Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 171: Thái Bình Dương
Kén cứu hộ trôi lặng lẽ giữa Thái Bình Dương, nơi đại dương xanh thẳm như tấm gương phản chiếu nỗi cô đơn và hy vọng mong manh. Sóng cao một mét vỗ đều vào vỏ thép, khiến kén lắc lư nhẹ, phao nổi kêu ken két, như tiếng thở dài của biển cả. Trong không gian chật hẹp hai mét, Nam ngồi dựa vào thành kén, áo polo xanh navy ôm sát ngực săn chắc, quần kaki xám gọn gàng, giày da trắng vương chút muối biển khô. Mồ hôi chảy thành dòng nhỏ trên trán, thấm vào cổ áo, làm tóc anh dính chặt vào da. Anh cầm bộ đàm AstroViet, bật nút nguồn, đèn đỏ nhấp nháy yếu ớt, như nhịp tim đang phai. Ngón tay anh lướt trên nút tần số, điều chỉnh về 121.5 MHz, giọng khàn, chậm rãi, mang hy vọng lẫn lo âu: “Anh Hùng, anh Hùng, đây là Nam. Anh có nghe tôi nói không? Xin hãy báo cáo vị trí ngay lập tức.” Tiếng rè sắc lạnh vang lên, như lời thì thầm từ vũ trụ, cắt ngang niềm tin của anh. Nam nhíu mày, đổi sang tần số 243.0 MHz, rồi 406 MHz, giọng gấp hơn, ngập ngừng: “Trần Văn Hùng, đây là kén cứu hộ số 1. Anh… anh đã thoát được chưa? Xin trả lời tôi, Hùng!” Anh gọi mười lăm lần, giọng từ kiên nhẫn chuyển sang gấp gáp, rồi trầm xuống, khớp tay siết chặt bộ đàm, nóng ran trong lòng bàn tay. Mỗi lần tiếng rè vang lên, lòng anh như bị cứa thêm một nhát, gợi lại hình ảnh AstroPod bốc cháy, lao xuống biển như ngôi sao băng.
Im Yoon-ah tựa vào vai anh, legging đen bó sát đôi chân thon, áo thun trắng mỏng dính chặt bởi mồ hôi, tóc đen rối bết, che khuất khuôn mặt nhợt nhạt. Đôi môi cô khô nứt, vài giọt máu khô bám lại, như những vết thương nhỏ khắc họa sự khắc nghiệt của biển. Hơi thở cô yếu ớt, như ngọn gió thoảng qua cánh buồm rách, hòa vào không khí ngột ngạt, mang mùi muối mặn và sự mệt mỏi bám riết. Cô nắm cánh tay Nam, móng tay bấm nhẹ vào da, để lại những dấu hồng mờ. Giọng cô run, ngắt quãng: “Nam, anh Hùng… anh ấy không trả lời. Anh ấy có phải… đã không thoát được không?” Cô ngừng lời, hơi thở nghẹn lại, như sợ nói ra sẽ biến nghi ngờ thành sự thật. Nam đặt bộ đàm xuống, nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, mùi hoa nhài phai nhạt hòa vào mùi biển mặn: “Yoon-ah, chúng ta chưa thể biết chắc. Có thể bộ đàm của anh ấy hỏng, hoặc tín hiệu bị nhiễu bởi sóng biển. Hùng là phi công giỏi nhất tôi từng làm việc, tôi tin anh ấy đã cố hết sức.” Cô tựa đầu vào ngực anh, hơi thở nóng hổi phả lên áo: “Nam, tôi… tôi sợ lắm…” Nam ôm cô, giọng trầm, che giấu nỗi đau đang gào thét trong lòng: “Yoon-ah, chúng ta vẫn còn sống, và tôi sẽ không để cô một mình. Tôi hứa, tôi sẽ đưa cô về nhà.”
Nam mở nắp kén, một luồng gió biển mát rượi thổi vào, mang theo vị mặn chát, làm tóc Yoon-ah khẽ bay, như những sợi tơ mỏng manh. Anh đứng dậy, kiểm tra anten SOS trên nóc kén, cao 30 cm, vặn chặt vít bằng ngón tay, cảm nhận kim loại lạnh buốt dưới da. Đèn đỏ nhấp nháy đều đặn, phát sóng cứu hộ trên tần số 406 MHz, như ngọn hải đăng nhỏ giữa đại dương đêm. Anh nói, giọng trấn an, nhưng mang chút lo âu: “Yoon-ah, tín hiệu SOS vẫn hoạt động tốt. AstroViet, NASA, hoặc một con tàu đi ngang sẽ nhận được tín hiệu. Chúng ta chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi.” Anh quay vào kén, mở khoang chứa bên hông, ánh sáng từ đèn pin 500 lumen rọi vào, chiếu sáng từng vật dụng như kho báu cuối cùng của họ.
