Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 115: Chiến dịch truyền thông
Sáng 22 tháng 3, tại trụ sở AstroViet ở Phú Quốc, ánh nắng nhiệt đới lấp lánh qua cửa kính, sóng biển vỗ nhẹ ngoài xa. Nam ngồi trong phòng họp nhỏ, đối diện bà Trần Ngọc Anh, giám đốc truyền thông AstroViet. Trên bàn gỗ là laptop và bản nháp thông cáo báo chí, được soạn khẩn để đối phó với giá cổ phiếu AstroViet giảm 8,3% sau thoái vốn của Ivanka Trump. Không khí căng thẳng, tiếng gõ bàn phím xen lẫn tiếng sóng biển.
Nam xoa cằm, giọng trầm, chậm rãi: “Anh, thị trường đang hoảng loạn. Thông cáo này phải mạnh mẽ, không để cổ đông nghĩ AstroViet lung lay. Nội dung thế nào rồi?” Bà Anh đẩy laptop về phía anh, giọng điềm tĩnh: “Nam, đây là bản nháp thứ ba. Chúng tôi nhấn mạnh thành tựu lớn để lấy lại niềm tin.” Cô chiếu văn bản lên màn hình: “AstroViet tái khẳng định vị thế dẫn đầu ngành không gian toàn cầu với khách sạn vũ trụ, dự kiến đón khách từ tháng 12 năm 2035. Trạm không gian ASEAN, hợp đồng 10 tỷ USD, sẽ tích hợp khu vực tiếp tế nhiên liệu cho các sứ mệnh Mặt Trăng và Sao Hỏa, hợp tác với ISRO và CNSA. Doanh thu AstroPod tăng 15% trong năm 2034, đạt 2,5 tỷ USD. Thoái vốn của bà Ivanka Trump là quyết định cá nhân, không ảnh hưởng chiến lược dài hạn.”
Nam đọc chậm, ngón tay lướt trên màn hình, dừng lại ở đoạn doanh thu. Anh gật đầu: “Tốt, Anh. Số liệu AstroPod sẽ trấn an nhà đầu tư. Thêm một câu về việc chúng ta đã ký hợp đồng với chuyên gia truyền thông quốc tế để củng cố hình ảnh.” Bà Anh ghi chú, ngón tay gõ nhanh, rồi hỏi: “Nam, có nên đề cập đến kế hoạch niêm yết ở các sàn chứng khoán khác không?” Anh lắc đầu, giọng thấp: “Chưa đến lúc. Chỉ nói về ASEAN và khách sạn vũ trụ thôi. Gửi bản cuối cho tôi trước 10 giờ.” Cô gật đầu: “Tôi sẽ chỉnh sửa và gửi Bloomberg, Reuters, Financial Times, và Nikkei. Cần họp báo không?” Nam suy nghĩ, rồi đáp: “Không, thông cáo là đủ. Beatrice Borromeo sẽ xử lý phần còn lại.”
Đến 11 giờ, thông cáo được phát hành qua PR Newswire. Bloomberg đăng ngay: “AstroViet phản ứng nhanh sau thoái vốn của Trump, nhấn mạnh hợp đồng ASEAN và doanh thu kỷ lục.” Reuters viết: “Công ty không gian Việt Nam cam kết duy trì đà tăng trưởng, bất chấp biến động cổ phiếu.” Giá cổ phiếu AstroViet phục hồi nhẹ, tăng 2,5% lên 132 USD, nhưng vẫn thấp hơn mức 140 USD trước khủng hoảng. Nam kiểm tra email từ CFO Nguyễn Thị Minh: “Cổ phiếu ổn định tạm thời, nhưng quỹ đầu tư muốn họp trực tuyến ngày mai. Đề xuất CEO phát biểu.” Anh trả lời: “Minh, sắp xếp họp lúc 9 giờ. Chuẩn bị số liệu khách sạn vũ trụ.”
