Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 116: Bay vào vũ trụ
Sáng 23 tháng 3, ánh nắng nhiệt đới lấp lánh trên đường băng sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc, sóng biển xanh lam vỗ nhẹ, mùi muối mặn thoảng trong gió. Nam đứng cạnh tên lửa Astro-2, con tàu AstroPod màu bạc lấp lánh, logo AstroViet nổi bật được gắn liền với thân tên lửa. Beatrice Borromeo mặc váy lụa trắng bó sát, tóc vàng xõa sóng, đi cùng đội PR. Nam bắt tay từng người, giọng trầm ấm: “Beatrice, Marco, Sofia, Luca, chào mừng lên vũ trụ. Khách sạn sẽ cho chúng ta tư liệu làm Financial Times và CNN kinh ngạc.” Beatrice mỉm cười, ngón tay vuốt tóc, hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ: “Nam, đội tôi đã sẵn sàng. Hình ảnh thực tế sẽ lấy lại niềm tin nhà đầu tư.”
Marco, áo phông đen, giơ máy ảnh: “Nam, tôi muốn chụp cảnh phóng tàu từ trong khoang. Được không?” Nam gật đầu, vỗ vai: “Marco, quay thoải mái, nhưng gửi Beatrice duyệt trước. Chụp cả đường băng, nhấn mạnh sân bay của chúng tôi.” Sofia reo lên, váy lụa bay nhẹ: “Tôi chưa bao giờ lên vũ trụ! AstroViet thật phi thường. Tôi sẽ viết về cảm giác này cho Le Monde.” Nam cười: “Sofia, ghi lại mọi khoảnh khắc. Cảm xúc của cô sẽ làm bài viết sống động.” Luca kiểm tra máy quay, giọng hào hứng: “Nam, cảnh không trọng lực sẽ làm video quảng cáo bùng nổ. Tôi quay được Astro-2 cất cánh chứ?” Nam gật đầu: “Luca, quay cả cảnh Trái Đất từ quỹ đạo. Đó là điểm nhấn.”
Đội ngũ mặc đồ phi hành gia, mũ kính lấp lánh dưới nắng, bước lên Astro-2. Khoang VIP bọc da trắng, ghế không trọng lực ôm sát cơ thể, màn hình 8K hiển thị quỹ đạo và hình ảnh Trái Đất. Một quầy bar mini phục vụ nước ép lơ lửng, ánh đèn LED mô phỏng sao trời. Tàu phóng lên, động cơ gầm vang, rung nhẹ khoang. Qua cửa sổ, bầu trời chuyển từ xanh lam sang đen thăm thẳm, sao trời lấp lánh như kim cương. Beatrice, lơ lửng, váy lụa bay nhẹ, cười lớn: “Nam, cảm giác này không thể tả! Tôi sẽ viết bài về nó.” Nam, buộc dây an toàn, mỉm cười: “Beatrice, đợi đến khách sạn, cô sẽ mê mẩn.” Marco chụp ảnh khoang, Sofia ghi âm cảm nhận, Luca quay cảnh đội ngũ trôi nổi, ánh sao lấp lánh.
Sau 2 giờ, Astro-2 cập bến khách sạn vũ trụ, cánh cửa trượt mở, lộ sảnh chính lấp lánh: sàn kính trong suốt nhìn xuống Trái Đất xanh lam, mây trắng xoáy nhẹ; tường lụa trắng thêu hoa văn ngân hà, ánh sáng LED đổi màu từ xanh dương sang tím; trần mô phỏng dải ngân hà, đèn chùm pha lê lơ lửng không trọng lực. Hành lang dẫn đến suite lụa trắng, nhà hàng 360 độ, và khu vực ngắm cảnh, với cửa kính dọc tường, ánh sao lấp lánh. Khu sinh hoạt chung hiện ra, có ghế không trọng lực bọc da, bàn cảm ứng hiển thị bản đồ vũ trụ, màn hình 8K chiếu cảnh ngân hà, và quầy bar phục vụ nước ép dâu tây lơ lửng trong cốc đặc biệt. Một góc có phòng tập không trọng lực, máy chạy bộ gắn tường, và khu vực thiền với âm thanh sóng vũ trụ.
