Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 138: Đoàn tụ
Tối 31 tháng 12, cung điện Zarzuela, Madrid, rực rỡ như một viên ngọc dưới ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm pha lê treo cao trong phòng khách chính. Căn phòng rộng lớn, tường đá cẩm thạch trắng điểm hoa văn vàng, được trang trí bằng những dải ruy băng đỏ và bạc uốn lượn quanh các cột trụ. Một cây thông Noel cao 5 mét đứng sừng sững giữa sảnh, phủ đầy quả châu bạc lấp lánh, đèn LED trắng nhỏ nhấp nháy, và ngôi sao vàng rực rỡ trên đỉnh. Dưới gốc cây, những hộp quà bọc giấy đỏ, buộc nơ trắng, xếp chồng, chờ Isabella khám phá. Mùi gỗ thông tươi hòa quyện với hương bánh turrón hạnh nhân ngọt ngào, rượu vang Rioja nồng nàn, và chút khói từ lò sưởi đá cẩm thạch tí tách cháy, tỏa hơi ấm khắp không gian. Trên tường, bức tranh Goya về hoàng gia Tây Ban Nha thế kỷ 18 lặng lẽ chứng kiến không khí lễ hội.
Bàn gỗ sồi dài, phủ khăn lụa trắng thêu hoa văn hoàng gia, bày đầy món ăn truyền thống Tây Ban Nha. Đĩa phô mai Manchego vàng óng, cắt lát mỏng, bên cạnh jamón ibérico thái mỏng như giấy, cuộn tròn, thơm phức. Những chùm nho xanh tươi, biểu tượng 12 điều ước giao thừa, nằm cạnh bánh churros rắc đường bột, giòn tan, và bánh turrón hạnh nhân bọc sô-cô-la, ngọt ngào. Một bình rượu vang Rioja Gran Reserva, năm 2020, tỏa hương cherry, vani, và gỗ sồi, đặt giữa bàn, bên cạnh những ly pha lê khắc hoa văn. Gia nhân trong đồng phục đen trắng di chuyển nhẹ nhàng, rót rượu, thêm bánh, giữ không khí trang trọng nhưng ấm cúng.
Nam cầm ly rượu vang Rioja, ngón tay lướt quanh vành ly, hương rượu nồng nàn đánh thức giác quan. Leonor đứng cạnh Nam, tay phải chạm nhẹ cánh tay anh, nụ cười dịu dàng, giọng chậm: “Nam, năm nay có anh ở đây, em thấy mọi thứ hoàn hảo. Ba mẹ và Isabella vui lắm.” Anh vuốt tóc cô, thì thầm, giọng trầm: “Leonor, anh mới là người hạnh phúc. Em và con là ánh sáng của anh.”
Isabella là tâm điểm của căn phòng. Cô bé mặc váy hồng phấn bồng bềnh, viền ren trắng, một chiếc nơ trắng to bản trên tóc vàng mượt, lấp lánh như một thiên thần nhỏ. Isabella bò trên thảm đỏ dày, đôi tay nhỏ xíu nắm quả châu bạc lăn qua lại, cười khúc khích, giọng trong veo vang khắp phòng. Vua Felipe VI quỳ xuống bên cháu, giọng trầm ấm, đầy yêu thương: “Isabella, con muốn ông xây lâu đài không?” Anh lấy khối gỗ từ hộp đồ chơi bằng gỗ sồi, xếp thành tháp cao, mỗi khối được đặt cẩn thận, như thể xây cả vương quốc cho cháu. Isabella vỗ tay, bập bẹ: “Ông… cao! Cao!” Cô bé bò đến, chạm tháp, làm nó đổ, rồi cười vang, lăn vào lòng ông nội.
Hoàng hậu Letizia thanh lịch và dịu dàng trong váy lụa xanh lam, đeo vòng ngọc trai trắng, ngồi trên thảm, đôi tay thon vuốt tóc Isabella. Cô cầm mô hình ngựa gỗ sơn trắng, đẩy nhẹ, tạo tiếng “clip-clop” vui tai: “Nào, Isabella, bà làm ngựa chạy nhé? Công chúa muốn cưỡi không?” Isabella cười lớn, bò đến ôm chân bà, kéo áo lụa, làm Letizia bật cười: “Ôi, công chúa nhỏ, con mạnh quá!” Cô bé chỉ cây thông, bập bẹ: “Bà… sao!” Letizia ôm cháu, hôn má: “Đúng rồi, ngôi sao sáng như con.”
