Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 137: Quá giang
Sáng 20 tháng 12, sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc rực rỡ ánh nắng, bãi đáp composite phản chiếu AstroPod Model A, thân tàu bạc dài 15 m, lấp lánh như viên ngọc giữa đại dương. Khoang VIP bên trong là một kiệt tác: ghế da trắng mềm như nhung, bàn gỗ óc chó đánh bóng, cửa kính chống tia vũ trụ, màn hình 8K hiển thị Trái Đất xanh lam xoay chậm, sao trời lấp lánh phía xa. Hệ thống cách âm triệt tiêu tiếng động cơ plasma, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ từ loa Bose. Nam bước lên tàu, dặn dò phi công: “Tuấn, chuyến này cần êm. Milan trước, rồi Madrid.” Phi công gật đầu: “6 giờ đến Malpensa, 2 giờ sau đến Barajas. Tàu sẵn sàng.”
Beatrice Borromeo xuất hiện, váy lụa đen bó sát ôm lấy thân hình mảnh mai, đường cong ngực và mông lấp lánh dưới ánh đèn. Tóc vàng buông xõa, kính râm Chanel che gương mặt thanh tú, môi đỏ mọng, hương nước hoa Dior Prestige La Rose thoảng qua. Cô kéo vali Louis Vuitton, giọng ấm, chậm: “Nam, cảm ơn anh cho quá giang. AstroPod này… đẹp hơn cả giấc mơ.” Nam cười, chỉ vào khoang: “Beatrice, mời vào. Chúng ta có 6 giờ để tận hưởng.” Cô nghiêng đầu, môi cong, váy lụa phấp phới khi bước vào, lấp lánh, mùi nước hoa làm không khí ngập dục vọng.
Cửa tàu đóng, động cơ plasma rền vang, AstroPod lướt qua tầng bình lưu, đạt Mach 10, không gian tối dần, chỉ còn ánh sao và Trái Đất xa xôi trên màn hình. Nam mở tủ lạnh kính, lấy chai Chablis Grand Cru 2030, rót vào hai ly pha lê Baccarat, ánh rượu vàng lấp lánh. Anh đưa ly cho Beatrice, ngồi sát, giọng chậm: “Beatrice, chúc AstroViet, chúc cô, và chúc… khoảnh khắc này.” Cô nhấp rượu, vị vang mát lạnh trôi qua môi, lấp lánh, đặt ly xuống, nghiêng người, váy lụa trượt lên, lộ đùi trắng mịn, lấp lánh dưới ánh đèn LED dịu: “Nam, anh luôn làm mọi thứ trở nên… nguy hiểm. Leonor có biết anh thế này không?” Anh cười, tay chạm đầu gối cô, ngón tay vuốt chậm lên đùi, lấp lánh mồ hôi: “Beatrice, Leonor là gia đình. Nhưng cô… là ngọn lửa.”
Anh kéo cô sát, mùi Dior làm tim anh đập nhanh. Tay anh vuốt dọc eo cô, lụa trơn tuột, lấp lánh. Cô chạm đùi anh, ngón tay lướt qua khóa quần, cảm nhận chim cứng dần, lấp lánh qua vải. Cô thì thầm: “Nam, đóng cửa đi. Tôi muốn… chạm vào anh.” Anh đứng dậy, khóa cửa khoang, rèm tự động hạ, ánh sáng LED mờ đi, chỉ còn ánh sao từ màn hình, jazz dịu dàng văng vẳng.
Anh trở lại, ngồi xuống, cởi khóa quần, chim đỏ rực, dài 20 cm, gân nổi, rỉ nước, lấp lánh dưới ánh đèn. Giọng khàn, chậm: “Beatrice, ngồi lên tôi.” Cô cười, môi cong gợi cảm, trèo lên đùi anh, váy lụa kéo cao, lộ quần lót ren đen, lồn hồng hào ướt át, lấp lánh dâm thủy, co bóp nhẹ. Cô cởi quần lót, ném xuống sàn, lồn chạm chim, lấp lánh, siết chặt, cả hai rên nhỏ. Tay cô cởi áo sơ mi anh, từng cúc bung ra, lộ ngực, cơ bụng săn chắc, lấp lánh mồ hôi. Anh kéo váy cô qua đầu, áo lót ren đen rơi, vú tròn căng mọng, núm vú hồng cứng lên, lấp lánh. Anh bóp vú, ngón tay xoay núm, cô rên: “Nam… chậm thôi… tôi muốn cảm nhận từng giây.”
