Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 136: Lần cuối cùng
Sáng 15 tháng 12, tại tầng 20 của tòa nhà AstroViet, nằm trong khu phức hợp sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc, ánh nắng sớm len qua những tấm kính cao từ sàn đến trần, chiếu sáng sàn gỗ sồi đánh bóng và bàn họp hình oval dài 5 mét. Phòng họp rộng 200 m², không khí thoảng mùi cà phê rang, màn hình 8K chiếm trọn bức tường, hiển thị mô hình 3D của tàu vận tải liên hành tinh: một kiệt tác kỹ thuật dài 200 m, thân tàu lấp lánh hợp kim titan-carbon, khoang chứa rộng đủ chở 500 tấn hàng hóa, động cơ plasma kép phát ánh sáng xanh lam, và lò phản ứng hạt nhân mini nằm ở đuôi, tỏa năng lượng bền bỉ. Hệ thống AI Grok-4 điều khiển, với các cảm biến laser quét không gian, lấp lánh như những viên ngọc trong mô phỏng.
Nam đứng đầu bàn, trước mặt anh là đội ngũ lãnh đạo: CFO Nguyễn Thị Minh, giám đốc kỹ thuật Lê Văn Tuấn, giám đốc truyền thông Trần Ngọc Anh, giám đốc phát triển bền vững Jetsun Pema, và Beatrice Borromeo mặc váy lụa trắng ôm thân, tóc nâu sóng buộc cao, hương nước hoa Dior thoảng qua, lấp lánh dưới ánh đèn LED.
Nam mở lời, giọng trầm ấm, chậm rãi: “Mọi người, khách sạn vũ trụ là cột mốc đầu tiên, đưa AstroViet lên bản đồ không gian. Hôm nay, chúng ta khởi động dự án tàu vận tải liên hành tinh, xương sống cho các thuộc địa Mặt Trăng và Sao Hỏa. Đây không chỉ là giấc mơ của AstroViet, mà là tương lai của nhân loại.” Anh nhấn điều khiển, mô hình tàu xoay chậm trên màn hình, khoang hàng hóa mở ra, lộ các module trạm, robot AI cao 3 m, container thực phẩm đông lạnh, và bồn oxy lỏng, tất cả lấp lánh. “Tàu dài 200 m, tải trọng 500 tấn, tốc độ 100,000 km/h, bay đến Sao Hỏa trong 3 tháng. Động cơ plasma kép, lò phản ứng hạt nhân cung cấp năng lượng 50 năm. Ngân sách 50 tỷ USD, hoàn thành năm 2040.”
Tuấn đứng dậy, chỉ vào mô hình, giọng chắc chắn: “Nam, tàu tích hợp AI Grok-4, tự điều chỉnh quỹ đạo và sửa lỗi trong 0,01 giây. Vỏ tàu dùng hợp kim titan-carbon, chịu nhiệt 3,000°C khi vào khí quyển Mặt Trăng hoặc Sao Hỏa. Hệ thống laser quét thiên thạch, đảm bảo an toàn 99,9%. NASA cung cấp công nghệ lò hạt nhân, JAXA thử nghiệm động cơ plasma tại Tsukuba.” Anh nhấn nút, mô hình phóng đại động cơ, ánh sáng xanh lam lấp lánh, khí thải ion phun ra như dải lụa. “Tàu có 4 khoang: hàng hóa, phi hành đoàn, kỹ thuật, và nông trại vi sinh, sản xuất oxy và thực phẩm.”
Jetsun tiếp lời, giọng nhẹ nhàng, cầm tablet: “Nam, tàu ưu tiên bền vững. Chúng tôi tái chế 30% vật liệu từ trạm ASEAN, như thép composite và pin lithium từ vệ tinh cũ, giảm chi phí 20%. Khoang nông trại vi sinh trồng tảo spirulina và cây lúa nước, tạo oxy và thực phẩm cho phi hành đoàn. Reliance cung cấp robot nông nghiệp AI, SoftBank tài trợ cảm biến môi trường.” Cô chỉ vào khoang xanh trên mô hình, lấp lánh ánh đèn mô phỏng ánh sáng Mặt Trời.