Trưa 22 tháng 3, sân bay quốc tế Phú Quốc rực rỡ ánh nắng nhiệt đới, sóng biển lấp lánh phía xa, hàng dừa nghiêng mình trong gió. Beatrice Borromeo bước xuống máy bay riêng từ Milan, mặc áo lụa trắng thanh lịch, váy bút chì ôm sát, tóc nâu xõa sóng, lấp lánh dưới nắng, đôi giày cao gót gõ nhịp trên đường băng. Theo sau là đội PR ba người: Marco Rossi, chuyên gia báo chí; Laura Conti, chuyên gia quảng cáo; và Sofia Bianchi, chuyên gia mạng xã hội. Nam bước tới, bắt tay Beatrice, ngón tay cô mềm mại, mát lạnh, giọng trầm, chậm rãi: “Beatrice, cảm ơn cô đến nhanh. Thị trường đang chờ chúng ta hành động.” Cô mỉm cười, vuốt tóc, giọng dịu dàng, kéo dài: “Nam, tôi đã đọc thông cáo sáng nay. Bước đầu rất tốt, nhưng chúng ta cần chiến dịch mạnh mẽ để lấy lại niềm tin cổ đông.” Cô chỉ đội ngũ, giọng nhẹ: “Marco sẽ làm việc với báo chí quốc tế, Laura chuẩn bị quảng cáo toàn cầu, Sofia quản lý Twitter và LinkedIn. Chúng tôi đã sẵn sàng, Nam.”
Tại phòng họp lớn ở trụ sở AstroViet, ánh nắng chiếu qua cửa kính, biển Phú Quốc xanh ngọc trải dài, sóng vỗ nhẹ như bản nhạc nền. Nam ngồi đầu bàn gỗ dài, bên cạnh là bà Trần Ngọc Anh, Jetsun Pema, ông Trần Văn Khoa, và bà Nguyễn Thị Minh. Beatrice đứng trước màn hình lớn, áo lụa trắng lấp lánh, giọng chậm rãi, tự tin: “Chiến dịch truyền thông kéo dài 3 tháng, gồm 7 bước. Một, bài viết chính trên Financial Times, mô tả trải nghiệm không trọng lực tại khách sạn vũ trụ, kèm ảnh chụp từ quỹ đạo. Hai, phỏng vấn độc quyền với Nam trên CNN International, tập trung vào vai trò lãnh đạo và tầm nhìn toàn cầu. Ba, quảng cáo toàn trang trên WSJ, Nikkei, và Le Monde, giới thiệu AstroPod với slogan ‘Bay xa, kết nối gần’. Bốn, báo cáo chi tiết trạm không gian ASEAN, nhấn mạnh hợp tác với ISRO, CNSA, và khu vực tiếp tế nhiên liệu. Năm, sự kiện trực tuyến với cổ đông vào tháng 4, phát trực tiếp từ Phú Quốc. Sáu, chiến dịch Twitter và LinkedIn, sử dụng hashtag #AstroVietFuture, công bố doanh thu 2,5 tỷ USD năm 2034. Bảy, video ngắn về Astro-2, quay tại sân bay vũ trụ, đăng trên YouTube và Weibo.”
Marco bổ sung, giọng trầm: “Tôi đã liên hệ Financial Times và Corriere della Sera. Họ muốn phỏng vấn Nam và Jetsun về trạm ASEAN.” Laura tiếp lời: “Quảng cáo WSJ sẽ ra mắt trong 5 ngày, nhấn mạnh công nghệ 6G.” Sofia giơ iPad: “Twitter đang nóng với hashtag #AstroViet. Tôi sẽ đẩy mạnh bài đăng về khách sạn vũ trụ.” Jetsun gật đầu, giọng nhẹ nhàng: “Beatrice, tôi sẽ cung cấp dữ liệu trạm ASEAN, bao gồm bản vẽ khu vực tiếp tế. Có thể mời đại diện ISRO tham gia bài viết không?” Beatrice đáp, giọng chậm: “Ý kiến tuyệt vời, Jetsun. Tôi sẽ liên hệ ISRO qua Financial Times để sắp xếp.”
