Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 169: Tàu vũ trụ Artemis
Sau bữa tối, Nam và Im Yoon-ah trở về phòng riêng tại Module 3, một không gian nhỏ nhưng tinh tế, mang dấu ấn công nghệ tiên tiến của AstroViet. Căn phòng rộng 10 mét vuông, tường thép xám bóng loáng, phản chiếu ánh sáng LED trắng dịu, được điều chỉnh xuống 20% độ sáng, tạo nên một bầu không khí mờ ảo, như ánh trăng nhạt lan tỏa. Sàn composite chống trượt, mát lạnh dưới chân, mang lại cảm giác vững chãi giữa quỹ đạo Trái Đất. Giường đơn, rộng 1,2 mét, trải nệm lụa xám mịn, gối trắng mềm mại, chăn lụa mỏng gấp gọn ở góc giường, mời gọi sự nghỉ ngơi. Một bàn thép gắn vào tường, bên trên là màn hình điều khiển trạm, hiển thị nhiệt độ 20 độ C, áp suất 1 atm, và trạng thái quỹ đạo ổn định. Cửa sổ kính cường lực, đường kính 50 cm, mở ra khung cảnh Trái Đất xanh lam, xoay chậm trong quỹ đạo thấp khoảng 400 km, ánh sáng xanh nhạt chiếu vào phòng, tạo hiệu ứng sóng biển lặng lẽ, như hòa quyện với vũ trụ bên ngoài. Không khí mang mùi kim loại nhẹ từ hệ thống lọc khí, hòa lẫn với hương hoa nhài từ cơ thể Yoon-ah, tạo nên một sự thân mật đầy gợi cảm giữa không gian công nghệ cao.
Im Yoon-ah đứng cạnh giường, mặc quần legging đen ôm sát, tôn lên đôi đùi thon dài, hông cong tròn, và vòng eo mảnh mai. Áo thun trắng bó sát, làm nổi bật đường cong ngực đầy đặn, gợi lên nét quyến rũ tự nhiên. Cô cởi đôi giày thể thao, để lộ bàn chân nhỏ nhắn, móng sơn hồng nhạt, bước nhẹ nhàng trên sàn lạnh, ngón chân khẽ co lại vì cảm giác mát. Tóc đen, dài ngang lưng, xõa tự nhiên, lướt qua vai khi cô ngồi xuống giường, nệm lún nhẹ, phát ra tiếng rột rẹt nhỏ, như một âm thanh thân mật trong không gian tĩnh lặng. Ánh sáng LED chiếu lên làn da mịn màng, tạo bóng mờ quyến rũ trên cổ, xương quai xanh, và phần ngực lộ ra khỏi cổ áo. Cô vuốt tóc, động tác chậm rãi, tóc lướt qua những ngón tay thon, ánh sáng phản chiếu trên từng sợi, như lụa đen chảy mềm mại.
Nam cởi chiếc vest xanh navy, treo gọn trên móc thép, động tác từ tốn, để lộ sơ mi trắng ôm sát, tay áo xắn đến khuỷu, khoe cánh tay săn chắc. Anh bước đến, ngồi cạnh Yoon-ah, giường lún thêm, nệm kêu nhẹ, như hòa vào nhịp thở của cả hai. Anh vuốt tóc cô, ngón tay lướt chậm qua từng sợi mềm mại, cảm nhận độ mượt, mùi hoa nhài từ dầu gội thoảng lên, kích thích giác quan. Giọng anh trầm, chậm rãi, đầy đủ: “Yoon-ah, hôm nay cô cảm thấy thế nào? Trạm ASEAN có làm cô kinh ngạc không?”
