Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 163: Phản ứng nhiệt hạch có điều khiển
Bình minh ngày 1 tháng 3 năm 2037, sân bay vũ trụ Phú Quốc, Việt Nam, thức dậy trong ánh nắng vàng rực, hòa quyện với làn gió biển mặn mà. Bãi phóng số 3, rộng 10 hecta, nằm giữa khung cảnh nhiệt đới, được bao quanh bởi 12 tháp chống sét cao 50 mét và 4 radar quét không gian, sẵn sàng cho khoảnh khắc lịch sử. Tên lửa Astro-2 đứng sừng sững như một ngọn tháp bạc giữa bãi phóng, cao 120 mét, đường kính 10 mét, nặng 1,500 tấn với 1,200 tấn nhiên liệu methane-lỏng và oxy lỏng, Astro-2 được trang bị 33 động cơ Raptor-3, mỗi động cơ tạo lực đẩy 230 tấn, đủ sức đưa module thứ ba của trạm ASEAN vào quỹ đạo Trái Đất thấp, độ cao 400 km.
Module thứ ba, cấu trúc thép và kính dài 50 mét, rộng 20 mét, nặng 80 tấn, là ngôi nhà vũ trụ cho 50 nhân viên. Nó bao gồm 30 phòng ngủ đôi, mỗi phòng 10 m², với giường gấp thông minh, tủ lưu trữ composite, và màn hình cảm ứng điều chỉnh nhiệt độ từ 18 đến 24°C, ánh sáng từ trắng ấm đến xanh dịu. Phòng ăn trung tâm, rộng 100 m², có bàn composite cho 60 người, kho thực phẩm đông khô chứa 1,000 kg lương thực—gạo Việt Nam, cá ngừ Nhật Bản, thịt bò Úc—và máy pha cà phê microgravity, mang hương vị Trái Đất lên không gian. Khu thể thao, rộng 50 m², trang bị máy chạy chống trọng lực với tốc độ 0–15 km/h, xe đạp không gian, và dây kháng lực, giúp nhân viên duy trì sức khỏe trong môi trường không trọng lực. Hệ thống tái chế nước, hiệu suất 99,9%, xử lý 500 lít/ngày bằng màng nano và tia UV, đảm bảo nước uống tinh khiết. Lò năng lượng mặt trời, công suất 500 kW, với 200 tấm pin 2 m², cung cấp điện liên tục, kết hợp pin lithium dự phòng 1 MWh. Vỏ module, bọc ceramic cách nhiệt chịu 1,500°C, và kính chống bức xạ dày 5 cm, bảo vệ nhân viên khỏi tia vũ trụ và vi thiên thạch.
Trong phòng điều khiển, cách bãi phóng 5 km, Nam đứng trước cụm màn hình 8K đang hiển thị Astro-2 sừng sững, quỹ đạo elip 400 x 410 km, và dữ liệu thời tiết: tốc độ gió 4 m/s, nhiệt độ 29°C, độ ẩm 68%. Hệ thống radar quét không gian trong bán kính 1,000 km, xác nhận không có mảnh vỡ quỹ đạo. Nam nói với đội kỹ sư, giọng trầm ấm: “Các anh chị, module thứ ba là linh hồn sinh hoạt của trạm ASEAN. Chúng ta phải đưa nó lên quỹ đạo với độ chính xác tuyệt đối, kết nối hoàn hảo với module 1 và module 2. Astro-2 là niềm tự hào của AstroViet.” Trưởng nhóm phóng, Trần Văn Khoa đứng cạnh bảng điều khiển, kiểm tra áp suất bình nhiên liệu, nhiệt độ động cơ, và góc phóng. Ông đáp: “Thưa anh Nam, Astro-2 đã hoàn tất kiểm tra lần thứ ba. Bình nhiên liệu đạt áp suất 300 bar, động cơ Raptor-3 ổn định ở -183°C, hệ thống dẫn đường laser sai số 0,01 độ. Chúng ta sẽ đếm ngược trong 20 phút.”