Ông Khoa nhíu mày, giọng cẩn trọng: “Beatrice, làm sao tránh câu hỏi về tin đồn hủy niêm yết?” Cô mỉm cười, ngón tay chỉ slide, giọng tự tin: “Chúng tôi sẽ lái câu chuyện sang thành tựu AstroViet. Không ai ngoài phòng này biết tin đồn đó, và tôi sẽ đảm bảo báo chí không đào sâu.” Nam gật đầu, giữ bí mật về áp lực chính phủ Mỹ, giọng trầm: “Beatrice, phỏng vấn CNN phải tập trung vào tương lai không gian, không nhắc Ivanka hay bất ổn. Tôi tin đội của cô.” Cô gật đầu, giọng dịu: “Nam, chúng tôi sẽ làm anh tự hào.”
Bà Anh hỏi: “Beatrice, tôi đề xuất video ngắn về khách sạn vũ trụ, quay cảnh suite VIP. Có khả thi không?” Beatrice gật đầu: “Hoàn toàn khả thi, Anh. Sofia sẽ quay video trong 3 ngày, đăng trên YouTube và Twitter.” Cuộc họp kéo dài đến tối, ánh hoàng hôn lấp lánh, biển Phú Quốc chuyển sắc tím. Beatrice và Nam làm việc sát sao, tay cô chạm nhẹ tay anh khi đưa tài liệu, tạo không khí thân mật nhưng chuyên nghiệp. Khi đội ngũ ra về, Marco, Laura, và Sofia rời phòng, Jetsun và bà Anh bắt tay Beatrice, để lại Nam và Beatrice trong không gian tĩnh lặng, ánh trăng lấp lánh qua cửa kính, tiếng sóng biển vang vọng.
Tối muộn 22 tháng 3, phòng họp vắng lặng, ánh trăng lấp lánh chiếu lên bàn gỗ, bóng biển Phú Quốc mờ ảo ngoài cửa sổ, tiếng sóng vỗ nhẹ như lời thì thầm của đêm, hòa quyện với tiếng gió lùa qua khe cửa, mang theo mùi muối biển mặn mà, thoảng hương cát ẩm. Nam ngồi trên ghế bọc da, xoa thái dương, giọng mệt mỏi, kéo dài, như trút bỏ gánh nặng: “Beatrice, họp cả ngày làm đầu tôi như muốn nổ tung. Tôi cần một phút yên tĩnh, chỉ một phút để thở.” Cô đứng dậy, áo lụa trắng trượt nhẹ trên sàn, tiếng vải xào xạc vang lên, như một giai điệu chậm rãi trong không gian tĩnh lặng. Cô bước đến sau lưng anh, ngón tay mềm mại chạm huyệt thái dương, xoa chậm, từng vòng tròn dịu dàng, đầu ngón tay mát lạnh ép vào da, giọng dịu dàng, gần như thì thầm, mỗi từ như một hơi thở: “Nam, thư giãn đi. Để tôi xoa dịu cơn đau này cho anh. Anh đã làm việc quá sức, để tôi chăm sóc anh.”
Hương nước hoa hoa nhài từ cô quấn lấy anh, ngọt ngào, nồng nàn, hòa với mùi muối biển từ cửa sổ, làm không khí nặng nề dục vọng, như một màn sương đêm bao phủ căn phòng, kích thích mọi giác quan. Ngón tay cô lướt nhẹ xuống gáy anh, xoa chậm, cảm nhận cơ bắp săn chắc, mồ hôi lấp lánh trên da anh, như những giọt sương dưới ánh trăng, mùi mồ hôi nam tính thoảng lên, hòa với nước hoa của cô. Nam thở sâu, cơ thể nóng lên, giọng thấp, kéo dài, như đang chìm vào khoái cảm: “Beatrice, tay cô… như ma thuật. Tôi quên cả thị trường, cả áp lực, chỉ còn cảm giác này, chỉ còn cô.” Cô mỉm cười, cúi xuống, môi cô lướt nhẹ bên tai anh, hơi thở ấm áp phả vào da, mang theo hương hoa nhài, thì thầm, giọng run run, kéo dài: “Nam, tôi biết anh chịu nhiều áp lực. Để tôi giúp anh… quên đi tất cả, để anh thuộc về tôi, dù chỉ đêm nay.”
