Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 112: Điệu múa Legong Bali
Sáng 15 tháng 3, Trung tâm Hội nghị Jakarta rực rỡ ánh nắng nhiệt đới, ánh sáng lấp lánh xuyên qua cửa kính cao 10 mét, chiếu lên sàn đá cẩm thạch và hàng cờ ASEAN tung bay trong sảnh chính. Nam, 38 tuổi, mặc vest xanh navy may đo, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh trên cổ tay, bước vào hội trường với dáng đi tự tin. Hơn 50 lãnh đạo và chuyên gia không gian từ 10 quốc gia ASEAN, cùng đại diện NASA, JAXA, và CNSA, ngồi quanh bàn gỗ dài, màn hình lớn hiển thị logo AstroViet lấp lánh. Nam cầm tablet, kết nối với hệ thống holographic, giọng trầm vang lên: “Thưa quý vị, AstroViet tự hào báo cáo tiến độ trạm không gian ASEAN.”
Hình ảnh holographic hiện lên, mô tả trạm không gian với 5 module: phòng thí nghiệm dài 20 mét, chứa thiết bị phân tích vật liệu vũ trụ với độ chính xác nano; module sinh hoạt với 10 khoang ngủ, bếp không trọng lực, và khu vực tập luyện; module năng lượng sử dụng pin lithium-ion 2,000 kWh và tấm pin mặt trời 500 m², hiệu suất 95%; module liên lạc với anten 6G băng tần 300 GHz, truyền dữ liệu 1 Tbps; và module quan sát với kính viễn vọng 8K, phát hiện thiên thạch ở khoảng cách 1 triệu km. Nam tiếp tục: “Chúng tôi hoàn thành 30% thiết kế chi tiết, bao gồm 1,200 bản vẽ 3D, mô phỏng áp suất 1,013 hPa, và hệ thống chống bức xạ đạt chuẩn NASA. Module năng lượng vượt yêu cầu, cung cấp điện liên tục trong 72 giờ khẩn cấp. Dự kiến, thiết kế hoàn tất năm 2036, xây dựng bắt đầu 2037, và trạm hoạt động năm 2040.”
Nam trình bày thêm: “Module sinh hoạt có hệ thống tái chế nước 98%, giảm nhu cầu tiếp tế. Module liên lạc hỗ trợ 500 thiết bị đồng thời, đảm bảo liên kết với Trái Đất và các tàu vũ trụ. Chúng tôi đã thử nghiệm mô phỏng bức xạ tại Phú Quốc, đạt tỷ lệ an toàn 99,99%.” Các lãnh đạo gật đầu, tiếng vỗ tay vang lên khi hologram xoay trạm không gian, lấp lánh như viên ngọc trong không gian.
Tiến sĩ Ahmad, Bộ trưởng Không gian Malaysia, giơ tay: “Nam, thiết kế ấn tượng, nhưng chúng ta cần thảo luận về bối cảnh quốc tế. Các sứ mệnh Mặt Trăng của ISRO đang triển khai trạm nghiên cứu Nam Cực Mặt Trăng, và SpaceX có kế hoạch xây dựng căn cứ Sao Hỏa vào 2040. CNSA cũng đẩy mạnh tàu thăm dò Hỏa Tinh. Trạm ASEAN có thể hỗ trợ hậu cần cho các sứ mệnh này không?” Bà Lim, đại diện Singapore, bổ sung: “Đúng vậy, một khu vực tiếp tế nhiên liệu trên trạm sẽ biến ASEAN thành trung tâm hậu cần vũ trụ, cạnh tranh với trạm Gateway của NASA.”
Nam gật đầu, chuyển sang slide mới, hiển thị bến cập tàu dài 50 mét: “Hiện tại, trạm có bến cập tàu sức chứa 3 tàu 100 tấn, tương thích với tàu Orion của NASA và Long March của CNSA. Để đáp ứng yêu cầu, tôi đề xuất tích hợp khu vực tiếp tế nhiên liệu hydro lỏng, dung tích 600 m³, cung cấp 500 tấn nhiên liệu mỗi năm, phục vụ tàu của SpaceX, ISRO, và CNSA.” Hologram phóng to khu vực tiếp tế, với ống dẫn tự động, kho chứa cách nhiệt titanium, và robot bảo trì dài 3 mét.