Họ trần truồng, cô quàng tay ôm cổ anh, môi chạm môi, lưỡi quấn lấy nhau, chậm rãi, đắm đuối, lấp lánh nước bọt. Cô nhún nhảy, lồn siết chim, nhịp chậm, lấp lánh dâm thủy chảy xuống ghế da, thấm ướt, lấp lánh. Anh vuốt âm vật, ngón tay xoay tròn, lồn cô phun nước, lấp lánh, ngập ngụa. Cô rên lớn: “Nam, sâu hơn… đừng vội!” Anh đâm chậm, chim chạm tử cung, lấp lánh, tinh trùng rỉ ra, hòa nước lồn, lấp lánh như ngọc trai trên đùi cô. Họ hôn nhau, môi cắn nhẹ, lưỡi liếm cổ cô, lấp lánh mồ hôi, mùi Dior hòa với mùi cơ thể.
Cô nằm ngửa trên ghế, chân dang rộng, lồn ướt át, lấp lánh, mời gọi. Anh quỳ xuống, hôn lồn, lưỡi liếm âm vật, lấp lánh, nước lồn chảy vào miệng, ngọt ngào. Cô rên: “Nam… Chúa ơi… tiếp tục!” Anh liếm chậm, lồn co bóp, phun nước, lấp lánh, thấm ghế. Anh đứng lên, đâm chim từ trên, nhịp chậm, mỗi cú đâm làm cô run rẩy, vú rung lấp lánh, núm vú cứng. Cô cào lưng anh, móng tay để lại vệt đỏ, lấp lánh. Anh bóp núm vú, xoay nhẹ, cô rên: “Nam… mạnh hơn… nhưng chậm thôi!”
Họ xoay tư thế, cô quỳ, mông cong, lồn hồng hào lấp lánh, dâm thủy chảy dọc đùi. Anh đâm từ sau, tay bóp mông, lấp lánh, chim chạm sâu, lồn siết chặt. Cô rên lớn: “Nam… tôi… sắp tới!” Lồn cô phun nước, lấp lánh, ngập ghế da. Anh xuất tinh, tinh trùng nóng bỏng ngập lồn, lấp lánh, tràn ra đùi, chảy xuống sàn.
Cơ thể họ trần truồng, lấp lánh mồ hôi, dâm thủy, và tinh trùng, quấn chặt lấy nhau trên ghế da trắng, thấm ướt, lấp lánh. Lồn cô siết chặt chim anh, lấp lánh, trơn tuột, mỗi nhịp đâm chậm rãi như kéo dài thời gian, ngập tràn nhục dục. Tiếng rên của cô, mềm mại và khàn khàn, hòa với tiếng saxophone, lấp lánh, như một bản tình ca chỉ dành cho hai người.
Beatrice, ngồi trên đùi Nam, vú tròn rung nhẹ mỗi khi cô nhún, lấp lánh, núm vú hồng cứng lên, lấp lánh mồ hôi. Cô quàng tay ôm cổ anh, móng tay bấm nhẹ vào vai, lấp lánh, thì thầm: “Nam… chậm thôi… tôi muốn cảm nhận anh mãi.” Anh cười, giọng khàn, tay bóp mông cô, lấp lánh, kéo cô sát hơn, chim đâm sâu, lồn siết chặt, lấp lánh dâm thủy. Mỗi nhịp nhún của cô, lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống đùi anh, thấm ghế da, lấp lánh như ngọc trai trong ánh sao. Anh hôn cổ cô, lưỡi liếm chậm, lấp lánh, mùi Dior Prestige hòa với mùi mồ hôi, ngọt ngào và kích thích.