Marco reo lên, giơ máy ảnh: “Nam, sàn kính này sẽ là bìa WSJ! Tôi chụp được quầy bar không?” Nam gật đầu: “Marco, chụp cả bàn cảm ứng. Nhấn mạnh công nghệ.” Sofia lơ lửng, ghi chú: “Tôi phỏng vấn phi hành gia về hệ thống oxy. An toàn là điểm nhấn PR.” Nam vỗ tay: “Sofia, tốt. Thêm câu hỏi về bức xạ, chuẩn NASA.” Luca quay cảnh Beatrice trôi qua hành lang, váy lụa phấp phới: “Cảnh này mở đầu video CNN. Nam, quay anh ở sảnh được không?” Nam gật đầu: “Luca, chiều nay, sau khu ngắm cảnh.” Nam dẫn đoàn qua hành lang, chỉ vào cửa sổ lớn: “Khu vực ngắm cảnh là nơi chúng ta quay chính. Trái Đất từ đây đẹp như tranh.” Beatrice chạm tường lụa, thì thầm: “Nam, nơi này là giấc mơ. Suite lụa trắng sẽ lên bài Financial Times.” Anh gật đầu: “Beatrice, tự do thu thập tư liệu. Tôi giám sát.” Đội ngũ tản ra, ánh sao lấp lánh.
Chiều 23 tháng 3, khu vực ngắm cảnh mở ra như bức tranh vũ trụ sống động. Cửa sổ kính cường lực rộng 12 mét, cao 4 mét, nhìn xuống Trái Đất xanh lam, mây trắng xoáy nhẹ trên Thái Bình Dương, ánh hoàng hôn lấp lánh dọc đường chân trời, nhuộm vàng và cam rực rỡ. Bên phải, dải ngân hà rực rỡ, sao trời lấp lánh như kim cương rải trên nhung đen, chòm sao Orion nổi bật. Ghế không trọng lực bọc da trắng xếp dọc tường, mỗi ghế có bảng điều khiển cảm ứng, hiển thị bản đồ sao và thông tin chòm sao, với đệm lông vũ êm ái. Trần kính cong mô phỏng bầu trời sao, đèn LED nhấp nháy đồng bộ với nhạc ambient dịu nhẹ, tạo cảm giác thiền, hòa quyện tiếng sóng vũ trụ và piano. Một góc có quầy nước nhỏ, cốc nước ép xoài và chanh dây lơ lửng, ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên bề mặt. Màn hình 4K chiếu video chậm của thiên hà Andromeda xoay tròn, ánh sáng tím và xanh lam mờ ảo. Không khí thoảng mùi oải hương từ hệ thống lọc, ánh sáng dịu nhẹ làm nổi bật vẻ đẹp Trái Đất.
Beatrice, váy lụa trắng bay nhẹ trong không trọng lực, lơ lửng gần cửa sổ, cầm iPhone 15 Pro, gọi video cho Pierre Casiraghi ở Milan. Pierre, 47 tuổi, mặc áo sơ mi trắng, tóc vàng lòa xòa, ngồi trong văn phòng gỗ tại Monaco, xuất hiện trên màn hình, giọng ngạc nhiên: “Beatrice, em thật sự trên vũ trụ? Trời ơi, kể anh nghe, khách sạn đẹp thế nào?” Cô cười rạng rỡ, khuôn mặt sáng bừng, xoay điện thoại cho Pierre thấy Trái Đất: “Pierre, nhìn này, Trái Đất đẹp không tưởng! Mây trắng xoáy trên đại dương, hoàng hôn vàng rực. AstroViet đã tạo ra thiên đường!” Pierre reo lên, mắt sáng: “Em yêu, anh ghen tị quá! Khu ngắm cảnh đó ra sao? Có thấy sao không?” Beatrice lơ lửng, váy lụa trượt lên, lộ đùi trắng ngọc trai, giọng hào hứng: “Pierre, bên phải là ngân hà, sao lấp lánh khắp nơi. Nhìn Orion kìa, như kim cương! Cảm giác như chạm vào vũ trụ!” Pierre cười lớn: “Em phải quay video dài cho anh. Có gì thú vị nữa? Phòng em thế nào?” Beatrice cười, khuôn mặt rạng rỡ: “Phòng suite lụa trắng, giường không trọng lực, nhìn ra Trái Đất. Anh sẽ mê ngay!”
