Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 168: Trạm không gian ASEAN
AstroPod nhẹ nhàng cập bến trạm ASEAN, nằm lơ lửng ở quỹ đạo Trái Đất thấp, cách bề mặt 400 km. Nam bước ra khoang tiếp nhận, nơi không khí mát lạnh mang theo mùi kim loại nhè nhẹ. Cửa kính lớn, rộng 5 mét, mở ra khung cảnh Trái Đất xanh lam, xoay chậm như một viên ngọc khổng lồ giữa không gian đen thẳm. Im Yoon-ah đứng bên cạnh anh, cô nghiêng đầu, ngón tay vuốt sợi tóc mai, giọng nói trong trẻo: “Nam, anh xem, Trái Đất từ đây thật kỳ diệu. Trạm này như một thế giới riêng, lơ lửng giữa các vì sao.” Nam mỉm cười, chạm nhẹ vào tay cô, cảm nhận sự ấm áp qua da: “Yoon-ah, cô nói đúng. Trạm ASEAN là giấc mơ của AstroViet, và tôi muốn cô khám phá nó cùng tôi.”
Tiến sĩ Nguyễn Thị Lan, trưởng trạm ASEAN, mặc áo blouse trắng, thẻ nhân viên in logo AstroViet đeo trước ngực, tiến đến chào họ. Giọng cô trầm ổn, chuyên nghiệp: “Thưa anh Nam, chị Yoon-ah, tôi xin chào mừng hai người đến với trạm ASEAN. Tôi đã chuẩn bị một hành trình tham quan chi tiết qua cả ba module, từ khu nghiên cứu đến khu sinh hoạt. Hai người đã sẵn sàng để bắt đầu chưa?” Yoon-ah gật đầu, nụ cười rạng rỡ như ánh sao, giọng hào hứng: “Chị Lan, tôi sẵn sàng lắm! Trạm này lớn hơn tôi tưởng tượng, như một thành phố bay giữa không gian vũ trụ!” Nam gật đầu, giọng trầm ấm, đầy ý tứ: “Chị Lan, tôi cảm ơn chị đã sắp xếp. Yoon-ah, cô sẽ thấy những điều tuyệt vời nhất ở đây.”
Lan dẫn họ bước qua hành lang thép không gỉ, dài 50 mét, ánh sáng LED trắng dịu tỏa từ trần, tạo những vệt sáng mượt mà trên tường. Sàn chống trượt, in hoa văn lục giác, vang lên tiếng bước chân đều đặn. Cửa tự động mở ra với âm thanh sượt nhẹ, dẫn họ vào Module 1, khu nghiên cứu rộng 100 m², không gian sáng trắng, mang mùi ozone thoảng từ các thiết bị công nghệ cao. Trung tâm module là lò Tokamak thu nhỏ, đường kính 5 mét, bao quanh bởi 12 cuộn từ siêu dẫn, mỗi cuộn nặng 10 tấn, phủ lớp titan láng bóng chống bức xạ. Lò được bọc gốm chịu nhiệt, bên ngoài là một màn hình 4K hiển thị hình ảnh plasma xoáy ở nhiệt độ 100 triệu độ C, kèm dữ liệu từ trường 10 Tesla, ổn định ở mức 99,8%. Ba nữ kỹ sư, mặc đồ bảo hộ bạc, đang điều chỉnh bảng điều khiển, ánh sáng đỏ từ cảm biến laser lướt qua các cuộn từ, tạo không gian như một phòng thí nghiệm tương lai. Lan giơ tay giới thiệu, giọng rõ ràng: “Đây là lò phản ứng nhiệt hạch, công suất đạt 520 MW. Chúng tôi sử dụng nó để thử nghiệm động cơ tàu vận tải liên hành tinh, tối ưu hóa cho các sứ mệnh đến Sao Hỏa vào năm 2045.”