Ông Chai, đại diện Thái Lan, hỏi: “Chi phí và an toàn thế nào?” Nam trả lời: “Chi phí tăng 1,2 tỷ USD, tổng ngân sách 11,2 tỷ USD. Thời gian thiết kế kéo dài 4 tháng, hoàn tất bản vẽ vào tháng 7 năm 2035. Khu vực tiếp tế có 3 lớp cách nhiệt, cảm biến rò rỉ hydro nhạy 0,001%, và 10 robot tự động hóa, giảm rủi ro xuống 0,01%. Thử nghiệm mô phỏng sẽ tiến hành tại sân bay vũ trụ Phú Quốc năm 2036.” Các lãnh đạo vỗ tay, nhất trí giao AstroViet cập nhật thiết kế trong 3 tháng, với doanh thu dự kiến 200 triệu USD mỗi năm từ dịch vụ tiếp tế.
Buổi chiều, tại Istana Negara, cung điện tổng thống Indonesia, ánh hoàng hôn lấp lánh trên hồ nước, phản chiếu mái ngói đỏ và cột đá cẩm thạch cao 8 mét. Selvi Ananda, 35 tuổi, mặc áo kebaya lụa đỏ thêu chỉ vàng, váy batik xanh lam dài đến mắt cá, tóc đen buộc cao lộ cổ trắng ngọc trai, đón Nam ở sảnh chính. Cô mỉm cười, giọng dịu dàng: “Nam, thay mặt chồng tôi, Tổng thống Gibran, tôi chào mừng anh đến Jakarta. Tối nay, tôi mời anh dự tiệc hoàng gia và thưởng thức nghệ thuật truyền thống Bali, một món quà văn hóa từ Indonesia.” Nam, mặc vest đen may đo, áo sơ mi trắng, đồng hồ lấp lánh, cúi đầu nhẹ: “Selvi, cảm ơn cô và tổng thống. Tôi rất háo hức.”
Bữa tiệc diễn ra trong phòng ăn lộng lẫy, trần nhà cao 15 mét, đèn chùm pha lê lấp lánh như sao trời, bàn gỗ dài 10 mét phủ khăn lụa đỏ, bày hơn 30 món ăn truyền thống. Món rendang bò hầm 12 giờ với ớt đỏ, lá chanh, và đinh hương, thịt mềm tan, cay nồng; sate ayam xiên tre nướng trên than hồng, khói nghi ngút, nước chấm đậu phộng béo ngậy; nasi goreng trộn tôm khô, ớt sambal, và trứng chiên vàng, thơm lừng; gado-gado salad với bắp cải, đậu phụ, và sốt đậu phộng mịn như nhung; bánh klepon dừa nếp ngọt ngào, lấp lánh đường cọ, nổ nhẹ trong miệng; và sop buntut, súp đuôi bò hầm với quế, ngọt thanh. Selvi ngồi cách Nam một ghế, đảm bảo sự trang trọng, nâng ly rượu gạo tuak: “Nam, vì AstroViet và tình hữu nghị ASEAN.” Anh chạm ly với cô, giọng trầm: “Selvi, vì Indonesia và lòng hiếu khách tuyệt vời.”
Hơn 40 quan khách, gồm bộ trưởng ASEAN, đại sứ Nhật Bản, đại diện CNSA, và doanh nhân Indonesia, trò chuyện sôi nổi về trạm không gian và văn hóa Bali. Selvi quay sang Nam, giọng nhẹ: “Nam, anh thử klepon chưa? Nó ngọt như giấc mơ Bali.” Anh nhấp một miếng, cảm nhận vị dừa tan chảy, mỉm cười: “Selvi, thật tuyệt vời, như văn hóa Indonesia.” Cô gật đầu, tiếp tục trò chuyện với đại sứ Nhật Bản, giữ vẻ lịch thiệp. Không khí bữa tiệc ấm áp, tiếng cười và ly rượu chạm nhau vang lên, chuẩn bị cho chương trình nghệ thuật.