Khoa bật loa vang khắp sân bay: “Tất cả nhân viên, rời khu vực bãi phóng ngay lập tức. Đếm ngược bắt đầu!” Màn hình hiển thị dữ liệu chi tiết: lưu lượng nhiên liệu 1,500 kg/s, lực đẩy dự kiến 7,590 tấn, góc phóng 87 độ. Đội kỹ thuật viên, 50 người trong đồng phục AstroViet xanh dương, kiểm tra van nhiên liệu, cảm biến gia tốc, và hệ thống tách tầng. Một kỹ sư trẻ, Nguyễn Thị Mai báo cáo: “Thưa anh Khoa, van nhiên liệu số 7 đạt áp suất tối ưu. Hệ thống tách tầng sẵn sàng.” Khoa gật: “Cảm ơn cô Mai. Chúng ta đang làm tốt.”
Nam nhắn tin cho Trần Ngọc Anh: “Ngọc Anh, hãy livestream vụ phóng trên X. Nhấn mạnh tinh thần đoàn kết ASEAN và công nghệ tiên phong của AstroViet. Chuẩn bị bài PR cho Reuters, BBC, và NHK.” Cô trả lời: “Thưa anh Nam, livestream đã đạt 15 triệu người xem. Tôi đang phối hợp với Al Jazeera và CNA để đưa tin.” Nam kiểm tra đồng hồ, lòng hồi hộp nhưng bình tĩnh, nghĩ về Leonor và Isabella đang chờ tin ở Madrid.
Khi đồng hồ đếm ngược còn 30 giây, hệ thống tự động kích hoạt, đèn đỏ nhấp nháy khắp phòng điều khiển. Tại T-10 giây, 33 động cơ Raptor-3 đồng loạt phun lửa cam rực rỡ, Astro-2 rung chuyển mạnh, rời bãi phóng với gia tốc 2,1g. Khói trắng cuộn trào như sóng biển, tiếng gầm động cơ vang dội, làm rung kính phòng điều khiển. Đội kỹ sư đứng lặng, theo dõi màn hình ghi nhận tốc độ 5,000 km/h ở độ cao 50 km sau 2 phút. Tầng thứ nhất, cao 70 mét, tách rời ở độ cao 80 km, hạ cánh tự động trên bãi biển Phú Quốc, cách bãi phóng 10 km, nhờ 4 chân titan gấp gọn. Camera bãi biển truyền hình ảnh tầng thứ nhất đáp xuống cát, khói bụi tung bay, đội kỹ thuật reo hò.
Tầng thứ hai, mang module thứ ba, tiếp tục hành trình với 9 động cơ Raptor-3, đạt tốc độ 28,000 km/h ở độ cao 400 km sau 12 phút. Module được thả ra, cảm biến GPS và laser xác nhận vị trí với sai số 8 mét, độ nghiêng 0,02 độ. Hai mươi robot hình nhện, mỗi con nặng 300 kg, được kích hoạt từ Module 1. Chúng có 6 cánh tay titan dài 5 mét, hàn laser 50 kW, và camera 8K truyền hình ảnh về Trái Đất. Robot di chuyển nhịp nhàng trên khung thép của trạm ASEAN, như những vũ công trong không gian, hoàn tất 1,500 mối hàn trong 72 giờ, kết nối module thứ ba với module 1 (nghiên cứu) và module 2 (kho nhiên liệu). Hệ thống oxy bơm 20 tấn khí, đạt áp suất cabin 1 atm, nhiệt độ ổn định ở 22°C. Hệ thống điện khởi động, đèn LED sáng đều, máy tái chế nước vận hành êm ru. Khoa đứng dậy, giọng phấn khích: “Thưa anh Nam, module thứ ba đã kết nối thành công. Hệ thống sinh thái hoàn toàn ổn định, sẵn sàng đón 50 nhân viên trong 7 ngày tới.”
