “Nam, Dorji ở nhà. Theo tôi lúc 4 giờ chiều, được không?” Anh ánh mắt lấp lánh, gật đầu: “Jetsun, anh sẽ đến. Dorji… anh nhớ con.” Cô quay đi, ánh mắt lấp lánh, để lại anh với tội lỗi và mong chờ.
Chiều 27 tháng 12, ánh hoàng hôn đỏ rực phủ lên Phú Quốc, nhuộm biển bãi Dài thành sắc cam rực rỡ, sóng trắng vỗ nhẹ, mang theo hương muối biển và hoa phượng vĩ. Nam ngồi trên xe Tesla Model X trắng, Jetsun lái, váy lụa xanh dương lấp lánh, ánh mắt nâu tập trung, ngón tay đeo nhẫn ngọc bích lấp lánh trên vô-lăng. Xe lướt qua con đường đất đỏ, hai bên là rừng dừa xanh mướt, tiếng chim hải âu vọng từ xa. Nam ánh mắt lấp lánh, nhìn cô, nghĩ về lần cuối cùng ở Phú Quốc, khi họ làm tình trên bãi biển, lồn cô siết chặt, dâm thủy lấp lánh. Anh dập tắt ký ức, tập trung vào Dorji, thì thầm: “Jetsun, Dorji lớn nhanh không? Con khỏe chứ?” Cô ánh mắt lấp lánh, giọng dịu dàng: “Nam, cậu bé 8 tháng, nặng 9 kg, bắt đầu bò, thích xếp khối. Nó khỏe, nhưng… nhớ anh.” Anh ánh mắt lấp lánh, tim nhói đau, nói: “Jetsun, anh sai. Hôm nay, anh sẽ bù đắp.”
Họ dừng trước căn biệt thự trắng, mái ngói đỏ, tường kính phản chiếu hoàng hôn, sân vườn rợp hoa phượng vĩ và cọ biển, hương hoa sứ thoảng nhẹ. Jetsun ánh mắt lấp lánh, mở cửa, dẫn anh vào phòng khách, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên thảm lông trắng, sofa da nâu, và bàn gỗ bày bình hoa lan tím. Trên tường treo ảnh Dorji, cười rạng rỡ, mắt nâu to tròn, bên cạnh ảnh Nam và Jetsun tại trụ sở AstroViet. Dorji ngồi trên thảm, mặc áo cotton xanh lá, quần ngắn trắng, tóc đen mịn lấp lánh, ánh mắt nâu lấp lánh, tay cầm khối rubik đỏ-vàng, líu lo: “Ba!” Nam ánh mắt lấp lánh, quỳ xuống, tim đập mạnh, nước mắt chực trào, ôm con, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé, da trắng ngọc trai mềm mại, mùi sữa thoảng nhẹ. Anh giọng run: “Dorji, con trai, cha đây. Cha nhớ con quá.” Cậu bé ánh mắt lấp lánh, ôm cổ anh, bàn tay nhỏ xíu vỗ má anh, cười lớn, làm anh tan chảy.
Jetsun ánh mắt lấp lánh, ngồi trên sofa, váy lụa xanh dương cọ vào đùi, vuốt tóc Dorji, giọng dịu dàng: “Nam, cậu bé gọi ‘ba’ mỗi tối, chỉ vào ảnh anh. Nó biết anh qua hình, nhưng hôm nay… nó hạnh phúc lắm.” Anh ánh mắt lấp lánh, nhìn cô, cảm nhận vú căng tròn dưới lụa, mông săn chắc, nhưng tập trung vào Dorji. Anh chơi với con, xếp khối rubik thành hình ngôi sao, làm mặt cười, lắc chuông đồ chơi, khiến Dorji cười lớn, ánh mắt lấp lánh, tay vỗ sàn, líu lo: “Ba, vui!” Nam ánh mắt lấp lánh, bế con, hôn má, cảm nhận da mềm, nghĩ: “Dorji, con là máu thịt của cha. Leonor, Isabella, các con là ánh sáng, nhưng Dorji… cha không thể bỏ con.” Anh đặt Dorji lên vai, giả làm ngựa, chạy quanh phòng, làm cậu bé cười vang, ánh mắt lấp lánh, bàn tay nhỏ xíu nắm tóc anh.