Sau tiệc, Selvi dẫn đoàn đến khán phòng ngoài trời, cách cung điện 500 mét, ánh trăng lấp lánh trên bầu trời Jakarta, hơn 200 đèn lồng giấy đỏ treo trên cây bàng, tỏa sáng mờ ảo như đom đóm. Sân khấu gỗ rộng 25 mét, trang trí hoa sứ trắng, lụa vàng, và tượng Garuda chạm khắc tinh xảo, lấp lánh dưới ánh đèn. Chương trình mở đầu với điệu múa Legong Bali, kể câu chuyện tình yêu bi thương của vua Lasem và công chúa Rangkesari. Tám vũ công nữ, tuổi từ 16 đến 20, mặc sarong lụa vàng thêu chỉ bạc, đeo vương miện hoa sứ, vòng cổ vàng lấp lánh, và khăn choàng lụa đỏ bay trong gió. Họ chuyển động uyển chuyển, tay uốn lượn như sóng biển, chân nhún nhảy chậm rãi, mỗi bước đồng bộ với tiếng gamelan. Nhạc cụ đồng, trống kendang, sáo suling, và đàn gangsa vang lên, tạo âm thanh mê hoặc, lúc sâu lắng như rừng nhiệt đới, lúc dồn dập như sóng vỗ. Hơn 100 quan khách, ngồi trên ghế nhung đỏ, vỗ tay sau mỗi đoạn múa, tiếng thì thầm hòa quyện với gió đêm.
Nam và Selvi ngồi hàng đầu, ghế nhung cách quan khách phía sau 3 mét, bóng tối bao phủ, chỉ ánh sáng sân khấu mờ ảo chiếu lên sân khấu. Selvi nghiêng người, thì thầm: “Nam, Legong là linh hồn Bali, kể về tình yêu bất chấp định mệnh. Anh có thấy trái tim rung động không?” Anh gật đầu, giọng thấp: “Selvi, nó đẹp mê hồn, như văn hóa Indonesia.” Tiếng gamelan dồn dập, che giấu mọi âm thanh, và Nam cảm nhận, bóng tối là tấm màn hoàn hảo cho những ý định táo bạo.
Trong bóng tối khán phòng, tiếng gamelan rung lên như sóng biển, nhịp trống kendang chậm rãi, đồng bộ với điệu múa Legong, ánh sáng sân khấu mờ ảo, quan khách mải mê xem vũ công uốn lượn, khăn lụa đỏ bay trong gió. Nam, tim đập thình thịch, cảm giác hồi hộp xen lẫn dục vọng, luồn tay phải dưới váy batik của Selvi, ngón tay lướt qua đùi mịn, chạm vào quần lót lụa mỏng, lồn hồng hào rỉ dâm thủy, nóng ẩm, lấp lánh trong bóng tối. Anh bóp nhẹ âm vật, xoay tròn chậm rãi, cảm nhận lồn cô co bóp, dâm thủy chảy ra, thấm ướt ngón tay, lấp lánh như sương đêm. Selvi cong người, cắn môi, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi lăn trên trán, thì thầm run rẩy: “Nam… xin anh, chậm thôi, nếu ai thấy, tôi không sống nổi.”
Anh cảm nhận hơi thở gấp của cô, ngón tay di chuyển chậm, xoay âm vật, cảm nhận nó sưng lên, lấp lánh dâm thủy. Anh thì thầm, giọng trầm, gợi cảm: “Selvi, tôi biết cô muốn. Lồn cô nóng thế này, chỉ cần tôi chạm, cô đã ướt đẫm.” Cô nắm tay ghế, móng tay cào sâu vào nhung, thì thầm: “Nam, anh… làm tôi run. Nhưng nguy hiểm lắm, xin anh…” Anh kéo ngón tay dọc mép lồn, cảm nhận dâm thủy chảy liên tục, lấp lánh, thấm ướt quần lót, thì thầm: “Không ai thấy đâu, Selvi. Chỉ có tôi và cô, trong bóng tối này.” Anh bóp âm vật mạnh hơn, xoay chậm, mỗi vòng kéo dài 3 giây, làm lồn cô phun nước, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống ghế, thấm váy batik. Selvi cắn môi, rên nhỏ, tiếng rên hòa vào tiếng sáo suling: “Nam… tôi không chịu được… âm vật tôi sướng quá…”
Anh kéo kebaya lên, tay trái luồn vào, bóp vú căng tròn, ngón tay kẹp núm vú hồng nhạt, kéo nhẹ, xoay chậm, cảm nhận núm vú cứng lên, lấp lánh mồ hôi. Anh thì thầm: “Selvi, vú cô căng quá, núm vú nhạy thế này, tôi muốn hôn chúng.” Cô run rẩy, khuôn mặt méo mó vì khoái lạc, thì thầm: “Nam, đừng nói thế… núm vú tôi nhạy lắm, anh bóp là tôi… ra mất.” Anh kẹp núm vú, kéo dài, xoay tròn, cảm nhận vú cô rung lên, lấp lánh mồ hôi, đồng bộ với nhịp trống kendang. Anh bóp mạnh, làm lồn cô phun nước dữ dội, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống sàn, thấm váy. Selvi cong người, móng tay cào đùi anh, thì thầm: “Nam… vú tôi, lồn tôi… tôi ra rồi!” Lồn cô co bóp, dâm thủy phun ra, lấp lánh, làm Nam cảm giác khoái lạc dâng trào, chim căng tức trong quần, nóng bỏng, rỉ nước.