Cô bước ra trước, ánh trăng chiếu lên áo lụa, làm nó lấp lánh như nước. Bất ngờ, cô ngồi lên đùi anh, váy bút chì trượt lên chậm, lộ đùi trắng ngọc trai, da mịn như lụa, lấp lánh mồ hôi, thơm mùi hoa nhài hòa với mùi da ấm áp, như một lời mời gọi không lời. Ngón tay cô chạm khuy áo sơ mi của anh, cởi chậm, từng khuy bật ra, tiếng vải xột xoạt vang trong phòng, như một bản nhạc chậm, lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng phập phồng, mồ hôi lấp lánh dưới ánh trăng, mùi mồ hôi nam tính hòa với nước hoa của cô, tạo một hỗn hợp kích thích, làm không khí thêm nặng nề. Cô thì thầm, giọng kéo dài, như một lời thì thầm nhục dục: “Nam, cơ thể anh… mạnh mẽ quá… tôi không kìm được, tôi muốn chạm vào anh, muốn cảm nhận từng cơ bắp của anh.”
Ngón tay cô lướt xuống khóa quần anh, kéo khóa chậm, tiếng kim loại vang nhẹ, như một nốt nhạc trong đêm tĩnh lặng, mỗi âm thanh như kéo dài thời gian. Chim anh bật ra, cứng đỏ rực, dài 20 cm, mạch máu nổi rõ, căng phồng dục vọng. Beatrice cởi áo lụa, lụa trượt xuống sàn, tiếng vải chạm sàn vang nhẹ, như dòng nước chảy, để lộ vú căng tròn, núm vú hồng nhạt dựng đứng, lấp lánh mồ hôi, rung nhẹ theo hơi thở, như hai viên ngọc quý. Cô kéo váy xuống, lộ lồn hồng hào, lông nâu mịn ôm lấy môi lồn. Cô thì thầm, giọng run, kéo dài: “Nam, tôi muốn anh… sâu trong tôi… hãy cho tôi cảm giác đó, để tôi tan chảy vì anh, để tôi thuộc về anh.”
Cô nâng người, lồn nóng bỏng chạm đầu chim anh, hạ chậm, lồn nuốt chim anh, từng cm, siết chặt, nóng bỏng, như một vòng ôm nhung lụa, dâm thủy lấp lánh, chảy ra từ môi lồn, thấm ướt lông anh, nhỏ xuống ghế, tiếng tí tách hòa với tiếng rên nhỏ của cô. Cô rên nhỏ, giọng lạc đi, kéo dài: “Nam… chim anh… lấp đầy tôi… sướng quá… tôi không chịu nổi… nó quá to, quá nóng, tôi muốn cảm nhận mãi…” Nam nắm hông cô, ngón tay bấu vào da mịn, cảm nhận đường cong tròn trịa, giọng trầm, chậm: “Beatrice, lồn cô… chặt quá… nóng như lửa… tôi muốn tan chảy trong cô, muốn cảm nhận từng nhịp co bóp của cô.”
Anh nâng cô nhẹ, để chim trượt ra, rồi đâm chậm, sâu, từng nhịp, cảm nhận lồn co bóp. Anh bóp vú cô, ngón tay xoa núm vú, kéo nhẹ, cảm nhận núm vú cứng lên. Cô cong người, rên dài, giọng run: “Nam… vú tôi… nhạy lắm… sướng… đừng dừng… tôi muốn anh mút chúng, muốn anh làm tôi điên…” Anh mút núm vú, lưỡi xoay tròn, chậm rãi, cảm nhận vị ngọt của da cô.
Anh lướt tay xuống, ngón tay tách môi lồn, xoa âm vật, chậm rãi, cảm nhận âm vật căng lên, lấp lánh dâm thủy, rung nhẹ dưới ngón tay anh. Cô run rẩy, lồn co bóp mạnh, dâm thủy phun ra, thấm ướt tay anh. Cô rên lớn hơn, giọng lạc: “Nam… âm vật tôi… sướng quá… tôi sắp ra… anh làm tôi điên mất… tôi muốn ra vì anh…” Anh thì thầm, giọng trầm, kéo dài: “Beatrice, ra đi… để tôi cảm nhận lồn cô bóp chặt, để tôi thấy cô tan chảy, để tôi biết cô thuộc về tôi.” Anh đâm sâu, chậm, mỗi nhịp làm lồn cô phun nước, lấp lánh, thấm ướt quần anh, chảy xuống sàn, tạo vũng lớn hơn, lấp lánh ánh trăng.
