Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 176: Bệnh viện La Paz
Sáng 9 tháng 6, ánh nắng Hawaii dịu dàng xuyên qua cửa sổ bệnh viện Tripler, chiếu lên căn phòng riêng của Nam. Anh cầm điện thoại, lướt qua tin nhắn từ đội AstroViet, báo cáo sơ bộ về tai nạn AstroPod và tình hình cổ phiếu. Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, cánh cửa khẽ mở, Leonor bước vào, dáng vẻ thanh lịch trong chiếc váy trắng dài, cổ cao, tay áo ren tinh tế, tóc nâu xõa mềm mại trên vai, nụ cười dịu dàng nhưng pha chút lo âu. Cô chạy đến bên giường, ôm chặt anh, giọng run rẩy: “Anh yêu, em lo lắm khi nghe về tai nạn AstroPod. Anh không sao thật chứ? Em bay từ Madrid ngay đêm qua, chỉ muốn thấy anh bình an.”
Nam siết chặt tay cô, cảm nhận hơi ấm quen thuộc qua lớp vải mỏng, giọng trầm ấm: “Anh yêu, anh ổn, chỉ mất nước nhẹ và hơi mệt. Cảm ơn em đã vượt nửa vòng trái đất để đến với anh.” Anh kéo cô ngồi xuống giường, hôn nhẹ lên trán cô, mùi nước hoa hoa hồng thoảng qua, làm lòng anh dịu lại sau những ngày sóng gió. Leonor nắm tay anh, ngón tay đan chặt: “Anh, em không thể để anh ở đây một mình. Em muốn đưa anh về Madrid, về nhà mình. Ở đó, em và gia đình sẽ chăm sóc anh chu đáo hơn.” Cô ngừng lại, vuốt tóc anh, ngón tay lướt nhẹ qua mái tóc đen: “Em đã mang theo bác sĩ riêng của hoàng gia, nhưng em nghĩ bệnh viện La Paz là nơi tốt nhất cho anh.”
Nam gật đầu, lòng biết ơn vợ, nhưng nghĩ đến Yoon-ah, người đồng hành cùng anh trong kén cứu hộ, người đã chia sẻ những khoảnh khắc sinh tử: “Anh yêu, Yoon-ah cũng cần chăm sóc. Cô ấy yếu lắm sau ba ngày lênh đênh trên biển. Anh muốn đưa cô ấy về Tây Ban Nha, để bệnh viện La Paz điều trị cho cô ấy.” Leonor nhìn anh, thoáng lặng, đôi môi khẽ mím, rồi cô gật nhẹ, giọng dịu dàng: “Anh, em hiểu. Yoon-ah là bạn anh, là gương mặt đại diện AstroViet, một người quan trọng. Em sẽ sắp xếp để cả ba chúng ta về cùng nhau, đảm bảo cô ấy được chăm sóc tốt.” Cô lấy điện thoại từ túi xách nhỏ, gọi cho trợ lý hoàng gia: “Juan, hãy chuẩn bị máy bay riêng AstroViet, Gulfstream G650, từ Honolulu đến Madrid. Đảm bảo có đội y tế và thiết bị đầy đủ trên máy bay.”
Nam mỉm cười, cảm động trước sự chu đáo của vợ: “Anh yêu, em luôn làm mọi thứ hoàn hảo. Anh thật may mắn khi có em.” Leonor tựa đầu vào vai anh, thì thầm: “Anh, em chỉ muốn anh an toàn. Em nhớ Isabella, nhớ ngôi nhà của chúng ta.” Nam gọi nội bộ bệnh viện, liên lạc với phòng Yoon-ah: “Yoon-ah, cô thế nào rồi? Chúng tôi sắp về Madrid, bệnh viện La Paz sẽ chăm sóc cô chu đáo.” Giọng Yoon-ah, yếu nhưng mang nét vui vẻ, vang lên qua loa: “Nam, tôi ổn hơn nhiều rồi. Cảm ơn anh và Leonor đã lo cho tôi. Tôi sẽ chuẩn bị ngay.”
Leonor đứng dậy, mở túi xách, lấy ra một bộ sơ mi trắng và quần tây đen: “Anh, em mang quần áo cho anh. Anh thay đi, đừng mặc đồ bệnh viện nữa, trông anh không giống chính mình.” Cô giúp anh cởi áo bệnh nhân, vuốt nhẹ vai anh, ánh nắng chiếu qua cửa sổ làm mái tóc cô sáng lên như lụa. Nam mặc quần áo mới, cảm giác quen thuộc trở lại: “Anh yêu, em biết cách làm anh cảm thấy như ở nhà.” Cô cười, buộc lại dây giày cho anh: “Anh, chúng ta sẽ sớm về nhà thật sự.”