Cô rên lớn, cơ thể run rẩy, lồn co bóp mạnh, lấp lánh, đạt cực khoái, nước lồn phun ra, lấp lánh, ngập đùi cả hai. Anh giữ nhịp chậm, chim đâm sâu, lấp lánh, tinh trùng rỉ ra, hòa nước lồn, lấp lánh, chảy dọc đùi cô, xuống ghế, tạo thành vũng nhỏ, lấp lánh. Cô dựa vào ngực anh, thở hổn hển, lấp lánh: “Nam… anh làm tôi… tan chảy.” Anh hôn môi cô, lưỡi quấn lấy nhau, lấp lánh nước bọt, giọng chậm: “Beatrice, chúng ta còn cả đêm.”
Họ xoay tư thế, cô nằm ngửa trên ghế da, chân dang rộng, lồn hồng hào ướt át, lấp lánh, dâm thủy chảy xuống mông, lấp lánh. Anh quỳ giữa hai chân cô, hôn lồn, lưỡi liếm chậm quanh âm vật, lấp lánh, nước lồn ngọt ngào trôi vào miệng. Cô rên: “Nam… chậm thôi… tôi không chịu nổi!” Lưỡi anh xoay tròn, lồn co bóp, phun nước, lấp lánh, thấm ghế, chảy xuống sàn. Anh liếm sâu, lưỡi chạm thành lồn, lấp lánh, cô cào tóc anh, lấp lánh, rên lớn: “Nam… tôi… sắp tới nữa!” Lồn cô phun nước, lấp lánh, ngập mặt anh, lấp lánh, anh liếm sạch, nuốt từng giọt, lấp lánh.
Anh đứng dậy, chim đỏ rực, lấp lánh, rỉ tinh trùng, đâm chậm vào lồn, lấp lánh, siết chặt, lồn cô ôm chặt chim, lấp lánh dâm thủy. Mỗi nhịp đâm, cô run rẩy, vú rung lấp lánh, núm vú cứng. Anh bóp vú, ngón tay xoay núm, lấp lánh, cô rên: “Nam… sâu hơn… chậm thôi!” Anh đâm sâu, chim chạm tử cung, lấp lánh, lồn phun nước, lấp lánh, thấm đùi cả hai. Cô cào lưng anh, móng tay để lại vệt đỏ, lấp lánh, rên: “Nam… tôi yêu cảm giác này!” Anh xuất tinh, tinh trùng nóng bỏng ngập lồn, lấp lánh, tràn ra, chảy dọc đùi cô, xuống ghế, lấp lánh.
Họ xoay tư thế, cô quỳ trên ghế, mông cong, lồn hồng hào lấp lánh, dâm thủy và tinh trùng chảy dọc đùi, lấp lánh. Anh đứng sau, bóp mông, lấp lánh, chim đâm chậm, lồn siết chặt, lấp lánh. Cô rên: “Nam… từ sau… sâu quá!” Mỗi nhịp đâm, mông cô rung, lấp lánh, lồn phun nước, lấp lánh, thấm sàn. Anh vuốt âm vật, ngón tay xoay, lấp lánh, cô run rẩy, lồn co bóp, rên lớn: “Nam… tôi… tới nữa!” Lồn cô phun nước, lấp lánh, ngập mông, chảy xuống ghế. Anh xuất tinh, tinh trùng ngập lồn, lấp lánh, tràn ra, chảy dọc đùi, lấp lánh.
Họ đứng lên, cô tựa vào bàn gỗ óc chó, chân nâng cao, lồn ướt át, lấp lánh, mời gọi. Anh đâm chim, lồn siết chặt, lấp lánh, nhịp chậm, mỗi cú đâm làm cô rên: “Nam… chậm thôi… tôi muốn mãi thế này!” Vú cô rung, lấp lánh, anh hôn núm vú, cắn nhẹ, lấp lánh, cô cào vai anh, lấp lánh. Lồn cô phun nước, lấp lánh, thấm bàn, chảy xuống sàn. Anh xuất tinh, tinh trùng ngập lồn, lấp lánh, chảy dọc chân cô, lấp lánh, như những viên ngọc trong ánh sao.