Cô cong người, đạt cực khoái đầu tiên, lồn co bóp dữ dội, dâm thủy phun mạnh, chảy thành dòng, thấm ướt ghế, nhỏ xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, hòa với tiếng rên dài của cô: “Nam… tôi ra… lồn tôi… sướng quá… tôi tan chảy rồi… anh làm tôi sướng đến điên dại…” Anh cảm nhận lồn cô siết chặt, như muốn nuốt chim anh, dâm thủy nóng bỏng bao quanh, lấp lánh, làm anh run rẩy, nhưng anh kìm lại, muốn kéo dài khoái lạc, muốn cô ra nhiều lần hơn. Anh lướt tay lên, bóp vú cô, ngón tay kéo núm vú, làm cô rên nhỏ, lồn phun nước lần nữa, lấp lánh, thấm ướt đùi anh, chảy xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, như một bản nhạc kéo dài.
Đột nhiên, điện thoại rung trên bàn, màn hình hiện tên Leonor, ánh sáng xanh nhấp nháy trong phòng tối, như một lời nhắc nhở về thế giới bên ngoài, kéo Nam về thực tại. Anh giữ Beatrice trên đùi, chim vẫn sâu trong lồn, lồn cô siết chặt, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, thấm ướt đùi anh, nhỏ xuống sàn, tạo vũng lấp lánh, tiếng tí tách hòa với tiếng sóng biển. Anh nhấc máy, giọng bình tĩnh, chậm rãi, như không có gì xảy ra, nhưng tim anh đập nhanh, bị giằng xé giữa tình yêu và dục vọng: “Leonor, em khỏe không?” Leonor gọi điện từ cung điện Zarzuela, giọng dịu dàng, đầy yêu thương, như một làn gió mát giữa cơn bão: “Nam, em đọc tin về AstroViet. Em biết anh đang áp lực. Em chỉ muốn nghe giọng anh, muốn nói rằng em và Isabella luôn bên anh. Anh sẽ vượt qua, em tin anh, anh luôn mạnh mẽ.”
Nam mỉm cười, cảm động, cảm nhận lồn Beatrice co bóp, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống đùi anh, hòa với tinh trùng rỉ ra, lấp lánh, như một dòng sông nhỏ, mùi nhục dục nồng nàn bao quanh anh. Anh đáp, giọng trầm, kéo dài, cố giữ bình tĩnh: “Leonor, lời em là sức mạnh của anh. Isabella thế nào? Con có cười với em không? Nói anh nghe, em, anh muốn hình dung con.” Beatrice di chuyển chậm, lồn trượt lên xuống, từng nhịp nhẹ, như sóng biển vỗ bờ, mỗi lần làm chim anh run rẩy, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, thấm ướt quần anh, nhỏ xuống sàn, tiếng tí tách hòa với tiếng sóng biển. Cô cắn môi, rên nhỏ, giọng run, gần như không thành tiếng: “Nam… lồn tôi… sướng… chim anh… to quá… tôi không chịu nổi… nhưng tôi muốn hơn nữa… tôi muốn anh mãi…”
Leonor cười nhẹ, giọng ngọt ngào, như một giai điệu dịu dàng: “Nam, Isabella vừa cười sáng nay, đôi má con hồng hào, bàn tay nhỏ xíu nắm lấy ngón tay em. Em ước anh ở đây, thấy con lớn lên từng ngày. Anh nhớ giữ sức khỏe, được không?” Nam cảm nhận lồn Beatrice siết chặt, dâm thủy phun ra, lấp lánh, chảy dọc đùi cô, hòa với tinh trùng rỉ từ chim anh, tạo vũng lớn hơn trên sàn. Anh nắm hông cô, đâm nhẹ, sâu, cảm nhận lồn co bóp, giọng vẫn bình tĩnh, nhưng hơi thở anh nặng hơn: “Leonor, anh tưởng tượng được Isabella, nụ cười của con làm anh mạnh mẽ. Em chăm con giỏi lắm, anh tự hào vì em.”