Leonor tựa vai Nam, ngón tay đan vào tay anh, giọng thì thầm: “Nam, nhìn ba mẹ với Isabella kìa. Con giống em hồi nhỏ, nghịch lắm.” Anh cười, hôn trán cô: “Leonor, con giống em, xinh và thông minh. Anh muốn thời gian ngừng lại ngay lúc này.” Họ nhìn Isabella bò đến Felipe, kéo áo ông, làm tháp gỗ đổ lần nữa, cả phòng bật cười rộn rã. Letizia quay sang Nam, giọng dịu: “Nam, Isabella là niềm vui của chúng tôi. AstroViet thế nào? Tàu vận tải có gì mới không?” Nam nhấp rượu, đáp lịch sự: “Hoàng hậu, đội ngũ đang hoàn thiện thiết kế động cơ plasma. Năm 2036 sẽ có nguyên mẫu. Tây Ban Nha sẽ tự hào.” Felipe gật đầu, bế Isabella lên, cô bé ôm cổ ông, giọng trầm: “Nam, AstroViet là kỳ tích. Nếu cần hỗ trợ, cứ nói với tôi. Tây Ban Nha luôn ủng hộ.”
TV lớn treo trên tường phát quảng cáo AstroPod, hình ảnh Lee Min-jung đứng cạnh tàu bạc, lướt qua quỹ đạo thấp, ánh sáng lấp lánh. Isabella chỉ màn hình, hét vui: “Tàu ba!” Nam bước đến, quỳ xuống, bế con, hôn má cô bé: “Isabella, đúng rồi! Mai ba kể chuyện tàu cho con nhé?” Anh đưa cô bé mô hình AstroPod nhỏ bằng nhựa, cô bé vung tay, cười vang, làm cả nhà bật cười. Felipe nói: “Nam, con bé sẽ là phi hành gia mất thôi!” Letizia bổ sung, giọng ấm: “Hoặc CEO như Nam, dẫn dắt AstroViet chinh phục vũ trụ.”
Không khí rộn ràng, gia nhân mang thêm đĩa nho và churros, mọi người nâng ly chúc sức khỏe. Một dàn nhạc nhỏ trong góc phòng chơi bản “Feliz Año Nuevo,” giai điệu nhẹ nhàng, hòa quyện với tiếng cười. Leonor nắm tay Nam, nghiêng đầu, thì thầm: “Nam, tối nay mình trốn một lát nhé? Em muốn chỉ có hai ta.” Anh siết tay cô, dục vọng trỗi dậy, nhưng giữ vẻ điềm tĩnh, giọng chậm: “Leonor, đợi Isabella ngủ. Anh cũng muốn chỉ có em.” Letizia đứng dậy, ôm Isabella, cô bé ngáp nhỏ, dụi đầu vào vai bà: “Nam, Leonor, để chúng tôi trông cháu. Hai đứa nghỉ đi, giao thừa mà.” Leonor đỏ mặt, cười dịu: “Cảm ơn mẹ, cảm ơn ba.” Felipe nháy mắt: “Đi đi, chúng tôi có công chúa nhỏ đây rồi.”
Nam nắm tay Leonor, dẫn cô ra khỏi phòng khách, bước qua hành lang lát đá cẩm thạch, ánh đèn tường vàng dịu chiếu lối. Anh mở cửa phòng riêng, tim đập mạnh, lòng rạo rực trước khoảnh khắc thân mật sắp đến, cảm giác tình yêu và dục vọng hòa quyện, như ngọn lửa cháy âm ỉ.
Cánh cửa phòng riêng khép lại, một tiếng “cạch” nhẹ vang lên, tách biệt không gian bên trong khỏi thế giới bên ngoài. Căn phòng ấm áp, ánh đèn vàng dịu từ đèn chùm nhỏ bằng pha lê chiếu lên giường gỗ sồi phủ chăn lụa trắng, thêu hoa văn hoàng gia tinh xảo. Cửa sổ lớn nhìn ra vườn Zarzuela, ánh trăng bàng bạc lấp lánh qua rèm lụa mỏng, tạo những mảng sáng tối mờ ảo trên sàn đá cẩm thạch trắng. Một lọ hoa hồng đỏ tươi đặt trên bàn gỗ nhỏ, hương thơm ngọt ngào lan tỏa, hòa quyện với mùi nước hoa Gucci Bloom của Leonor, tạo nên một không gian vừa lãng mạn, vừa gợi dục. Góc phòng, một chiếc ghế bành bọc nhung xanh, bên cạnh kệ sách nhỏ chứa những cuốn thơ của Lorca, như lời thì thầm của tình yêu.