Minh giơ tablet, giọng nghiêm túc: “Nam, ngân sách 50 tỷ USD chia làm 3 giai đoạn: thiết kế 2036–2037, chế tạo 2038–2039, thử nghiệm 2040. Reliance đầu tư 10 tỷ USD, SoftBank 5 tỷ, NASA và JAXA 5 tỷ. Chúng ta cần huy động 30 tỷ qua niêm yết HKEX và phát hành trái phiếu xanh. Dự kiến doanh thu từ vận tải: 2 tỷ USD/năm từ 2041.” Cô nhấn tablet, biểu đồ doanh thu hiện lên, đường cong tăng vọt, lấp lánh.
Beatrice nghiêng người, ngón tay vuốt tóc nâu, váy lụa trắng lấp lánh, giọng chậm: “Nam, PR sẽ làm tàu này thành biểu tượng. Tôi đề xuất phim tài liệu với BBC và Netflix, quay tại Phú Quốc, trạm ASEAN, và phòng thí nghiệm JAXA. Hình ảnh tàu phải hùng vĩ, như 2001: A Space Odyssey. Chiến dịch trên X, WeChat, và Bloomberg sẽ nhắm khách hàng tỷ phú và chính phủ. Lee Min-jung có thể làm đại sứ, đứng cạnh tàu trong váy bạc.” Cô mỉm cười, giọng ấm: “Nam, tôi cần 100 triệu USD cho PR. Được chứ?”
Nam gật đầu, giọng thân thiện: “Beatrice, 100 triệu USD, đồng ý. Ngọc Anh, phối hợp với Beatrice, mời Min-jung quay quảng cáo tại bãi đáp số 3. Tuấn, gửi thiết kế tàu cho BBC. Jetsun, báo cáo bền vững gửi Reliance.” Ngọc Anh ghi chú nhanh, nói: “Nam, tôi sẽ lên lịch phỏng vấn với Bloomberg và CNBC. Tàu này sẽ trending toàn cầu trong 24 giờ.” Tuấn bổ sung: “Nam, tôi sẽ bay sang Nhật tuần tới, gặp JAXA, đảm bảo động cơ đúng tiến độ.”
Nam ngồi xuống, giọng trầm: “Còn một tin cá nhân. Tuần tới, tôi về Tây Ban Nha, ở bên Leonor và Isabella. Tôi sẽ quản lý AstroViet từ xa qua. Tuấn và Jetsun giám sát tại Phú Quốc, Minh điều phối tài chính từ Singapore.” Minh cau mày, hỏi: “Nam, anh về bao lâu? Cổ đông sẽ hỏi.” Anh cười nhẹ: “Minh, 3–6 tháng, tùy tình hình. Tôi sẽ họp video hàng ngày, không chậm trễ. Grok-4 sẽ hỗ trợ ra quyết định.”
Jetsun nhìn Nam, giọng nhỏ: “Nam, Isabella sẽ hạnh phúc lắm. Nhưng Phú Quốc sẽ nhớ anh.” Cô mỉm cười, che giấu cảm xúc riêng. Beatrice nghiêng đầu, váy lụa lấp lánh, giọng ấm: “Nam, tôi cũng về Milan tuần tới, thăm Pierre và các con. Cho tôi quá giang trên AstroPod được không?” Anh gật đầu, giọng chậm: “Được chứ Beatrice. Ngày 20/12, 8 giờ sáng, bãi đáp số 3 nhé.”
Cuộc họp kết thúc, đội ngũ vỗ tay, không khí phấn khởi. Nam kiểm tra email từ Emily Chen, giám đốc quan hệ nhà đầu tư: “Nam, HKEX duyệt niêm yết, giao dịch bắt đầu 20/12. Cổ phiếu dự kiến 120 HKD, định giá 75 tỷ USD.” Anh trả lời: “Emily, tốt. Làm việc với Minh, roadshow Hong Kong tuần tới.” Anh mở X, đăng: “AstroViet khởi động tàu vận tải liên hành tinh, đưa nhân loại đến Mặt Trăng và Sao Hỏa. Tương lai là của chúng ta!” Bài đăng đạt 3 triệu lượt thích trong 2 giờ, cổ phiếu NYSE chạm 158 USD, SGX 115 SGD. Anh gọi Ngọc Anh: “Ngọc Anh, đẩy PR tàu. Beatrice gửi kế hoạch tối nay. Mời Min-jung quay quảng cáo sớm.”