Yoon-ah bước tới gần cửa kính an toàn, ngón tay thon lướt trên bề mặt lạnh, giọng trầm trồ: “Chị Lan, lò này nóng hơn cả Mặt Trời, đúng không? Làm sao các chị giữ nó an toàn như thế?” Lan mỉm cười, giải thích: “Chị Yoon-ah, từ trường của lò mạnh hơn từ trường Trái Đất 200,000 lần, giữ plasma cách tường thành 1 mét. Hệ thống an toàn đảm bảo không có rủi ro.” Nam đứng sau Yoon-ah, đặt tay nhẹ lên vai cô, cảm nhận cơ thể mềm mại qua áo: “Yoon-ah, lò này là trái tim của AstroViet. Hàng nghìn kỹ sư đã làm việc suốt mười năm để biến nó thành hiện thực. Cô có thấy tương lai của vũ trụ trong đó không?” Yoon-ah quay lại, môi hồng cong lên, giọng ấm áp: “Nam, tôi cảm nhận được giấc mơ của anh. Nó như một ngôi sao nhân tạo, sáng rực trong không gian này.”
Họ tiếp tục sang Module 2, kho chứa nhiên liệu, một không gian lạnh giá ở -250°C, rộng 80 m², tường thép phủ lớp chống đông, sàn lưới thép kêu rít dưới giày. 50 bồn thép hình trụ, mỗi bồn chứa 10 m³ hydro lỏng và helium-3, nhiên liệu cho tàu liên hành tinh, đứng sừng sững như những cột trụ. Hai robot tự động, cao 1 m, hình hộp, lướt trên ray từ, kiểm tra áp suất bằng cảm biến hồng ngoại, đèn LED xanh nhấp nháy. Màn hình treo tường hiển thị mức nhiên liệu 98%, nhiệt độ -253°C, áp suất 5 bar. Lan giải thích: “Kho này cung cấp nhiên liệu cho các sứ mệnh đến Mặt Trăng, Sao Hỏa, và khai thác vành đai tiểu hành tinh. AstroPod tiếp tế mỗi ba tháng, mỗi chuyến mang 5 tấn nhiên liệu.” Nam kiểm tra tablet, giọng hỏi: “Chị Lan, hệ thống robot bảo trì đạt hiệu suất bao nhiêu phần trăm?” Lan đáp: “Thưa anh Nam, chúng tôi đạt 99,5%. AI của Astro dự đoán rò rỉ trước 72 giờ.”
Yoon-ah vuốt tóc, giọng tò mò: “Chị Lan, helium-3 có gì đặc biệt? Tôi nghe nói nó quý hơn vàng.” Lan mỉm cười: “Chị Yoon-ah, helium-3 được khai thác từ Mặt Trăng. Một tấn có thể cung cấp năng lượng cho cả Việt Nam trong một năm, sạch hơn uranium trăm lần.” Nam bổ sung, giọng tự hào: “Yoon-ah, AstroViet sẽ khai thác helium-3 quy mô lớn từ năm 2040. Cô sẽ thấy trạm Mặt Trăng của chúng tôi.”
Module 3, khu sinh hoạt, mở ra một không gian ấm áp, rộng 200 m², khác biệt với sự lạnh lẽo của Module 2. Phòng ăn sáng ngời với tường thép trắng, bàn dài 10 mét, 50 ghế da xoay, mùi bánh mì nướng và cà phê hòa tan thoảng trong không khí. Bếp tự động, cao 2 m, vừa chế biến thực phẩm đóng gói: thịt bò, rau sấy, bột protein, cháo dinh dưỡng. Tủ lạnh âm tường chứa 500 gói thực phẩm, đủ dùng 3 tháng. Phòng ngủ gồm 23 buồng đôi, mỗi buồng 10 m², giường gấp gọn, tủ thép, màn hình 15 inch chiếu tin tức. Khu thể thao có 5 máy chạy không trọng lực, dây đai giữ người, 3 bộ tạ 5–50 kg, và bàn bóng bàn gấp gọn. Một kỹ sư trẻ mặc đồng phục AstroViet xanh, đang lau bàn, nhận ra Yoon-ah, reo: “Chị Yoon-ah! Em đang nằm mơ sao? Chị thực sự lên đây sao? Chị có thể ký tên cho em được không?” Yoon-ah mỉm cười, lấy bút ký lên ngực áo kỹ sư, nét chữ mềm mại: “Minh, cảm ơn em đã yêu thương. Làm việc ở đây có vui không?” Kỹ sư đỏ mặt, gãi đầu: “Chị Yoon-ah, em vui lắm, nhưng em nhớ Hà Nội. Gặp chị như mơ vậy!”