Jetsun ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, pha trà hoa cúc, hương thơm lan tỏa, đặt tách sứ trắng trên bàn, giọng dịu dàng: “Nam, anh chơi với con tự nhiên quá. Dorji cần những khoảnh khắc này.” Anh ánh mắt lấp lánh, đặt Dorji xuống, uống trà, cảm nhận vị ngọt thanh, nói: “Jetsun, anh muốn ở đây mãi, nhưng… anh phải cân bằng. Em hiểu, đúng không?” Cô ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu nhẹ, mỉm cười yếu ớt, giọng thấp: “Nam, tôi hiểu, nhưng không dễ. Dorji cần cha, tôi cần…” Cô dừng lại, ánh mắt thoáng lo âu, làm anh tim đập mạnh, linh cảm điều gì sắp đến.
Đang chơi, điện thoại Nam rung trên bàn gỗ, màn hình sáng lên, hiển thị tên “Leonor” và ảnh cô ôm Isabella tại Zarzuela . Âm thanh chuông “Clair de Lune” vang nhẹ, phá vỡ không khí ấm áp. Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, nhìn Jetsun, thấy ánh mắt cô tối lại, lông mày nhíu chặt. Anh đứng dậy, cầm điện thoại, giọng thấp: “Jetsun, anh nghe máy một lát, là Leonor. Anh xin lỗi.” Cô ánh mắt lấp lánh, ôm Dorji chặt hơn, môi đỏ mọng mím chặt, gật đầu, nhưng ánh mắt lấp lánh tổn thương. Anh bước ra ban công, ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu lên mặt, sóng biển lấp lánh, hương muối biển thoảng qua. Anh nhấn nút nghe, giọng Leonor, dịu dàng, vang lên: “Nam, anh ở Phú Quốc thế nào? Isabella vừa cười, em muốn anh thấy. Anh bận lắm không?”
Nam ánh mắt lấp lánh, nhìn ra biển, cảm giác tội lỗi như sóng thần, giọng trầm: “Leonor, anh ổn. Công việc suôn sẻ, đang họp về khách sạn vũ trụ. Isabella cười à? Gửi anh video nhé, em.” Cô ánh mắt lấp lánh qua giọng nói, cười nhẹ: “Nam, em gửi ngay. Em và Isabella nhớ anh. Khi nào anh về?” Anh ánh mắt lấp lánh, nghĩ về Dorji trong phòng, giọng dịu dàng: “Leonor, anh về ngày 29/12. Hôn Isabella giúp anh. Anh yêu em.” Cô ánh mắt lấp lánh, nói: “Nam, em chờ anh. Yêu anh.” Cuộc gọi kết thúc, anh ánh mắt lấp lánh, tay siết chặt điện thoại, nghĩ: “Leonor, em không biết Dorji. Anh phải giữ bí mật, nhưng… Jetsun đau.”
Nam trở vào phòng khách, thấy Jetsun đứng cạnh cửa sổ, ánh hoàng hôn chiếu lên váy lụa xanh dương, làm nổi bật vú căng tròn, mông săn chắc, nhưng ánh mắt cô lấp lánh, lông mày nhíu chặt, môi đỏ mọng mím chặt, ôm Dorji đang ngủ trên vai. Cô giọng cao vút, run rẩy, tổn thương: “Nam, công chúa Leonor, đúng không? Anh vừa chơi với Dorji, vừa nói chuyện với vợ, như thể mẹ con tôi là cái bóng! Anh đến đây vì trách nhiệm, hay chỉ để xoa dịu tôi sau ba tháng bỏ rơi?” Anh ánh mắt lấp lánh, tim nhói đau, bước gần, tay chạm vai cô, cảm nhận da mịn, giọng trầm: “Jetsun, không phải thế. Anh đến vì em và Dorji, vì anh yêu hai người. Leonor là vợ anh, Isabella là con anh, nhưng Dorji cũng là máu thịt của anh. Anh đang cố cân bằng, dù khó.”
Cô ánh mắt lấp lánh, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi lấp lánh trên trán, giọng lạc đi: “Nam, cân bằng? Tôi nuôi Dorji một mình ở Phú Quốc, làm việc cho AstroViet, trong khi anh ở Madrid, làm tình với Leonor, dự tiệc hoàng gia, công bố công chúa Isabella! Anh có biết mỗi đêm, tôi ôm Dorji, nhìn ảnh anh, và tự hỏi anh có nhớ chúng tôi không?” Cô vuốt tóc, váy lụa cọ vào đùi, ánh mắt lấp lánh, lông mi run rẩy, đặt Dorji vào nôi, quay lại, giọng kiên quyết: “Nam, nếu anh không chứng minh tình yêu, tôi sẽ đưa Dorji về Bhutan. Anh sẽ mất chúng tôi.”