Cô tựa đầu vào vai anh, cơ thể mềm mại ép sát, ngực chạm cánh tay qua lớp áo thun, hơi ấm lan tỏa như một ngọn lửa nhỏ giữa căn phòng lạnh: “Nam, tôi chưa từng tưởng tượng mình được đến một nơi như thế này. Đài quan sát, kính viễn vọng, và Trái Đất ngoài cửa sổ… tất cả như một bộ phim khoa học viễn tưởng. Anh đã làm tôi cảm thấy mình thật đặc biệt, như một ngôi sao giữa vũ trụ bao la.” Nam cúi đầu, môi anh chạm môi cô, nhẹ nhàng, cảm nhận vị son đào ngọt ngào, mềm mại như nhung. Im Yoon-ah đáp lại, môi cô hé mở, lưỡi khẽ chạm lưỡi anh, nụ hôn sâu dần, hơi thở hòa quyện, ấm nóng, như kéo họ vào một thế giới riêng, tách biệt khỏi trạm thép lạnh lẽo.
Anh từ tốn kéo chiếc áo thun của cô qua đầu, động tác chậm, tóc cô rối nhẹ, lướt qua vai, để lộ áo lót ren trắng mỏng, ngực tròn căng, núm vú hồng hiện mờ qua lớp vải, như một lời mời gọi đầy dục vọng. Tay anh trượt xuống, kéo khóa legging, tiếng khóa kêu tách nhỏ, vang lên trong phòng tĩnh lặng, anh cởi chậm rãi, lộ ra quần lót lụa trắng ôm sát, rồi cởi luôn, để lộ lồn hồng ướt át, lông mu mịn, gọn gàng, tỏa mùi hương cơ thể quyến rũ, kích thích mọi giác quan của anh. Yoon-ah thì thầm, giọng run, câu từ rõ ràng: “Nam, anh làm nhẹ thôi nhé… tường phòng này mỏng lắm. Những người ở phòng bên cạnh có thể nghe thấy. Tôi không muốn ai biết chuyện của chúng ta.” Anh gật đầu, môi anh hôn lên cổ cô, lướt chậm trên làn da mịn, ngửi mùi hoa nhài, cảm nhận mạch đập nhẹ dưới môi, như nhịp tim hòa cùng nhịp xoay của Trái Đất ngoài cửa sổ.
Tay anh bóp ngực cô qua lớp ren, ngón cái xoa núm vú, cảm nhận nó cứng lại, dựng đứng, như một điểm nhấn đầy gợi cảm. Anh cởi áo lót, móc khóa bật nhẹ, ngực cô bật ra, tròn đầy, núm vú hồng tươi, lấp đầy lòng bàn tay anh khi anh bóp nhẹ. Nam cúi đầu, bú núm vú, lưỡi xoáy chậm, cảm nhận vị da ngọt ngào, lưỡi lướt quanh quầng vú, rồi ngậm sâu, kéo nhẹ, khiến Yoon-ah cong lưng, rên khẽ, cắn môi để nén tiếng. Tay kia anh luồn xuống, chạm vào lồn cô, ngón giữa trượt vào, ướt đẫm, nóng ran, cảm nhận cơ lồn co nhẹ quanh ngón tay. Ngón cái xoa âm vật, nhịp chậm, đều đặn, như nhịp sóng biển, đưa cô đến ranh giới của khoái cảm. Yoon-ah bấu vai anh, móng tay cào nhẹ, giọng thì thầm, run rẩy nhưng rõ ràng: “Nam, anh làm chậm thôi… anh làm tôi run rẩy. Tôi không thể chịu nổi cảm giác này.”
Cô cởi sơ mi anh, từng cúc áo bật ra, động tác chậm rãi, để lộ ngực săn chắc, cơ bụng nổi rõ, làn da ấm áp dưới những ngón tay thon dài của cô. Tay cô vuốt xuống, kéo khóa quần, tiếng khóa kêu tách, cô nắm dương vật 20 cm cương cứng, da nóng, mạch đập mạnh dưới lòng bàn tay mềm mại. Yoon-ah sục chậm, ngón tay siết chặt gốc, lướt lên đầu, ngón cái xoa khe nhỏ, cảm nhận giọt chất lỏng rỉ ra, bôi trơn ngón tay. Nam rên nhỏ, đè nén, giọng khàn, đầy đủ: “Yoon-ah, cô làm tôi điên mất. Bàn tay cô quá mềm mại, quá quyến rũ.” Cô cúi xuống, môi chạm đầu dương vật, lưỡi liếm nhẹ, vị mặn lan trên lưỡi, khiến anh run, tay bấu chặt nệm, cố giữ im lặng.
