Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 170: Rác vũ trụ
Ngày hôm sau, Nam và Im Yoon-ah bước vào AstroPod tại trạm ASEAN, sẵn sàng cho hành trình 90 phút trở về trái đất. Phi công Trần Văn Hùng kiểm tra bảng điều khiển, giọng trầm vang qua bộ đàm: “Thưa anh Nam, chị Yoon-ah, hành trình đến Phú Quốc sẽ mất 90 phút. Con tàu sẽ rời trạm trong 5 phút. Xin hai người thắt dây an toàn.”
AstroPod tách khỏi trạm ASEAN, động cơ plasma đẩy con tàu lướt êm ái trong quỹ đạo thấp, tiếng ù ù chuyển thành nhịp rung nhẹ, như sóng vỗ vào bờ. Trái Đất hiện lên qua cửa sổ, xanh lam rực rỡ, những xoáy mây trắng trôi trên Thái Bình Dương, ánh Mặt Trời chiếu viền vàng óng, như một bức tranh sống động vẽ nên vẻ đẹp của hành tinh. Im Yoon-ah áp bàn tay mềm mại vào kính, ngón tay lướt trên bề mặt lạnh, giọng cô trầm trồ: “Nam, Trái Đất đẹp đến nao lòng. Tôi chưa muốn trở về, cũng không muốn rời xa anh.” Nam nắm lấy tay cô, ngón tay đan chặt, cảm nhận làn da cô mềm mại, ấm áp, giọng anh khàn khàn: “Yoon-ah, vũ trụ làm cô trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết. Chúng ta có 90 phút, hãy để tôi khiến cô quên đi cả Trái Đất.”
Nam đứng trước cô, ánh sáng từ Trái Đất chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường hàm sắc nét và nụ cười đầy dục vọng. Anh nhẹ nhàng kéo Yoon-ah đứng dậy, đôi tay siết lấy eo cô qua lớp áo thun mỏng, cảm nhận đường cong mềm mại, cơ thể cô nóng dần dưới những ngón tay anh. Yoon-ah mỉm cười, ngực cô ép sát vào áo, hơi thở thơm mùi son, giọng ngượng ngùng nhưng đầy mê hoặc: “Nam, anh thật táo bạo. Nếu anh Hùng quay lại, chúng ta sẽ làm sao đây?” Nam cười khẽ, tay vuốt dọc lưng cô, thì thầm bên tai: “Yoon-ah, vách ngăn kín lắm. Chỉ có anh và cô, giữa vũ trụ bao la này.”
Họ hôn nhau, môi chạm nhẹ nhàng, mềm mại như lụa, rồi dần sâu hơn, lưỡi Nam trượt vào, quấn lấy lưỡi cô, vị son môi ngọt ngào lan tỏa, hòa quyện với hơi thở gấp gáp. Yoon-ah rên khe khẽ, đôi tay ôm lấy cổ anh, móng tay bấu nhẹ vào da qua lớp áo polo, để lại những vết đỏ mờ. Nam luồn tay dưới áo thun của cô, ngón tay lướt trên làn da mịn màng như tơ, cởi khóa áo ngực, để lộ cặp ngực tròn căng, núm vú hồng phấn cứng lại trong không khí mát lạnh 20 độ C của khoang tàu. Anh cúi xuống, hôn lên cổ cô, hít sâu hương hoa nhài, môi anh trượt chậm xuống ngực, ngậm lấy núm vú trái, lưỡi xoáy nhẹ nhàng, răng cắn khẽ, khiến cô cong người, rên nhỏ: “Nam, anh làm tôi run rẩy. Xin anh, hãy chậm lại, kẻo anh Hùng nghe thấy.”
Nam ngẩng lên, giọng anh trầm ấm, đầy cám dỗ: “Yoon-ah, tiếng động cơ sẽ át đi tất cả. Hãy để tôi đưa cô vào một thế giới chỉ có hai ta.” Anh hôn núm vú phải, tay trái nhẹ nhàng bóp ngực còn lại, ngón cái xoay quanh núm vú, kích thích cô run rẩy. Tay phải anh luồn vào legging, chạm vào lồn qua lớp quần lót ren đen, ướt sũng, nước lồn thấm qua vải mỏng. Anh vuốt nhẹ khe lồn, ngón giữa trượt vào, cảm nhận lồn nóng ran, co bóp quanh ngón tay anh. Yoon-ah cắn môi, rên khe khẽ: “Nam, tôi ướt đẫm rồi. Anh khiến tôi không thể kiềm chế.”