Nam mỉm cười, vỗ tay: “Cảm ơn anh Khoa, cô Mai, và toàn thể đội ngũ. AstroViet đã biến trạm ASEAN thành một ngôi nhà thực thụ trong vũ trụ!” Đội kỹ sư reo hò, ôm nhau, cảm xúc vỡ òa. Nam gọi video cho Leonor: “Em, module thứ ba đã lên quỹ đạo. Trạm ASEAN giờ là kỳ quan công nghệ của chúng ta.” Leonor, từ Cung điện Zarzuela, Madrid, mặc váy xanh sapphire, ôm Isabella, cười: “Nam, em xem livestream với con. Isabella chỉ Astro-2, nói ‘tàu của ba’! Anh làm em tự hào lắm.” Nam đáp: “Em, anh muốn ôm con và em ngay.” Anh nhắn Beatrice Borromeo: “Beatrice, đẩy mạnh PR cho module thứ ba. Nhấn hệ sinh thái không gian và đoàn kết ASEAN.” Cô trả lời: “Thưa anh Nam, Forbes Asia đăng bài. Tôi sắp xếp phỏng vấn với Al Jazeera và CNBC.”
Ngày 20 tháng 3 năm 2037, trung tâm điều khiển AstroViet tại Thành phố Hồ Chí Minh, tầng 50 của AstroTower, là tâm điểm của khoa học vũ trụ. Tòa tháp 80 tầng, với mặt kính cong phản chiếu sông Sài Gòn, rực sáng trong ánh đèn LED và màn hình công nghệ cao. Nam đứng trước giao diện hologram 3D, kích thước 5 mét, hiển thị Module 1 của trạm ASEAN, lơ lửng ở quỹ đạo Trái Đất thấp, độ cao 400 km. Module 1, dài 60 mét, chứa lò phản ứng Tokamak thu nhỏ, đường kính 5 mét, cao 3 mét, nặng 50 tấn, là tâm điểm của thí nghiệm nhiệt hạch. Lò, làm từ hợp kim niobium-titan chịu nhiệt 2,000°C, bọc lớp vonfram dày 10 cm, chống ăn mòn plasma. Hai mươi bốn cuộn dây siêu dẫn, mỗi cuộn nặng 2 tấn, tạo từ trường 10 Tesla, giữ plasma deuterium-tritium (D-T) ở 100 triệu độ C. Mục tiêu: duy trì phản ứng nhiệt hạch trong 100 giờ, đạt năng lượng 520 MW, cung cấp dữ liệu cho động cơ tàu vận tải liên hành tinh.
Nam nói với đội khoa học, dẫn đầu bởi tiến sĩ Lê Thị Minh đứng cạnh bảng điều khiển: “Tiến sĩ Minh, thí nghiệm này là bước ngoặt cho AstroViet. Chúng ta cần plasma ổn định, hiệu suất neutron trên 85%, và không được phép có dao động từ trường. Động cơ tàu vận tải phụ thuộc vào thành công này.” Minh, kiểm tra 10 màn hình hiển thị cảm biến plasma, từ trường, và nhiệt độ, đáp: “Thưa anh Nam, lò Tokamak đã sẵn sàng vận hành. Chúng tôi sử dụng 12 laser xung, mỗi xung 50 MW, kéo dài 1 nanogiờ, để khởi động plasma. Hệ thống tiêm 10 gram deuterium và tritium, dự trữ 100 gram trong bình chân không. Từ trường ổn định, sai số 0,01 Tesla. Hệ thống làm mát heli lỏng đạt -269°C. Thí nghiệm sẽ bắt đầu trong 15 phút.”
Hologram hiển thị lò Tokamak: buồng plasma hình xuyến, vách lót vonfram dày 5 cm, bơm chân không đạt 10^-9 Torr. Hệ thống tiêm D-T, lưu lượng 0,5 gram/giờ, qua van từ trường 1 Tesla. Năm mươi cảm biến neutron, đặt quanh buồng, ghi năng lượng 14 MeV, kết hợp 20 camera hồng ngoại và 10 cảm biến nhiệt, truyền dữ liệu qua vệ tinh 6G. Đội khoa học, gồm 30 người, chia ca theo dõi 24/7. Một nhà vật lý trẻ, Phạm Quốc Hùng kiểm tra laser, nói: “Thưa tiến sĩ Minh, laser xung đạt 99,9% công suất. Chúng ta sẵn sàng khởi động.” Minh gật: “Cảm ơn anh Hùng. Hãy đảm bảo cảm biến neutron hoạt động liên tục.”
