Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 161: Tổng thống Hoa Kỳ
Sáng 20 tháng 1 năm 2037, Washington, D.C chìm trong cái lạnh buốt của mùa đông, nhưng lòng người ấm lên bởi không khí lịch sử tại Điện Capitol. Tòa nhà mái vòm trắng, với những cột đá cẩm thạch cao vút, được bao quanh bởi hàng ngàn lá cờ Mỹ tung bay trong gió, xen lẫn những chùm hoa cẩm chướng trắng tinh khôi dọc lối vào. Khán đài ngoài trời, dựng trước bậc thang đá, chào đón 50,000 khán giả, từ thượng nghị sĩ trong áo khoác lông, nhà ngoại giao đội mũ fedora, đến người dân Mỹ chen chân, giơ điện thoại ghi lại khoảnh khắc. Dàn nhạc giao hưởng Hải quân Hoa Kỳ, trong đồng phục xanh navy, tấu lên “Hail to the Chief,” âm thanh kèn đồng và trống vang vọng, hòa quyện với tiếng vỗ tay rộn rã khi các khách mời VIP bước lên thảm đỏ trải dài.
Nam nắm tay Leonor bước đi chậm rãi. Leonor diện váy lụa xanh ngọc của Carolina Herrera, dài chấm gót, bó eo, khoe vai trần thanh thoát, đầu đội mũ pillbox đính ngọc trai, găng tay lụa trắng kéo dài đến khuỷu. Cô nghiêng người, giọng dịu dàng, hơi run vì không khí trang trọng: “Nam, em chưa bao giờ thấy cảnh nào hùng vĩ thế này. Anh có hồi hộp không?” Nam mỉm cười, ngón tay siết nhẹ tay cô, giọng trầm ấm: “Em, anh cũng thấy tim đập nhanh. Nhưng có em bên cạnh, anh tự tin hơn nhiều.” Leonor đỏ má, nép sát anh: “Nam, anh luôn biết cách làm em yên tâm.”
Họ được dẫn đến hàng ghế đầu khu vực doanh nhân. Không khí khán đài lắng lại khi Chánh án Tòa án Tối cao John Roberts trong áo choàng đen dài, bước lên bục, tay cầm một cuốn Kinh Thánh bìa da cũ kỹ. Ivanka Trump xuất hiện, bước đi tự tin trên đôi giày cao gót bạc, mặc áo khoác lụa trắng ngà của Ralph Lauren, viền cổ lông tinh tế, váy đỏ dài đến đầu gối, ôm lấy thân hình cân đối. Tóc vàng óng được búi cao, lộ gáy thon, nụ cười rạng rỡ khiến cả khán đài như sáng lên. Cô đứng trước Chánh án, đặt tay trái lên Kinh Thánh, tay phải giơ cao, giọng rõ ràng, vang vọng qua hệ thống loa: “Tôi, Ivanka Trump, xin thề sẽ trung thành thực hiện nhiệm vụ tổng thống Hoa Kỳ, bảo vệ và gìn giữ Hiến pháp Hoa Kỳ, với tất cả khả năng của mình. Xin Chúa giúp tôi.” Tiếng vỗ tay như sấm, pháo hoa đỏ, trắng, xanh nổ rực trời, hòa cùng tiếng kèn đồng réo rắt.
Ivanka bước đến bục phát biểu, đứng sau lá cờ Mỹ và cờ tổng thống, gió lạnh thổi qua, khiến viền áo khoác cô khẽ lay động. Cô hít sâu, giọng trầm ấm, đầy cảm xúc, vang lên như một lời kêu gọi: “Thưa người dân Mỹ, hôm nay, chúng ta không chỉ chứng kiến một lễ nhậm chức, mà là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới. Tôi đứng đây, với lòng biết ơn và trách nhiệm, để cam kết xây dựng một nước Mỹ thịnh vượng, nơi mọi đứa trẻ được học hành, mọi gia đình có công việc ổn định, và mọi cộng đồng được an toàn. Chúng ta sẽ đầu tư vào giáo dục, cải cách hệ thống y tế, và dẫn đầu thế giới về công nghệ tiên tiến. Tôi hứa sẽ bảo vệ tự do của chúng ta, đoàn kết quốc gia, và hợp tác với các đồng minh để mang lại hòa bình toàn cầu.” Cô dừng lại, giơ tay phải, giọng cao vút: “Hãy cùng nhau làm cho nước Mỹ vĩ đại hơn bao giờ hết!” Đám đông đứng dậy, reo hò, giơ bảng “Ivanka 2037” và cờ Mỹ. CNN ghi nhận: “Bài phát biểu của Ivanka Trump là một lời kêu gọi đoàn kết, chạm đến trái tim hàng triệu người.”