Cô đẩy anh ngồi xuống ghế da, ghế kêu cọt kẹt nhẹ dưới sức nặng. Yoon-ah quỳ trước anh, đôi tay mềm mại cởi áo polo, kéo qua đầu, để lộ ngực săn chắc, cơ bụng rắn, và đường lông ngực mỏng trải xuống rốn. Cô vuốt làn da anh, nóng ran, móng tay lướt nhẹ, để lại những vệt hồng mờ. Cô kéo khóa quần kaki, dương vật 20 cm cương cứng bật ra, đầu đỏ mọng, mạch máu nổi rõ, giọt chất nhờn đọng trên đỉnh. Yoon-ah nắm lấy dương vật, tay cô mềm mại sục chậm từ gốc đến đầu, ngón cái vuốt đầu dương vật, cảm giác ấm áp khiến Nam rên rỉ. Im Yoon-ah cúi xuống, môi cô hôn nhẹ đầu dương vật, lưỡi liếm chậm rãi, vị mặn lan trên đầu lưỡi, rồi ngậm sâu, môi siết chặt, lưỡi xoáy quanh đầu, tay sục gốc với nhịp điệu chậm rãi. Nam nắm lấy tóc cô, ngón tay luồn vào mái tóc mềm, đẩy hông nhẹ, dương vật trượt trong miệng ấm nóng, cảm giác khoái lạc dâng trào. Anh rên khàn: “Yoon-ah, miệng cô thật tuyệt vời. Tôi không muốn cô dừng lại.” Cô ngậm sâu hơn, họng co bóp, khiến anh run rẩy, suýt xuất tinh. Cô ngẩng lên, nụ cười tinh nghịch: “Nam, chưa đâu. Tôi muốn anh tận hưởng lâu hơn.”
Nam kéo cô đứng dậy, cởi legging và quần lót, lồn hồng ướt át hiện ra, lông mu gọn gàng, mùi dục vọng lan tỏa, hòa quyện với mùi da thuộc và kim loại lạnh. Anh vuốt lồn cô, ngón giữa trượt vào, móc điểm nhạy cảm, ngón cái kích thích âm vật, nước lồn chảy xuống ghế da, để lại vệt ướt. Yoon-ah cong người, rên lớn hơn: “Nam, tôi sắp ra rồi!” Anh tăng nhịp, cô đạt cực khoái, lồn co giật mạnh, nước lồn phun ra, ướt tay anh và ghế. Cô thở dốc, tựa vai anh, thì thầm: “Nam, anh làm tôi điên mất rồi.”
Anh kéo cô ngồi vào lòng, mặt đối mặt, đầu gối cô kẹp chặt hông anh, legging và quần lót vẫn vướng ở mắt cá chân. Yoon-ah nâng hông, tay nắm dương vật, dẫn đầu dương vật chạm vào khe lồn, trượt chậm rãi, cảm giác nóng ran khiến cả hai rên khẽ. Cô từ từ ngồi xuống, dương vật trượt sâu vào lồn, siết chặt như nhung, lồn co bóp từng nhịp, ôm lấy dương vật. Nam ôm eo cô, cảm nhận cơ thể cô run nhẹ, giọng anh khàn: “Yoon-ah, lồn cô siết chặt quá. Tôi cảm nhận được từng nhịp của cô.” Cô rên: “Nam, anh lớn quá. Tôi cảm nhận anh trọn vẹn trong tôi.”