Anh đếm chậm rãi, từng vật dụng như sợi dây nối họ với sự sống: năm bình nhựa hai lít, chứa 10 lít nước lọc trong suốt, lấp loáng dưới ánh sáng, mát lạnh khi chạm tay; 20 gói thực phẩm khô, gồm 10 gói bánh quy dinh dưỡng thơm mùi bột mì, năm gói thịt bò sấy đậm đà, và năm gói trái cây khô ngọt ngào, đủ cung cấp 2,000 kcal mỗi ngày cho hai người trong mười ngày. Bộ sơ cứu nằm gọn trong hộp nhựa, chứa 10 viên paracetamol trắng nhỏ, năm viên kháng sinh, cuộn băng gạc mềm như lụa, chai cồn y tế 50 ml thoảng mùi sát trùng, nhiệt kế điện tử, và ít bông gòn trắng tinh. Dụng cụ sinh tồn gồm tấm chăn cách nhiệt mỏng, lấp lánh như bạc dưới ánh sáng, đèn pin dự phòng sáng rực, dao đa năng thép 15 cm với lưỡi cưa sắc bén và tua-vít nhỏ, và cuộn dây nylon năm mét, chắc chắn như lời hứa của Nam.
Anh kiểm tra thêm, mở từng gói thực phẩm, ngửi mùi bánh quy, kiểm tra ngày hết hạn, đảm bảo không có gói nào rách. Anh thử đèn pin dự phòng, ánh sáng mạnh quét qua kén, chiếu lên khuôn mặt Yoon-ah, làm cô nheo mắt. Anh nói, giọng trầm tĩnh: “Yoon-ah, mỗi người chúng ta có năm lít nước và 10 gói thực phẩm, đủ dùng mười ngày nếu chia đều. Mỗi ngày, cô uống nửa lít, ăn một gói. Thuốc hạ sốt đủ cho năm ngày, và chăn sẽ giữ ấm khi đêm lạnh.” Yoon-ah gật nhẹ, giọng yếu, ngắt quãng: “Nam, anh… anh tính toán kỹ quá. Nhưng cứu hộ… họ sẽ đến sớm, phải không?” Anh vuốt má cô, da khô ráp như cát sa mạc, nhưng mềm mại dưới ngón tay: “Yoon-ah, tôi tin cứu hộ sẽ đến trong vài ngày. AstroViet có đội phản ứng nhanh ở Phú Quốc, và tín hiệu SOS của chúng ta mạnh mẽ. Cô cứ tin ở tôi.” Cô ôm anh, cơ thể mềm mại ép sát, thì thầm: “Nam, chỉ cần anh ở đây, tôi… tôi thấy đỡ sợ. Anh là hy vọng của tôi.
Cả ngày hôm đó, kén cứu hộ trôi dưới ánh nắng thiêu đốt, nhiệt độ chạm 36 độ C, mặt biển xanh thẳm như tấm gương vô cảm, không một bóng đất liền, tàu thuyền, hay máy bay. Sóng cao 1.2 mét, gió thổi mạnh, khiến kén lắc lư, phao nổi kêu ken két, như tiếng hát buồn của đại dương. Nam mở nắp kén, không khí nóng hổi tràn vào, mang theo mùi muối nồng và hơi nước mặn chát, làm da anh rát bỏng. Xa xa, một đàn cá heo nhảy múa, vây lưng lướt qua mặt nước cách kén 10 mét, tạo những vòng sóng lăn tăn, như lời chào từ sự sống giữa biển cả. Một con cá heo nhỏ nhảy cao, thân lấp lánh dưới nắng, rồi biến mất vào sóng. Nam chỉ tay, giọng dịu dàng, cố khơi dậy chút niềm vui: “Yoon-ah, nhìn kìa, đàn cá heo. Chúng như muốn nói chúng ta sẽ ổn thôi.” Yoon-ah cố ngẩng đầu, môi khô nứt khẽ cong, giọng yếu: “Nam, chúng… thật đẹp. Nhưng tôi… tôi chóng mặt quá.”
