Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 162: Phòng Bầu dục
Sáng 15 tháng 2, Phòng Bầu dục, Nhà Trắng toát lên vẻ uy nghiêm với bàn Resolute bằng gỗ sồi cổ kính, bề mặt khắc hoa văn tinh tế từ thế kỷ 19, thảm xanh lam dày in huy hiệu tổng thống, và ba cửa sổ lớn nhìn ra Vườn Hồng phủ lớp tuyết mỏng. Không khí se lạnh bên ngoài tương phản với sự căng thẳng chuyên nghiệp bên trong. Ở trung tâm phòng, một bàn họp gỗ óc chó được sắp xếp cẩn thận, bày chồng tài liệu dày: báo cáo kỹ thuật 150 trang bìa da xanh in logo AstroViet, sơ đồ 3D của trạm không gian ASEAN, và hai màn hình 4K chiếu bản vẽ kho nhiên liệu.
Ivanka Trump ngồi đầu bàn, mặc suit váy xanh navy ôm sát, khoe đường cong thanh lịch, tóc vàng đậm búi cao với vài sợi buông lơi, toát lên khí chất quyền uy nhưng gần gũi. Cô mở lời, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian: “Thưa quý ông và quý bà, tôi vinh dự chủ trì cuộc đàm phán giữa NASA và ASEAN, với AstroViet là đại diện dẫn đầu. Hợp tác này không chỉ là một bước tiến kỹ thuật, mà còn là biểu tượng của sự đoàn kết toàn cầu trong chinh phục vũ trụ. Tôi mời ông Nam trình bày đề xuất chi tiết của AstroViet.”
Nam đứng dậy, chỉnh cà vạt lụa xám trên vest đen may đo, sơ mi trắng sắc nét, cầm bút laser, giọng tự tin nhưng điềm tĩnh: “Thưa bà Tổng thống, thưa ông Carter, trạm không gian ASEAN, với tổng vốn đầu tư 10 tỷ USD, đã vận hành ổn định từ năm 2035, trở thành cơ sở hạ tầng vũ trụ tiên tiến nhất khu vực châu Á. Trạm được trang bị bốn kho chứa tổng cộng 50 tấn hydro lỏng và oxy lỏng, đủ khả năng tiếp tế cho 25 sứ mệnh liên hành tinh mỗi năm, bao gồm các tàu Artemis và Starship của NASA. AstroViet đề xuất cung cấp dịch vụ tiếp tế nhiên liệu với chi phí 110 USD mỗi kg, tiết kiệm 35% so với chi phí phóng nhiên liệu từ Trung tâm Vũ trụ Kennedy.”
Anh đặt lên bàn một báo cáo kỹ thuật, bìa in logo AstroViet, bên trong chứa các biểu đồ so sánh chi phí, dữ liệu hiệu suất từ sân bay vũ trụ Phú Quốc, và phân tích rủi ro an ninh. Anh chỉ vào màn hình 4K, phóng to bản vẽ kho nhiên liệu: “Đây là kho chứa chính của trạm ASEAN, với van áp suất tự động sử dụng công nghệ độc quyền của AstroViet, đạt độ chính xác 99,99%. Chúng tôi đã thử nghiệm thành công hệ thống này trên tàu Astro-2 và vệ tinh 6G, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các sứ mệnh vũ trụ.”
John Carter, giám đốc NASA, lật báo cáo với vẻ mặt nghiêm nghị. Ông gõ bút lên bàn, giọng trầm đầy nghi ngại: “Ông Nam, tôi thừa nhận AstroViet đã đạt được những thành tựu đáng kể, từ sân bay vũ trụ Phú Quốc đến khách sạn vũ trụ đang vận hành. Nhưng NASA không thể mạo hiểm với các sứ mệnh liên hành tinh, đặc biệt là dự án Mars Colony 2040, vốn được xếp vào bí mật quốc gia cấp cao. Làm sao chúng tôi có thể tin tưởng một công ty Việt Nam và liên minh ASEAN, những đối tác không phải công dân Mỹ, với dữ liệu nhạy cảm như quỹ đạo tàu, công thức nhiên liệu, và lộ trình sứ mệnh?” Trợ lý của ông, kỹ sư Sarah Nguyen ghi chú nhanh trên tablet, gật đầu đồng tình với lo ngại của Carter.