Cả hai rời phòng, đi bộ qua hành lang bệnh viện, tiếng giày Leonor vang nhẹ trên sàn gạch men trắng. Họ đến phòng Yoon-ah, thấy cô đang ngồi trên xe lăn, áo bệnh nhân xanh, tóc buộc gọn, da hồng hào hơn sau khi được truyền dịch ). Y tá Sarah đứng cạnh, mỉm cười: “Cô Yoon-ah sẵn sàng rồi, thưa ông Nam.” Yoon-ah nắm tay Leonor, giọng chân thành: “Leonor, cảm ơn cô đã đón tôi. Tôi biết ơn vì được về cùng hai người.” Leonor vuốt tay cô, giọng ấm: “Yoon-ah, cô là khách quý của chúng tôi. Hãy giữ sức khỏe, chúng ta còn nhiều việc với AstroViet.” Nam đứng cạnh, cười: “Yoon-ah, cô sẽ sớm khỏe thôi. Madrid sẽ tốt cho tất cả chúng ta.”
Đội hộ tống hoàng gia và xe cứu thương đã chờ sẵn ngoài cổng bệnh viện, ánh nắng Hawaii rực rỡ trên bãi cỏ xanh. Nam đỡ Leonor lên xe, rồi giúp Sarah đẩy xe lăn của Yoon-ah. Anh nói với cô: “Yoon-ah, chỉ vài giờ nữa, cô sẽ được nghỉ ngơi ở một nơi tốt hơn.” Cô gật, giọng nhẹ: “Nam, tôi tin ở anh.” Xe lướt qua những con đường Honolulu, biển Thái Bình Dương lấp lánh bên trái, dẫn đến sân bay quốc tế.
Tại sân bay Honolulu, máy bay Gulfstream G650 của AstroViet đứng sừng sững, thân máy sáng bạc, logo AstroViet khắc tinh xảo. Nội thất sang trọng với ghế da nâu, bàn gỗ óc chó, cửa sổ lớn nhìn ra đường băng. Một bác sĩ cùng hai y tá AstroViet, mang thiết bị y tế, đón cả ba. Bác sĩ kiểm tra nhanh sức khỏe Nam và Yoon-ah: “Ông Nam, cô Yoon-ah, hai người ổn để bay. Chúng tôi sẽ theo dõi suốt chuyến đi.” Nam gật: “Cảm ơn bác sĩ.” Anh ngồi cạnh Leonor, tay đan chặt: “Anh yêu, em làm mọi thứ quá chu đáo. Anh tự hào về em.” Cô tựa đầu vào vai anh: “Anh, em chỉ muốn gia đình mình đoàn tụ. Em nhớ Isabella, nhớ những buổi tối ở La Moraleja.”
Yoon-ah ngồi phía sau, cạnh cửa sổ, nhìn Thái Bình Dương xa dần khi máy bay cất cánh. Cô nói: “Nam, Leonor, tôi chưa bao giờ nghĩ mình được chăm sóc thế này. Cảm ơn hai người.” Leonor quay lại, mỉm cười: “Yoon-ah, cô xứng đáng. Chúng ta sẽ cùng vượt qua.” Máy bay lướt qua mây, hành trình 18 giờ bắt đầu. Nam nhìn Leonor, lòng ấm áp nhưng lo lắng về lời Ivanka. Anh nắm tay cô: “Anh yêu, cảm ơn em đã đến cứu anh.” Cô hôn nhẹ má anh: “Anh, em là vợ anh. Em sẽ luôn ở đây.” Trong khoang máy bay, tiếng động cơ êm ru hòa cùng nhịp thở của ba người, hướng về Madrid.
Chiều muộn 9 tháng 6, máy bay Gulfstream G650 đáp xuống sân bay Barajas, Madrid, sau 18 giờ bay. Bầu trời hoàng hôn nhuộm vàng, ánh sáng phản chiếu trên những mái nhà ngói đỏ của thành phố. Nhiệt độ 25 độ C, gió nhẹ mang theo mùi hoa oải hương từ những cánh đồng ngoại ô, hòa quyện với hương phố cổ từ khu Salamanca. Một xe cứu thương và hai xe hộ tống hoàng gia, cờ Tây Ban Nha phấp phới, chờ sẵn trên đường băng. Nam bước xuống, đỡ Leonor, váy trắng của cô bay nhẹ trong gió. Anh quay lại, giúp bác sĩ Miguel đưa Yoon-ah xuống, cô vẫn cần xe lăn, nhưng gương mặt tươi tỉnh hơn: “Nam, Madrid đẹp quá. Tôi cảm nhận được sức sống ở đây.”