Nam ánh mắt lấp lánh, ôm cô, cảm nhận vú căng tròn ép vào ngực, hương hoa nhài thoảng nhẹ, giọng run: “Jetsun, anh xin lỗi. Anh sai. Anh sẽ dành thời gian cho em và Dorji, anh hứa. Đừng rời xa anh.” Cô ánh mắt lấp lánh, dựa vào ngực anh, nước mắt lấp lánh thấm áo anh, giọng dịu hơn: “Nam, chứng minh đi. Dorji cần cha, tôi cần anh, không phải lời hứa suông.” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn trán cô, nghĩ: “Jetsun, anh sẽ làm tất cả. Leonor, Isabella, anh không thể mất ai.”
Tối 27 tháng 12, sau khi Dorji ngủ yên trong nôi, ánh đèn vàng lấp lánh trong phòng ngủ của Jetsun, tường trắng điểm hoa văn lá cọ, cửa sổ kính lớn nhìn ra biển, sóng vỗ rì rào, ánh trăng bạc chiếu lên sàn gỗ mun. Jetsun ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh giường lụa trắng, mặc áo lụa mỏng trắng, lộ vú căng tròn đầy sữa, núm vú hồng nhạt hiện rõ, mông săn chắc lấp lánh, da trắng ngọc trai óng ánh dưới ánh đèn. Cô khóa cửa, quay lại, ánh mắt lấp lánh, giọng run, xen lẫn dục vọng và tổn thương: “Nam, nếu anh muốn làm lành, hãy cho tôi thấy anh yêu tôi. Tôi muốn cảm nhận anh, không phải lời nói.” Anh ánh mắt lấp lánh, dục vọng bùng cháy như ngọn lửa, bước gần, tay vuốt tóc cô, cảm nhận tóc đen mịn, lưỡi liếm môi cô, nước miếng lấp lánh, thì thầm: “Jetsun, em là của anh. Anh sẽ chứng minh, bằng cả cơ thể và trái tim.”
Cô ánh mắt lấp lánh, hôn anh, lưỡi quấn lấy lưỡi anh, nước miếng lấp lánh, tay cởi áo sơ mi anh, lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh. Chim anh cứng lên, đỏ rực trong quần, đầu chim rỉ nước, mạch máu nổi rõ. Nam ánh mắt lấp lánh, kéo áo lụa cô xuống, lộ vú căng tròn, núm vú hồng nhạt cứng lên, da trắng ngọc trai lấp lánh. Anh lưỡi liếm núm vú, mút mạnh, tay bóp vú, cảm giác nóng ran, sữa ngọt rỉ ra, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên nhỏ: “Nam, sướng… vú tôi nóng quá!” Anh ánh mắt lấp lánh, cởi váy cô, lộ lồn hồng hào, lông đen mịn ướt át, dâm thủy lấp lánh, hương dâm thủy thoảng nhẹ, kích thích anh. Anh quỳ xuống, lưỡi liếm lồn, tách môi lồn, mút âm vật, lưỡi xoáy sâu, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, rên lớn: “Nam, lồn tôi… ướt quá! Liếm nữa, anh!” Lồn cô co bóp, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, thấm xuống lụa trắng, làm sàn gỗ ướt một mảng.
Jetsun ánh mắt lấp lánh, kéo anh lên, cởi quần, chim anh bật ra, dài 20 cm, đỏ rực, đầu chim bóng loáng, rỉ nước, mạch máu nổi rõ. Cô nắm chim, vuốt nhẹ, móng tay nude lấp lánh, lưỡi liếm đầu chim, mút sâu, nước miếng lấp lánh, làm anh rên lớn: “Jetsun, em làm anh sướng! Mút nữa!” Cô ánh mắt lấp lánh, mút mạnh, lưỡi xoáy quanh đầu chim, tay vuốt gốc chim, làm anh cong người, ánh mắt lấp lánh, mồ hôi lấp lánh trên cơ ngực. Anh ánh mắt lấp lánh, đẩy cô xuống giường, đâm mạnh vào lồn, lồn hồng hào siết chặt, nóng bỏng, dâm thủy lấp lánh. Anh đâm sâu, mỗi nhịp làm lồn cô phun nước, âm thanh “phạch phạch” vang lên, ánh mắt lấp lánh, giọng rên lớn: “Jetsun, lồn em chặt quá! Anh yêu em!” Cô ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu chặt, môi đỏ mọng hé mở, lưỡi thè ra, nước miếng lấp lánh, rên lớn: “Nam, đâm mạnh… lồn tôi ra!” Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun ra, lấp lánh, cơ thể run rẩy, móng tay cào lưng anh, để lại vệt đỏ dài.