Nam mỉm cười nhẹ, giọng bình tĩnh nhưng sắc bén, như đã dự đoán câu hỏi: “Thưa ông Carter, tôi hoàn toàn hiểu mối quan ngại về bảo mật của NASA. AstroViet đã hợp tác thành công với Cơ quan Vũ trụ Châu Âu và Cơ quan Vũ trụ Nhật Bản, vận hành vệ tinh 6G và tàu Astro-2 theo các tiêu chuẩn an ninh nghiêm ngặt nhất thế giới. Để giải quyết lo ngại này, tôi đề xuất ba biện pháp cụ thể. Thứ nhất, chúng tôi sẽ mã hóa toàn bộ dữ liệu tiếp tế nhiên liệu bằng thuật toán AES-256, với khóa giải mã độc quyền do NASA nắm giữ. Thứ hai, AstroViet sẵn sàng lắp đặt một hệ thống giám sát thời gian thực tại trạm ASEAN, với 10 kỹ sư NASA thường trực 24/7 để giám sát quy trình. Thứ ba, chúng tôi đề xuất một hợp đồng bảo mật với điều khoản phạt AstroViet 750 triệu USD nếu vi phạm bất kỳ cam kết bảo mật nào. Những biện pháp này là minh chứng cho sự cam kết tuyệt đối của chúng tôi.”
Nguyễn Thị Lan, đại diện Việt Nam đứng dậy, giọng trầm ấm: “Thưa ông Carter, ASEAN đại diện cho 650 triệu dân và là đối tác chiến lược lâu dài của Hoa Kỳ. Trạm không gian ASEAN không chỉ giúp NASA tiết kiệm chi phí mà còn rút ngắn thời gian chuẩn bị cho các sứ mệnh Sao Hỏa từ 18 tháng xuống còn 12 tháng, giúp Mỹ duy trì vị thế dẫn đầu trước các đối thủ như Trung Quốc.” Quan chức Singapore, ông Tan Wei, bổ sung với giọng chắc chắn: “ASEAN cam kết đồng tài trợ 150 triệu USD để xây dựng trạm giám sát độc quyền của NASA tại trạm ASEAN, củng cố niềm tin giữa hai bên.”
Carter khoanh tay, lắc đầu, giọng cứng hơn, ánh mắt lộ rõ sự thận trọng: “Ông Nam, bà Lan, tôi đánh giá cao các biện pháp này, nhưng chúng vẫn chưa đủ để thuyết phục Quốc hội Mỹ. Nếu có bất kỳ rủi ro nào liên quan đến rò rỉ công nghệ hay dữ liệu, NASA sẽ chịu áp lực chính trị nặng nề. Tôi cần một đảm bảo cụ thể hơn, rằng NASA sẽ giữ toàn quyền kiểm soát quy trình tiếp tế, từ phân phối nhiên liệu đến vận hành kho. Hơn nữa, làm sao tôi biết AstroViet có đủ nguồn lực để duy trì dịch vụ này trong 10 năm tới?”
Không khí trong phòng trở nên căng thẳng, tiếng bút gõ nhịp của Carter vang lên đều đặn. Nam mở laptop, chiếu một slide mới, giọng thuyết phục, từng từ được cân nhắc: “Thưa ông Carter, đây là sơ đồ chi tiết của kho nhiên liệu tại trạm ASEAN, với các van khóa tự động chỉ có thể kích hoạt bằng mã xác thực từ NASA, loại bỏ hoàn toàn khả năng can thiệp từ bên ngoài. Ngoài ra, AstroViet đề xuất một chương trình huấn luyện đặc biệt, đưa 50 kỹ sư NASA đến sân bay vũ trụ Phú Quốc trong sáu tháng, để họ nắm vững toàn bộ quy trình vận hành và trở thành một phần của hệ thống. Để đảm bảo nguồn lực dài hạn, AstroViet đã dự trữ quỹ 2 tỷ USD cho dự án này, với báo cáo tài chính minh bạch được kiểm toán bởi PwC, sẵn sàng trình cho NASA xem xét.”