Nam nằm ngửa, kéo Im Yoon-ah lên, cô quỳ trên hông anh, lồn chạm dương vật, ướt át, nóng bỏng, như một ngọn lửa đốt cháy anh. Cô hạ hông chậm, lồn siết chặt dương vật, trượt sâu từng cm, cảm giác chặt chẽ, nóng ran, như hút lấy anh. Im Yoon-ah cong lưng, tóc xõa, chạm vào ngực anh, nhịp hông chậm rãi, tránh tiếng giường kêu, mỗi nhịp như một con sóng, kéo dài khoái cảm. Nam ôm eo cô, làn da mịn màng dưới tay, ngón tay bấu nhẹ, đẩy hông, mỗi nhịp hòa với cô, lồn co bóp, dẫn anh đến đỉnh điểm. Yoon-ah rên nhỏ, cắn môi, tay bám vai anh, móng tay ấn sâu, để lại vết đỏ nhạt. Anh vuốt đùi cô, cảm nhận cơ bắp căng khi cô nhịp, lồn siết chặt, nóng ran, như hòa vào nhịp xoay của Trái Đất ngoài cửa sổ.
Họ quan hệ trong sự tĩnh lặng, nhịp điệu chậm, kéo dài, chỉ có tiếng thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán Im Yoon-ah, nhỏ xuống ngực anh, hòa lẫn với mồ hôi của anh, tạo cảm giác thân mật, ướt át. Cô cúi xuống, hôn anh, lưỡi quấn lấy nhau, rên khẽ vào miệng anh, như trao đổi dục vọng. Anh tăng nhịp nhẹ, cảm nhận lồn co bóp mạnh, xuất tinh, tinh trùng nóng tràn ngập lồn cô, cô đạt cực khoái, lồn phun nước, co bóp dữ dội, run rẩy, ngã vào ngực anh, thở dốc, tóc dính trán.
Họ nghỉ ngơi, hôn nhau, môi chạm nhẹ, kéo dài khoảnh khắc thân mật. Nam lật cô nằm ngửa, hôn từ môi xuống cổ, ngực, bụng, rồi lồn, lưỡi liếm âm vật, chậm rãi, cảm nhận vị ngọt, lưỡi xoáy quanh, rồi trượt sâu, kích thích từng điểm nhạy cảm. Im Yoon-ah bấu chặt chăn, cong hông, rên nhỏ, giọng run: “Nam, tôi… tôi lại sắp ra rồi… anh làm tôi điên mất.” Anh tiếp tục, lưỡi nhịp đều, tay móc lồn, ngón giữa và ngón trỏ trượt vào, cảm nhận lồn siết chặt, đưa cô đến cực khoái lần nữa, nước lồn ướt tay anh, chảy xuống nệm. Cô kéo anh lên, hôn môi, lưỡi quấn, thì thầm: “Nam, tôi muốn anh vào tôi. Tôi cần cảm nhận anh thêm lần nữa.”
Nam trượt dương vật vào, đâm chậm, mỗi nhịp sâu, lồn siết chặt, nóng ran, như hòa quyện cả hai thành một. Anh hôn cổ cô, ngửi mùi da, tay bóp ngực, ngón tay nhéo núm vú, cảm nhận cô run dưới anh. Yoon-ah ôm lưng anh, móng tay cào nhẹ, rên nhỏ, câu từ đầy đủ: “Nam, anh làm sâu hơn đi… tôi cần anh, cần cảm giác này.” Anh nhịp đều, mỗi nhịp kéo dài, cảm giác lồn co bóp, dẫn anh đến đỉnh lần hai. Anh xuất tinh, tinh trùng tràn ngập, cô đạt cực khoái, lồn phun nước, cơ thể run, thở dốc, mồ hôi đẫm da, tóc dính má.