Những người khác nhanh chóng vây quanh. Một người đầu bếp mặc tạp dề trắng, nói: “Chị Yoon-ah, em đã xem phim ‘King the Land’ cả chục lần rồi! Cảnh chị và anh Lee Jun-ho ở khách sạn đẹp như khách sạn vũ trụ của mình. Chị chụp ảnh với em nhé!” Yoon-ah ôm vai đầu bếp, tạo dáng chữ V, giọng dịu dàng: “Chị cảm ơn em. Bộ phim đó quay mệt, nhưng rất vui. Em thích cảnh nào nhất?” Đầu bếp cười: “Cảnh chị cười trong khách sạn, làm em mê luôn!” Một nữ kỹ thuật viên trẻ giơ điện thoại: “Chị Yoon-ah,chị chụp ảnh nhóm với bọn em đi!” Yoon-ah đứng giữa, giơ tay trái, Nam chụp ảnh, Trái Đất xanh lam qua cửa kính làm phông nền hoàn hảo. Không khí rộn ràng, nhân viên xếp hàng chụp ảnh, Yoon-ah kiên nhẫn, tạo dáng. Đầu bếp mang khay bánh mì nướng từ bếp, mời: “Anh Nam, chị Yoon-ah, hai người ăn thử bánh mì trạm ASEAN nhé!” Yoon-ah cắn miếng, cười: “Bánh mì ngon quá! Bánh mì không trọng lực đúng là đặc sản!” Nam cười lớn: “Yoon-ah, cô biến Module 3 thành sân khấu K-pop rồi. Tôi phải thuê cô làm đại sứ trạm ASEAN thôi!” Cô nhí nhảnh đáp: “Nam, nếu anh trả lương cao, tôi sẽ ở lại ngay!”
Lan đứng bên, mỉm cười: “Thưa anh Nam, chị Yoon-ah mang lại năng lượng tích cực tuyệt vời. Nhân viên chúng tôi ít khi gặp ngôi sao, hôm nay như một ngày hội.” Nam gật đầu, giọng ấm áp: “Chị Lan, chị tổ chức rất chu đáo. Yoon-ah, cô thấy nhân viên AstroViet của tôi thế nào?” Yoon-ah nắm tay anh, giọng chân thành: “Nam, họ dễ thương, đầy nhiệt huyết, như một gia đình lớn. Tôi muốn quay lại đây sớm.” Tham quan kéo dài ba giờ rưỡi, Lan dẫn họ về khoang tiếp nhận: “Thưa anh Nam, chị Yoon-ah, tôi đã chuẩn bị phòng nghỉ ở Module 3, giường đơn, có cửa kính ngắm Trái Đất. Hai người cần gì thêm không?” Nam đáp: “Chị Lan, tôi cảm ơn chị. Yoon-ah, cô nghỉ ngơi một chút nhé, tôi sẽ họp với nhân viên.” Yoon-ah gật đầu, cười: “Nam, tôi ổn lắm. Tôi sẽ gặp lại anh sau.”
Nam bước vào phòng họp ở Module 3, đứng trước bàn, giọng trầm ấm, thân thiện: “Các anh chị, tôi rất tự hào về những gì mọi người đã làm cho trạm ASEAN. Hôm nay, tôi muốn lắng nghe nguyện vọng của mọi người để cải thiện cuộc sống trên quỹ đạo. Ai muốn chia sẻ ý kiến trước đây?” Một kỹ sư người Lào đứng lên, giọng rõ ràng: “Thưa anh Nam, chúng tôi ăn thực phẩm đóng gói từ Trái Đất, như thịt bò khô, rau sấy, bột protein, và cháo dinh dưỡng. Mùi vị đơn điệu, thiếu thực phẩm tươi. Chúng tôi mong muốn có một không gian để trồng rau tươi và chăn nuôi nhỏ, như gà hoặc cá, để cải thiện chất lượng bữa ăn.”