Leonor nắm tay anh, giọng dịu: “Nam, bài phát biểu của cô ấy làm em nhớ đến những giấc mơ lớn của anh. Em tự hào được ở đây cùng anh.” Anh hôn nhẹ tóc cô: “Em, cảm ơn em. Anh cũng tự hào có em bên cạnh.”
Sau bài phát biểu, Ivanka dẫn đoàn diễu hành dọc Đại lộ Pennsylvania, ngồi trong xe bọc thép Cadillac, vẫy tay qua cửa kính chống đạn. Nam và Leonor đứng trên khán đài, gió lạnh thổi qua, khiến cô run nhẹ. Cô nép vào anh, giọng nhỏ: “Nam, em lạnh quá. Anh ôm em nhé?” Nam quàng áo khoác quanh vai cô, giọng ấm: “Em, anh sẽ giữ ấm cho em. Diễu hành đẹp quá, đúng không?” Đoàn xe, đội kỵ binh trên ngựa trắng, và ban nhạc học sinh trong đồng phục đỏ diễu qua Tượng đài Washington, khép lại buổi sáng lịch sử. Nam nhắn Trần Ngọc Anh: “Ngọc Anh, đăng bài X chúc mừng Ivanka nhậm chức. Chuẩn bị báo cáo sân bay Jordan chi tiết.” Cô đáp: “Nam, tôi đã đăng bài. Chúc anh vui vẻ ở D.C.!”
Tối 20 tháng 1, sảnh East Room của Nhà Trắng hóa thành một cung điện xa hoa, ngập trong ánh sáng vàng dịu từ sáu đèn chùm pha lê treo cao, phản chiếu trên sàn gỗ đánh bóng. Bàn tiệc phủ khăn lụa trắng, bày ly bạc lấp lánh và những bình hoa cẩm chướng đỏ rực, tỏa hương ngọt ngào. Ban nhạc jazz, với saxophone, piano, và double bass, chơi “Moonlight Serenade,” giai điệu réo rắt lan tỏa, mời gọi 500 khách mời, từ thượng nghị sĩ trong tuxedo, đại sứ trong váy dạ hội, đến ngôi sao Hollywood, lộng lẫy trong váy vàng óng, bước vào không gian ấm cúng. Hương champagne và mùi gỗ sồi từ rượu vang đỏ quyện trong không khí, tạo nên một buổi tối lãng mạn.
Nam, trong tuxedo đen, cắt may sắc nét, nắm tay Leonor, váy lụa đỏ của Dior bó sát, ôm lấy đường cong hoàn hảo, khoe vai trần mịn màng và hông mềm mại. Họ bước vào sảnh, ánh đèn chùm chiếu lên gương mặt cô, khiến làn da như phát sáng. Leonor nghiêng đầu, giọng dịu dàng, hơi e thẹn: “Nam, Nhà Trắng đẹp hơn em tưởng. Anh thấy em thế nào trong váy này?” Nam dừng lại, ngắm cô từ đầu đến chân, tay vuốt nhẹ eo cô, giọng trầm: “Em, em đẹp như một nữ hoàng. Anh không thể rời mắt khỏi em.” Cô đỏ má, cười: “Nam, anh luôn làm tim em đập nhanh. Đi, mình vào tiệc thôi.”
Họ ngồi vào bàn VIP, cạnh một thượng nghị sĩ Texas và đại sứ Nhật, nâng ly champagne chào nhau. Sau món khai vị tôm hùm Maine, Nam đứng dậy, chìa tay: “Em, anh muốn nhảy với em. Em sẵn sàng chưa?” Leonor gật, đặt tay vào tay anh: “Nam, em sẵn sàng. Dẫn em đi nào.” Họ bước ra sàn nhảy gỗ, giữa những cặp đôi lướt qua, bắt đầu điệu valse chậm rãi. Tay Nam ôm eo Leonor, tay kia nắm tay cô, dẫn nhịp uyển chuyển, cơ thể cô mềm mại áp vào anh. Mùi nước hoa Chanel No.5 của cô quyện vào mũi anh, khơi dậy cảm giác thân thuộc. Nam thì thầm: “Em, nhảy với em làm anh quên mọi lo toan. Anh muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi.” Leonor áp má vào ngực anh, giọng ngọt: “Nam, em cũng vậy. Anh nhảy như hoàng tử, làm em mê mẩn.” Họ xoay vòng, váy đỏ của Leonor tung bay như cánh hoa, thu hút ánh nhìn từ khách mời. Một đại sứ Pháp gần đó thì thầm: “Công chúa Leonor và Nam nhảy như bước ra từ cổ tích. Tây Ban Nha thật may mắn.”