Họ làm tình với nhịp điệu chậm rãi, Yoon-ah xoay hông, như sóng vỗ nhẹ, lồn trượt lên xuống dương vật, mỗi lần chạm gốc, lồn siết chặt, nước lồn chảy ra, ướt đùi Nam. Anh đẩy hông, dương vật ra vào sâu, tiếng da chạm da khe khẽ hòa với tiếng động cơ plasma ù ù. Nam hôn ngực cô, ngậm núm vú, tay bóp mông cô, ngón tay bấu vào da mềm, để lại dấu đỏ mờ. Họ tăng nhịp nhẹ, ghế da kêu cọt kẹt, khoang tàu rung theo động cơ. Nam cảm nhận lồn cô co bóp mạnh, báo hiệu cực khoái gần kề. Anh bóp ngực cô, ngón tay kích thích núm vú, đẩy hông sâu hơn. Yoon-ah cong người, rên: “Nam, tôi sắp ra rồi!” Lồn cô co giật, nước lồn phun mạnh, ướt dương vật và đùi anh. Nam xuất tinh, tinh trùng nóng tràn vào lồn, cảm giác mãnh liệt khiến anh rên khàn: “Yoon-ah, cô làm tôi mất kiểm soát.” Họ ôm nhau, thở dốc, mồ hôi lấm tấm, môi chạm nhẹ, khoang tàu ngập mùi dục vọng.
Dục vọng chưa dừng, Im Yoon-ah xoay người, quay lưng, tựa vào ngực anh, ngồi lại vào dương vật, lồn siết chặt, nóng ran. Nam ôm eo cô, tay trái bóp ngực, tay phải vuốt âm vật, kích thích cô rên: “Nam, anh làm tôi không chịu nổi nữa.” Cô nhịp hông chậm, lồn trượt lên xuống, mỗi lần chạm gốc, cô xoay hông, lồn co bóp, dẫn Nam vào khoái cảm mãnh liệt. Anh hôn gáy cô, hít mùi tóc hoa nhài, răng cắn nhẹ da gáy, để lại dấu hồng. Họ làm tình chậm, nhịp điệu như vũ điệu, Trái Đất ngoài cửa sổ như chứng kiến sự hòa quyện của hai cơ thể.
Nam tăng nhịp, dương vật ra vào nhanh hơn, lồn cô ướt át, nước lồn chảy xuống ghế, tiếng da chạm da rõ hơn. Im Yoon-ah rên: “Nam, tôi sắp ra lần nữa!” Anh kích thích âm vật, lồn cô co giật, nước lồn phun mạnh, cô đạt cực khoái, cơ thể run rẩy. Nam xuất tinh, tinh trùng tràn ra, ướt lồn và đùi cô, cảm giác mãnh liệt khiến cả hai thở dốc. Họ ôm nhau, môi chạm, mồ hôi hòa quyện, khoang AstroPod ngập hơi thở gấp gáp và mùi dục vọng, ánh sáng Trái Đất chiếu lên cơ thể trần truồng.
Bất ngờ, thân tàu rung chuyển mạnh mẽ, một tiếng “ầm” chói tai vang lên, như búa thép đập vào vỏ tàu, khiến khoang lắc dữ dội, Nam và Im Yoon-ah ngã vào ghế. Im Yoon-ah kinh hãi, cơ thể trần truồng run rẩy, ôm chặt lấy Nam, giọng cô nghẹn ngào: “Nam, chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi sợ lắm!” Anh siết chặt cô, cảm nhận nhịp tim cô đập loạn, trấn an: “Yoon-ah, hãy bình tĩnh. Tôi ở đây, mọi thứ sẽ ổn thôi.” Đèn báo động đỏ nhấp nháy trên trần, tiếng còi inh ỏi xé tai, màn hình ghế hiển thị lỗi hệ thống: “Động cơ phải: Hư hại 80%. Áp suất khoang: Giảm 5%.”
Nam nhấn nút bộ đàm, giọng anh cứng rắn: “Anh Hùng, Có chuyện gì vậy?” Hùng đáp, giọng căng thẳng, xen lẫn tiếng gõ bàn phím dồn dập: “Thưa anh Nam, con tàu vừa va chạm với một vật thể không xác định, nghi là mảnh vỡ vệ tinh, tốc độ 28,000 km/h. Vỏ tàu bị thủng một lỗ 30 cm gần động cơ plasma bên phải, động cơ chính mất 70% công suất, hệ thống đẩy phụ đã tắt.” Nam nắm chặt tay Im Yoon-ah, cảm nhận lòng bàn tay cô lạnh toát, hỏi: “Anh Hùng, mức độ hư hại cụ thể ra sao? Chúng ta có thể giữ được quỹ đạo không?”