Nam gật đầu, ghi chú trên tablet, giọng khuyến khích: “Ý kiến của anh rất thiết thực. Rau tươi và thực phẩm mới sẽ nâng cao chất lượng sống. Mọi người muốn thảo luận chi tiết hơn về điều gì?” Một nhà khoa học người Indonesia trình bày: “Thưa anh Nam, chúng tôi đề xuất một module trồng trọt và chăn nuôi, dài 50 mét, rộng 20 mét, cao 10 mét, chia thành ba khu vực. Khu vực thứ nhất là hệ thống hydroponics, gồm 200 khay trồng rau diếp, cà chua, dưa leo, và cải bó xôi, năng suất 500 kg mỗi tháng. Khu vực thứ hai là chuồng nuôi 100 con gà, cung cấp 50 kg thịt và 300 trứng mỗi tháng. Khu vực thứ ba là bể nuôi 200 con cá tilapia, năng suất 100 kg mỗi tháng. Module sử dụng đèn LED quang hợp 450 nm, hệ thống tái chế nước đạt 99%, và quạt đối lưu không trọng lực.”
Một phi hành gia người Thái Lan bổ sung: “Thưa anh Nam, module này sẽ giảm sự phụ thuộc của chúng tôi vào tiếp tế từ Trái Đất, tiết kiệm 20 triệu USD mỗi năm.” Nam, giọng đồng cảm: “Tôi ghi nhận ý kiến của anh. Còn ý kiến nào khác không?” Đầu bếp người Philippines đứng lên, giọng nhiệt tình: “Thưa anh Nam, chúng tôi muốn thêm khay trồng nấm mỡ và nấm rơm, vì chúng dễ trồng và bổ sung protein thực vật. Chúng tôi có thể nấu phở gà, bún cá, hoặc salad tươi cho mọi người.” Nam cười, giọng vui vẻ: “Chị Khương, phở gà với nấm nghe hấp dẫn quá. Tôi đồng ý với ý tưởng nấm!”
Nhà khoa học người Singapore bày tỏ lo ngại: “Thưa anh Nam, module cần đảm bảo xử lý chất thải chăn nuôi hiệu quả để tránh ô nhiễm không khí. Chúng tôi đề xuất một lò ủ phân vi sinh, chuyển chất thải thành phân bón cho hệ thống hydroponics.” Nam gật đầu, giọng quyết đoán: “Ý của anh rất quan trọng. Chúng tôi sẽ tích hợp lò ủ vi sinh. Còn ai muốn chia sẻ thêm không?”
Lan nói: “Thưa anh Nam, chúng tôi cảm ơn anh. Chúng tôi sẽ gửi thiết kế sơ bộ trong 3 ngày.” Nam kết thúc, giọng chân thành: “Tôi cảm ơn các anh chị đã chia sẻ. Module này sẽ biến trạm ASEAN thành một ngôi nhà tự cung thực phẩm. Tôi sẽ cập nhật tiến độ hàng tháng. AstroViet luôn đặt mọi người lên hàng đầu.”
Sau cuộc họp, Nam gọi video cho Trần Thị Ngọc Anh tại Phú Quốc, màn hình hiển thị văn phòng kính nhìn ra biển: “Ngọc Anh, cô hãy liên hệ với Reliance Industries của ông Mukesh Ambani ngay. Tôi muốn đặt một module trồng trọt và chăn nuôi, dài 50 mét, gồm hệ thống hydroponics cho rau diếp, cà chua, thảo mộc, nấm; chuồng nuôi 100 con gà; bể nuôi 200 con cá tilapia; lò ủ vi sinh; và khu nghỉ ngơi với view Trái Đất. Chi phí 510 triệu USD, hoàn thành trước ngày 31/12/2037.” Ngọc Anh ghi chú, giọng chuyên nghiệp: “Thưa anh Nam, tôi sẽ gửi yêu cầu ngay hôm nay.” Nam gật đầu, giọng tán thành: “Chúng ta nhắm ký hợp đồng trước ngày 15/6. Yêu cầu Reliance cử chuyên gia đào tạo về hydroponics và lò ủ vi sinh.” Ngọc Anh đáp: “Thưa anh Nam, tôi sẽ thực hiện ngay.”