Nam đứng bên cửa sổ, nhìn AstroPod Model A lấp lánh trên bãi đáp số 3, thân bạc dài 15 m, động cơ ion xanh lam. Anh nghĩ về Leonor và Isabella, lòng ấm áp, nhưng quyết định thăm Jetsun và Dorji tối nay. Anh nhắn Jetsun: “Tối nay anh qua, mang quà cho Dorji.” Cô trả lời: “Nam, Dorji sẽ vui lắm. 7 giờ nhé.” Anh cầm mô hình AstroPod nhỏ, chuẩn bị rời văn phòng, tâm trí trĩu nặng nhưng quyết tâm.
Tối 15 tháng 12, ánh trăng bạc lấp lánh trên biển Phú Quốc, sóng vỗ rì rào, hòa quyện với tiếng côn trùng kêu trong không khí mát lành. Nam lái xe điện, một chiếc Vinfast VF9 trắng, qua những con đường rợp bóng cọ, đến khu biệt thự gần sân bay vũ trụ.
Nam, mặc áo polo trắng ôm sát, quần kaki nâu, đứng trước cửa, tay cầm mô hình AstroPod nhỏ, thân bạc lấp lánh, làm quà cho Dorji. Anh gõ cửa, tim đập nhẹ, cảm giác thân thuộc xen lẫn day dứt. Jetsun mở cửa, mặc áo lụa xanh Bhutan bó sát, ôm lấy thân hình mảnh mai, tóc đen dài buộc thấp, gương mặt thanh tú với nụ cười dịu dàng. “Nam, anh đến rồi,” nàng nói, giọng ấm áp, bước sang bên, hương nước hoa thảo mộc thoảng qua, lấp lánh. “Dorji đang chơi trong phòng khách, chờ anh cả chiều.”
Nam bước vào, ánh đèn vàng dịu phủ lên không gian, làm căn hộ thêm ấm cúng. Dorji, 12 tháng tuổi, tóc đen rối, mặc pijama gấu xanh, ngồi trên thảm len đỏ, tay cầm khối gỗ xếp thành tháp. Cậu bé ngẩng lên, khuôn mặt tròn trĩnh sáng bừng, bập bẹ: “Ba!” Nam quỳ xuống, ôm con trai vào lòng, lấp lánh mồ hôi trên trán, giọng chậm rãi, tràn ngập yêu thương: “Dorji, con khỏe không? Ba mang tàu vũ trụ cho con này.” Anh đưa mô hình AstroPod, dài 20 cm, động cơ ion giả phát sáng xanh lam. Dorji reo lên, cầm tàu, vung tay: “Ba… tàu! Bay bay!” Cậu bé chạy quanh thảm, mô hình lướt, cười vang, lấp lánh niềm vui trẻ thơ, làm Nam mỉm cười, lòng ấm áp.
Jetsun ngồi xuống ghế mây, pha trà Bhutan, nước trà vàng óng bốc khói trong tách sứ. “Nam, Dorji mê tàu y như anh. Cậu bé cứ hỏi ‘Ba đâu?’ mỗi tối,” nàng nói, giọng nhẹ, vuốt tóc. Nam ngồi cạnh Dorji, vuốt tóc con, giọng trầm: “Jetsun, con giống em, thông minh và tò mò. Anh muốn ở đây mãi, nhưng…” Anh dừng, giọng nhỏ: “Anh về Tây Ban Nha tuần tới, ở với Leonor và Isabella. Anh sẽ quản lý AstroViet từ xa.” Jetsun đặt tách trà xuống, bàn tay run nhẹ, giọng chậm: “Nam, em hiểu. Isabella là con gái anh, Leonor cần anh. Nhưng Dorji thì sao? Cậu sẽ mãi là bí mật?”
