Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 175: Hawaii
Sáng 8 tháng 6, ánh nắng Hawaii xuyên qua rèm trắng, chiếu những vệt sáng nhạt lên sàn gạch men của phòng bệnh riêng tại bệnh viện Tripler, tạo bóng mờ trên bức tường trắng. Nam mặc áo bệnh nhân xanh nhạt, nằm trên giường, tóc rối bời, làn da rám nắng vẫn mang dấu vết muối biển từ ba ngày lênh đênh trên Thái Bình Dương. Anh nghe tiếng giày cao gót gõ nhịp đều đặn trên hành lang, kèm theo tiếng thì thầm của một nhóm người. Cửa phòng mở nhẹ, Ivanka Trump bước vào, thanh lịch trong bộ váy công sở xanh navy ôm sát, tôn lên đường cong thon thả, tóc vàng buộc cao gọn gàng, đôi giày cao gót đen sáng bóng dưới ánh đèn huỳnh quang. Đằng sau cô là đoàn tùy tùng gồm hai vệ sĩ mặc vest đen, một người cao to, , mặt lạnh, tai nghe không dây phát ra tiếng rè nhẹ; người kia nhỏ hơn, dáng cảnh giác, tay đặt gần thắt lưng.
Ivanka bước đến gần giường, mỉm cười, giọng ấm áp như làn gió biển Hawaii: “Nam, tôi nghe về tai nạn AstroPod từ báo cáo của không quân hải quân Mỹ. Anh ổn chứ? Tôi lo lắng lắm khi hay tin anh và Yoon-ah gặp nạn trên Thái Bình Dương.” Nam ngồi dậy, tựa lưng vào gối trắng, cơ thể còn mệt nhưng giọng thân thiện, không chút quyền uy: “Ivanka, tôi ổn, chỉ mất nước nhẹ và hơi mệt thôi. Cảm ơn cô đã bay từ Washington đến đây. Chuyến đi chắc không dễ dàng, đúng không?” Cô kéo chiếc ghế bọc nhựa xanh gần giường, ngồi xuống, váy hơi xô lên, để lộ đôi chân thon dài, tay cô đặt nhẹ lên drap trắng, ngón tay đeo nhẫn vàng lấp lánh dưới ánh sáng: “Nam, tôi phải đến. Anh không chỉ là đối tác quan trọng của tôi mà còn là người bạn tôi quý trọng. AstroViet là niềm tự hào, và tôi không thể ngồi yên khi biết anh gặp nguy hiểm.”
Cô nghiêng người, giọng nhẹ hơn, như thể chỉ muốn hai người nghe: “Nam, hãy kể tôi nghe. Những ngày lênh đênh trên kén cứu hộ thế nào? Tôi nghe nói anh và Yoon-ah đã rất kiên cường.” Nam thở dài, nhớ lại những ngày sóng gió, giọng chậm rãi: “Ivanka, đó là thử thách lớn. Kén cứu hộ nhỏ, chỉ có 8 lít nước, thực phẩm khô, và bạch tuộc khô. Yoon-ah bị sốt, nhưng cô ấy mạnh mẽ hơn tôi nghĩ. May mắn là không quân Mỹ tìm thấy chúng tôi kịp thời.” John, trợ lý, gõ nhanh trên máy tính bảng, ghi lại từng chi tiết, hai vệ sĩ đứng im gần cửa, một người kiểm tra tai nghe, người kia quan sát căn phòng, ánh sáng phản chiếu trên kính cửa. Ivanka gật đầu, giọng trầm: “Nam, anh và Yoon-ah thật sự phi thường. Yoon-ah thế nào rồi? Cô ấy hồi phục ra sao sau những ngày đó?”
Nam mỉm cười nhẹ, giữ giọng bình tĩnh: “Yoon-ah khỏe, đang nghỉ ở phòng bên. Sốt của cô ấy đã giảm, và bác sĩ nói cô ấy chỉ cần nghỉ ngơi thêm. Tôi biết ơn đội cứu hộ, họ đã cứu cả hai chúng tôi.” Ivanka gật đầu, tay vuốt nhẹ mép váy, giọng chân thành: “Nam, tôi mừng vì cả hai an toàn. AstroViet cần anh, và tôi cũng vậy.” Cô dừng lại, nhìn quanh căn phòng, rồi ra hiệu, giọng trầm nhưng uy quyền: “Mọi người, làm ơn ra ngoài. Tôi muốn nói riêng với Nam vài phút để thảo luận thêm.” John ngập ngừng, nhìn cô, rồi gật đầu, ra hiệu cho đoàn tùy tùng. Tiếng giày và tiếng thì thầm khuất dần sau cánh cửa đóng lại, để lại không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máy điều hòa khe khẽ và hơi thở nhẹ của Nam và Ivanka.