Nam rời phòng họp, bước qua hành lang thép lạnh lẽo, tiếng quạt thông gió khe khẽ vang lên, ánh sáng LED mờ dần về cuối hành lang. Anh đến đài quan sát ở Module 1, một phòng kính hình bán cầu, rộng 20 m², sàn thép chống trượt in hoa văn lưới, mang lại cảm giác vững chãi. Kính viễn vọng 2 mét đặt giữa phòng, ống kính titan láng bóng, màn hình phụ 24 inch hiển thị tọa độ thiên thể, góc quan sát, và khoảng cách. Không khí mát lạnh, mùi thép thoảng, tiếng kính viễn vọng xoay nhẹ khi Yoon-ah điều chỉnh. Yoon-ah đứng đó, ánh sáng từ Trái Đất xanh lam qua cửa kính chiếu lên khuôn mặt thanh tú, môi hồng khẽ mỉm, tạo bóng mềm mại trên má cô. Cô áp mặt vào kính viễn vọng, ngón tay thon xoay núm điều chỉnh, cơ thể nghiêng nhẹ, legging tôn đường cong hoàn hảo.
Nam bước đến, tim đập nhanh, đứng sau cô, hít sâu mùi hoa nhài thoảng từ tóc cô. Anh nhẹ nhàng vòng tay ôm cô từ phía sau, tay đặt trên eo, cảm nhận hơi ấm qua vải áo, cơ thể cô mềm mại ép sát vào ngực anh. Yoon-ah khẽ giật mình, rồi cười, giọng trong trẻo, khàn nhẹ: “Nam, anh làm tôi bất ngờ quá. Cảnh ở đây đẹp như mơ, như thể tôi đang đứng giữa dải ngân hà, với hàng triệu ngôi sao vây quanh.” Nam hôn lên tóc cô, môi lướt qua từng sợi tóc mềm, tựa cằm lên vai cô, hơi thở ấm chạm vào cổ: “Yoon-ah, tôi biết cô sẽ ở đây. Đài quan sát này là nơi tôi tìm thấy bình yên giữa vũ trụ bao la. Cô đang ngắm gì qua kính vậy?” Cô nắm lấy tay anh, ngón tay đan xen, điều chỉnh kính viễn vọng, phát ra tiếng tạch nhẹ: “Nam, tôi thấy khách sạn vũ trụ! Nó nhỏ xíu, như một mô hình, với nhà hàng xoay sáng lên giữa không gian.”
Nam mỉm cười, ngón tay siết nhẹ eo cô, hướng kính viễn vọng: “Yoon-ah, khách sạn đó cách chúng ta 50 km, dài 200 mét, chứa 100 phòng, giá mỗi đêm là 500,000 USD. Nhà hàng xoay 360 độ, cho khách ngắm Trái Đất mỗi 90 phút. Cô còn nhớ suite của tôi không?” Cô tựa vào ngực anh, cười khẽ, giọng tinh nghịch: “Nam, làm sao tôi quên được suite đó. View Trái Đất đẹp mê hồn, và cả… những khoảnh khắc với anh.” Nam hôn lên tai cô, môi chạm vào vành tai mềm, giọng trầm: “Yoon-ah, cô làm mọi khoảnh khắc ở đó trở thành kỷ niệm không thể quên.” Cô khẽ rùng mình, nghiêng đầu, tóc cọ vào má anh, mang theo hơi ấm.
Anh xoay kính, màn hình hiển thị tọa độ 36,000 km: “Yoon-ah, kia là công trường ụ đóng tàu, nằm ở quỹ đạo cao, đã hoàn thành 35%. Nó dài 5 km, sẽ đóng những con tàu vận tải 1 km, chở 10,000 tấn hàng đến Sao Hỏa, Mặt Trăng, và vành đai tiểu hành tinh.” Cô trầm trồ, siết chặt tay anh: “Nam, một con tàu dài 1 km lớn cỡ nào? Nó giống như trong phim Star Wars sao?” Nam cười, vuốt tóc cô, ngón tay lướt qua từng sợi: “Yoon-ah, nó gấp 5 lần khách sạn, như một thành phố di động. AstroViet dự kiến đóng hai tàu mỗi năm từ năm 2038.” Cô thì thầm, giọng đầy ngưỡng mộ: “Nam, anh thật sự muốn chinh phục cả hệ Mặt Trời.”