Nam nắm tay cô, ngón tay đan chặt, hơi ấm lan tỏa: “Jetsun, Dorji là con trai anh, máu mủ của anh. Anh sẽ gửi tiền hàng tháng, sắp xếp cho con học ở Singapore khi lớn. Anh muốn con có tương lai tốt nhất. Em đồng ý không?” Cô gật đầu, giọng run: “Nam, em đồng ý. Nhưng anh sẽ quay lại Phú Quốc chứ? AstroViet cần anh, và… em cũng cần.” Anh siết tay cô, giọng chậm, chân thành: “Jetsun, anh hứa. Mỗi quý anh sẽ về, gặp em và Dorji. Chúng ta giữ bí mật này, vì con và vì em.”
Họ chơi với Dorji, xếp khối gỗ thành sân bay vũ trụ, đặt mô hình AstroPod ở giữa. Nam kể chuyện về sao trời, giọng trầm bổng: “Dorji, trên kia có sao Hỏa, đỏ rực. Lớn lên, con sẽ lái tàu đến đó.” Dorji chỉ lên trần, bập bẹ: “Ba, sao bay đâu?” Jetsun cười, vuốt tóc con: “Nam, con thích nghe anh kể. Cậu bé sẽ mơ về vũ trụ.” Nam bế Dorji, cảm nhận cơ thể nhỏ bé ấm áp, lấp lánh: “Jetsun, con là giấc mơ lớn nhất của anh.” Không khí tràn ngập tình thân, nhưng ẩn chứa nỗi buồn chia xa.
8 giờ tối, Jetsun bế Dorji vào phòng ngủ, một căn phòng nhỏ tường xanh lam, giường gỗ phủ chăn bông in hình ngôi sao, đèn ngủ hình phi thuyền tỏa ánh sáng dịu. Nàng hát ru bằng tiếng Dzongkha, giọng ngân nga như suối chảy, Dorji lim dim, ôm gấu bông, mô hình AstroPod đặt cạnh gối, chìm vào giấc ngủ, lấp lánh dưới ánh đèn. Jetsun kéo chăn, hôn trán con, đóng cửa nhẹ, trở ra phòng khách. Nàng đứng trước Nam, váy lụa xanh lam ôm sát thân hình mảnh mai, lấp lánh mồ hôi trên cổ, hơi thở dâng trào.
Nam đứng dậy, giọng khàn, chậm rãi: “Jetsun, anh muốn đêm nay là lần cuối, trước khi anh về Tây Ban Nha. Em đồng ý chứ?” Cô gật đầu, môi run, giọng thì thầm: “Nam, em muốn giữ anh trong tim mãi mãi. Làm tình với em, thật chậm, để em cảm nhận từng giây.” Anh bước tới, kéo cô vào lòng, môi chạm môi, lưỡi quấn lấy nhau, chậm rãi, say đắm, như muốn hòa tan thời gian. Cô rên nhẹ, tiếng thở dâng trào, tay run rẩy cởi áo polo anh, lộ ngực săn chắc, lấp lánh mồ hôi dưới ánh trăng xuyên qua cửa sổ.
Anh kéo dây áo lụa, váy trượt xuống sàn gỗ, lộ thân hình mảnh mai, làn da trắng mịn, lồn hồng hào lấp lánh dâm thủy. Anh cúi xuống, hôn cổ cô, lưỡi lướt chậm, mùi hương trầm Bhutan hòa quyện, lấp lánh. Tay anh bóp nhẹ núm vú, núm vú hồng đỏ cứng lên, lấp lánh mồ hôi. Ngón tay kia trượt xuống, vuốt âm vật, lồn cô ướt át, co bóp, dâm thủy chảy, lấp lánh như ngọc trai trên đùi. Cô rên nhỏ, giọng khàn: “Nam… chậm thôi, em muốn cảm nhận anh.”