Carter im lặng, lật từng trang báo cáo, trao đổi khẽ với Sarah Nguyen. Cô thì thầm: “Thưa giám đốc, các biện pháp này giảm thiểu rủi ro đáng kể. Chi phí tiết kiệm 35% là cơ hội lớn, và chúng ta cần vượt Trung Quốc.” Carter gật đầu chậm rãi, giọng nhẹ hơn nhưng vẫn cẩn trọng: “Ông Nam, tôi bị thuyết phục bởi sự chuẩn bị kỹ lưỡng của ông. NASA đồng ý về nguyên tắc hợp tác. Chúng tôi sẽ soạn thảo hợp đồng, cung cấp 25 triệu USD mỗi năm cho dịch vụ tiếp tế nhiên liệu, với điều kiện NASA kiểm soát toàn bộ mã hóa và giám sát quy trình. Tôi muốn hợp đồng được ký trước ngày 15 tháng 3.”
Nam đứng dậy, bắt tay Carter, giọng chân thành: “Thưa ông Carter, tôi cảm ơn ông vì sự tin tưởng. AstroViet và ASEAN cam kết sẽ không làm NASA thất vọng.” Ivanka đứng lên, vỗ tay nhẹ, nụ cười rạng rỡ: “Thưa quý vị, đây là một cột mốc lịch sử! Tôi mời mọi người ra Vườn Hồng dùng trà để chúc mừng thành công của cuộc đàm phán.” Đoàn chụp ảnh trước bàn Resolute, ánh đèn flash lóe sáng, Washington Post ghi: “NASA và ASEAN, do AstroViet dẫn đầu, đạt thỏa thuận tiếp tế nhiên liệu vũ trụ.” Nam nhắn Trần Ngọc Anh: “Ngọc Anh, đăng bài trên X về thỏa thuận NASA-ASEAN.”
Khi đoàn rời Phòng Bầu dục, tiếng bước chân của họ vang vọng trên hành lang đá cẩm thạch, dần tan vào không gian yên tĩnh. Nam đứng lại, chỉnh cà vạt lụa xám, hít một hơi sâu để trấn tĩnh, giọng trầm thấp, đầy ý tứ: “Thưa bà Tổng thống, tôi muốn gặp riêng bà vài phút. Tôi có một vấn đề cá nhân cần thảo luận riêng với bà.” Ivanka, vẫn ngồi trên ghế da nâu, ngón tay thon dài vuốt nhẹ mép cốc cà phê sứ trắng, môi hé một nụ cười kín đáo, đầy quyến rũ, như thể cô đã đoán được ý định của anh. Cô đứng dậy, váy suit xanh navy trượt nhẹ lên hông, lộ đôi chân thon dài trắng mịn, quay sang đoàn với giọng đĩnh đạc: “Mọi người, xin mời ra Vườn Hồng dùng trà. Tôi sẽ ra ngay sau vài phút.”
Cửa Phòng Bầu dục khép lại, tiếng khóa lách cách vang lên, không gian trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ trên lò sưởi và hơi thở nhẹ nhàng của hai người. Mùi gỗ sồi cổ kính của bàn Resolute hòa quyện với hương nước hoa Chanel No.5 nồng nàn của Ivanka, tạo nên một không khí mập mờ, đầy cám dỗ. Cô bước chậm rãi đến bên bàn Resolute, tựa hông vào mép bàn, cạnh quốc kỳ Mỹ và mô hình thu nhỏ của Air Force One, tay khoanh trước ngực, áo lụa trắng ôm sát ngực đầy phập phồng, giọng trêu đùa, mang chút khiêu khích: “Nam, vấn đề cá nhân gì mà quan trọng đến thế? Đàm phán với NASA chưa đủ làm anh mệt sao? Hay anh muốn tôi ký thêm một sắc lệnh cho AstroViet?”