Nam kéo khóa quần, lộ chim cứng đỏ rực, dài 20 cm, đầu chim rỉ nước, lấp lánh, nóng như than hồng. Anh nắm tay Selvi, đặt lên chim, cảm nhận bàn tay cô run rẩy, thì thầm: “Selvi, cô cảm nhận tôi chứ? Tôi cứng vì cô. Ngồi lên tôi, chậm thôi, tôi muốn cảm nhận lồn cô.” Cô run rẩy, khuôn mặt hoảng loạn, nhìn quanh, sợ quan khách phát hiện, thì thầm: “Nam, tôi muốn… nhưng nếu bị thấy, tôi chết. Xin anh, chậm thôi…” Anh mỉm cười, giọng gợi cảm: “Selvi, váy cô che kín hết. Chỉ có tôi biết lồn cô nóng thế nào. Ngồi xuống, để tôi vào trong cô.” Cô cắn môi, lén kéo quần lót xuống, váy batik dài che kín, từ từ ngồi lên đùi anh, lồn hồng hào nuốt chim, nóng bỏng, siết chặt, dâm thủy lấp lánh.
Nam cảm nhận lồn cô bao bọc chim, chặt như gọng kìm, nóng như lò lửa, khoái lạc lan khắp cơ thể, tim đập nhanh, mồ hôi lăn trên lưng, hồi hộp vì nguy cơ bị phát hiện. Anh bóp vú cô, ngón tay kẹp núm vú, thì thầm: “Selvi, lồn cô chặt quá, nóng quá. Di chuyển chậm, để tôi cảm nhận từng chút.” Cô cong người, lồn co bóp, di chuyển chậm rãi, lén lút, mỗi nhịp làm chim anh cọ sát thành lồn, dâm thủy chảy ra, lấp lánh, hòa với tinh trùng rỉ từ đầu chim. Cô rên nhỏ, che giấu bằng tiếng gamelan, móng tay cào đùi anh, thì thầm: “Nam… lồn tôi sướng quá… nhưng tôi sợ lắm, anh chậm thôi…” Anh cảm nhận lồn cô phun nước, ướt đẫm chim, khoái lạc ngập tràn, bóp núm vú mạnh hơn, đồng bộ với nhịp trống kendang, làm cô cong người, lồn co bóp dữ dội, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống ghế.
Anh đâm sâu, nhịp chậm, mỗi lần kéo dài 4 giây, cảm nhận lồn cô siết chặt, dâm thủy chảy liên tục, lấp lánh, thấm váy. Tiếng vỗ tay của quan khách vang lên khi vũ công đổi tư thế, làm Nam giật mình, nhưng bóng tối và tiếng gamelan che giấu mọi âm thanh. Anh thì thầm: “Selvi, cô làm tôi điên. Lồn cô siết chặt thế này, tôi muốn phun vào cô.” Cô run rẩy, khuôn mặt méo mó vì khoái lạc, thì thầm: “Nam… tôi muốn anh, nhưng lén lút thôi, đừng để ai biết.” Anh bóp vú, kéo núm vú, làm lồn cô phun nước dữ dội, lấp lánh, chảy xuống sàn. Selvi cắn môi, móng tay cào sâu vào đùi anh, thì thầm: “Nam… lồn tôi ra nữa… anh làm tôi sướng chết mất…”
Khi điệu múa Legong chuyển sang đoạn cao trào, tiếng gamelan dồn dập, vũ công xoay tròn, ánh sáng sân khấu lấp lánh, Nam đâm chậm, mỗi nhịp kéo dài 5 giây, cảm nhận lồn cô siết chặt, dâm thủy chảy ra, lấp lánh, hòa với tinh trùng rỉ từ chim. Anh thì thầm: “Selvi, tôi muốn cảm nhận cô mãi. Lồn cô nóng quá, tôi sắp phun.” Cô cong người, lồn co bóp, thì thầm: “Nam, phun vào tôi… nhưng chậm thôi, tôi muốn sướng lâu hơn.” Anh đâm sâu, nhịp chậm, cảm nhận lồn cô phun nước, dâm thủy lấp lánh, và phun tinh vào lồn cô, tinh trùng nóng bỏng hòa với dâm thủy, lấp lánh, chảy ra từ lồn, dọc theo đùi cô, xuống sàn. Selvi cong người, đạt cực khoái, cắn môi đến rướm máu, lồn co bóp dữ dội, móng tay cào đùi anh, khuôn mặt đỏ bừng, khoái lạc xen lẫn sợ hãi.