Cô quỳ xuống, tay run kéo khóa quần anh, chim đỏ rực, dài 20 cm, rỉ nước, lấp lánh. Cô hôn đầu khấc, lưỡi xoay chậm, miệng nóng bỏng, nước dãi lấp lánh. Anh rên khẽ, tay giữ tóc cô, thì thầm: “Jetsun, em… quá tuyệt…” Cô ngậm sâu, chim chạm họng, lấp lánh, rồi nhả ra, môi ướt, giọng run: “Nam, vào em đi, ngay bây giờ.” Anh bế cô lên sofa, da gỗ mát lạnh chạm làn da nóng bỏng, đặt cô nằm ngửa, chân mở rộng, lồn hồng phấn lấp lánh dâm thủy, mời gọi.
Anh cúi xuống, lưỡi liếm âm vật, lướt chậm, lấn sâu vào lồn, vị ngọt ngào, ướt át, lấp lánh. Cô cong người, rên lớn: “Nam… sâu hơn, xin anh!” Anh liếm chậm, ngón tay xoay âm vật, lồn co bóp, dâm thủy phun, lấp lánh, chảy xuống sofa. Cô đạt cực khoái đầu, cơ thể run, lấp lánh mồ hôi: “Nam… em ra… đừng dừng!” Anh đứng thẳng, chim cứng đỏ, đâm vào lồn, lấn chậm, từng cm, lồn siết chặt, lấp lánh dâm thủy, ôm lấy anh như không muốn rời.
Họ làm tình chậm rãi, nhịp điệu như sóng biển, mỗi cú đâm sâu, lấn đến tận cùng, lồn cô co bóp, lấp lánh. Anh bóp vú, núm vú hồng rung, đâm sâu, cảm nhận lồn ôm chặt, lấp lánh. Cô ôm cổ anh, rên kéo dài: “Nam… em yêu anh… chậm nữa đi…” Anh thì thầm: “Jetsun, anh muốn em mãi.” Anh tăng nhẹ, lồn phun nước, lấp lánh, chảy xuống, sofa ướt đẫm, mùi nhục dục lan tỏa. Họ xoay tư thế, cô quỳ, anh từ sau, chim đâm sâu, lồn siết chặt, lấp lánh. Cô đạt lần hai, rên khóc: “Nam… em không chịu nổi!”
Anh bóp hông cô, đâm chậm, sâu, mỗi nhịp kéo dài, lồn phun nước, lấp lánh. Cô quay lại, hôn anh, lưỡi quấn, thì thầm: “Nam, ra trong em… em muốn cảm nhận anh.” Anh tăng nhịp, tinh trùng xuất, nóng bỏng, ngập lồn, lấp lánh, chảy ra, hòa dâm thủy, lấp lánh trên đùi cô. Họ tiếp tục, cô nằm ngửa, chân trên vai anh, chim đâm chậm, lồn co bóp, lấp lánh. Cô đạt lần ba, rên lớn, móng tay cào lưng anh: “Nam… anh là tất cả!” Anh hôn môi cô, lưỡi quấn, xuất lần hai, tinh trùng ngập lồn, lấp lánh, chảy xuống sofa.
Họ chậm lại, cơ thể dính chặt, lấp lánh mồ hôi. Anh rút ra, dâm thủy và tinh trùng lấp lánh, sofa ướt đẫm. Cô thở hổn hển, làn da hồng, tóc đen rối, ôm anh: “Nam… đêm nay là mãi mãi.” Anh kéo chăn lụa mỏng, trần truồng ôm cô trên sofa, da kề da, lấp lánh dưới ánh trăng. Jetsun dựa vào ngực anh, giọng run: “Nam, Dorji cần anh. Em sẽ chờ anh quay lại.” Anh hôn trán cô, giọng nhẹ: “Jetsun, Dorji và em là trái tim anh. Anh sẽ về.” Họ ôm chặt, chìm vào giấc ngủ, lấp lánh, lòng Nam bình yên nhưng trĩu nặng, sẵn sàng cho hành trình về Tây Ban Nha.
Ra thêm truyện đi bác
Thêm truyện đi bạn