Beatrice đạt cực khoái thứ hai, lồn co bóp dữ dội, dâm thủy phun mạnh, tiếng tí tách vang lên, hòa với tiếng rên dài của cô: “Nam… tôi ra lần nữa… lồn tôi… sướng quá… anh làm tôi điên rồi… tôi muốn ra mãi…” Anh cảm nhận lồn cô nóng bỏng, siết chặt, làm anh xuất tinh, tinh trùng bắn sâu vào lồn cô, lấp đầy, tràn ra từ môi lồn, lấp lánh, chảy thành dòng, thấm ướt váy lụa trên sàn, tiếng tí tách vang lên, hòa với hơi thở gấp gáp của cô. Cực khoái đầu tiên của anh như một cơn sóng, tinh trùng bắn mạnh, lấp đầy lồn cô, chảy ra, lấp lánh, thấm ướt đùi cô, nhỏ xuống sàn, tạo vũng lấp lánh, làm anh run rẩy, nhưng anh giữ giọng bình tĩnh: “Leonor, anh ổn. Em ngủ ngon nhé, hôn Isabella giúp anh.”
Leonor thì thầm, giọng ngọt ngào, đầy yêu thương: “Nam, em yêu anh. Anh là chỗ dựa của em và Isabella. Cẩn thận nhé, anh, và về sớm với mẹ con em. Em sẽ chờ anh.” Anh mỉm cười, cảm nhận tình yêu của cô như ánh sáng, nhưng dục vọng với Beatrice như ngọn lửa, thiêu đốt anh. Anh đáp, giọng trầm: “Leonor, anh yêu em, yêu cả hai mẹ con. Anh sẽ về sớm, hứa với em.” Beatrice tiếp tục di chuyển chậm, lồn trượt lên xuống, mỗi nhịp làm chim anh run rẩy, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, thấm ướt quần anh, nhỏ xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, như một bản nhạc nhục dục kéo dài. Cô rên nhỏ, giọng run: “Nam… lồn tôi… sướng… anh làm tôi tan chảy… tôi muốn ra lần nữa… vì anh…”
Anh lướt tay lên vú cô, bóp nhẹ, ngón tay kéo núm vú, làm cô cong người, lồn phun nước lần nữa, lấp lánh, thấm ướt ghế, chảy xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, hòa với tiếng sóng biển. Anh mút núm vú cô, lưỡi xoay tròn, chậm rãi, cảm nhận núm vú cứng lên, lấp lánh mồ hôi, như một viên ngọc quý, vị ngọt của da cô làm anh mê mẩn. Cô rên nhỏ, giọng run: “Nam… vú tôi… sướng… anh làm tôi điên mất… tôi muốn ra lần nữa… tôi muốn anh cảm nhận tôi…” Anh lướt tay xuống, ngón tay xoa âm vật, chậm rãi, cảm nhận âm vật căng lên, lấp lánh dâm thủy, rung nhẹ dưới ngón tay anh, làm lồn cô co bóp mạnh, dâm thủy phun ra, lấp lánh, thấm ướt tay anh, chảy xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, như một bản giao hưởng nhục dục.
Cô đạt cực khoái thứ ba, lồn co bóp dữ dội, dâm thủy phun mạnh, lấp lánh, chảy thành dòng, thấm ướt ghế, nhỏ xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, hòa với tiếng rên dài của cô: “Nam… tôi ra… lồn tôi… không chịu nổi… sướng quá… tôi thuộc về anh… tôi muốn ra mãi vì anh…” Anh cảm nhận lồn cô siết chặt, nóng bỏng, như muốn nuốt chim anh, dâm thủy nóng bỏng bao quanh, lấp lánh, làm anh phun tinh lần hai, tinh trùng bắn mạnh, lấp đầy lồn, tràn ra, lấp lánh, chảy thành dòng, hòa với dâm thủy, thấm ướt sàn, tiếng tí tách vang lên, như một bản nhạc nhục dục kéo dài. Cực khoái thứ hai của anh mạnh hơn, như một cơn bão, tinh trùng bắn sâu, lấp đầy lồn cô, chảy ra, lấp lánh, thấm ướt đùi cô, nhỏ xuống sàn, tạo vũng lớn lấp lánh ánh trăng.