Leonor chỉ đạo đội hộ tống, giọng bình tĩnh: “Đưa cô Yoon-ah đến bệnh viện La Paz, tầng VIP. Đảm bảo bác sĩ tốt nhất và phòng riêng.” Cô nắm tay Nam, mỉm cười: “Anh yêu, chúng ta đi cùng Yoon-ah, rồi về nhà với Isabella.” Nam ôm vai cô, giọng trầm: “Anh yêu, em chu đáo quá. Anh biết Isabella đang chờ chúng ta ở La Moraleja.” Xe cứu thương lướt qua đại lộ Castellana, những hàng cây sồi xanh mướt, ánh đèn đường bắt đầu sáng, chiếu lên các tòa nhà cổ kính xen lẫn hiện đại. Nam nhìn ra cửa sổ, lòng nhớ ngôi nhà ở La Moraleja, nơi Isabella, 2 tuổi, đang chơi với bà ngoại, hoàng hậu Letizia.
Yoon-ah, ngồi trên xe lăn trong xe cứu thương, nhìn qua cửa sổ, nói: “Nam, Leonor, tôi chưa từng nghĩ mình được đón tiếp thế này. Madrid thật ấm áp.” Nam quay lại, cười: “Yoon-ah, cô sẽ thích nơi này. Bệnh viện La Paz là tốt nhất, cô sẽ sớm khỏe.” Leonor nắm tay cô: “Yoon-ah, cô là khách quý của Tây Ban Nha. Chúng tôi sẽ chăm sóc cô như gia đình.” Yoon-ah gật, giọng xúc động: “Leonor, cảm ơn cô. Tôi sẽ cố gắng hồi phục nhanh.”
Tại bệnh viện La Paz, tòa nhà hiện đại với mặt kính lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, đội y tế đón cả ba ở cổng chính. Bác sĩ Ana, ~40 tuổi, mặc blouse trắng, cầm hồ sơ, bước tới: “Cô Yoon-ah, tôi đã nhận thông tin từ bệnh viện Tripler. Chúng tôi sẽ chăm sóc cô chu đáo.” Cô dẫn cả nhóm lên tầng 5, phòng VIP, cửa sổ lớn nhìn ra công viên Retiro, nơi cây cối đung đưa trong gió, lá xanh ánh vàng. Phòng bệnh rộng, giường trắng tinh, máy móc hiện đại, một bó hoa hồng đỏ đặt trên bàn. Yoon-ah được đẩy vào, nằm xuống giường, thở nhẹ: “Bác sĩ Ana, cảm ơn cô. Nam, Leonor, tôi ổn rồi.”
Bác sĩ Ana kiểm tra huyết áp, nhiệt độ: “Cô Yoon-ah, cô mất nước nhẹ, nhưng tim mạch ổn. Chúng tôi sẽ truyền dịch, bổ sung dinh dưỡng, và để cô nghỉ ngơi vài ngày.” Yoon-ah gật, mỉm cười: “Bác sĩ Ana, tôi tin tưởng cô. Nam, Leonor, cảm ơn hai người đã đưa tôi đến đây.” Nam đứng cạnh giường, vỗ nhẹ vai cô: “Yoon-ah, cô nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ thăm cô mỗi ngày.” Leonor ngồi xuống, vuốt tay Yoon-ah: “Yoon-ah, cô như chị tôi. Hãy khỏe lên, chúng ta còn nhiều kế hoạch với AstroViet.”
Bác sĩ Ana ra hiệu cho y tá đặt ống truyền dịch, màn hình máy đo nhịp tim phát tiếng bíp đều đặn. Nam và Leonor đứng ngoài phòng, nhìn qua cửa kính, thấy Yoon-ah nhắm mắt, hơi thở ổn định. Nam ôm vai Leonor: “Anh yêu, cảm ơn em đã chăm sóc Yoon-ah như thế. Cô ấy là bạn anh, và em làm mọi thứ quá tuyệt vời.” Leonor tựa vào anh, giọng dịu: “Anh, em hiểu tầm quan trọng của Yoon-ah với anh, với AstroViet. Em chỉ muốn mọi người an toàn.” Họ đi bộ qua hành lang bệnh viện, ánh sáng dịu từ đèn trần chiếu lên sàn đá cẩm thạch, mùi thuốc khử trùng hòa lẫn với hương hoa tươi từ quầy lễ tân. Nam dừng lại ở một góc hành lang, gần cửa sổ lớn nhìn ra công viên Retiro, ánh hoàng hôn đỏ rực phủ lên cây cối, tạo nên một khung cảnh ấm áp, lãng mạn.