Hùng kiểm tra, giọng anh gấp gáp: “Thưa anh Nam, lỗ thủng gây rò rỉ nhiệt, áp suất khoang đang giảm chậm, hệ thống vá tự động đã kích hoạt nhưng không đủ hiệu quả. Động cơ phụ không phản hồi, góc quỹ đạo lệch 3 độ, con tàu đang trôi về khí quyển. Tôi đang cố kích hoạt hệ thống dự phòng, nhưng xác suất thành công chỉ khoảng 20%.” Tàu rung thêm lần nữa, tiếng kim loại rít ken két, như cấu trúc bị xé toạc. Qua cửa sổ, Nam thấy khói xám thoát ra từ đuôi tàu, tia lửa phụt ra từ động cơ phải, cảm biến báo nhiệt độ vỏ tăng lên 200 độ C.
Im Yoon-ah áp mặt vào ngực Nam, run rẩy, giọng cô lạc đi: “Nam, liệu chúng ta có chết không? Tôi không muốn mọi chuyện kết thúc như thế này!” Anh vuốt tóc cô, giọng trầm ấm: “Yoon-ah, chúng ta sẽ không chết. AstroPod được thiết kế để xử lý tình huống khẩn cấp. Anh Hùng là phi công xuất sắc, và tôi sẽ bảo vệ cô.” Anh ra lệnh qua bộ đàm: “Anh Hùng, hãy phát tín hiệu Mayday ngay lập tức. Tìm điểm hạ cánh gần nhất.” Hùng đáp: “Thưa anh Nam, tôi đã phát tín hiệu Mayday trên kênh quốc tế, liên lạc với trạm mặt đất Phú Quốc và tàu cứu hộ gần đảo Midway. Điểm hạ cánh khả thi là Thái Bình Dương, tọa độ 28°N, 177°W, cách đảo Midway 500 km. Chúng ta cần chuẩn bị hạ cánh khẩn cấp trong 20 phút.”
Con tàu nghiêng mạnh, góc 45 độ, các vật lỏng lẻo trong khoang rơi xuống sàn, tiếng kính rung bần bật. Im Yoon-ah hét nhỏ, ôm chặt Nam: “Nam, con tàu sắp rơi rồi!” Anh siết cô, kiểm tra màn hình ghế, trấn an: “Yoon-ah, áp suất vẫn ổn định, chúng ta còn thời gian. Hãy mặc quần áo vào, nhanh lên!” Họ vội vã mặc đồ, tay run rẩy. Im Yoon-ah kéo legging lên, cài áo ngực, mặc áo thun, tóc rối bù, mồ hôi lấm tấm trên trán. Nam mặc áo polo, kéo khóa quần kaki, thắt dây an toàn cho cô, rồi ngồi cạnh, nắm tay cô: “Yoon-ah, hãy nhìn tôi. Chúng ta sẽ vượt qua thử thách này.”
Hùng qua bộ đàm, giọng khàn đi: “Thưa anh Nam, hệ thống dự phòng đã thất bại. Động cơ phụ phát nổ nhỏ, góc vào khí quyển quá dốc, con tàu sẽ cháy nếu không di tản. Xin anh và chị Yoon-ah chuẩn bị vào kén thoát hiểm ngay lập tức. Kén có phao nổi, oxy đủ cho 6 giờ, và bộ phát tín hiệu SOS.” Nam hỏi: “Anh Hùng, anh sẽ thoát bằng cách nào?” Hùng đáp: “Thưa anh Nam, tôi sẽ ở lại điều khiển, cố dẫn con tàu ra khỏi quỹ đạo đông đúc. Kén số 1 đã sẵn sàng cho anh và chị Yoon-ah.” Nam siết tay Yoon-ah, giọng cứng cỏi: “Anh Hùng, cảm ơn anh. Hãy cố gắng thoát ra, chúng tôi sẽ chờ anh trên mặt biển.”
Nam kéo Im Yoon-ah đến khoang sau, mở nắp kén thoát hiểm, một khoang thép hình trứng, dài 2 mét, rộng 1 mét, lót đệm chống sốc dày 10 cm, có hai ghế ôm sát cơ thể, bình oxy 50 lít, phao nổi tự động, và bộ phát tín hiệu SOS tích hợp. Màn hình 10 inch bên trong hiển thị các thông số: áp suất, oxy, nhiệt độ. Nam đỡ Yoon-ah vào ghế trái, cài dây an toàn quanh ngực, eo, và hông, kiểm tra khóa cẩn thận: “Yoon-ah, hãy ngồi yên, thở chậm lại. Kén này sẽ bảo vệ chúng ta.” Cô nắm tay anh, giọng nghẹn ngào: “Nam, xin anh vào nhanh. Tôi không muốn mất anh.”