Nam trải tấm chăn cách nhiệt che nửa nắp kén, tạo một góc bóng râm, nhưng nhiệt độ trong kén vẫn vượt 30 độ C, khiến mồ hôi chảy dài trên lưng cả hai, thấm đẫm áo, như nước biển hòa vào da thịt. Yoon-ah nằm co lại, hơi thở gấp gáp, da khô ráp như giấy, môi nứt sâu, vài giọt máu khô bám lại, như những vết thương nhỏ của đại dương khắc lên cô. Nam lấy khăn từ bộ sơ cứu, thấm nước từ bình nhựa, nhẹ nhàng lau trán, cổ, và đôi tay gầy guộc của cô, cảm nhận da cô nóng ran, như chạm vào ngọn lửa sắp tàn. Anh nói, giọng trầm ấm, đầy quan tâm: “Yoon-ah, cô cố chịu thêm một chút thôi. Nắng hôm nay rất mạnh, cô cần giữ sức để chúng ta cùng về.” Anh kiểm tra nhịp tim cô qua cổ tay, đếm 100 nhịp mỗi phút, hơi nhanh. Nhiệt kế báo 38.5 độ C, khiến lòng anh thắt lại: “Cô sốt rồi, Yoon-ah. Cố lên, cứu hộ sắp đến rồi.”
Nam đưa bình nước, đỡ đầu cô, giúp cô uống từng ngụm nhỏ, nước lấp loáng trong bình như hy vọng cuối cùng. Nước tràn qua khóe môi, nhỏ xuống áo, cô thì thầm, giọng yếu: “Nam, tôi… tôi mệt lắm, không muốn uống nữa.” Anh mở gói bánh quy dinh dưỡng, bẻ một miếng nhỏ, đưa lên môi cô, ngón tay khẽ chạm môi cô, khô nhưng mềm: “Yoon-ah, cô ăn một chút thôi, để lấy sức. Tôi cần cô khỏe mạnh để ở bên tôi.” Cô nhấm vài miếng, nhưng đẩy tay anh, giọng ngắt quãng: “Nam, anh… anh ăn phần đó đi. Tôi không thấy đói.” Anh lắc đầu, giọng kiên định, nhưng dịu dàng: “Yoon-ah, chúng ta phải chia đều thực phẩm. Cô ăn, vì tôi, vì chúng ta, được không?” Cô gật nhẹ, cố nuốt miếng bánh, nhưng hơi thở vẫn nặng nhọc, như ngọn gió bị giam trong lồng ngực.
Chiều tà, mặt trời chìm xuống chân trời, nhuộm biển một màu đỏ rực, như máu hòa vào nước, nhưng Yoon-ah càng suy yếu, nằm dài trong kén, hơi thở không đều, mồ hôi đọng thành giọt trên trán, lăn xuống tóc. Nam lau mồ hôi, buộc khăn ướt quanh trán cô, kiểm tra nhiệt độ: 38.7 độ C. Anh nghĩ: “Cô ấy không chịu nổi lâu. Cứu hộ, xin hãy đến nhanh.” Anh thì thầm, giọng dịu dàng: “Yoon-ah, cô ngủ một chút. Tôi sẽ canh chừng cô, như đã hứa.” Cô nắm tay anh, giọng khàn, ngắt quãng: “Nam, anh… đừng rời tôi. Tôi chỉ có anh lúc này.” Nam ngồi cạnh, lòng đau nhói, tuyệt vọng như biển cả, nhưng quyết không để Yoon-ah thấy. Bầu trời hoàng hôn tan biến, chỉ còn tiếng sóng gào thét và tiếng gió rít ngoài kén, như lời nhắc nhở về sự mong manh của họ.