Ivanka đứng dậy, bước đến bàn y tá ở góc phòng, nơi đặt chậu thép sáng bóng, khăn trắng gấp gọn, và bình nước lọc trong suốt. Cô đổ nước vào chậu, tiếng nước chảy tí tách phá vỡ sự im lặng, vài giọt bắn lên bàn, lấp lánh dưới ánh sáng. Cô quay lại, cầm chậu và khăn, nhìn Nam, giọng dịu dàng, mang chút thân mật: “Nam, anh đã trải qua quá nhiều thử thách. Để tôi lau người cho anh, giúp anh thư giãn một chút sau những ngày căng thẳng.” Nam lưỡng lự, cảm giác kỳ lạ khi Tổng thống Mỹ đề nghị làm việc này, anh nhíu mày, giọng ngập ngừng: “Ivanka, cô không cần làm thế đâu. Tôi tự lo được, thật đấy. Cô là Tổng thống, việc này không hợp lắm.” Cô cười nhẹ, sự tự tin toát ra từ cử chỉ chậm rãi, cô bước đến gần giường, đặt chậu xuống bàn bên: “Nam, đừng từ chối. Tôi muốn chăm sóc anh, như một người bạn thân thiết. Anh xứng đáng được nghỉ ngơi sau những gì đã xảy ra trên biển.”
Anh thở dài, gật đầu, không muốn từ chối lòng tốt của cô: “Vậy được, Ivanka. Cảm ơn lòng tốt của cô. Tôi thật sự trân trọng.” Cô dấp khăn vào nước, vắt nhẹ, những giọt nước rơi tí tách xuống chậu, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Cô cởi áo bệnh nhân của Nam, để lộ ngực săn chắc, làn da rám nắng vẫn còn dấu muối biển bám nhẹ, vài vết xước mờ từ những ngày lênh đênh. Khăn mát lướt qua vai anh, rồi xuống ngực, bụng, cô lau chậm, tay nhẹ nhàng, như thể đang khám phá từng đường nét cơ thể anh, cảm nhận hơi ấm từ da thịt. Nam nhắm mắt, cảm nhận sự mát lạnh của khăn, giọng anh trầm, hơi khàn: “Ivanka, cô làm tôi thoải mái thật. Cảm ơn cô, tôi không ngờ cô lại chu đáo thế này.”
Cô mỉm cười, tiếp tục lau, khăn chạm đến xương chậu, cô dừng lại một chút, rồi kéo quần bệnh nhân xuống, để lộ dương vật 20 cm, hơi cương dưới ánh sáng mờ của phòng bệnh. Cô lau quanh háng, khăn chạm dương vật, khiến anh rên khẽ, cơ thể căng lên, giọng anh run nhẹ: “Ivanka, cẩn thận chút… tôi nhạy cảm ở đó.” Cô dừng lại, tay giữ khăn, rồi chậm rãi vuốt dương vật, cảm giác mềm mại của khăn khiến anh cương cứng hoàn toàn, dương vật nổi rõ gân dưới ánh sáng. Cô cúi xuống, môi chạm đầu dương vật, lưỡi xoáy nhẹ quanh đầu, bú mút chậm rãi, hơi thở nóng ran phả vào da anh, tạo cảm giác tê dại. Nam nắm chặt drap trắng, giọng khàn, hơi thở dồn dập: “Ivanka, tôi… tôi không chịu nổi đâu. Cô làm tôi quá bất ngờ.” Cô tăng nhịp, miệng siết chặt, lưỡi xoay quanh đầu dương vật, dẫn anh đến cực khoái. Anh xuất tinh, tinh trùng nóng tràn vào miệng cô, cô nuốt chậm, ngẩng lên, lau môi bằng mu bàn tay, giọng dịu, mang chút nghịch ngợm: “Nam, tôi muốn anh thả lỏng hoàn toàn. Anh xứng đáng được chăm sóc sau những ngày ấy.” Anh thở dốc, tim đập mạnh, giọng ngập ngừng: “Ivanka, cô làm tôi bất ngờ quá. Cô không ngại làm việc này sao, với vai trò của cô?”
