Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 167: Giữa các vì sao
Sáng ngày 2 tháng 6, khách sạn vũ trụ, lơ lửng ở quỹ đạo Trái Đất thấp khoảng 400 km, tỏa ra vẻ đẹp như một cung điện giữa không gian vô tận. Hành lang kính dài 50 mét, được chiếu sáng bởi đèn LED trắng dịu, phản chiếu trên sàn titan bóng loáng, dẫn lối đến khu ngắm cảnh nơi Trái Đất xanh lam hiện lên qua cửa kính cong. Khu quay phim, đặt trong phòng hội trường rộng 200 m², vẫn còn nhộn nhịp tiếng bước chân và giọng nói. Đội quay phim, gồm mười thành viên, đang tháo dỡ thiết bị: máy quay Arri Alexa LF được gói cẩn thận, đèn softbox Kino Flo xếp gọn, tấm phản sáng gấp lại, tất cả được đặt vào thùng titan chống sốc, sẵn sàng cho chuyến AstroPod về Phú Quốc. Ở trung tâm phòng, màn hình 4K hiển thị cảnh cuối của quảng cáo: Im Yoon-ah, trong váy sequin bạc, lướt qua nhà hàng xoay, tay nâng ly champagne, nụ cười thượng lưu hòa quyện với khung cảnh Trái Đất rực rỡ.
Im Yoon-ah đứng bên cạnh đạo diễn, mặc áo sơ mi lụa trắng, tay áo xắn nhẹ lộ cổ tay thon, quần tây ống suông đen ôm sát hông cong và đùi săn chắc, đôi giày bệt đen giúp cô di chuyển thoải mái. Tóc đen buộc cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần, điểm xuyết vòng cổ kim cương Nam tặng trong sinh nhật cô. Trang phục gọn gàng, phù hợp cho việc di chuyển đường dài, nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ thanh lịch, với áo lụa ôm lấy ngực đầy và quần tây tôn dáng. Hương hoa nhài từ cô lan tỏa, khiến không gian thêm phần mê hoặc. Cô mỉm cười, giọng trong trẻo vang lên: “Tôi thật sự yêu cảnh này. Trái Đất làm mọi thứ trở nên kỳ diệu, đúng không?” Đạo diễn gật đầu, tay vuốt cằm: “Cô Yoon-ah, chính cô làm cảnh này trở nên hoàn hảo. Nụ cười của cô sẽ khiến cả thế giới muốn đặt phòng ở khách sạn vũ trụ.”
Nam, đứng gần khu nhà hàng xoay, nơi những chiếc bàn gỗ sồi còn lưu dấu khay bạc đựng tôm hùm từ cảnh quay quảng cáo. Anh cầm tablet, kiểm tra tiến độ: “Quay phim hoàn tất, 2/6/2037, 10:45 GMT.” Với sự tỉ mỉ của một CEO, anh nhắn tin cho Trần Ngọc Anh: “Chị Ngọc Anh, tiến độ video quảng cáo ra sao? Tôi cần báo cáo chi tiết trước ngày 10 tháng 6 để chuẩn bị phát hành vào ngày 15 tháng 6.” Cô trả lời ngay: “Thưa anh Nam, video thô đạt chất lượng 8K, chúng tôi đang thêm hiệu ứng Trái Đất và chỉnh màu. Tôi sẽ gửi báo cáo sớm.” Anh nhắn tiếp cho Beatrice Borromeo, đang ở Monaco: “Cô Beatrice, đội quay đã hoàn thành công việc. Cô hãy chuẩn bị kế hoạch PR toàn cầu, nhắm đến Vogue, Forbes, và CNN.” Cô đáp: “Thưa anh Nam, tôi sẽ triển khai ngay.”