Họ ngồi lại ghế, cô ngồi trên anh, mặt đối mặt, lồn siết chim, lấp lánh, nhún chậm, vú chạm ngực anh, lấp lánh mồ hôi. Cô hôn anh, lưỡi quấn, lấp lánh, rên: “Nam… anh là… cả vũ trụ.” Anh bóp mông, lấp lánh, nhịp nhún chậm, lồn phun nước, lấp lánh, thấm ghế. Anh xuất tinh, tinh trùng ngập lồn, lấp lánh, chảy khắp đùi, lấp lánh. Họ đạt cực khoái liên tiếp, mỗi lần cô run rẩy, lồn co bóp, lấp lánh, rên hòa jazz, lấp lánh.
Họ nằm dài trên ghế, cô nằm trên anh, lồn vẫn siết chim, lấp lánh, dâm thủy và tinh trùng chảy khắp cơ thể, lấp lánh. Anh vuốt tóc cô, lấp lánh, thì thầm: “Beatrice… cô đẹp hơn cả sao trời.” Cô cười, hôn ngực anh, lấp lánh: “Nam… đêm nay là vĩnh cửu.” Họ tiếp tục, nhịp chậm, lồn và chim trơn tuột, lấp lánh, qua hàng giờ, tiếng rên hòa jazz, lấp lánh, cho đến khi loa vang: “Chuẩn bị hạ cánh Milan trong 30 phút.” Họ dừng, thở hổn hển, cơ thể dính chặt, lấp lánh mồ hôi, tinh trùng, nước lồn.
Beatrice lau vội, váy lụa đen nhàu nhĩ, lấp lánh vết ướt. Cô mặc áo lót, thì thầm: “Nam, anh làm tôi… tan chảy. Pierre không được biết.” Anh mặc sơ mi, hôn trán cô: “Beatrice, chỉ chúng ta và sao trời biết.” Họ chỉnh trang, ghế da ướt át, lấp lánh, mùi dâm thủy thoảng qua, nhưng rèm che kín, phi công không nghi ngờ.
Tối 20 tháng 12, AstroPod hạ cánh tại sân bay Malpensa, Milan, ánh đèn đường băng lấp lánh trong đêm lạnh 10°C. Beatrice đứng trước gương khoang, váy lụa đen ôm sát, tóc nâu rối, môi đỏ phai, lấp lánh mồ hôi. Tinh trùng và nước lồn rỉ ra từ lồn, lấp lánh, thấm qua quần lót ren, chảy dọc đùi, tạo vệt ướt lớn trên váy, lấp lánh. Cô siết đùi, lấy khăn lau, nhưng lồn co bóp, rỉ thêm dâm thủy, lấp lánh, thấm xuống giày cao gót Gucci. Cô thở sâu, chỉnh váy, kéo thấp để che vết ướt, lấp lánh, nhưng lòng đập thình thịch, nghĩ về Pierre chờ ngoài kia. Cô thì thầm với Nam: “Nam, tôi trông thế nào? Pierre… không được nghi ngờ.” Anh vỗ vai, giọng nhẹ: “Beatrice, cô vẫn là nữ hoàng. Pierre chỉ thấy vẻ đẹp.”
Họ bước xuống tàu, không khí Milan lạnh buốt, hơi thở thành khói. Beatrice kéo vali Louis Vuitton, váy lụa che vết ướt, lấp lánh, nhưng mỗi bước làm tinh trùng rỉ thêm, lấp lánh trên đùi, chảy vào giày, lồn ướt át, lấp lánh. Cô đi chậm, siết đùi, cố giữ dáng đi thanh lịch, nhưng mồ hôi lấp lánh trên trán, lòng căng thẳng. Pierre Casiraghi, 48 tuổi, mặc áo khoác len xám, tóc vàng rối nhẹ, đứng cạnh Rolls-Royce Phantom, nụ cười rạng rỡ. Anh chạy đến, ôm chặt Beatrice, giọng ấm: “Beatrice, em yêu, anh nhớ em quá. Phú Quốc thế nào? AstroViet ra sao?”