Sau hai điệu valse, Nam dẫn Leonor về bàn, lấy ly champagne cho cô. Ivanka Trump, ~54 tuổi, bước đến, lộng lẫy trong váy sequin bạc của Oscar de la Renta, bó sát, khoe ngực đầy đặn và hông cong quyến rũ. Tóc vàng thả sóng, lấp ló ánh kim dưới đèn chùm, cô như tỏa sáng giữa sảnh. Ivanka vỗ tay, giọng vui tươi: “Nam, Leonor, hai người nhảy đẹp quá! Tôi ghen tị với sự ăn ý đó. Nam, tôi mượn anh một điệu được không?” Leonor cười, đặt ly xuống, giọng dịu: “Ivanka, cứ tự nhiên. Tôi ngồi nghỉ một chút, Nam nhảy với cô đi.” Nam mỉm cười, chìa tay cho Ivanka: “Ivanka, vinh dự của tôi. Mời cô.” Anh dẫn cô ra sàn, bản “Unchained Melody” vang lên, saxophone réo rắt, kéo cả sảnh vào không khí tình tứ.
Nam ôm eo Ivanka, tay trái dẫn nhịp, tay phải trượt chậm xuống, khéo léo sờ mông cô qua lớp sequin mỏng, cảm nhận độ căng tròn, mềm mại, không để bất kỳ ai giữa sàn đông nhận ra. Ivanka cười tinh nghịch, giọng nhỏ, chỉ anh nghe: “Nam, anh táo bạo quá đấy. Tôi phải phạt anh vì sự nghịch ngợm này.” Cô áp sát hơn, ngực đầy chạm vào ngực anh, hông lướt nhẹ qua bụng anh, hơi thở ấm phả vào cổ. Dương vật Nam cương cứng 20 cm, căng tức trong quần tây, như muốn xé vải, khao khát đâm sâu vào lồn cô. Anh giữ nhịp valse, tay phải bóp nhẹ mông cô, giọng khàn, đầy dục vọng: “Ivanka, cô khiêu khích tôi trước. Tôi chỉ đáp lại một chút thôi.” Cô rên khẽ, gần như không nghe thấy, áp sát hơn: “Nam, tôi thích cách anh đáp lại. Nhưng cẩn thận, camera đang khắp nơi.”
Họ lướt sàn, cơ thể hòa quyện trong từng bước xoay, Ivanka nghiêng người, váy sequin ánh lên như ánh sao, tay Nam sờ mông cô mỗi lần cô xoay lại, luồn dưới eo, cảm nhận da ấm qua vải mỏng. Cô nghiêng đầu, tóc vàng chạm vai anh, giọng trêu: “Nam, anh nhảy giỏi thế này, chắc làm nhiều quý cô mê mẩn. Leonor có ghen không?” Nam cười, tay bóp mông cô nhẹ hơn, đáp: “Ivanka, Leonor biết tôi chỉ mê cô ấy. Nhưng nhảy với cô cũng khiến tôi… phấn khích.” Họ cười, dục vọng cháy bỏng nhưng kín đáo, không để Leonor, đang trò chuyện với đại sứ Nhật, hay các khách mời nghi ngờ. Máy ảnh của Vogue lóe flash, ghi lại khoảnh khắc họ xoay vòng, như một bức tranh hoàn hảo của quyền lực và quyến rũ.
Trong điệu valse chậm rãi, Ivanka nghiêng người, giọng trầm, đầy ý tứ: “Nam, anh có bao giờ nghĩ đến việc trở thành công dân Mỹ không? Sẽ tiện cho anh ở đây, đặc biệt với những dự án lớn anh đang theo đuổi.” Nam lắc đầu, tay phải sờ mông cô, cảm nhận độ săn chắc qua sequin, giọng chân thành: “Ivanka, tôi chỉ muốn là công dân Việt Nam. Đó là nơi tôi sinh ra, là gốc rễ của tôi, là điều tôi không thể thay đổi.” Cô gật nhẹ, ngực vẫn áp sát anh, hơi thở hòa vào không khí ấm của sảnh: “Nam, tôi hiểu cảm giác đó. Tôi tôn trọng quyết định của anh. Nhưng anh biết đấy, không phải công dân Mỹ có thể gây bất lợi cho AstroViet, nhất là khi áp lực từ chính phủ Mỹ vẫn còn đâu đó.”