Nam bước vào khu quay phim, bắt tay đạo diễn với nụ cười thân thiện: “Đội của ông đã làm việc xuất sắc. Mọi cảnh quay đều đúng như tôi kỳ vọng chứ?” Đạo diễn cười tươi: “Thưa anh Nam, mọi thứ hoàn hảo. Cô Yoon-ah là ngôi sao thực thụ, cô ấy khiến mỗi khung hình trở nên sống động. Chúng tôi sẽ lên AstroPod chuyến 14 giờ để về Phú Quốc.” Nam gật đầu, đặt tay lên vai ông: “Cảm ơn ông và đội ngũ. AstroViet sẽ chuyển khoản thưởng 100,000 USD cho mỗi thành viên vào tối nay. Chúc ông có chuyến bay an toàn về Trái Đất.” Đạo diễn vỗ tay, hào hứng: “Thưa anh Nam, anh thật hào phóng. Làm việc với AstroViet là vinh dự của chúng tôi.”
Nam hướng về Im Yoon-ah, người đang đứng cạnh cửa kính lớn, nơi ánh sáng xanh lam từ Trái Đất chiếu lên áo sơ mi lụa, làm nổi bật đường cong ngực đầy và eo thon. Anh bước đến, giọng trầm ấm, mang theo sự thân mật: “Yoon-ah, cô đã làm rạng danh AstroViet. Quảng cáo này không chỉ giới thiệu khách sạn vũ trụ, mà còn đưa nó trở thành biểu tượng xa xỉ toàn cầu.” Cô quay lại, nụ cười dịu dàng như ánh sao, ngón tay khẽ vuốt sợi tóc rơi: “Anh Nam, tôi phải cảm ơn anh vì đã trao tôi cơ hội này. Quay phim ở đây, giữa không gian, như sống trong một giấc mơ. Nhà hàng xoay, phòng gym không trọng lực, và khung cảnh Trái Đất… tôi không muốn rời đi.”
Họ cùng nhau đi dọc hành lang kính, tiếng giày bệt của Im Yoon-ah vang nhẹ trên sàn titan, hòa với tiếng hệ thống oxy khe khẽ. Nam dẫn cô đến khu ngắm cảnh, nơi sofa da trắng đặt trước cửa kính cong dài 10 mét, mở ra khung cảnh Trái Đất, Mặt Trăng, và những chùm sao rực rỡ. Anh mời cô ngồi, tay khẽ chạm vai cô qua áo lụa: “Yoon-ah, cô có cảm thấy không gian này như ôm lấy mình không? Tôi thấy điều đó trong nụ cười của cô.” Cô đỏ má, ngồi xuống, áo sơ mi hơi xô lệch, để lộ xương quai xanh thanh mảnh: “Anh Nam, anh nói đúng. Khi tôi đứng trước cửa kính này, tôi cảm giác cả vũ trụ đang trò chuyện với mình. Anh thường lên đây để ngắm cảnh chứ?”
Nam ngồi cạnh cô, khoảng cách đủ gần để cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô, mùi hoa nhài khiến lòng anh xao xuyến: “Yoon-ah, mỗi lần lên đây, tôi đều thấy vũ trụ như một lời nhắc nhở về giấc mơ lớn của AstroViet. Nhưng hôm nay, có cô bên cạnh, mọi thứ trở nên đặc biệt hơn.” Cô nắm tay anh, ngón tay đan chặt, giọng mềm mại: “Anh Nam, anh luôn làm tôi cảm thấy mình quan trọng. Đêm sinh nhật vừa qua, anh đã cho tôi những khoảnh khắc không thể quên. Giờ anh định làm gì để tôi yêu không gian hơn nữa?” Anh vuốt tay cô, cảm nhận làn da mịn màng, giọng trầm đầy ý vị: “Yoon-ah, tôi có một ý tưởng. Trạm ASEAN, cách đây chỉ 30 phút bay, là trái tim của tham vọng AstroViet. Nó có lò nhiệt hạch, kho nhiên liệu, và khu sống cho 50 người, như một thành phố lơ lửng giữa vũ trụ. Tôi muốn mời cô tham quan, chỉ hai chúng ta, vào ngày mai. Cô nghĩ sao về điều này?”