Nam điều chỉnh kính, hình ảnh chuyển sang: “Yoon-ah, đây là trạm không gian của Trung Quốc, cách chúng ta 200 km, hình bánh xe, đường kính 150 mét, chứa 20 phi hành gia. Kia là trạm của Ấn Độ, cách 300 km, hình trụ, mới xây năm 2036, chứa 10 người.” Cô chỉ vào màn hình, giọng hào hứng: “Nam, cái đỏ rực kia là gì vậy?” Anh zoom kính, Sao Hỏa hiện lên rõ nét, bề mặt nâu đỏ, chỏm băng trắng: “Đó là Sao Hỏa, cách chúng ta 78 triệu km hôm nay. AstroViet sẽ xây một căn cứ ở đó vào năm 2045.” Yoon-ah hỏi, giọng tò mò: “Nam, căn cứ đó sẽ như thế nào?” Anh vuốt má cô, ngón tay lướt trên da mịn: “Yoon-ah, căn cứ sẽ chứa 100 người, với lò Tokamak, nhà kính trồng cây, và một kính viễn vọng như thế này, để cô tha hồ ngắm các vì sao.”
Anh xoay kính lần nữa, Sao Mộc hiện lên, với những sọc mây vàng nâu, vết đỏ lớn xoáy mạnh: “Yoon-ah, đây là Sao Mộc, cách 600 triệu km, lớn gấp 1,300 lần Trái Đất, có 79 mặt trăng. Kia là Io, mặt trăng đầy núi lửa, và Europa, với đại dương băng, nơi có thể có sự sống.” Cô siết chặt tay anh, giọng khàn, đầy cảm xúc: “Nam, anh biết quá nhiều. Tôi ngưỡng mộ anh, không chỉ vì anh là CEO, mà vì anh là người mơ lớn, đưa nhân loại ra vũ trụ.” Anh vuốt tóc cô, ngón tay luồn qua từng sợi, giọng dịu dàng: “Yoon-ah, tôi lớn lên ở Việt Nam, nhìn sao trời mỗi đêm, mơ được chạm vào chúng. Khi gặp cô, giấc mơ ấy trở nên sống động hơn bao giờ hết.”
Nam xoay cô lại, khuôn mặt cô thanh thoát dưới ánh sao qua cửa kính, môi hồng khẽ run, má ửng hồng vì hơi thở gấp. Anh thì thầm, giọng trầm như hòa vào không gian: “Yoon-ah, cô là ngôi sao của tôi, làm trạm ASEAN, khách sạn vũ trụ, mọi thứ trở nên rực rỡ.” Anh cúi đầu, hôn cô, môi chạm vào nhau mềm mại, chậm rãi, rồi sâu dần, lưỡi quấn lấy nhau, nồng cháy. Yoon-ah ôm lấy cổ anh, ngón tay luồn vào tóc, cơ thể ép sát, legging cọ vào quần anh, phát ra tiếng rên khẽ, hơi thở hòa quyện. Nụ hôn kéo dài, như thể thời gian ngừng trôi, Trái Đất xanh lam và sao trời ngoài kính chứng kiến khoảnh khắc lãng mạn. Anh lướt môi xuống cằm cô, hôn nhẹ, cảm nhận da mịn, rồi trở lại môi cô, hôn sâu hơn, dục vọng hòa quyện với tình cảm. Cô buông anh, thở dốc, má hồng rực, giọng run: “Nam, tôi chưa từng hôn ai giữa vũ trụ như thế này. Anh làm tim tôi đập loạn, như thể nó muốn bay khỏi quỹ đạo.”
Anh ôm cô chặt, môi lướt qua tai cô, thì thầm: “Yoon-ah, tôi muốn cô nhớ mãi khoảnh khắc này. Trạm ASEAN là giấc mơ của tôi, và cô là trái tim của nó.” Họ đứng đó, ôm nhau, Yoon-ah tựa vào ngực anh. Nhìn sao trời qua cửa kính, Nam biết khoảnh khắc với Yoon-ah là cấm kỵ, nhưng AstroViet và Leonor là điểm tựa vững chắc. Con đường phía trước đầy tham vọng và thử thách, như vũ trụ bao la ngoài kia.