Họ nghỉ ngơi, ôm nhau, Im Yoon-ah nằm nghiêng, ngực ép vào ngực anh, chân quấn lấy chân anh, làn da ấm áp. Nam hôn trán cô, vuốt lưng, ngón tay lướt trên da mịn, cảm nhận nhịp thở cô chậm lại. Cô thì thầm, giọng ngái ngủ, tự nhiên: “Nam, tôi chưa bao giờ cảm thấy thế này. Ngủ cạnh anh, tôi như đang ở thiên đường.” Anh hôn tóc cô, giọng trầm, đầy đủ: “Yoon-ah, cô là ngôi sao sáng nhất của tôi. Hãy ngủ ngoan, tôi sẽ ở đây bên cô.” Họ quan hệ lần cuối, chậm hơn, Nam đâm nhẹ, lồn cô siết yếu, cả hai thấm mệt, đạt cực khoái nhẹ, tinh trùng và nước lồn hòa lẫn. Trần truồng, họ ôm nhau, Im Yoon-ah tựa ngực anh, tóc rối, da ướt mồ hôi, chìm vào giấc ngủ sâu. Trái Đất xanh lam ngoài cửa sổ, ánh sáng LED mờ dần, căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng lọc khí nhẹ nhàng.
Sáng ngày 4 tháng 6, 5 giờ 45, điện thoại của Nam trên bàn thép rung, màn hình sáng lên, hiển thị thông báo từ tiến sĩ Nguyễn Thị Lan, trưởng trạm: “Thưa anh Nam, tàu Artemis của NASA, trên hành trình đến căn cứ Mặt Trăng Gateway, sẽ cập bến Module 2 lúc 8 giờ để tiếp tế 10 tấn hydro lỏng. Mời anh giám sát.” Nam mở thông báo, đọc kỹ chi tiết: Artemis, dài 50 mét, chở 6 phi hành gia, cần nhiên liệu để hoàn thành hành trình 384,000 km đến Mặt Trăng.
Nam quay sang Im Yoon-ah, cô vẫn ngủ, nằm nghiêng, tóc đen phủ gối, môi hồng hé mở, ngực trần phập phồng theo nhịp thở đều đặn. Ánh sáng từ Trái Đất qua cửa sổ chiếu lên làn da cô, tạo đường cong mềm mại, quyến rũ. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên má cô, cảm nhận làn da ấm áp, mùi hoa nhài thoảng qua. Yoon-ah cựa mình, giọng ngái ngủ, tự nhiên: “Nam, sáng rồi sao?” Anh vuốt tóc cô, thì thầm, câu từ đầy đủ: “Yoon-ah, cô dậy đi. Tôi có một việc thú vị muốn chia sẻ. Tàu Artemis của NASA sắp đến tiếp nhiên liệu. Tôi muốn mời cô cùng tôi đi bộ ngoài vũ trụ, xem quá trình đó trực tiếp.”
Cô mở mắt, nụ cười rạng rỡ nở trên môi, ngồi dậy, tóc rối, kéo chăn che ngực, giọng hào hứng: “Nam, anh nói thật chứ? Đi bộ ngoài vũ trụ sao? Tôi muốn tham gia ngay!” Anh cười, nắm tay cô, câu từ rõ ràng: “Yoon-ah, đây là cơ hội hiếm có. Cô sẽ thấy Artemis bơm nhiên liệu giữa không gian. Cô có thích không?” Cô nhảy khỏi giường, ôm anh, ngực ép sát qua chăn, giọng vui vẻ: “Nam, tôi hồi hộp quá! Chúng ta đi khi nào?” Anh vuốt lưng cô, đáp: “Chúng ta sẽ chuẩn bị lúc 7 giờ. Chúng ta ăn sáng, mặc bộ đồ phi hành gia. Cô thấy ổn chứ?” Cô gật đầu, hôn má anh, câu từ đầy đủ: “Nam, có anh bên cạnh, tôi hoàn toàn ổn. Cảm ơn anh đã mời tôi.”