Im Yoon-ah cười rạng ngời như ánh sáng từ Mặt Trăng: “Anh Nam, anh nói thật sao? Tôi đã xem livestream về module thứ ba của trạm ASEAN trên X, nó đẹp như một tác phẩm khoa học viễn tưởng! Tôi rất muốn đi! Anh làm tôi phấn khích đến không ngủ được mất. Chúng ta sẽ đi lúc mấy giờ? Tôi cần chuẩn bị gì không?” Anh vuốt tóc Im Yoon-ah, giọng trầm ấm đáp: “Yoon-ah, chúng ta sẽ khởi hành lúc 8 giờ sáng mai, trên một AstroPod riêng. Cô cứ mặc như thế này, gọn gàng và đẹp như hiện tại là đủ. Tôi muốn cô trải nghiệm tầm nhìn của AstroViet, và… được ở bên cô lâu hơn một chút.” Cô thì thầm, môi gần tai anh, giọng ngọt ngào: “Anh Nam, tôi cũng muốn ở bên anh. Ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày đặc biệt.”
Họ đứng dậy, Im Yoon-ah nắm tay anh, ngón tay đan chặt, cùng đi qua khu ngắm cảnh, nơi Trái Đất như chứng kiến sự thân mật của họ. Cô nói, giọng đầy cảm xúc: “Anh Nam, tôi sẽ nghỉ ngơi để mai thật tươi tắn. Cảm ơn anh, từ đêm sinh nhật đến chuyến đi này, tất cả đều như một giấc mơ.” Anh hôn lên má cô, môi chạm vào làn da mịn: “Yoon-ah, hãy ngủ ngon. Tôi sẽ đợi cô vào sáng mai.” Cô rời hành lang, quần tây ôm sát hông, bước đi thanh thoát, để lại hương hoa nhài vương vấn. Nam nhắn tin cho Leonor: “Em yêu, quay phim ở khách sạn vũ trụ đã hoàn tất. Mai anh sẽ qua trạm ASEAN cùng Yoon-ah. Anh nhớ em và Isabella.” Cô trả lời: “Anh Nam, em tự hào về anh! Isabella muốn ba kể chuyện về các vì sao. Em hôn anh.” Nam đứng trước cửa kính, ngắm Trái Đất, lòng anh tràn ngập tham vọng AstroViet và dục vọng lãng mạn với Im Yoon-ah.
Sáng ngày 3 tháng 6, bến đỗ AstroPod tại khách sạn vũ trụ rực rỡ dưới ánh đèn LED, con tàu dài 20 mét, thân titan bóng loáng, cửa sổ kính cường lực rộng 1 mét phản chiếu ánh sao. Nam đứng cạnh cửa tàu, kiểm tra lộ trình trên tablet: “Khách sạn vũ trụ đến trạm ASEAN, 30 phút, tốc độ tối đa 7 km/s.”
Im Yoon-ah bước đến, trong áo sơ mi lụa trắng, tay áo xắn nhẹ, quần tây ống suông đen ôm sát hông và đùi thon, đôi giày bệt đen thanh lịch. Tóc buộc cao, vòng cổ kim cương ánh lên dưới đèn, hương hoa nhài từ cô lan tỏa, khiến Nam không rời mắt. Trang phục gọn gàng, phù hợp cho chuyến di chuyển, nhưng vẫn quyến rũ, với áo lụa ôm ngực đầy và quần tây tôn dáng. Cô mỉm cười, giọng trong trẻo: “Anh Nam, AstroPod của anh đẹp thật. Tôi đã sẵn sàng để khám phá trạm ASEAN cùng anh.” Anh nắm tay cô, dẫn vào tàu, cảm nhận ngón tay mềm mại: “Yoon-ah, cô thật sự khiến mọi thứ trở nên đẹp hơn. Con tàu này được thiết kế cho những chuyến đi đặc biệt, và hôm nay, nó dành riêng cho hai chúng ta.” Cô đỏ má, vuốt sợi tóc rơi: “Anh Nam, anh làm tôi hồi hộp quá. Tôi đang tưởng tượng xem hành trình này sẽ tuyệt vời thế nào.”