Nam, đứng gần cửa ra vào, mặc áo sơ mi trắng, quần tây, nghe cuộc gọi, cảm giác dục vọng dâng trào như sóng vỗ. Váy Beatrice lộ lồn hồng hào thoáng qua lụa mỏng, làm tim anh đập mạnh, chim cứng dần trong quần, rỉ nước, nóng bỏng. Anh lặng lẽ trôi đến, cơ thể săn chắc lướt nhẹ trong không trọng lực, ôm eo cô từ phía sau, tay phải luồn dưới váy, ngón tay lướt qua quần lót lụa, chạm lồn nóng ẩm, lông nâu mịn ướt đẫm dâm thủy, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn Trái Đất. Beatrice giật mình, khuôn mặt đỏ bừng, môi mím chặt, mắt mở to, thì thầm gấp gáp: “Nam, dừng lại… tôi đang gọi Pierre!” Anh cảm nhận lồn cô siết ngón tay, hơi thở nóng lên, giọng trầm chậm: “Beatrice, cứ nói chuyện. Anh ấy không thấy đâu.” Anh kéo quần lót xuống, lồn hồng hào lộ ra, môi lớn mọng nước, âm vật căng hồng, dâm thủy chảy thành giọt, lấp lánh như ngọc trai.
Nam cởi khóa quần, chim cứng đỏ rực, dài 20 cm, đầu khấc lấp lánh nước, chậm rãi đâm vào lồn cô. Lồn nóng bỏng, ướt át bao lấy anh, siết chặt như muốn nuốt trọn, làm anh rùng mình, cảm giác dục vọng bùng cháy, lan từ chim lên ngực. Beatrice cong người, vú căng tròn ép vào váy, núm vú hồng nhạt cứng lên qua lụa, cô cắn môi, cố giữ giọng với Pierre: “Anh… khu ngắm cảnh… có ghế không trọng lực… đẹp lắm.” Mặt cô đỏ rực, lo lắng xen khoái lạc, tay nắm chặt điện thoại, ngón tay run nhẹ, mắt liếc Nam, vừa giận vừa kích thích. Nam đâm chậm, mỗi nhịp sâu, kéo ra rồi vào lại, đầu khấc cọ sát thành lồn, cảm giác lồn cô mút lấy chim, dâm thủy chảy dọc đùi, lấp lánh. Anh bóp vú cô qua váy, ngón tay xoay núm vú, thì thầm: “Beatrice, lồn cô ướt quá. Thích không?” Cô rên nhỏ, khuôn mặt giằng xé, thì thầm: “Nam… anh điên rồi… nhưng… sướng… quá…”
Pierre hỏi, giọng tò mò: “Beatrice, em ổn không? Giọng run lắm, có mệt không?” Nam nghiêng người, mặt xuất hiện trên màn hình, giọng bình tĩnh, chậm rãi: “Pierre, chào anh. Beatrice phấn khích vì cảnh Trái Đất thôi. Hoàng hôn đẹp mê hồn. Cô ấy đang làm việc tuyệt vời cho AstroViet.” Pierre cười, vuốt tóc: “Nam, cảm ơn anh chăm sóc vợ tôi. Khách sạn có gì đặc biệt? Kể đi!” Nam đâm sâu hơn, lồn Beatrice phun nước, lấp lánh, chảy thành dòng xuống ghế không trọng lực, anh cảm nhận lồn siết chặt, khoái lạc như sóng trào, lan khắp cơ thể, nhưng giữ giọng tự nhiên: “Pierre, nhà hàng 360 độ nhìn xuống Trái Đất, suite lụa trắng như thiên đường. Anh phải đến thử.” Anh bóp núm vú cô, làm cô cong người, rên nhỏ, khuôn mặt đỏ bừng, cố đáp: “Ừ, Pierre… Nam nói đúng… tôi sẽ kể… chi tiết sau.” Pierre gật đầu: “Beatrice, em trông phấn khích thật. Có quay video cho anh không? Anh muốn thấy khu ngắm cảnh rõ hơn.”