Họ giữ tư thế, chim trong lồn, Nam tận hưởng cảm giác lồn nóng bỏng bao bọc, tinh trùng và dâm thủy lấp lánh, chảy ra, thấm ướt váy cô. Anh bóp vú, kích thích núm vú, làm lồn cô phun nước lần nữa, lấp lánh, thì thầm: “Selvi, cô làm tôi muốn thêm lần nữa. Chậm thôi, để tôi cảm nhận lồn cô.” Cô run rẩy, khuôn mặt méo mó, thì thầm: “Nam… tôi không chịu nổi, lồn tôi sướng quá… nhưng nguy hiểm, anh chậm thôi…” Anh đâm chậm, nhịp kéo dài, lồn cô phun nước, dâm thủy và tinh trùng hòa quyện, lấp lánh, chảy ra, thấm ướt ghế. Cả hai đạt cực khoái lần hai, Nam cảm giác khoái lạc ngập tràn, tim đập nhanh, mồ hôi đầm lưng, hồi hộp xen lẫn đê mê, lồn cô siết chặt, làm chim anh rung lên.
Tiếng gamelan chậm lại, vũ công cúi chào, ánh sáng sân khấu mờ dần, Nam thì thầm: “Selvi, một lần nữa, tôi muốn cô.” Cô run rẩy, lồn co bóp, di chuyển chậm, thì thầm: “Nam… tôi sướng, nhưng tôi sợ… làm chậm thôi, tôi ra nữa bây giờ.” Anh đâm chậm, mỗi nhịp kéo dài 6 giây, cảm nhận lồn cô phun nước, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống sàn. Anh phun tinh lần nữa, tinh trùng nóng bỏng hòa với dâm thủy, lấp lánh, chảy dọc đùi cô, thấm váy. Selvi cong người, đạt cực khoái lần ba, cắn môi, móng tay cào đùi anh, thì thầm: “Nam… lồn tôi… sướng chết mất…”
Chương trình kết thúc, ánh sáng khán phòng sáng lên, quan khách vỗ tay, tiếng gamelan ngừng lại. Selvi khéo léo đứng dậy, váy batik dài che tinh trùng và dâm thủy chảy dọc đùi, lấp lánh, xuống sàn. Cô kéo quần lót lên, điều chỉnh kebaya, khuôn mặt đỏ bừng nhưng bình tĩnh, mỉm cười trò chuyện với đại sứ Nhật Bản. Nam kéo khóa quần, lau mồ hôi trán, đứng cạnh, giọng trầm: “Selvi, cảm ơn cô, buổi tối không thể quên.” Cô thì thầm, ngón tay lướt qua tay anh: “Nam, bí mật này chôn chặt.” Cô tiễn anh về khách sạn Shangri-La, ánh trăng lấp lánh, bắt tay, nụ cười tự nhiên, che giấu mọi dấu vết.
Nam trở về phòng, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, anh kiểm tra email từ Leonor: “Nam, Isabella ngủ ngoan. Về sớm nhé.” Anh trả lời: “Leonor, anh về ngay. Yêu hai người.” Anh nghĩ thoáng về sứ mệnh ASEAN, nhưng cảm giác lồn nóng bỏng của Selvi, tinh trùng và dâm thủy lấp lánh, làm anh mỉm cười kín đáo. Anh chuẩn bị trở về Madrid, sẵn sàng cho AstroViet và gia đình.