Nam bước đến, từng bước chậm rãi, như một con thú săn mồi đầy kiên nhẫn, đứng sát cô, tay chống bàn hai bên hông Ivanka, hơi thở anh phả vào mái tóc vàng óng của cô, giọng khàn khàn, đầy nam tính: “Ivanka, tôi muốn cảm ơn cô. Không có sự trung gian của cô, không có cái gật đầu đầy quyền uy của cô với Carter, cuộc đàm phán này sẽ không bao giờ thành công. Cô là chìa khóa của mọi thứ hôm nay, và tôi không thể rời khỏi đây mà không nói điều đó.” Cô nghiêng đầu, vài sợi tóc lòa xòa chạm má, môi cong nụ cười quyến rũ, giọng dịu dàng nhưng đầy ẩn ý: “Nam, anh luôn biết cách khiến tôi cảm thấy đặc biệt. Nhưng chỉ cảm ơn bằng lời thôi sao? Tôi nghĩ anh có thể làm tốt hơn thế.”
Cô đưa tay chạm nhẹ ngực anh qua sơ mi trắng, ngón tay lướt chậm trên từng khuy áo, như thể đang vẽ một đường lửa trên da anh, móng tay sơn đỏ bóng ánh lên dưới ánh đèn vàng. Nam nắm tay cô, kéo sát cơ thể cô vào mình, cảm nhận hơi ấm qua lớp vải lụa mịn, giọng trầm, đầy dục vọng: “Ivanka, không chỉ là lời cảm ơn. Tôi muốn cô, ngay tại đây, trên bàn Resolute, trong trung tâm quyền lực của thế giới. Tôi muốn cô biết anh khao khát cô thế nào.” Cô rên khẽ, ngực phập phồng, tay bám chặt vai anh, giọng run nhẹ, như bị cuốn vào cơn sóng tình: “Nam, anh quá táo bạo. Đây là Phòng Bầu dục, nơi các tổng thống định đoạt số phận thế giới. Nếu ai đó phát hiện, cả hai chúng ta sẽ tiêu tan. Anh không sợ sao?”
Anh cúi xuống, môi lướt nhẹ lên cổ cô, hôn da mềm mại, ngửi hương thơm ngọt ngào của nước hoa hòa quyện với mùi cơ thể cô, giọng khàn: “Ivanka, tôi đã khóa cửa. Không ai dám làm phiền tổng thống khi cô đang bận. Giờ này, cô chỉ thuộc về tôi, và tôi không sợ gì cả.” Cô run nhẹ, tay vuốt tóc anh, kéo anh sát hơn, giọng thì thầm, đầy cám dỗ: “Nam, anh làm tôi không cưỡng nổi. Tôi đã nghĩ về anh từ buổi dạ tiệc, khi chúng ta khiêu vũ, khi anh chạm vào tôi. Tôi muốn anh từ lúc đó.”
Nam đẩy Ivanka ngồi lên bàn Resolute, váy trượt cao hơn, lộ đôi chân thon dài, anh đứng giữa hai chân cô, tay ôm eo qua lớp vải lụa, cảm nhận đường cong hoàn hảo của cô. Anh hôn môi cô, chậm rãi, lưỡi quấn lấy nhau, vị son Dior ngọt ngào lan tỏa, mỗi nụ hôn như một lời tuyên thệ thầm lặng. Cô đáp lại nồng nhiệt, tay cởi cà vạt anh, ném lên sofa da, móng tay sơn đỏ cào nhẹ ngực anh qua sơ mi, để lại những vệt đỏ mờ: “Nam, tôi nhớ cảm giác anh chạm vào tôi. Điệu nhảy ấy làm tôi khao khát anh đến điên dại.”
Anh cởi từng nút áo lụa, chậm rãi, như đang mở một món quà quý giá, để lộ áo ngực ren đen, ngực tròn căng phập phồng dưới ánh đèn. Anh hôn ngực qua lớp ren, liếm núm vú cứng dần, cảm nhận cô run lên dưới môi mình. Ivanka thở dốc, tay vuốt tóc anh, kéo anh sát hơn, giọng run: “Nam, chậm thôi… anh làm tôi nhạy quá, tôi không chịu nổi.” Anh kéo khóa váy, để nó rơi xuống sàn, lộ quần lót ren đen, quỳ xuống, hôn đùi trong, ngón tay trượt vào lồn ướt át, xoay tròn nhẹ nhàng, cảm nhận nước chảy ra, nóng hổi. Cô cong người, bám chặt mép bàn, rên dài: “Nam, anh làm tôi điên mất… đừng dừng, xin anh.”