Cô ôm lại, cơ thể cứng nhắc, lồn rỉ tinh trùng, lấp lánh, thấm váy, chảy dọc đùi, lấp lánh. Cô giữ giọng bình tĩnh, chậm: “Pierre, mọi thứ tuyệt vời. Nam và AstroPod rất chuyên nghiệp. Em mệt chút thôi.” Pierre hôn má cô, không nhận ra mùi tinh trùng hòa với Dior. Beatrice siết đùi, váy che kín, lấp lánh, nhưng lòng đập nhanh, sợ Pierre chạm thấp hơn. Cô nắm tay anh, móng tay bấm vào lòng bàn tay, lấp lánh mồ hôi. Pierre vuốt tóc cô: “Beatrice, em đẹp quá. Tối nay ăn ở Duomo nhé?” Cô gật đầu, cười gượng: “Pierre, em thích thế. Nhưng em cần tắm đã.”
Cô quay sang Nam, bắt tay, ngón tay run nhẹ, giọng chậm: “Nam, cảm ơn anh đã cho tôi quá giang. Hẹn gặp ở Milan hoặc Phú Quốc. AstroViet sẽ bay xa hơn.” Nam cười, nắm tay cô, cảm nhận sự căng thẳng: “Beatrice, hẹn gặp lại. Pierre, chúc hai người hạnh phúc.” Pierre bắt tay Nam: “Nam, AstroPod ấn tượng. Tôi sẽ đầu tư thêm vào AstroViet. Cảm ơn anh đưa Beatrice về.”
Beatrice lên xe Rolls-Royce, ngồi cẩn thận, váy lụa che vết ướt, lấp lánh, lồn rỉ tinh trùng, lấp lánh, thấm ghế da. Cô nắm tay Pierre, cười, lòng nhẹ nhõm khi anh không nghi ngờ. Xe lăn bánh, Pierre kể về Milan, cô gật đầu, tâm trí lơ lửng trên AstroPod, lấp lánh nhục dục, nhưng căng thẳng tan dần.
Nam trở lại AstroPod, tàu cất cánh, hướng Madrid. Anh nhắn Trần Ngọc Anh: “Ngọc Anh, Beatrice về Milan an toàn. Đẩy PR tàu vận tải.” Anh ngồi xuống ghế da, mùi dâm thủy của Beatrice thoảng qua, lấp lánh. Dục vọng tan biến, lòng hướng về Leonor và Isabella, áy náy thoáng qua, nhưng anh tập trung vào gia đình.
Sáng 21 tháng 12, AstroPod hạ cánh tại sân bay vũ trụ Barajas, Madrid, ánh nắng mùa đông dịu nhẹ chiếu qua cửa kính, không khí 8°C. Nam bước xuống, mặc áo khoác len xanh đậm, cầm vali nhỏ, hơi thở thành khói. Một chiếc Bentley Mulsanne đen, huy hiệu hoàng gia Tây Ban Nha, chờ sẵn. Tài xế, mặc đồng phục xanh, cúi chào: “Ngài Nam, mời lên xe. Công chúa Leonor đợi tại Zarzuela.” Nam gật đầu, lên xe, nhìn Madrid lướt qua: phố Gran Vía lấp lánh đèn Giáng sinh, cây thông khổng lồ tại Puerta del Sol, và không khí lễ hội. Lòng anh rạo rực, nghĩ về Leonor và Isabella, giấc mơ gia đình giờ đây trong tầm tay.