Phi công, Trần Văn Hùng trong đồng phục AstroViet xanh dương, cúi chào: “Thưa anh Nam, thưa chị Yoon-ah, hành trình sẽ kéo dài 30 phút, thời tiết vũ trụ ổn định. Tôi mời hai người ngồi, tôi sẽ chuẩn bị cất cánh ngay.” Nam gật đầu, giọng thân thiện: “Cảm ơn anh Hùng. Hãy đảm bảo chuyến bay thật êm ái cho chúng tôi.” Họ ngồi ở hàng ghế sau, cách khoang phi công 5 mét, vách thép và tai nghe Bose của Hùng đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối. Im Yoon-ah chọn ghế cạnh cửa sổ bên phải, Nam ngồi bên trái, nơi cửa kính mở ra không gian đen thẳm, ánh sao dày đặc. AstroPod rời bến, động cơ điện kêu nhẹ, gia tốc 1G nhẹ nhàng đẩy họ vào ghế da êm ái, màn hình 4K hiện thông tin: “Độ cao 400 km, tốc độ 6,5 km/s.”
Im Yoon-ah áp má vào cửa sổ, bầu trời sao trải rộng, hàng triệu chấm sáng như những viên ngọc rải khắp vũ trụ. Cô trầm trồ, giọng rung động: “Anh Nam, tôi chưa bao giờ thấy nhiều sao như thế này. Cụm sao kia, nó như một chiếc vòng cổ, giống món quà anh tặng tôi.” Cô chạm vào vòng cổ kim cương, nụ cười rạng ngời như ánh sáng từ những vì sao. Nam nghiêng người, đặt tay lên đùi cô qua quần tây, cảm nhận cơ săn chắc: “Yoon-ah, không gian này đẹp, nhưng không bằng nụ cười của cô. Cô thấy cụm sao nào là đẹp nhất?” Cô chỉ ra cửa kính, ngón tay lướt nhẹ: “Anh Nam, cụm Orion, ở kia kìa. Nó mạnh mẽ và hùng vĩ, làm tôi nghĩ đến anh.” Anh vuốt tóc cô, hơi thở anh gần cổ cô, mang theo sự ấm áp: “Yoon-ah, cô thật lãng mạn. Orion sẽ là cụm sao của chúng ta hôm nay.”
Anh nắm tay cô, đan chặt ngón tay. Cô tựa đầu vào vai anh, áo lụa chạm ngực anh, mùi hoa nhài khiến anh say mê: “Anh Nam, anh làm tôi cảm thấy mình là người đặc biệt nhất trong vũ trụ. Cảm ơn anh, vì đã mang tôi đến đây.” Anh hôn lên trán cô, môi chạm vào làn da mềm mại: “Yoon-ah, cô chính là ngôi sao sáng nhất của tôi.”
Nam chỉ về phía cửa sổ của mình, nơi Trái Đất xanh lam hiện lên, mây trắng xoáy trên Thái Bình Dương, như một viên ngọc quý: “Yoon-ah, cửa sổ bên tôi có khung cảnh Trái Đất, đẹp hơn cả những vì sao. Cô muốn sang xem cùng tôi không?” Cô cười tinh nghịch, vuốt áo sơ mi lụa: “Anh Nam, Trái Đất thật sao? Tôi phải kiểm tra xem anh có nói đúng không.” Nam khẽ kéo khóa quần xuống, để lộ dương vật 20 cm cương cứng, dựng thẳng dưới ánh đèn mờ của AstroPod. Giọng anh khàn, đầy cám dỗ, nhưng vẫn mang nét dịu dàng: “Yoon-ah, hãy đến đây, tôi sẽ chỉ cho cô thấy Trái Đất, và… một thứ sẽ khiến trái tim cô đập nhanh hơn.”