Anh ôm chặt Beatrice, chim vẫn trong lồn, tận hưởng lồn nóng bỏng, siết chặt, lấp lánh dâm thủy và tinh trùng. Anh lướt tay lên vú cô, bóp nhẹ, ngón tay kéo núm vú, làm cô rên nhỏ, lồn phun nước lần nữa, lấp lánh, thấm ướt ghế, chảy xuống sàn. Anh đâm chậm, sâu, mỗi nhịp làm lồn cô co bóp, dâm thủy phun ra, lấp lánh, chảy thành dòng, thấm ướt quần anh, nhỏ xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, như một bản nhạc kéo dài. Cô đạt cực khoái thứ tư, lồn co bóp dữ dội, dâm thủy phun mạnh, lấp lánh, chảy thành dòng, thấm ướt ghế, nhỏ xuống sàn, tiếng tí tách vang lên, hòa với tiếng rên dài của cô: “Nam… tôi ra lần nữa… lồn tôi… sướng quá… anh làm tôi tan chảy… tôi không muốn dừng…”
Anh phóng tinh lần ba, tinh trùng bắn mạnh, lấp đầy lồn, tràn ra, lấp lánh, chảy thành dòng, hòa với dâm thủy, thấm ướt sàn, tiếng tí tách vang lên, như một bản giao hưởng nhục dục cuối cùng. Cực khoái thứ ba của anh như một cơn sóng thần, tinh trùng bắn sâu, lấp đầy lồn cô, chảy ra, lấp lánh, thấm ướt đùi cô, nhỏ xuống sàn, tạo vũng lớn lấp lánh ánh trăng, làm anh run rẩy, cơ thể như tan chảy trong khoái lạc. Anh thì thầm, giọng trầm, kéo dài: “Beatrice, cô làm tôi quên hết mọi thứ… lồn cô là thiên đường… tôi muốn ở trong cô mãi, muốn cảm nhận từng cực khoái của cô, muốn cô thuộc về tôi.”
Cô thở hổn hển, giọng run, kéo dài: “Nam, đây là bí mật… chỉ chúng ta biết… tôi chưa bao giờ sướng thế này… chim anh làm tôi tan chảy, cực khoái của tôi là của anh, tôi là của anh.” Họ nằm trên ghế, ánh trăng lấp lánh, mồ hôi lấp lánh trên da, dâm thủy và tinh trùng lấp lánh trên đùi cô, chảy xuống sàn, tạo vũng lấp lánh, như một bức tranh nhục dục hoàn mỹ. Beatrice điều chỉnh váy, che dấu vết, Nam kéo khóa quần, áo sơ mi xộc xệch, mồ hôi lấp lánh trên ngực. Anh cảm thấy nhẹ nhõm, sự động viên của Leonor như ánh sáng, khoái lạc với Beatrice như ngọn lửa, giằng xé nhưng hòa quyện, xua tan áp lực.
Anh tiễn cô về khách sạn, giọng trầm, chậm: “Beatrice, ngày mai chúng ta tiếp tục. Phỏng vấn CNN phải hoàn hảo.” Cô gật đầu, ngón tay lướt nhẹ tay anh, giọng dịu: “Nam, tôi sẽ làm tốt. Nghỉ ngơi đi, anh cần sức.” Anh trở về phòng, ánh trăng chiếu lên giường, nghĩ thoáng về Isabella và Leonor, quyết tâm: “AstroViet sẽ đứng vững, vì các con, vì em.” Anh chuẩn bị cho ngày tiếp theo, sẵn sàng dẫn dắt công ty qua khủng hoảng.
Ra thêm truyện đi bác
Thêm truyện đi bạn