Xe dừng trước cung điện Zarzuela, cổng sắt chạm khắc mở rộng, cờ Tây Ban Nha và Asturias phấp phới. Nam bước vào sảnh chính, sàn đá cẩm thạch lấp lánh, tường treo tranh Goya và Velázquez, đèn chùm pha lê tỏa ánh vàng ấm. Vua Felipe VI, 67 tuổi, mặc vest xám, tóc bạc phơ, và hoàng hậu Letizia, 63 tuổi, mặc váy lụa xanh ngọc, tóc vàng búi cao, chào đón. Felipe bắt tay, giọng trầm: “Nam, chào mừng về Madrid. AstroViet làm Tây Ban Nha tự hào. Khách sạn vũ trụ và tàu vận tải là kỳ tích.” Letizia mỉm cười, ôm nhẹ anh: “Nam, Leonor kể về anh suốt. Isabella mong ba lắm.”
Nam cúi đầu, giọng chân thành: “Bệ hạ, hoàng hậu, cảm ơn. Tôi hạnh phúc được về nhà.” Felipe vỗ vai: “Nam, tối nay ăn cùng gia đình nhé. Leonor ở phòng khách, với Isabella.” Letizia dẫn anh qua hành lang dài, thảm đỏ mềm mại, mùi gỗ thông Giáng sinh và hoa tươi thoảng qua, lấp lánh.
Trong phòng khách, ánh sáng từ lò sưởi nhảy múa trên tường trắng, cây Giáng sinh lấp lánh đèn vàng. Leonor, 26 tuổi, mặc váy lụa trắng thanh thoát, tóc vàng buộc thấp, lấp lánh, bế Isabella, 12 tháng tuổi, mặc váy hồng phấn, tóc vàng xoăn nhẹ, cười rạng rỡ. Leonor chạy đến, giọng nghẹn: “Nam, anh về rồi!” Nam quỳ xuống, ôm chặt cả hai, giọng run: “Leonor, Isabella, anh nhớ em và con quá.” Isabella bập bẹ: “Ba… ba!” tay nhỏ nắm áo anh, lấp lánh. Leonor hôn môi anh, chậm rãi, lấp lánh nước mắt: “Nam, em đợi ngày này mãi. Anh ở lại lâu chứ?”
Anh ôm cô, mùi nước hoa Hermès Calèche thoảng qua, lấp lánh: “Leonor, vài tháng, anh hứa. Anh sẽ quản lý AstroViet từ đây, bên em và con.” Isabella cười, chạm mặt anh, móng tay nhỏ lấp lánh. Họ ngồi trên thảm, Leonor kể: “Nam, Isabella đi được vài bước. Con thích mô hình AstroPod anh gửi, cứ ôm mãi.” Anh bế Isabella, hôn trán con: “Con gái, lớn lên con sẽ bay AstroPod như ba.” Leonor dựa vào vai anh, tay đan tay: “Nam, anh làm được những điều không tưởng. Khách sạn vũ trụ, tàu vận tải… em tự hào quá.”
Họ chơi với Isabella, xây tháp gỗ, tiếng cười con trẻ vang khắp phòng, lấp lánh. Lò sưởi tí tách, ánh đèn Giáng sinh nhấp nháy. Nam nhận email từ Nguyễn Thị Minh: “Nam, HKEX tăng 5%, doanh thu khách sạn đạt 100 triệu USD tháng 12.” Anh trả lời: “Minh, tốt. Theo dõi tàu vận tải.” Anh đặt điện thoại xuống, ôm Leonor, nhìn Isabella chơi, lấp lánh. Ngoài cửa sổ, vườn Zarzuela phủ tuyết nhẹ, lấp lánh. Anh giấu bí mật với Beatrice và những người khác, lòng thanh thản trong vòng tay gia đình.
Nam đứng dậy, kéo Leonor vào lòng, thì thầm: “Leonor, anh ở đây, vì em và con.” Cô hôn anh, lấp lánh: “Nam, em yêu anh mãi.” Họ ôm nhau, Isabella cười vang, lấp lánh. Nam nhìn ra vườn, nghĩ về AstroViet, tàu vận tải, và thuộc địa tương lai. Nhưng giờ đây, gia đình là trung tâm vũ trụ của anh, lấp lánh vĩnh cửu.
Ra thêm truyện đi bác
Thêm truyện đi bạn