Im Yoon-ah liếc về phía khoang phi công, vách thép kín mít, Hùng đeo tai nghe Bose, tập trung vào bảng điều khiển, màn hình 4K che khuất mọi tầm nhìn. Cô cẩn thận bước sang, quần tây ôm sát chân, cô dừng lại, quỳ xuống trước Nam, đầu gối chạm sàn da mềm mại. Cô nắm dương vật anh, ngón tay thon dài vuốt từ gốc lên đầu, chậm rãi, như thể đang khám phá một báu vật. Cô thì thầm, giọng ngọt ngào: “Anh Nam, anh thật nghịch ngợm, nhưng tôi không thể cưỡng lại anh.” Tay cô sục dương vật anh với nhịp điệu chậm, cảm giác ấm nóng, mềm mại khiến Nam rên khẽ, tay anh nắm chặt ghế: “Yoon-ah, cô làm tôi mất kiểm soát. Hãy chậm lại, tôi muốn tận hưởng từng giây phút này.” Cô mỉm cười, môi cô hôn nhẹ đầu dương vật, lưỡi lướt vòng quanh, ướt át, kích thích từng dây thần kinh. Cô tăng nhịp, tay sục mạnh hơn, môi mút nhẹ, Nam xuất tinh, tinh trùng bắn vào tay và áo sơ mi lụa của cô, hơi thở anh dồn dập: “Yoon-ah, cô thật sự quá tuyệt vời.” Cô lau tay bằng khăn da trên ghế, giọng ngọt ngào vang lên: “Anh Nam, giờ tôi muốn ngồi ngắm Trái Đất, như anh đã hứa.”
Im Yoon-ah đứng dậy, vuốt áo sơ mi, nụ cười lãng mạn, cô quay lưng, khẽ kéo quần tây xuống hông, cởi quần lót ren trắng, để nó rơi nhẹ xuống sàn AstroPod. Lồn cô, hồng hào và ướt át, hiện ra dưới ánh đèn mờ, phản chiếu ánh sao len qua cửa sổ. Cô ngồi lên người Nam, dương vật anh trượt vào lồn cô, siết chặt, nóng ran, như một sự hòa quyện hoàn hảo giữa hai cơ thể. Cô rên khẽ, giọng run rẩy: “Anh Nam, anh lấp đầy tôi… tôi cảm nhận anh sâu trong cơ thể mình.” Anh ôm lấy eo cô, tay vuốt hông qua quần tây, cảm nhận sự mềm mại của cô: “Yoon-ah, cô thuộc về tôi, giữa vũ trụ bao la này.” Trái Đất xanh lam hiện lên qua cửa kính, như chứng kiến khoảnh khắc thân mật của họ, nhạc jazz của Norah Jones vang lên, làm nền cho sự lãng mạn và dục vọng.
Im Yoon-ah xoáy hông, nhịp nhàng như những con sóng ngoài không gian, lồn cô co bóp, kích thích dương vật anh từng chút một. Nam đẩy hông lên, mỗi chuyển động sâu, chậm, để cả hai tận hưởng sự kết nối mãnh liệt. Anh hôn lên cổ cô, môi lướt trên làn da mịn, mùi hoa nhài như một liều thuốc mê: “Yoon-ah, tôi muốn thời gian ngừng trôi, để mãi mãi được ôm cô như thế này.” Cô tựa đầu vào ngực anh, rên nhẹ: “Anh Nam, anh làm trái tim tôi tan chảy. Đừng dừng lại, tôi muốn cảm nhận anh mãi.” Anh bóp nhẹ mông cô qua quần tây, cảm giác săn chắc khiến anh càng khao khát: “Yoon-ah, tôi sẽ không dừng, tôi muốn cô là của tôi, cả cơ thể và tâm hồn.”