Khi thí nghiệm bắt đầu, 12 laser xung kích hoạt, plasma xoáy như một cơn bão lửa trong buồng, đạt nhiệt độ 80 triệu độ C sau 10 phút, áp suất plasma 5 bar. Minh báo: “Thưa anh Nam, phản ứng D-T đã khởi động. Năng lượng hiện tại đạt 150 MW, hiệu suất 85%. Chúng tôi tăng lưu lượng D-T lên 0,6 gram/giờ.” Nam gật, ngồi trước hologram, phân tích dữ liệu: tỷ lệ phản ứng D-T 10^20/cm^3/s, năng lượng neutron 12 MeV, dao động từ trường 0,005 Tesla.
Trong 100 giờ, đội ngũ làm việc không ngừng. Ngày thứ hai, hệ thống làm mát heli lỏng bơm 1,000 lít/giờ, giữ vách lò ở 500°C, ngăn biến dạng vonfram. Hùng phát hiện dao động nhiệt độ plasma 0,1%, đề xuất tăng từ trường lên 10,1 Tesla. Minh đồng ý: “Anh Hùng, điều chỉnh ngay. Chúng ta không được để plasma chạm vách.” Ngày thứ ba, Minh tăng công suất laser lên 60 MW, nhiệt độ plasma đạt 120 triệu độ C, năng lượng vọt lên 400 MW. Một sự cố xảy ra ở giờ thứ 70: cảm biến neutron số 12 báo sai số 5%. Minh liên lạc với đội quỹ đạo: “Các anh, hãy thay cảm biến ngay. Chúng ta không thể mất dữ liệu.” Đội kỹ thuật viên quỹ đạo, 5 người thay cảm biến trong 2 giờ, đảm bảo thí nghiệm tiếp tục.
Ngày thứ tư, Minh đứng dậy, giọng phấn khích: “Thưa anh Nam, năng lượng đạt 520 MW, ổn định 99,8% trong 24 giờ cuối. Hiệu suất neutron đạt 87%, sản sinh 10^15 neutron/s. Động cơ tàu vận tải đã khả thi!” Dữ liệu xác nhận: động cơ nhiệt hạch tạo lực đẩy 10^7 Newton, đẩy tàu 1 km với tốc độ 0,1c (30,000 km/s), phù hợp cho sứ mệnh Sao Hỏa (90 ngày) hoặc vành đai tiểu hành tinh (6 tháng). Nam đứng dậy, vỗ tay: “Tiến sĩ Minh, anh Hùng, và đội ngũ đã làm nên lịch sử. AstroViet giờ là tiên phong công nghệ nhiệt hạch!” Đội khoa học reo hò, ôm nhau, cảm xúc vỡ òa.
Ngày 25 tháng 3 năm 2037, AstroViet mở ra chương mới khi triển khai 200 robot hình nhện, mỗi con nặng 500 kg, dài 3 mét, lên quỹ đạo Trái Đất cao, độ cao 36,000 km, để khởi công ụ đóng tàu vận tải liên hành tinh. Ụ, dài 2 km, rộng 500 mét, cao 300 mét, là kỳ quan kỹ thuật, làm từ thép carbon cường độ cao (10^6 Newton/m^2) và hợp kim titan, chịu bức xạ vũ trụ và va chạm vi thiên thạch. Ụ có 4 khoang đóng tàu, mỗi khoang dài 1,2 km, rộng 250 mét, với ray từ trường 5 Tesla dẫn tàu ra quỹ đạo. Hệ thống đóng tự động, sử dụng 1,000 robot phụ trợ và AI AstroBot-7, sản xuất tàu vận tải dài 1 km, chở 10,000 tấn hàng, trong 6 tháng.