Họ mặc quần áo, Im Yoon-ah trong quần legging đen, áo thun trắng, giày thể thao, buộc tóc cao, làn da mịn màng dưới ánh LED. Nam mặc sơ mi trắng, quần tây, kiểm tra điện thoại: Lan nhắn thêm: “Thưa anh Nam, khoang đi bộ đã sẵn sàng. Bộ đồ phi hành gia ở Module 2.” Anh trả lời: “Chị Lan, cảm ơn chị. Chúng tôi sẽ đến lúc 7 giờ.” Họ ra phòng ăn Module 3, ăn bánh mì kẹp trứng, uống cà phê nóng từ máy tự động. Yoon-ah nhấp cà phê, cười, giọng tự nhiên: “Nam, cà phê ở quỹ đạo này ngon hơn tôi tưởng. Anh thường ăn sáng như thế này sao?” Anh gật đầu, đáp: “Yoon-ah, ở đây mọi thứ đơn giản, nhưng có cô bên cạnh, mọi thứ trở nên đặc biệt hơn.” Cô đỏ má, nắm tay anh dưới bàn, thì thầm: “Nam, anh thật ngọt ngào.”
7 giờ sáng, Nam và Im Yoon-ah đến khoang đi bộ ngoài vũ trụ ở Module 2, một phòng thép rộng 15 mét vuông với cửa khí áp, giá treo 10 bộ đồ phi hành gia, và màn hình giám sát hiển thị nhiệt độ -150 độ C bên ngoài. Tiến sĩ Lan, khoảng 45 tuổi, mặc blouse trắng, hướng dẫn: “Thưa anh Nam, chị Yoon-ah, bộ đồ phi hành gia nặng 120 kg, tích hợp oxy 4 giờ, radio, cảm biến nhiệt, áp suất. Dây an toàn dài 50 mét, gắn vào khung trạm. Tôi sẽ kiểm tra kỹ.” Nam mặc bộ đồ, mũ kính trong suốt, găng tay dày, cảm giác nặng nề, hệ thống làm mát thổi khí lạnh vào lưng. Radio trong mũ kêu tít tít, màn hình HUD hiển thị oxy 100%, áp suất ổn định.
Yoon-ah mặc bộ đồ tương tự, tóc buộc gọn trong mũ, găng tay ôm ngón tay thon. Cô xoay người, giọng qua bộ đàm, tự nhiên: “Nam, tôi cảm thấy mình như phi hành gia thật sự! Bộ đồ nặng, nhưng rất thú vị!” Anh cười, giọng qua radio, đầy đủ: “Yoon-ah, cô trông vẫn đẹp ngay cả trong bộ đồ này. Cô sẵn sàng chưa?” Lan kiểm tra cảm biến, khóa dây an toàn vào đai titan, nói: “Bộ đồ hoạt động tốt, radio ổn định. Hai người đi cẩn thận. Tôi sẽ giám sát từ Module 1.” Nam nắm tay Yoon-ah qua găng tay, cảm nhận áp lực nhẹ, giọng rõ ràng: “Yoon-ah, chúng ta đi thôi. Tôi sẽ dẫn cô đến điểm quan sát Module 2.”
Cửa khí áp mở, áp suất giảm, tiếng xì nhẹ, họ bước ra, lơ lửng ngoài trạm ASEAN. Trái Đất xanh lam, đường cong rực rỡ, chiếm nửa bầu trời, Mặt Trăng bạc treo xa, sao trời dày đặc, như bụi kim cương trên nền đen. Yoon-ah reo lên qua bộ đàm, giọng hào hứng: “Nam, cảnh này đẹp không thể tưởng tượng! Tôi như đang bay trong giấc mơ! Trái Đất lớn quá!” Anh ôm eo cô, dây an toàn siết khung thép, giọng khàn, đầy đủ: “Yoon-ah, đây là vũ trụ thật sự. Tôi muốn cô chiêm ngưỡng tất cả.” Họ trôi chậm, tay Nam giữ đai cô, cảm giác lơ lửng như hòa vào không gian vô tận.