Nam dẫn Leonor đến một góc yên tĩnh ở hành lang bệnh viện La Paz, nơi một băng ghế bọc da đặt cạnh cửa sổ lớn, nhìn ra công viên Retiro. Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu qua kính, phủ lên mái tóc nâu của Leonor một lớp ánh sáng vàng cam, làm cô trông như một bức tranh. Cô ngồi xuống, váy trắng xõa nhẹ, tay đan vào nhau, giọng nhỏ nhưng nghiêm túc: “Anh yêu, em cần hỏi anh một chuyện. Khi anh và Yoon-ah lênh đênh trên biển ba ngày, có điều gì xảy ra giữa hai người không? Em biết anh và cô ấy thân thiết, cùng trải qua sinh tử, và em không muốn nghi ngờ, nhưng em là vợ anh, em cần biết sự thật.”
Nam ngồi xuống cạnh cô, nắm cả hai tay cô, cảm nhận những ngón tay mảnh mai run nhẹ. Anh nói, giọng chậm rãi, chân thành: “Anh yêu, anh và Yoon-ah chỉ hỗ trợ nhau để sống sót qua những ngày đó. Cô ấy là bạn, là đại diện AstroViet, không hơn. Những giờ phút nguy hiểm ấy, anh chỉ nghĩ đến em, đến Isabella, đến việc trở về với gia đình mình.” Anh vuốt tóc cô, ngón tay lướt qua từng sợi tóc mềm mại, như muốn xoa dịu nỗi lo trong lòng cô: “Em là trái tim của anh, là lý do anh chiến đấu để sống sót. Không có gì, không có ai thay đổi được điều đó.”
Leonor thở dài, tựa đầu vào vai anh, giọng nhỏ hơn, như đang giãi bày: “Anh, em tin anh, nhưng em lo lắm. Anh và Yoon-ah ở bên nhau ba ngày, chỉ hai người, giữa đại dương mênh mông. Em sợ, dù chỉ một chút, rằng trái tim anh có thể dao động.” Cô ngừng lại, ngón tay siết chặt tay anh: “Em là vợ anh, em muốn chắc chắn rằng anh vẫn hoàn toàn là của em.” Nam nhìn cô, khuôn mặt thanh tú của cô ánh lên dưới hoàng hôn, môi hồng khẽ mím, và anh cảm nhận được tình yêu sâu sắc xen lẫn nỗi bất an.
Anh nâng cằm cô, giọng chắc chắn, trầm ấm: “Anh yêu, em không bao giờ mất anh. Anh là chồng em, là cha của Isabella, là người đàn ông chỉ thuộc về em. Yoon-ah là bạn, là đồng nghiệp, nhưng em là cả thế giới của anh.” Anh kéo cô sát hơn, cơ thể cô ép vào ngực anh, hơi ấm lan tỏa, mùi nước hoa hoa hồng dịu nhẹ làm anh chìm vào cảm giác thân thuộc. Anh cúi xuống, môi chạm môi cô, nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng, như một lời hứa, rồi sâu dần, lưỡi quấn lấy nhau, say đắm, như thể cả hai muốn hòa quyện vào nhau để xóa tan mọi nghi ngờ.
Họ hôn nhau, tay Nam ôm chặt eo cô, cảm nhận đường cong mềm mại qua lớp váy trắng. Leonor vòng tay qua cổ anh, móng tay khẽ bấu vào vai, hơi thở hòa quyện, nụ hôn kéo dài, quên đi hành lang bệnh viện, quên đi những lo lắng về AstroViet và lời cảnh báo của Ivanka. Ánh hoàng hôn Madrid chiếu qua cửa sổ, phủ lên họ một lớp ánh sáng đỏ rực, như ngọn lửa tình yêu bùng cháy. Leonor thì thầm, môi vẫn chạm môi anh: “Anh, em yêu anh. Đừng để em phải lo nữa, được không? Em muốn gia đình mình mãi trọn vẹn.”
Nam hôn lên trán cô, giọng trầm, đầy yêu thương: “Anh yêu, anh hứa. Chúng ta sẽ vượt qua mọi thứ, cùng nhau, như chúng ta luôn làm.” Anh siết chặt tay cô, cảm nhận nhịp tim cô qua đầu ngón tay. Họ đứng ôm nhau, ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn đường lấp lánh ngoài công viên Retiro. Nam nghĩ đến lời Ivanka về âm mưu ly khai California, nhưng giấu kín, chỉ muốn bảo vệ Leonor, Isabella, và AstroViet. Anh thì thầm: “Anh yêu, về nhà thôi. Isabella đang chờ chúng ta.” Leonor mỉm cười, gật đầu: “Anh, em cũng nhớ con. Chúng ta về nhà, cùng nhau.”