Beatrice, lo lắng Pierre nghi ngờ, tay đẩy nhẹ hông Nam, nhưng lồn cô phản bội, siết chim anh chặt hơn, dâm thủy lấp lánh như ngọc trai, chảy xuống ghế. Cô thì thầm gấp: “Nam, chậm lại… anh ấy sẽ nghe tiếng!” Anh mỉm cười, đâm chậm hơn, mỗi nhịp kéo dài, đầu khấc cọ sát âm vật, làm lồn cô co bóp, anh cảm giác cực khoái đến gần, nhưng kéo dài, tận hưởng từng giây, cảm giác lồn cô như lửa đốt. Giọng anh trầm: “Beatrice, cô sướng mà, đúng không? Lồn cô mút tôi chặt lắm.” Cô cắn môi, khuôn mặt vừa giận vừa khoái lạc, rên nhỏ: “Nam… anh… làm tôi… không chịu nổi…” Pierre hỏi: “Beatrice, em nói gì đấy? Nghe không rõ.” Cô hít sâu, giọng run, môi run nhẹ: “Không, anh… tôi chỉ… ngắm sao… đang quay video cho anh. Có cả ngân hà, đẹp lắm.” Nam bóp vú mạnh hơn, ngón tay xoay núm vú, lồn cô phun nước lần nữa, lấp lánh, chảy xuống ghế, anh cảm giác chim mình như tan chảy trong lồn nóng bỏng, khoái lạc ngập tràn.
Pierre hỏi tiếp: “Beatrice, em ở đó mấy ngày? Anh nhớ em rồi.” Cô cố cười, giọng run: “Pierre… ba ngày thôi… tôi sẽ gọi anh mỗi tối.” Nam đâm sâu, lồn cô co bóp, anh thì thầm: “Beatrice, nói anh ấy rằng cô yêu nơi này.” Cô rên nhỏ, khuôn mặt đỏ bừng, đáp: “Pierre… tôi yêu nơi này… khách sạn… quá đẹp.” Nam mỉm cười, giọng trầm với Pierre: “Pierre, Beatrice đúng đấy. Cô ấy đang quay nhiều cảnh cho chiến dịch. Tôi sẽ đảm bảo cô ấy an toàn.” Pierre cười: “Nam, anh tốt quá. Beatrice, nhớ gửi video cho anh nhé!” Nam tăng nhịp nhẹ, lồn Beatrice co bóp dữ dội, anh cảm giác tinh trùng dâng lên, nóng bỏng, lan từ chim lên đầu, cực khoái như sóng thần. Beatrice cong người, lồn phun nước, âm vật rung lên, cực khoái bùng nổ, khuôn mặt đỏ rực, môi hé mở, rên nhỏ: “Nam… tôi… ra…” Anh phun tinh mạnh vào lồn cô, tinh trùng nóng bỏng, lấp lánh, hòa dâm thủy, chảy ra từ lồn, dọc đùi trắng ngọc trai, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn Trái Đất, cảm giác thỏa mãn như ngập trong ánh sao.