Anh chui vào ghế phải, cài dây an toàn, đóng nắp kén, khóa kín bằng chốt thép. Bên trong, đèn xanh mờ nhấp nháy, mùi nhựa và kim loại thoảng nhẹ, màn hình báo: “Oxy: 100%. Áp suất: 1 atm. Nhiệt độ: 22°C.” Con tàu rung dữ dội, một tiếng nổ vang lên từ đuôi, như động cơ phụ phát nổ, khiến kén lắc mạnh. Hùng nói qua bộ đàm, giọng bình tĩnh: “Thưa anh Nam, kén số 1 sẽ phóng trong 10 giây. Tôi đang dẫn con tàu lệch quỹ đạo, tránh va chạm thêm. Chúc anh và chị Yoon-ah an toàn.” Nam đáp: “Anh Hùng, cảm ơn anh rất nhiều. Chúng tôi sẽ chờ anh dưới biển.”
Kén bắn ra, lực đẩy 5G ép Nam và Im Yoon-ah vào ghế, hơi thở trở nên khó nhọc. Kén lao vào khí quyển, lớp chống nhiệt đỏ rực, nhiệt độ ngoài vỏ lên đến 1,500 độ C, tiếng gió rít như bão, rung lắc dữ dội như trong máy giặt công nghiệp. Yoon-ah nắm tay Nam qua dây an toàn, thì thầm: “Nam, tôi yêu những khoảnh khắc bên anh. Nếu chúng ta không vượt qua, tôi vẫn hạnh phúc.” Anh siết tay cô, giọng trầm: “Yoon-ah, chúng ta sẽ sống. Tôi hứa sẽ đưa cô về an toàn.”
Màn hình báo độ cao giảm nhanh: 100 km, 50 km, 20 km. Dù chính bung ra, tiếng “phập” vang lên, giảm tốc độ, kén lắc nhẹ. Kén đáp xuống Thái Bình Dương, phao nổi phồng lên, sóng biển đập vào vỏ thép, tạo tiếng ùng ùng như trống. Nam kiểm tra màn hình, giọng anh nhẹ nhõm: “Yoon-ah, chúng ta đã xuống biển an toàn. Cô có ổn không?” Cô thở hổn hển, kiểm tra tay chân, giọng run: “Nam, tôi không bị thương. Còn anh thì sao?” Anh gật đầu, lau mồ hôi trên trán: “Tôi ổn. Kén đã hoạt động tốt.”
Anh mở nắp kén, gió biển mặn thổi vào, mang theo mùi muối và tảo, bầu trời xanh trong vắt hiện ra, không một gợn mây. Nam đỡ Yoon-ah ngồi dậy, ôm cô vào lòng, vuốt lưng cô qua lớp áo thun ướt mồ hôi: “Yoon-ah, chúng ta đã sống. Đừng sợ hãi nữa.” Xa xa, AstroPod bốc cháy, vệt khói đen kéo dài hàng km, lao xuống biển, tạo cột sóng cao 10 mét, tiếng nổ trầm vang vọng, như sấm rền. Yoon-ah rùng mình, tựa vào ngực anh: “Nam, con tàu đã mất rồi. Chúng ta suýt không qua khỏi.” Anh hôn lên tóc cô, giọng trầm: “Yoon-ah, điều quan trọng là chúng ta vẫn ở đây. AstroViet sẽ xử lý mọi chuyện.”
Nam kích hoạt bộ phát tín hiệu SOS, đèn đỏ nhấp nháy trên đỉnh kén, tín hiệu phát trên tần số cứu hộ quốc tế, kèm tọa độ GPS. Họ ngồi trong kén, sóng biển vỗ nhè nhẹ, ánh mặt trời chiếu lên mặt nước, tạo những vệt sáng lung linh. Nam siết tay Yoon-ah, giọng anh chắc chắn: “Yoon-ah, tôi sẽ đưa cô về an toàn. Hãy tin tôi.” Cô gật đầu, tựa vào anh, lòng vẫn lo âu nhưng tràn đầy niềm tin, giữa đại dương bao la.