Ivanka đứng dậy, từ tốn cởi váy xanh navy, để nó rơi nhẹ xuống sàn gạch men, tạo âm thanh khe khẽ trong không gian tĩnh lặng. Cơ thể cô lộ ra, thon thả, ngực tròn căng trong áo lót ren trắng, lồn hồng ẩn dưới quần lót mỏng, lấp ló qua lớp vải mịn như tơ. Cô kéo áo lót xuống, ngực bật ra, núm vú hồng săn chắc dưới ánh sáng mờ ảo của phòng bệnh, hơi thở cô hơi run khi cô bước đến gần Nam. Cô trèo lên giường, đầu gối gác hai bên đùi anh, ngồi xuống, dương vật cương cứng chạm lồn cô qua lớp quần lót, cảm giác nóng ran khiến cô rên khẽ, giọng run: “Nam, tôi cần anh. Làm Tổng thống mệt mỏi lắm, anh biết không? Mỗi ngày là những cuộc họp, báo cáo, và áp lực từ mọi phía. Tôi muốn quên hết mọi thứ, chỉ có anh và tôi trong khoảnh khắc này.” Anh ôm eo cô, tay vuốt lưng mịn màng, cảm nhận đường cong mềm mại dưới đầu ngón tay, giọng trầm, dịu dàng: “Ivanka, tôi ở đây. Cô muốn tôi làm gì để cô quên đi những căng thẳng đó? Chỉ cần nói, tôi sẽ làm.”
Cô kéo quần lót sang một bên, để lộ lồn hồng ướt át, lông mu tỉa gọn, lấp ló dưới ánh sáng mờ. Cô từ từ ngồi xuống, lồn siết chặt dương vật anh, nóng ran, mềm mại như nhung, mỗi milimet như hòa quyện vào nhau, tạo cảm giác đê mê kéo dài vô tận. Cô rên dài, giọng run, cơ thể khẽ run, ngực rung nhẹ theo nhịp thở: “Nam, anh… cảm giác thật tuyệt. Tôi muốn cảm nhận anh thật chậm, từng chút một, như thể thời gian ngừng trôi trong căn phòng này.” Cô xoay hông, nhịp điệu chậm rãi, dương vật ra vào sâu trong lồn, mỗi chuyển động như một nhịp thở dài, kéo dài khoái cảm đến tận cùng. Nam nắm hông cô, ngón tay bấu nhẹ vào da thịt mềm, phối hợp nhịp nhàng, anh thì thầm, giọng khàn: “Ivanka, cô quá quyến rũ. Tôi không thể dừng lại khi cô làm tôi cảm thấy thế này.” Cô cúi xuống, ngực ép sát ngực anh, núm vú cọ vào da anh, tạo cảm giác tê dại, cô hôn cổ anh, hơi thở nóng ran, mùi nước hoa sang trọng thoảng qua, hòa quyện với mùi cơ thể cô: “Nam, cứ chậm thế này. Tôi muốn cảm nhận từng giây bên anh, không vội vàng.”
Cô giữ nhịp chậm, hông xoay tròn, lồn co bóp quanh dương vật, nước lồn chảy ướt đùi Nam, tạo âm thanh ướt át, khe khẽ trong không gian tĩnh lặng của phòng bệnh. Cô rên lớn, cơ thể cong lên, ngực căng tròn rung nhẹ, giọng cô lạc đi: “Nam, tôi… tôi sắp ra rồi. Anh làm tôi điên mất!” Anh hôn môi cô, lưỡi quấn lấy nhau, vị ngọt của cô hòa quyện, kéo dài khoảnh khắc đê mê. Anh đẩy hông lên, dương vật đâm sâu hơn, chạm điểm nhạy cảm trong lồn cô, khiến cô đạt cực khoái, nước lồn phun mạnh, ướt đẫm drap trắng, cơ thể cô run rẩy, giọng khàn: “Nam, tôi ra rồi… anh tuyệt quá!” Anh tiếp tục, nhịp vẫn chậm, mỗi cú đẩy như kéo dài thời gian, cảm giác lồn cô siết chặt khiến anh rùng mình, anh thì thầm: “Ivanka, cô đẹp quá khi lên đỉnh. Tôi muốn thấy cô thế này mãi.”