Nam khóa cửa, quay lại, thấy Leonor đứng cạnh giường, váy lụa đỏ bó sát ôm lấy thân hình mảnh mai, đường cắt hở vai khoe xương quai xanh thanh thoát, lấp lánh dưới ánh đèn. Tóc vàng óng buông lơi, vài sợi lòa xòa, lấp lánh, như dải lụa vàng. Cô mỉm cười, bước chậm về phía anh, đôi chân trần chạm sàn mát lạnh, váy lụa phớt qua đùi, lấp lánh. Anh đứng yên, ngắm cô, lòng trào dâng tình yêu và dục vọng, giọng khàn: “Leonor, em đẹp hơn cả giấc mơ của anh. Ở Phú Quốc, anh chỉ nghĩ đến em.”
Cô dừng trước anh, cách một hơi thở, tay phải chạm ngực anh qua sơ mi, ngón tay lướt chậm, cảm nhận nhịp tim anh đang đập mạnh. Cô thì thầm, giọng mềm mại: “Nam, em yêu anh . Đêm nay, em muốn mình là của nhau, không gì ngăn cách.” Anh ôm eo cô, kéo sát, môi chạm môi, nụ hôn chậm rãi, sâu lắng, lưỡi quấn lấy nhau, ướt át, lấp lánh, hơi thở hòa quyện, ngọt ngào như rượu vang. Môi cô mềm mại, vị son môi cherry hòa với hương rượu Rioja, làm anh say mê. Anh hôn sâu, tay vuốt lưng cô qua lụa, cảm nhận đường cong, lấp lánh mồ hôi. Cô rên nhẹ, tay ôm cổ anh, ngón tay luồn vào tóc, kéo anh sát hơn, thì thầm: “Nam, hôn em mãi nhé…”
Anh lướt môi xuống cổ cô, hôn chậm, hơi thở nóng bỏng chạm da, lấp lánh. Môi anh dừng ở xương quai xanh, cắn nhẹ, làm cô run lên, rên nhỏ: “Nam… ôi…” Anh kéo khóa váy sau lưng, lụa đỏ trượt xuống sàn, để lộ thân hình mảnh mai, làn da trắng mịn như sứ, lấp lánh mồ hôi. Áo lót ren đen ôm vú tròn, núm vú hồng hào cứng lên qua lớp vải, lấp lánh. Quần lót ren mỏng, lồn hồng hào ẩn hiện, lấp lánh dâm thủy. Anh ngắm cô, giọng khàn: “Leonor, em là thiên thần của anh.” Cô đỏ mặt, tay cởi sơ mi anh, từng cúc bật ra, lộ ngực săn chắc, cơ bụng nổi rõ, lấp lánh mồ hôi. Cô vuốt ngực anh, ngón tay lướt chậm, thì thầm: “Nam, anh đẹp như ngày em yêu anh. Cơ thể anh… làm em mê.”
Cô quỳ xuống, kéo quần anh, chim cứng đỏ rực, dài 20 cm, gân nổi, rỉ nước, lấp lánh. Cô hôn đầu chim, lưỡi liếm chậm quanh đầu, lấp lánh, vị mặn ngọt làm cô rên nhỏ. Anh nắm tóc cô, rên: “Leonor… em làm anh điên rồi.” Cô ngậm sâu, môi siết chặt, lưỡi xoay, lấp lánh, anh cong người, thở hổn hển. Cô đứng dậy, anh kéo cô vào, cởi áo lót, vú tròn bật ra, núm vú hồng hào, lấp lánh. Anh hôn vú, lưỡi xoay quanh núm, cắn nhẹ, cô cong người, rên lớn: “Nam, ôi… em không chịu nổi!” Tay anh lướt xuống, cởi quần lót, lồn ướt át, âm vật sưng, lấp lánh dâm thủy. Ngón tay anh vuốt âm vật, xoay chậm, lồn co bóp, phun nước, lấp lánh, chảy xuống đùi cô.