Beatrice cúp máy, ánh mắt cảnh cáo sắc lạnh nhìn Nam: “Nam, anh điên thật rồi! Nếu Pierre nghi ngờ, tôi không tha cho anh!” Anh mỉm cười, cảm giác thỏa mãn ngập tràn, chim vẫn trong lồn cô, tận hưởng dư âm, lồn siết nhẹ như níu giữ. Anh kéo cô vào, cô bất ngờ hôn môi anh, lưỡi quấn chặt, môi mềm mại, thì thầm: “Nhưng… anh làm tôi sướng… bí mật này là của chúng ta.” Nam cảm giác dục vọng vẫn âm ỉ, ánh Trái Đất lấp lánh qua cửa sổ. Họ điều chỉnh quần áo, hệ thống lọc không khí xóa dấu vết, không ai nghi ngờ.
Tối 23 tháng 3, nhà hàng 360 độ lấp lánh như viên ngọc giữa vũ trụ, cửa sổ vòng cung rộng 20 mét nhìn xuống Trái Đất, ánh mây trắng xoáy nhẹ trên Đại Tây Dương, sao trời rực rỡ phía xa. Trần kính cong mô phỏng chòm sao, đèn LED nhấp nháy đồng bộ với nhạc jazz nhẹ nhàng, piano và saxophone hòa quyện. Bàn gỗ dài đặt giữa phòng, ghế không trọng lực bọc da trắng, mỗi ghế có màn hình cảm ứng hiển thị thực đơn, từ bít tết bò Kobe đến salad không trọng lực. Quầy bar góc phòng phục vụ nước ép dâu tây, xoài, và chanh dây, lơ lửng trong cốc đặc biệt, ánh sáng phản chiếu lấp lánh. Một góc có khu vực thư giãn, ghế da cong, màn hình 4K chiếu cảnh thiên hà xoay chậm, ánh tím và xanh lam mờ ảo. Không khí thoảng mùi gỗ đàn hương từ hệ thống lọc, ánh sáng dịu nhẹ làm nổi bật vẻ đẹp Trái Đất.
Nam, mặc áo sơ mi trắng, quần tây, ngồi đầu bàn, cạnh Beatrice, váy lụa xanh bó sát, tóc buộc cao, hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ. Marco, Sofia, và Luca ngồi đối diện, laptop, máy ảnh, và máy quay đặt trước mặt. Linh, phi hành gia Việt Nam, 35 tuổi, mặc đồng phục AstroViet xanh navy, tóc đen buộc chặt, mang khay nước ép đến, mỉm cười: “Anh Nam, nước ép cho đội PR nhé? Chanh dây đặc sản Việt Nam đây.” Nam gật đầu, giọng ấm: “Cảm ơn, Linh. Thêm ít đá đi, không trọng lực làm cốc bay đấy.” Cả nhóm cười, Linh lơ lửng, rót nước ép, cốc trôi nổi như bong bóng. Sofia reo lên: “Linh, chị làm phi hành gia bao lâu rồi? Tôi muốn phỏng vấn chị!” Linh cười: “Sofia, mới 1 năm thôi. Mai phỏng vấn nhé, tôi kể về hệ thống oxy.”
Nam nâng cốc nước ép dâu tây, giọng trầm: “Cảm ơn mọi người đã làm việc cật lực. Hãy tổng kết ngày đầu tiên, chuẩn bị cho hai ngày tới.” Marco chiếu ảnh lên màn hình 8K: “Tôi chụp 300 ảnh: sảnh chính với sàn kính nhìn Trái Đất, suite lụa trắng có giường không trọng lực, hành lang ngân hà, và khu sinh hoạt với bàn cảm ứng. Ảnh sàn kính sẽ là bìa WSJ, nhấn mạnh xa xỉ.” Nam gật đầu: “Marco, xuất sắc. Thêm ảnh quầy bar lơ lửng, tạo cảm giác độc đáo. Gửi tôi 10 ảnh đẹp nhất tối nay.” Marco ghi chú: “Nam, tôi chụp Linh kiểm tra hệ thống oxy. Công nghệ cao cho PR.” Nam vỗ tay: “Tốt, Marco. Nhấn mạnh chuẩn NASA. Linh, em phối hợp nhé?” Linh gật đầu: “Dạ, anh Nam, em sẵn sàng.”