Anh đứng dậy, hôn cổ cô, liếm dọc xương quai xanh, tay bóp mông qua lớp ren, cảm nhận da mềm mại, giọng khàn: “Ivanka, cô đẹp quá, như một nữ thần trên bàn Resolute. Tôi muốn khám phá từng cm cơ thể cô.” Cô cười khẽ, cắn môi anh, tay cởi khóa quần anh, nắm dương vật 20 cm cương cứng, vuốt từ gốc đến đầu, ngón cái xoa quy đầu, giọng khàn: “Nam, nó lớn quá. Tôi đã mơ về nó từ lâu, muốn nó trong tôi.” Cô kéo anh sát, hôn môi cuồng nhiệt, tay vuốt dương vật đều đặn, rên khẽ: “Nam, anh làm tôi quên mình là tổng thống. Tôi chỉ muốn là người phụ nữ của anh lúc này.”
Họ đứng sát, cơ thể nóng bỏng, hơi thở hòa quyện, không khí Phòng Bầu dục tràn ngập dục vọng. Nam cởi sơ mi, để lộ ngực săn chắc, Ivanka vuốt da anh, móng tay cào nhẹ, để lại những vệt đỏ nhức nhối. Anh bế cô ngồi hẳn lên bàn, chân cô quấn quanh hông anh, tay anh luồn vào lồn, kích thích chậm, cảm nhận cô run rẩy, nước chảy xuống đùi bàn. Cô rên: “Nam, tôi muốn anh ngay bây giờ, nhưng anh cứ trêu tôi thế này, tôi sẽ tan ra mất.” Anh cười, hôn môi cô, giọng trầm: “Ivanka, tôi muốn cô cảm nhận từng giây. Tôi muốn cô nhớ mãi khoảnh khắc này.” Bàn Resolute, biểu tượng quyền lực, trở thành sân khâu của sự cấm kỵ, dẫn họ đến đỉnh cao dục vọng.
Nam bế Ivanka, đặt cô nằm ngửa trên bàn Resolute, ánh đèn vàng dịu chiếu lên cơ thể cô, váy kéo lên hông, quần lót ren đen nằm lăn lóc bên mô hình Air Force One. Anh cởi quần, dương vật 20 cm cương cứng, đứng giữa hai chân cô, chà sát khe lồn, chậm rãi, cảm nhận nước ấm chảy ra, trơn nhẵn, như lời mời gọi. Ivanka bấu mép bàn, móng tay sơn đỏ cào gỗ, giọng khàn, đầy khao khát: “Nam, xin anh, đừng trêu tôi nữa. Đút vào đi, tôi cần anh trong tôi ngay bây giờ.”
Anh cầm dương vật, đẩy nhẹ đầu vào lồn, chỉ một chút, dừng lại, cảm nhận lồn siết chặt, nóng hổi, rồi rút ra, lặp lại, trêu chọc, khiến cô rên dài: “Nam, anh tàn nhẫn quá… làm ơn, tôi không chịu nổi.” Anh cười khẽ, cúi xuống, hôn môi cô, lưỡi quấn sâu, rồi đẩy dương vật vào sâu hơn, từng cm, nhịp chậm, tận hưởng cảm giác lồn ôm chặt, ấm áp, như nuốt chửng anh. Ivanka cong người, ngực phập phồng qua áo ngực, rên sang sảng: “Nam, sâu hơn, tôi muốn anh lấp đầy tôi.” Anh giữ nhịp, ra vào đều, mỗi lần rút chậm, để cô cảm nhận sự trống rỗng, rồi đâm sâu, khiến cô rên rỡ.