Họ ngã lên giường, chăn lụa mềm mại ôm lấy cơ thể. Anh nằm trên, hôn môi cô, lưỡi quấn nhau, lấp lánh. Tay anh bóp vú, núm vú cứng, lấp lánh, cô rên: “Nam, chạm em nữa đi…” Anh lướt tay xuống, ngón tay đâm vào lồn, lồn siết chặt, lấp lánh dâm thủy, cô cong hông, rên lớn. Anh hôn dọc bụng cô, dừng ở lồn, lưỡi liếm âm vật, chậm rãi, lấp lánh, vị dâm thủy ngọt ngào làm anh mê mẩn. Cô nắm chăn, hét nhỏ: “Nam… em… sắp tới!”
Anh nằm lên, đâm chim vào lồn, lồn siết chặt, lấp lánh dâm thủy, nhịp chậm rãi, sâu lắng. Mỗi nhấp làm lồn cô co bóp, lấp lánh, cô rên: “Nam, chậm thôi… em muốn cảm nhận anh mãi.” Anh bóp vú, núm vú lấp lánh, hôn môi cô, lưỡi quấn nhau, lấp lánh. Họ nhấp nhô chậm, lồn trơn tuột, lấp lánh, dâm thủy chảy ra, ngập chăn lụa. Anh đổi tư thế, cô nằm ngửa, chân quàng hông anh, lồn mở rộng, lấp lánh. Anh đâm sâu, lồn phun nước, lấp lánh, cô rên lớn: “Nam, sâu hơn… em yêu anh!” Họ chuyển tư thế, cô quỳ, anh đâm từ sau, bóp vú, lồn siết chặt, lấp lánh. Nhịp chậm, sâu, lồn co bóp, lấp lánh, tinh trùng anh rỉ ra, hòa dâm thủy.
Họ nằm nghiêng, anh ôm cô từ sau, chim đâm vào lồn, lấp lánh, nhịp chậm, tay vuốt âm vật, lồn phun nước, lấp lánh. Cô quay lại, hôn anh, lưỡi quấn nhau, lấp lánh, thì thầm: “Nam, em là của anh… mãi mãi.” Anh tăng nhịp nhẹ, xuất tinh, tinh trùng nóng bỏng ngập lồn, lấp lánh, chảy dọc đùi cô. Cô đạt cực khoái, thở hổn hển, lấp lánh mồ hôi, ôm anh: “Nam, đêm nay là vĩnh cửu.” Họ nằm trên chăn lụa, trần truồng, lấp lánh, hơi thở hòa quyện, ánh trăng chiếu qua rèm, tô điểm khoảnh khắc.
Leonor vuốt tóc anh, thì thầm: “Nam, năm mới có anh, em chẳng cần gì nữa. Anh sẽ ở đây lâu chứ?” Anh hôn trán cô: “Leonor, anh ở đây vì em và Isabella. AstroViet sẽ chờ.” Họ lau sạch, mặc lại quần áo, váy lụa đỏ của cô nhàu nhẹ, nhưng ánh đèn che giấu. Nam mặc sơ mi, vuốt tóc, nắm tay cô: “Leonor, ra xem pháo hoa nhé? Năm mới bắt đầu rồi.” Cô gật đầu, nụ cười rạng rỡ, lòng tràn ngập tình yêu, lấp lánh.
Rạng sáng 1 tháng 1 năm 2036, cả gia đình bước ra ban công cung điện Zarzuela, gió lạnh của Madrid lùa qua, mang theo hương không khí trong lành của năm mới. Ban công rộng, lát đá cẩm thạch trắng, lan can sắt uốn hoa văn tinh xảo, nhìn xuống quảng trường trung tâm, nơi hàng ngàn người tụ tập, ánh đèn đường phố vàng dịu hòa quyện với ánh trăng bàng bạc. Dưới quảng trường, trẻ em cầm đèn lồng, người lớn nâng ly champagne, chờ tiếng chuông giao thừa. Một dàn nhạc đường phố chơi “Auld Lang Syne,” giai điệu du dương vang vọng, hòa với tiếng reo hò.