Anh lật cô nằm ngửa trên giường, drap trắng nhàu nhĩ dưới cơ thể cô, tóc vàng xõa trên gối, ngực cô phập phồng theo hơi thở gấp, núm vú hồng lấp ló. Anh quỳ giữa hai chân cô, ngắm lồn hồng ướt át, lấp ló dưới ánh sáng mờ, rồi đâm dương vật vào, nhịp chậm, sâu, cảm nhận từng nếp gấp bên trong cô, nóng ran, ướt át. Cô cong người, móng tay bấu lưng anh, để lại những dấu đỏ nhạt, cô rên lớn: “Nam, sâu hơn… tôi muốn anh trong tôi mãi.” Anh cúi xuống, hôn ngực cô, lưỡi xoáy quanh núm vú, tay bóp nhẹ bầu ngực căng tròn, cảm giác mềm mại khiến anh rạo rực. Cô rên: “Nam, anh làm tôi tan chảy… đừng dừng lại, xin anh.” Anh giữ nhịp chậm, dương vật ra vào đều đặn, mỗi cú đẩy như khắc sâu cảm giác vào cơ thể cô, kéo dài khoái cảm đến tận cùng. Cô đạt cực khoái lần nữa, lồn co bóp mạnh, nước lồn chảy ướt drap, cô thở gấp, giọng lạc đi: “Nam, tôi ra nữa rồi… anh quá tuyệt!”
Nam cảm nhận khoái cảm dâng trào, nhưng giữ nhịp chậm, muốn kéo dài khoảnh khắc. Anh hôn môi cô, lưỡi quấn chặt, cảm nhận hơi thở nóng ran của cô, mùi nước hoa hòa quyện với mùi dục vọng. Anh xuất tinh, tinh trùng nóng tràn vào lồn cô, cảm giác hòa quyện khiến cả hai thở dốc, cơ thể run nhẹ. Anh nằm xuống cạnh cô, dương vật vẫn cương, ướt át, lấp ló dưới drap. Ivanka tựa vào vai anh, tay vuốt chậm dương vật, ngón tay lướt nhẹ từ gốc đến đầu, cảm nhận từng đường gân, khiến anh rùng mình: “Nam, ở bên anh làm tôi nhẹ nhõm. Washington ngột ngạt, mỗi ngày là những cuộc họp bất tận, báo cáo tình báo, và áp lực từ mọi phía. Mọi người soi mói tôi, từ báo chí đến nghị sĩ, nhưng anh… anh như liều thuốc, làm tôi quên hết mọi thứ.” Anh nắm tay cô, ngón tay đan chặt, giọng dịu dàng: “Ivanka, tôi vui vì giúp được cô. Làm Tổng thống chắc chắn không dễ. Có gì đang xảy ra không? Cô muốn chia sẻ với tôi không?” Cô thở dài, tay vẫn vuốt dương vật, giọng mềm, hơi run: “Nam, anh thật sự muốn biết? Chuyện này không đơn giản đâu, và nó có thể ảnh hưởng đến cả hai chúng ta.”
Ivanka ngồi dậy, kéo áo lót ren trắng che ngực, tóc vàng rối nhẹ, vài sợi dính vào vai cô, giọng trầm, mang chút lo âu: “Nam, anh phải hứa giữ bí mật tuyệt đối. Tôi tin anh, nhưng chuyện này nghiêm trọng, có thể làm rung chuyển cả hai chúng ta và AstroViet.” Anh gật đầu, ngồi dậy, kéo drap trắng che cơ thể, giọng trầm, chắc chắn: “Ivanka, tôi hứa. Tôi sẽ không nói với ai. Cô nói đi, chuyện gì đang xảy ra?” Cô thở dài, đứng dậy, đi đến cửa sổ, ánh nắng Hawaii chiếu qua rèm, tạo bóng mờ trên khuôn mặt cô, làm nổi bật đường nét thanh tú: “Cơ quan tình báo Mỹ, CIA và FBI, đang điều tra một âm mưu ly khai ở California. Một nhóm doanh nhân giàu có, kết hợp với một số chính trị gia cấp cao, muốn tách bang khỏi liên bang, lập chính quyền riêng, với lý do kinh tế độc lập và bất mãn với chính sách liên bang.”