Robot hình nhện, với 6 cánh tay titan dài 6 mét, trang bị hàn laser 100 kW, khoan plasma 50 kW, và camera 12K truyền dữ liệu qua vệ tinh 6G. Mỗi robot có pin năng lượng mặt trời 10 kW, sạc từ 500 tấm pin 10 m² trên khung ụ. Hệ thống làm mát nitơ lỏng, bơm 100 lít/giờ, giữ nhiệt độ robot dưới 100°C trong chân không. Kho vật liệu quỹ đạo, cách ụ 10 km, chứa 1,500 tấn thép, 500 tấn titan, 200 tấn graphene, và 100 tấn hợp kim vonfram, vận chuyển từ Phú Quốc bằng 5 chuyến Astro-2 trong tháng 2/2037.
Nam giám sát từ trung tâm điều khiển TP.HCM, đứng trước hologram 3D hiển thị quỹ đạo HEO. Hình ảnh sống động: 50 robot hàn 1,000 dầm thép dài 20 mét, 100 robot lắp 300 tấm năng lượng mặt trời 100 m², 50 robot vận chuyển 200 tấn vật liệu mỗi ngày từ kho quỹ đạo. Khoang 1, dài 1,2 km, hoàn thành khung sau 10 ngày, với 2,000 mối hàn laser và 500 bu-lông titan. Ray từ trường, dài 1 km, được 20 robot chuyên dụng lắp đặt, đảm bảo tàu rời ụ với gia tốc 0,5g. Camera quỹ đạo ghi lại: robot di chuyển như đàn nhện khổng lồ, tia laser đỏ rực, khung ụ hiện lên giữa không gian đen thẳm, như một thành phố thép trong vũ trụ.
Nam nói với kỹ sư trưởng, Nguyễn Hoàng Long, ~45 tuổi, đứng cạnh bảng điều khiển: “Anh Long, ụ đóng tàu này sẽ sinh ra hạm đội liên hành tinh của AstroViet. Robot có đạt tiến độ chúng ta mong muốn không? Chúng ta cần khoang 1 sẵn sàng vào tháng 12.” Long kiểm tra dữ liệu hiệu suất robot, đáp: “Thưa anh Nam, robot đạt 97% hiệu suất, hàn 600 mét khung mỗi ngày. Robot số 47 gặp lỗi pin, nhưng chúng tôi đã thay trong 4 giờ bằng AstroPod. Tôi dự kiến ụ hoàn thành vào 30/11/2037, khoang 1 sẽ đóng tàu đầu tiên từ 15/12/2037.” Nam gật: “Cảm ơn anh Long. Hãy đảm bảo AI AstroBot-7 tối ưu hóa quy trình.”
Một kỹ sư robot, Trần Minh Tuấn, ~35 tuổi, báo cáo: “Thưa anh Long, robot số 101 phát hiện vi nứt trên dầm thép số 245. Chúng tôi đã hàn lại bằng laser, sai số 0,1 mm.” Long đáp: “Cảm ơn anh Tuấn. Hãy tăng tần suất kiểm tra dầm lên 2 lần/ngày.” Hologram hiển thị khung ụ, dài 700 mét, với 1,500 dầm thép, 300 tấm pin, và 2 khoang chứa robot.
Tàu vận tải, dài 1 km, rộng 200 mét, nặng 50,000 tấn, sẽ dùng động cơ nhiệt hạch, chở hàng đến Mặt Trăng (3 ngày), Sao Hỏa (90 ngày), hoặc vành đai tiểu hành tinh (6 tháng). Tàu có khoang hàng 500,000 m³, 10 cabin cho phi hành đoàn, và vỏ graphene chịu nhiệt 3,000°C. Nam nhắn Beatrice: “Beatrice, đẩy mạnh PR cho ụ đóng tàu. Nhấn tự động hóa và hạm đội liên hành tinh.” Cô trả lời: “Thưa anh Nam, Bloomberg đăng bài. Tôi sắp xếp phỏng vấn với Wired và MIT Technology Review.” Nam đứng trước hologram, ngắm khung ụ lơ lửng giữa không gian, lòng tràn đầy tham vọng. Anh nghĩ về Leonor, Isabella, và giấu kín bí mật với Ivanka, Rajwa. Thành phố Hồ Chí Minh rực sáng ngoài cửa sổ, như ngọn lửa soi đường cho giấc mơ liên hành tinh của Nam.