Họ đến Module 2, khung thép rộng 20 mét, robot nhện bảo trì, dài 1 mét, lướt qua, đèn LED nhấp nháy, cảm biến quét bề mặt trạm. Nam chỉ qua mũ kính, nói: “Yoon-ah, Module 2 chứa 50 tấn hydro lỏng. Artemis sẽ neo ở phía kia.” 7 giờ 55, tàu Artemis hiện ra, dài 50 mét, vỏ titan trắng bóng, logo NASA xanh đỏ, 6 cửa sổ khoang điều khiển sáng ánh đèn vàng. Tàu neo cách trạm 10 mét, cánh tay robot từ Module 2, dài 5 mét, vươn ra, gắn ống bơm hydro lỏng, đường kính 1 mét, vào khoang nhiên liệu Artemis. Ống titan phủ lớp cách nhiệt, đầu nối khóa chặt, đèn báo xanh.
Nam giải thích qua bộ đàm, câu từ rõ: “Yoon-ah, Artemis chở 6 phi hành gia đến căn cứ Mặt Trăng Gateway. Nó cần 10 tấn hydro lỏng để bay 384,000 km. Ống bơm truyền nhiên liệu ở -253 độ C, áp suất 50 bar, mất 30 phút.” Im Yoon-ah tựa vào anh, giọng trầm trồ: “Nam, tàu lớn quá! Tôi thấy hơi lạnh bốc lên kìa!” Màn hình HUD hiển thị: “Bơm bắt đầu, 0/10 tấn.” Hydro lỏng chảy qua ống trong suốt, hơi lạnh bốc lên như sương mù, tạo vệt trắng trong không gian. Robot điều khiển khớp nối, cảm biến báo tiến độ: 2 tấn, 5 tấn, 8 tấn. Màn hình HUD cập nhật nhiệt độ ống: -250 độ C, áp suất ổn định.
Im Yoon-ah nắm tay Nam qua găng tay, giọng đầy đủ: “Nam, tôi không tin mình đang chứng kiến cảnh này. Nó như phim Hollywood, nhưng thực hơn nhiều!” Anh ôm chặt cô, dây an toàn căng, giọng khàn: “Yoon-ah, đây là thực tế của AstroViet. Cô là một phần của nó.” Phi hành gia trưởng John Carter nói qua bộ đàm: “Trạm ASEAN, Artemis đã nhận 10 tấn hydro. Cảm ơn AstroViet. Hẹn gặp anh Nam ở Gateway.” Nam đáp: “John, chúc các anh hành trình an toàn. AstroViet luôn sẵn sàng hỗ trợ.” Lan xác nhận: “Artemis, bơm hoàn tất. Tàu rời bến sau 5 phút.”
Ống bơm rút lại, khớp nối kêu tách, Artemis bật động cơ, phun tia plasma xanh, lướt xa, để lại vệt sáng dài 100 mét, mờ dần trong không gian. Im Yoon-ah tựa ngực Nam, giọng qua bộ đàm, tự nhiên: “Nam, tôi chưa từng thấy gì như thế này. Anh làm tôi kinh ngạc.” Anh hôn mũ kính cô, cảm giác kính chạm kính, nói: “Yoon-ah, tôi muốn cô nhớ mãi khoảnh khắc này.” Họ trôi về cửa khí áp, dây an toàn kéo nhẹ, robot nhện quét khung trạm phía sau. Vào khoang, cởi bộ đồ, Yoon-ah tóc rối, mồ hôi lấm tấm trán, ôm anh, da ấm qua áo thun, giọng đầy đủ: “Nam, đi bộ ngoài vũ trụ là giấc mơ của tôi. Cảm ơn anh đã cho tôi trải nghiệm này.”
Họ trở về Module 3, Nam nhắn Leonor: “Em, anh vừa xem tiếp nhiên liệu Artemis. Ngày mai anh về Madrid.” Cô đáp: “Nam, tuyệt quá! Isabella muốn ba kể chuyện trên trạm ASEAN đấy.” Nhìn Yoon-ah cười rạng rỡ, Nam biết dục vọng với cô là cấm kỵ, nhưng AstroViet và Leonor là điểm tựa vững chắc. Vũ trụ phía trước vừa là giấc mơ, vừa là thử thách.