Luca phát video trên màn hình: “Cảnh Astro-2 cập bến, Beatrice lơ lửng ở khu ngắm cảnh, và sảnh chính sẽ mở đầu phỏng vấn CNN. Tôi quay Linh ở phòng điều khiển, rất chuyên nghiệp.” Nam gật đầu: “Luca, thêm cảnh Trái Đất từ nhà hàng 360 độ. Quay tôi giới thiệu trạm ASEAN sáng mai, nhấn mạnh khu vực tiếp tế nhiên liệu.” Luca đề xuất: “Nam, tôi muốn quay đội ngũ ăn tối, cho thấy sự thân thiện. Được không?” Nam cười: “Tốt, Luca. Quay ngay bây giờ, tự nhiên thôi. Thêm cảnh nước ép lơ lửng, độc đáo.” Luca quay cảnh cả nhóm cười nói, nước ép bay nhẹ, Linh rót thêm nước ép xoài, trôi nổi lấp lánh, ánh Trái Đất phản chiếu.
Beatrice, giọng chuyên nghiệp: “Ngày đầu vượt kỳ vọng. Tôi đề xuất ngày mai quay Nam ở khu ngắm cảnh, phỏng vấn về trạm ASEAN, và chụp suite lụa trắng lúc ánh Trái Đất chiếu vào. Financial Times sẽ đăng bài tuần sau, nhấn mạnh hợp tác với CNSA.” Nam gật đầu: “Beatrice, đồng ý. Marco, chụp khu ngắm cảnh lúc hoàng hôn Trái Đất. Sofia, viết đoạn về doanh thu AstroPod tăng 15% năm 2034. Luca, thêm cảnh Linh ở khu sinh hoạt.” Beatrice hỏi: “Nam, có cần số liệu tài chính chi tiết không?” Anh đáp: “Dùng số liệu Minh gửi, nhấn mạnh AstroPod và khách sạn. Minh sẽ cung cấp thêm.” Marco chen vào: “Nam, tôi muốn chụp Linh ở quầy bar. Hình ảnh phi hành gia gần gũi sẽ tốt cho PR.” Nam gật đầu: “Tốt, Marco. Phối hợp với Linh, chụp lúc cô ấy rót nước ép.”
Sofia hỏi: “Beatrice, bài Le Monde cần góc cá nhân không? Như cảm xúc của cô ở đây?” Beatrice mỉm cười: “Sofia, thêm cảm xúc của tôi khi thấy Trái Đất. Nó làm AstroViet gần gũi hơn.” Nam bổ sung: “Beatrice, nhấn mạnh tầm nhìn toàn cầu của chúng tôi. Không nhắc Ivanka.” Linh chen vào: “Anh Nam, em có thể kể về đào tạo phi hành gia ở Việt Nam cho Sofia không? Sẽ truyền cảm hứng.” Nam gật đầu: “Linh, tuyệt. Sofia, thêm góc Việt Nam vào bài.” Cuộc họp kết thúc, đội ngũ rời nhà hàng, Marco và Sofia trò chuyện về ảnh, Luca kiểm tra video, Linh dọn cốc, lơ lửng. Nam tiễn Beatrice đến suite, giọng trầm: “Beatrice, nghỉ ngơi đi. Ngày mai bận rộn.” Cô mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ tay anh: “Nam, chúng ta sẽ thắng.” Anh trở về suite, nghĩ thoáng về Leonor và Isabella, cảm giác khoái lạc với Beatrice và tiến độ PR làm anh tự tin. Anh kiểm tra email từ CFO Minh: “Cổ phiếu ổn ở 131 USD. Họp cổ đông sẵn sàng.” Anh trả lời: “Minh, tiếp tục lạc quan.” Dưới ánh Trái Đất, Nam chuẩn bị cho ngày tiếp theo, sẵn sàng bảo vệ AstroViet.
Ra thêm truyện đi bác
Thêm truyện đi bạn