Nam bóp nhẹ mông cô, ngón tay lướt chậm, giọng trầm, đầy tin tưởng: “Ivanka, tôi tin cô có thể xử lý những áp lực đó. Cô sẽ bảo vệ AstroViet, đúng không?” Ivanka cười, hơi thở nóng phả vào tai anh, khiến anh rùng mình: “Nam, tôi hứa sẽ bảo vệ anh và AstroViet. Tôi không để bất kỳ ai làm khó anh. Anh là đối tác quan trọng, và tôi là tổng thống, anh quên à?” Anh vuốt mông cô lần cuối, giọng chân thành: “Ivanka, cảm ơn cô. Tôi biết mình có thể dựa vào cô, như cô từng dựa vào tôi ở Philadelphia.”Cô nghiêng đầu, tóc chạm má anh: “Nam, chúng ta là đồng minh. Tôi không bao giờ quên điều đó.”
Điệu nhảy kết thúc, saxophone ngừng réo, họ dừng lại, vỗ tay nhẹ, tách ra trong tiếng vỗ tay của khách mời. Ivanka nắm tay anh, giọng vui: “Nam, cảm ơn anh đã nhảy với tôi. Tôi phải đi chào khách đây. Gặp anh sau nhé?” Nam gật, cúi nhẹ: “Ivanka, cảm ơn cô. Chúc cô một nhiệm kỳ thành công rực rỡ.” Anh trở lại bàn, ôm Leonor, cô ngẩng lên, giọng tò mò: “Nam, anh và Ivanka nhảy vui chứ? Cô ấy nói gì với anh?” Anh hôn trán cô, giọng dịu: “Em, rất vui. Cô ấy chúc AstroViet phát triển và mời chúng ta ở lại D.C. lâu hơn. Nhưng anh chỉ muốn nhảy với em thôi.” Leonor cười, nép vào anh: “Nam, anh ngọt ngào quá. Em muốn nhảy thêm một điệu nữa, chỉ với anh.” Họ quay lại sàn, nhảy bản “Fly Me to the Moon,” cơ thể hòa quyện, giấu kín dục vọng của Nam với Ivanka.
Sáng 21 tháng 1, hình ảnh Nam và Ivanka khiêu vũ lan tỏa trên X, The Washington Post đăng bài với tiêu đề: “Ivanka Trump nhảy với CEO Việt Nam, biểu tượng hợp tác quốc tế.” Nhưng hashtag #IvankaForeignTies bùng nổ, với bài đăng từ @PatriotWatch: “Ivanka quá thân với người nước ngoài! Cô ta đặt lợi ích Mỹ ở đâu? #IvankaForeignTies” đạt 87 triệu lượt xem. Tài khoản @AmericaFirst2037 viết: “Nam là tỷ phú Việt Nam, không phải công dân Mỹ. Ivanka đang ưu ái ai đây?” Một bài khác từ @DCInsider: “Điệu nhảy này có ý nghĩa gì? Ivanka và Nam đang gửi thông điệp gì?” Tại Việt Nam, VnExpress đăng bài: “Nam khiêu vũ với Ivanka Trump, niềm tự hào của Việt Nam,” kèm bình luận: “Nam làm rạng danh Việt Nam. Mỹ phản đối là ghen tị!” Một người dùng Việt Nam viết: “Nam là biểu tượng toàn cầu, nhưng anh ấy nên cẩn thận với truyền thông Mỹ.”
Nam kiểm tra X trên AstroPod, lông mày nhíu lại, nhắn Beatrice Borromeo: “Beatrice, xử lý tranh cãi trên X ngay. Nhấn mạnh AstroViet trung lập, tập trung hợp tác toàn cầu.” Cô đáp: “Nam, tôi đang phối hợp với đội truyền thông. Chúng tôi sẽ đăng video phỏng vấn anh, nhấn mạnh quan hệ Việt–Mỹ. Tôi sẽ kiểm soát được.”
Nam và Leonor rời khách sạn trở về Madrid. Trong cabin, Leonor ôm anh, giọng nhỏ: “Nam, hôm nay thật tuyệt vời. Nhưng anh nghĩ sao về tranh cãi trên mạng? Họ nói gì về anh và Ivanka?” Anh vuốt tóc cô, giọng trầm: “Em, chỉ là tiếng ồn của truyền thông. Anh và Ivanka chỉ nhảy một điệu, nhưng họ thích thổi phồng mọi chuyện. Anh sẽ xử lý, em đừng lo.” Leonor hôn anh, đáp: “Nam, em tin anh. Nhưng em xin anh, cẩn thận nhé.” Họ ôm nhau, nhưng Nam biết dục vọng với Ivanka và sóng gió truyền thông là những thử thách không thể xem nhẹ, giữa AstroViet và tình yêu với Leonor.