Họ tiếp tục đụ nhau, nhịp dần nhanh hơn, không gian AstroPod tràn ngập hơi thở dồn dập, tiếng da thịt chạm nhau hòa cùng nhạc jazz, như một bản giao hưởng của dục vọng. Im Yoon-ah đạt cực khoái đầu tiên, lồn cô co bóp mạnh mẽ, nước ngọt phun ra, ướt ghế da, cô run rẩy trong vòng tay anh: “Anh Nam, tôi… tôi đã lên đỉnh.” Anh vuốt tóc cô, thì thầm: “Yoon-ah, cô ấy trông thật đẹp khi như thế này. Chúng ta hãy tiếp tục, tôi muốn thấy cô ấy thêm lần nữa.” Cô hôn anh, lưỡi quấn lấy nhau, sâu đậm, như muốn trao nhau cả linh hồn. Cô nhấc hông nhẹ, để dương vật trượt ra rồi vào lại, cảm giác ướt át và ấm nóng khiến cả hai trầm trồ. Nam bóp mạnh hơn, đẩy hông sâu, lồn cô siết chặt, dẫn anh đến gần đỉnh cao.
AstroPod bất ngờ tăng tốc, gia tốc đạt 2,5G, ép cơ thể họ sát vào ghế. Nam xuất tinh, tinh trùng nóng bỏng tràn ngập lồn cô, cảm giác mãnh liệt khiến cả hai thở hổn hển. Im Yoon-ah đạt cực khoái lần thứ hai, lồn co bóp mạnh, nước phun ra, ướt đẫm đùi anh và ghế da. Cô tựa vào ngực anh, gia tốc giữ cô tại vị trí, khiến dương vật anh, vẫn cương cứng, ngâm trong lồn cô, tạo cảm giác ấm áp và thân mật, như một sợi dây kết nối không thể phá vỡ. Cô mỉm cười, vuốt tóc rối, áo sơ mi lụa xô lệch, lộ áo lót ren trắng: “Anh Nam, tôi không thể rời khỏi anh. Anh định giữ tôi như thế này đến trạm sao?” Nam hôn cô, lưỡi quấn lấy nhau, tay anh vuốt lưng qua áo lụa: “Yoon-ah, tôi muốn giữ cô mãi mãi. Hãy cứ để như vậy, chỉ có tôi, cô, và Trái Đất ngoài cửa sổ.”
Họ ngồi yên, dương vật anh vẫn trong lồn cô, mang lại cảm giác như hòa quyện thành một, không gian AstroPod trở thành nơi riêng tư giữa bầu trời sao. Im Yoon-ah ngắm Trái Đất, xanh lam rực rỡ, mây trắng xoáy trên đại dương, giọng cô mềm mại: “Anh Nam, làm tình giữa vũ trụ, ngắm Trái Đất, là giấc mơ tôi không bao giờ nghĩ tới. Anh đã biến mọi thứ thành một bài thơ.” Anh vuốt má cô, giọng trầm đầy cảm xúc: “Yoon-ah, cô chính là bài thơ đẹp nhất của tôi. Trạm ASEAN sẽ làm cô yêu không gian hơn nữa.”
AstroPod giảm tốc, trạm ASEAN hiện ra qua cửa sổ, Module 1 với lò Tokamak và những robot nhện bảo trì đang di chuyển. Màn hình 4K hiển thị: “Độ cao 400 km, đến trạm ASEAN trong 2 phút.” Hùng thông báo: “Thưa anh Nam, chúng ta sẽ cập bến ngay bây giờ.” Nam đáp: “Cảm ơn anh Hùng. Hãy chuẩn bị cho chúng tôi tham quan trạm.” Im Yoon-ah mặc lại quần lót và kéo quần tây lên, vuốt gọn áo sơ mi lụa, ngồi lại ghế, nụ cười e ấp: “Anh Nam, tôi háo hức khám phá trạm ASEAN. Nhưng khoảnh khắc này, tôi sẽ mãi không quên.” Nam kéo khóa quần, nắm tay cô: “Yoon-ah, đây là bí mật của chúng ta, như những vì sao ngoài kia.”