Nam cau mày, giọng lo lắng, cố giữ bình tĩnh: “Ivanka, ly khai? Sao họ dám nghĩ đến chuyện đó? California là nền kinh tế lớn, và việc này có thể gây hỗn loạn. Họ có bằng chứng gì để hành động táo bạo như vậy?” Cô quay lại, nắm tay anh, ngón tay siết chặt, móng tay sơn đỏ bấm nhẹ vào da anh: “Nam, họ có tài liệu, email, băng ghi âm từ các cuộc họp bí mật ở Silicon Valley và Los Angeles. Họ đã lên kế hoạch từ hai năm trước, liên kết với các quỹ đầu tư lớn, thậm chí lôi kéo một số nghị sĩ bang. Nhưng điều tệ hơn là… họ cáo buộc tôi thân thiết với anh, một người nước ngoài, để làm suy yếu uy tín tôi. Họ nói mối quan hệ của tôi với anh và AstroViet là cái cớ để tấn công tôi, làm tôi mất quyền lực trước công chúng.” Anh lặng đi, nghĩ về AstroViet, Leonor, và Isabella, tim anh nặng trĩu: “Ivanka, chúng ta chỉ hợp tác kinh doanh, từ các hợp đồng vệ tinh 6G đến trạm ASEAN. Họ có bằng chứng gì để cáo buộc cô như thế?”
Cô bước đến bàn y tá, cầm ly nước, nhấp một ngụm, rồi đặt xuống, tiếng ly chạm bàn vang lên khe khẽ. Cô quay lại, giọng chậm rãi, mang chút cay đắng: “Nam, họ không có bằng chứng rõ ràng, chỉ là những tấm ảnh chúng ta gặp nhau ở các hội nghị, những hợp đồng AstroViet ký với các công ty Mỹ, và vài email trao đổi giữa tôi và anh về tài trợ 50 triệu USD. Nhưng họ thổi phồng, nói tôi ưu ái anh để đổi lấy lợi ích chính trị, thậm chí ám chỉ tôi phản bội lợi ích quốc gia vì mối quan hệ này. Họ còn lôi tai nạn AstroPod vào, nói đó là bằng chứng AstroViet thiếu an toàn, và tôi đã sai khi ủng hộ anh.” Anh đứng dậy, bước đến, đặt tay lên vai cô, cảm nhận cơ thể cô khẽ run dưới lớp váy: “Ivanka, tôi sẽ bảo vệ AstroViet với mọi giá. Tôi không để công ty bị liên lụy vì những cáo buộc vô lý. Nhưng cô thì sao? Cô sẽ đối phó thế nào với những cáo buộc này?”
Cô tựa vào ngực anh, ngực cô ép sát qua lớp váy, hơi thở ấm áp phả vào áo anh: “Nam, tôi đang họp với các cố vấn an ninh, chuẩn bị phản công bằng cách công khai minh bạch tất cả giao dịch của AstroViet với Mỹ. Tôi sẽ tổ chức họp báo, đưa ra tài liệu chứng minh mọi thứ chỉ là kinh doanh, không có âm mưu. Nhưng anh phải chuẩn bị cho biến động. Nếu California bất ổn, thị trường tài chính sẽ rung chuyển, và cổ phiếu AstroViet có thể lao dốc, nhất là sau tai nạn AstroPod. Anh cần củng cố niềm tin của cổ đông.” Anh ôm cô, giọng trầm, chắc chắn: “Ivanka, cảm ơn cô đã cảnh báo. Tôi sẽ giữ bí mật, và AstroViet sẽ vượt qua. Tôi sẽ họp với đội ngũ ở Phú Quốc ngay khi hồi phục. Cô đừng quá lo, được không? Nếu cần, tôi sẽ hỗ trợ cô.” Cô hôn môi anh, nụ hôn nhẹ nhưng sâu, lưỡi chạm nhau, kéo dài vài giây, mang chút lưu luyến: “Nam, anh là người tôi tin nhất. Đừng quên tôi, dù sóng gió có đến thế nào.”
Ivanka mặc váy, vuốt tóc, kiểm tra gương mặt trong gương nhỏ trên bàn y tá, rồi bước ra cửa, đôi giày cao gót gõ nhịp đều đặn: “Nam, tôi phải đi. Giữ sức khỏe, và… chúng ta sẽ gặp lại, sớm thôi.” Cô rời phòng, tiếng giày xa dần, để lại Nam với suy nghĩ nặng trĩu về Leonor, Isabella, AstroViet, và cơn bão chính trị đang đến gần.