Họ đổi tư thế, Jetsun quỳ trên giường, mông săn chắc chổng lên, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống đùi. Anh ánh mắt lấp lánh, đâm từ phía sau, tay bóp vú, lưỡi liếm cổ, cắn nhẹ, để lại dấu đỏ, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi lấp lánh trên da trắng ngọc trai, rên lớn: “Nam, sướng… lồn tôi ra nữa! Đâm sâu, anh!” Lồn cô phun nước, lấp lánh, âm thanh dâm thủy bắn ra vang lên, thấm ướt lụa trắng. Anh ánh mắt lấp lánh, đâm nhanh, mỗi nhịp làm mông cô rung lên, ánh mắt lấp lánh khoái lạc, giọng rên lớn: “Jetsun, em là của anh!” Anh cảm nhận lồn cô siết chặt, nóng bỏng, làm chim anh căng tức, phun tinh vào lồn cô, lấp lánh, dòng tinh trắng đục tràn ra, hòa với dâm thủy, chảy xuống đùi cô. Cô ánh mắt lấp lánh, cong người, lồn co bóp, phun nước lần cuối, giọng lạc đi: “Nam, anh… làm tôi tin anh. Tôi yêu anh!”
Họ nằm trên giường, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, lấp lánh trên da trắng ngọc trai của Jetsun, vú phập phồng, lồn ướt át, mồ hôi lấp lánh, dâm thủy và tinh dịch hòa quyện, thấm ướt lụa trắng. Cô ánh mắt lấp lánh, ôm anh, tay vuốt cơ ngực anh, giọng dịu dàng: “Nam, cảm ơn anh. Đừng bỏ rơi chúng tôi nữa. Dorji và tôi cần anh.” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn môi cô, lưỡi lướt nhẹ, thì thầm: “Jetsun, anh hứa. Em và Dorji là một phần của anh, mãi mãi.” Nhưng hình ảnh Leonor, ánh mắt dịu dàng qua cuộc gọi, và Isabella, nụ cười trong nôi, thoáng qua, làm tim anh nhói đau. Anh nghĩ: “Leonor, em là ánh sáng. Jetsun, Dorji, anh sẽ giữ cả hai thế giới, dù khó khăn.”
Sáng 28 tháng 12, Nam ánh mắt lấp lánh, thức dậy sớm, ánh bình minh lấp lánh qua cửa sổ, sóng biển rì rào. Anh vào phòng Dorji, thấy cậu bé ngủ yên, tóc đen mịn lấp lánh, môi hồng hé mở, tay nắm khối rubik. Anh ánh mắt lấp lánh, hôn má con, thì thầm: “Dorji, cha sẽ quay lại. Con là niềm tự hào của cha.” Jetsun ánh mắt lấp lánh, đứng ở cửa, mặc áo lụa trắng, mỉm cười, giọng dịu dàng: “Nam, cậu bé sẽ nhớ anh. Khi nào anh trở lại?” Anh ánh mắt lấp lánh, ôm cô, nói: “Jetsun, sau nghiệm thu khách sạn, anh sẽ sắp xếp. Em chờ anh, nhé.” Cô ánh mắt lấp lánh, hôn má anh, hương hoa nhài thoảng nhẹ: “Nam, tôi chờ. Đừng để chúng tôi thất vọng.”
Nam rời biệt thự, lên xe đến sân bay, ánh mắt sắc lạnh, kiểm tra email từ Minh: “Anh Nam, báo cáo cho NASA đã gửi. Họp 3/1/2035.” Anh ánh mắt lấp lánh, trả lời: “Tốt. Chuẩn bị nghiệm thu kỹ lưỡng.” Chuyên cơ cất cánh, Phú Quốc nhỏ dần dưới cánh, biển lấp lánh như ngọc. Nam nghĩ: “Leonor, Isabella, anh về với hai người. Jetsun, Dorji, anh sẽ giữ lời. AstroViet, Beatrice, mình phải mạnh mẽ hơn.” Bí mật của anh, như lưỡi dao sắc, sẵn sàng thử thách trong những ngày tới.