Vua Felipe VI, mặc áo khoác đen dài qua vest xám, bế Isabella, cô bé mặc áo khoác hồng phấn, nơ trắng trên tóc vàng, lấp lánh. Isabella chỉ bầu trời, bập bẹ: “Ông… sao!” Felipe cười, giọng trầm: “Isabella, đợi chút, pháo hoa sẽ đẹp hơn sao!” Hoàng hậu Letizia, đeo khăn lụa xanh lam, đứng cạnh, vuốt tóc cháu, giọng dịu: “Công chúa nhỏ, năm mới vui nhé.” Isabella vỗ tay, cười vang, ôm cổ ông nội, làm cả nhà bật cười.
Leonor đứng trước lan can, váy lụa đỏ phấp phới trong gió, tóc vàng bay nhẹ, lấp lánh dưới ánh trăng. Cô khoác áo len mỏng, thân hình mảnh mai lấp lánh, hương Gucci Bloom thoảng qua, gợi dục. Nam đứng sau, ôm eo cô, tay vuốt hông qua lụa, thì thầm: “Leonor, em đẹp hơn cả pháo hoa. Anh muốn ôm em mãi.” Cô tựa lưng vào ngực anh, cười nhỏ: “Nam, đừng làm em đỏ mặt. Ba mẹ và Isabella ở đây mà.” Anh hôn tóc cô, giọng khàn: “Leonor, anh chỉ nói thật thôi.”
Pháo hoa đầu tiên nổ vang, ánh sáng đỏ rực xé toạc bầu trời, tiếp theo là xanh lam, vàng óng, tím nhạt, tạo hình ngôi sao, trái tim, hoa cúc, lấp lánh như mưa sao băng. Đám đông dưới quảng trường reo hò, tiếng pháo át tiếng gió, ánh sáng rực rỡ chiếu lên khuôn mặt Leonor, lấp lánh. Nam kéo váy cô, ngón tay lướt qua đùi trắng mịn, lộ lồn hồng hào, lấp lánh dâm thủy từ cuộc yêu trước. Anh cởi khóa quần, chim cứng đỏ rực, dài 20 cm, rỉ nước, lấp lánh, bí mật đút vào lồn cô, chậm rãi, lén lút. Lồn siết chặt, lấp lánh, cô giật mình, quay đầu, thì thầm: “Nam, anh điên rồi! Ba mẹ ngay đây, cả Isabella!” Anh hôn cổ cô, giọng khàn: “Leonor, nhẹ thôi, không ai thấy. Anh muốn em, ngay lúc này.”
Anh nhấp nhẹ, lồn co bóp, lấp lánh dâm thủy, chảy dọc đùi, váy lụa đỏ che kín. Mỗi nhịp chậm, sâu, làm lồn cô trơn tuột, lấp lánh, cô siết tay lan can, giữ vẻ bình tĩnh, nhưng hơi thở gấp gáp, lấp lánh mồ hôi. Pháo hoa nổ rền, đỏ, tím, bạc, ánh sáng che tiếng rên nhỏ của cô. Anh bóp hông, nhấp chậm, lồn phun nước, lấp lánh, hòa tinh trùng rỉ ra từ chim. Cô cắn môi, thì thầm: “Nam, chậm thôi… em không chịu nổi!” Anh vuốt lưng cô, nhấp sâu, lồn siết chặt, lấp lánh, mỗi nhịp như hòa với tiếng pháo.
Felipe chỉ pháo hoa, cười: “Isabella, nhìn kìa, như cầu vồng!” Isabella vỗ tay, hét: “Đẹp!” Letizia ôm cháu, không ai để ý Nam và Leonor. Cô cong hông nhẹ, lồn co bóp, lấp lánh, đạt cực khoái, mồ hôi lấp lánh trên cổ. Anh xuất tinh, tinh trùng nóng bỏng ngập lồn, lấp lánh, chảy xuống đùi, váy che giấu. Họ dừng khi pháo hoa cuối nổ, ánh sáng bạc rơi như mưa, đám đông vỗ tay vang dội. Leonor chỉnh váy, thở hổn hển, quay lại, véo tay anh: “Nam, anh hư lắm! Suýt bị lộ!” Anh cười, ôm cô: “Chúc mừng năm mới, em yêu. Anh không cưỡng được em.”
Ra thêm truyện đi bác
Thêm truyện đi bạn