Đêm đến, nhiệt độ tụt xuống 17 độ C, gió biển lạnh buốt thổi qua kén, sóng cao 1.5 mét, khiến kén va mạnh vào phao nổi, tiếng kêu chát chúa như lời cảnh báo của đại dương. Yoon-ah run lẩy bẩy, co ro trong góc kén, trán nóng ran như than hồng, môi tái nhợt, răng va vào nhau lập cập, như những nốt nhạc buồn giữa đêm đen. Nam chạm trán cô, nhiệt kế báo 39.2 độ C, lòng anh thắt lại, như bị ai bóp nghẹt: “Yoon-ah, cô sốt cao quá. Tôi sẽ chăm sóc cô, đừng sợ.” Anh mở bộ sơ cứu, lấy hai viên paracetamol trắng nhỏ, đỡ cô ngồi dậy, đưa một ngụm nước từ bình nhựa: “Yoon-ah, cô uống thuốc hạ sốt này. Nó sẽ giúp cô dễ chịu hơn, tôi hứa.” Cô nuốt viên thuốc, ho khẽ, nước tràn qua khóe môi, nhỏ xuống áo, giọng yếu: “Nam, tôi… lạnh quá. Tôi không chịu nổi nữa.”
Nam đóng nắp kén, không gian chìm vào bóng tối, chỉ còn tiếng sóng vỗ và hơi thở gấp gáp của Im Yoon-ah, như ngọn gió lạc lối trong hang sâu. Anh cởi áo polo, chỉ mặc áo thun mỏng, kéo Yoon-ah vào lòng, ôm chặt cô, cơ thể mỏng manh của cô ép sát ngực anh, run rẩy như cánh chim lạc trong bão. Anh trải chăn cách nhiệt lên cả hai, vuốt nhẹ lưng cô, cảm nhận từng đốt sống qua lớp áo mỏng, như những nốt nhạc của sự sống yếu ớt. Anh nói, giọng trầm ấm, như lời ru: “Yoon-ah, tôi ở đây. Thân nhiệt của tôi sẽ sưởi ấm cho cô. Cô đừng sợ, tôi sẽ không rời cô.” Cô tựa đầu vào ngực anh, hơi thở nóng phả lên da anh, thì thầm, giọng ngắt quãng: “Nam, anh… thật ấm. Tôi thấy an toàn khi có anh… bên cạnh.”
Nam hôn lên mái tóc cô, mùi tóc hòa với mùi biển, như ký ức của những ngày họ bên nhau. Anh nói, giọng dịu dàng, tràn ngập tình cảm: “Yoon-ah, cô có nhớ đêm ở đài quan sát trạm ASEAN không? Chúng ta ngắm những vì sao, và cô nói tôi làm mọi thứ trở nên đặc biệt. Nụ hôn đêm đó, tôi cảm thấy cô như ánh sáng dẫn tôi qua bóng tối. Cô phải khỏe lại, Yoon-ah, để chúng ta cùng ngắm sao lần nữa, để tôi được thấy nụ cười của cô.” Yoon-ah khẽ cười, ôm chặt anh, móng tay bấm nhẹ vào lưng, như níu lấy sự sống: “Nam, tôi… tôi nhớ nụ hôn ấy. Nó làm tim tôi ấm. Anh hôn tôi lần nữa, được không… để tôi có sức?”
Nam cúi đầu, nhẹ nhàng chạm môi cô, đôi môi khô nứt nhưng mềm mại, nụ hôn dịu dàng, như ngọn gió lùa qua cánh đồng, không sâu, chỉ là lời hứa giữa hai tâm hồn. Yoon-ah rên khẽ, tựa sâu vào anh, giọng yếu: “Nam, cảm ơn anh… tôi sẽ sống, vì anh, vì nụ hôn này.” Anh vuốt má cô, ngón tay lướt trên da, cảm nhận sự mong manh của cô: “Yoon-ah, cô là ánh sáng của tôi, là lý do tôi không bỏ cuộc. Chúng ta sẽ thấy bình minh, tôi hứa. Ngủ đi, tôi sẽ ôm cô suốt đêm.” Họ nằm trong kén, Nam ôm chặt Yoon-ah, cảm nhận nhịp thở cô dần đều, cơn sốt dịu đi đôi chút, như ngọn lửa được tiếp thêm củi. Anh thì thầm, giọng khàn, đầy yêu thương: “Yoon-ah, cô là cả vũ trụ của tôi. Tôi sẽ bảo vệ cô, mãi mãi.”
Dưới bầu trời sao, kén trôi trên biển, tín hiệu SOS nhấp nháy như những vì sao nhỏ, mang hy vọng mong manh. Nam và Yoon-ah chìm vào giấc ngủ, hòa quyện trong khoảnh khắc lãng mạn giữa lằn ranh sinh tử, nơi tình cảm của họ là sợi dây duy nhất níu giữ sự sống.