Anh cởi áo ngực cô, ngực tròn, núm vú trắng lộ ra, anh hôn, liếm núm, cắn nhẹ, tay bóp mông, nâng hông cô sát hơn, dương vật vào sâu hơn, chạm đến nơi nhạy cảm nhất. Cô bám vai anh, móng tay cào da, để lại những vệt đỏ đau nhức, giọng run: “Nam, chậm thế này… anh làm tôi tan chảy, như lửa đốt trong tôi.” Nhịp làm tình chậm, mồ hôi lấm tấm trên trán cả hai, tiếng rên hòa với tiếng tích tắc của đồng hồ cổ, không gian Phòng Bầu dục như ngừng trôi, chỉ còn sự hòa quyện của hai cơ thể.
Ivanka cong lưng, lồn phun nước, siết chặt dương vật, rên: “Nam, tôi sắp tới rồi… đừng dừng, xin anh.” Anh tăng nhẹ nhịp, đẩy sâu, cảm nhận khoái cảm dâng trào, nhưng giữ chậm, muốn kéo dài khoảnh khắc. Cô đạt cực khoái đầu tiên, cơ thể run rẩy, nước chảy xuống bàn, rên dài: “Nam, anh tuyệt quá… tôi chưa bao giờ cảm thế này.” Anh bắn tinh, tinh trùng nóng ngập lồn, cả hai ngã xuống, thở hổn hển, nhưng cô kéo anh lại, hôn môi cuồng nhiệt: “Nam, chưa đủ đâu. Tôi muốn anh làm nữa, tôi muốn anh mãi.”
Anh rút ra, xoay cô quỳ trên bàn, mông tròn cong cao, tóc vàng rối bù, như một nữ thần dục vọng. Anh hôn lưng, liếm dọc sống lưng, ngón tay vuốt khe lồn ướt đẫm, kích thích chậm, cảm nhận nước chảy ra. Cô chống tay, đẩy hông về sau, rên: “Nam, anh làm tôi sống vì anh. Đút vào đi, tôi không chờ được nữa.” Anh chà dương vật vào khe, trượt lên xuống, trêu chọc, khiến cô run rẩy, rồi đâm vào, chậm rãi, từng cm, cảm nhận lồn siết chặt, nóng bỏng.
Anh nắm hông, nhịp ra vào đều, mỗi lần đâm sâu, cô cong lưng, rên dài: “Nam, sâu thế này… tôi không chịu nổi. Anh làm tôi thuộc về anh.” Anh bóp ngực, xoa núm vú, cúi xuống, hôn gáy cô, ngửi mùi hương tóc, cảm nhận cơ thể cô run dưới mỗi cú nhấp. Nhịp làm tình chậm, như một bài nhạc, mỗi động tác kéo dài khoái cảm. Ivanka đạt cực khoái lần hai, nước trào ra, cơ thể run, rên: “Nam, tôi xong nữa rồi… nhưng anh đừng dừng, tôi muốn mãi thế này.”
Anh tăng nhẹ, cảm nhận lồn siết chặt, bắn tinh lần ba, tinh trùng tràn, chảy xuống bàn, nhỏ giọt lên thảm huy hiệu tổng thống. Cả hai ngã xuống, ôm nhau trên bàn, thở dốc, cơ thể kiệt sức nhưng mãn nguyện. Ivanka nằm trong vòng tay anh, giọng khàn, đầy cảm xúc: “Nam, anh đã biến Phòng Bầu dục thành thiên đường của tôi. Tôi chưa từng trải qua điều gì điên rồ và tuyệt vời như thế này.”
Anh vuốt tóc cô, hôn trán nhẹ nhàng: “Ivanka, cô làm tôi quên cả thế giới. Phòng Bầu dục này sẽ mãi khắc sâu em trong tôi.” Họ nằm trên bàn, tận hưởng dư âm, nghe tiếng đồng hồ tích tắc. Anh lau bàn bằng khăn, nhặt quần lót, giúp cô mặc váy, giọng dịu: “Ivanka, cô vẫn là tổng thống hoàn mỹ nhất.” Cô cài nút sơ mi anh, hôn má, nụ cười: “Nam, đây là bí mật của chúng ta. Ra Vườn Hồng thôi, như chưa có gì.”