Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 177: Khủng hoảng truyền thông
Sáng 10 tháng 6, tại cung điện hoàng gia Tây Ban Nha ở Madrid, Nam ngồi tại bàn làm việc bằng gỗ óc chó, ánh nắng sớm len qua rèm lụa trắng, chiếu lên laptop đang mở. Không khí yên tĩnh của căn phòng bị phá vỡ bởi những tiêu đề gay gắt trên màn hình, như những nhát dao đâm vào tâm huyết của anh. CNN giật tít lớn: “Tai nạn AstroPod: AstroViet có đang đánh cược mạng sống khách hàng?” BBC phát sóng phỏng vấn kỹ sư hàng không vũ trụ David Reed, ~60 tuổi, từ Đại học MIT: “Kén cứu hộ của AstroPod cứu được CEO Nam và ngôi sao Yoon-ah, nhưng thiết kế tàu có lỗ hổng nghiêm trọng.” Nikkei Asia phân tích: “Tham vọng không gian của AstroViet lung lay sau vụ cháy AstroPod, đe dọa sân bay vũ trụ Phú Quốc và khách sạn vũ trụ.” Reuters thì thẳng thừng: “AstroViet mất 7 tỷ USD vốn hóa trong 48 giờ, cổ phiếu giảm từ 190 USD xuống 171 USD!” Le Monde của Pháp thêm vào: “AstroViet, giấc mơ không gian của Việt Nam, có nguy cơ sụp đổ vì thiếu minh bạch.”
Trên X, cơn bão mạng xã hội càng dữ dội. Một người dùng có 50,000 người theo dõi viết: “AstroPod suýt giết CEO Nam và Im Yoon-ah! Ai dám lên tàu nữa?” Một tài khoản khác, tự xưng là kỹ sư hàng không, đăng: “Kén cứu hộ AstroPod chỉ là giải pháp tạm bợ. AstroViet cần giải thích rõ ràng!” Một bài đăng khác lan truyền nhanh: “Cổ phiếu AstroViet giảm 10%, nhà đầu tư bán tháo. Tạm biệt giấc mơ vũ trụ!” Nam mở ứng dụng chứng khoán, xác nhận cổ phiếu AstroViet giảm đúng 10%, vốn hóa bốc hơi 7 tỷ USD. Anh xoa trán, lòng nặng trĩu, nghĩ đến lời Ivanka về âm mưu ly khai California. “Liệu có thế lực nào đứng sau làn sóng này?” anh tự hỏi, tay siết chặt bút bi, mực rỉ ra đầu ngón tay.
Nam đứng dậy, bước ra ban công, nhìn xuống đường phố Madrid tấp nập. Gió mang theo mùi hoa oải hương từ công viên Retiro, nhưng không xoa dịu được tâm trạng anh. Anh nghĩ đến Leonor và Isabella, nghĩ đến sân bay vũ trụ Phú Quốc, nơi hàng ngàn nhân viên đang chờ anh dẫn dắt. “AstroViet là giấc mơ của mình, không thể sụp đổ,” anh thì thầm, tay nắm lan can. Điện thoại rung, Trần Ngọc Anh, giám đốc truyền thông AstroViet xuất hiện trên video call, mặc áo sơ mi trắng, tóc đen buộc cao, khuôn mặt mệt mỏi, quầng thâm hiện rõ. Cô nói, giọng run rẩy: “Anh Nam, tôi xin lỗi vì gọi sớm. Tôi không thể tiếp tục làm giám đốc truyền thông. Khủng hoảng lần này quá lớn. Báo chí quốc tế tấn công không ngừng, X lan truyền tin tiêu cực không kiểm soát nổi. Tôi đã gửi email từ chức sáng nay.”
Nam ngồi xuống ghế, giữ giọng bình tĩnh: “Ngọc Anh, tôi hiểu áp lực cô đang chịu. Cô đã làm xuất sắc trong ba năm qua, đưa AstroViet lên NYSE, xây dựng thương hiệu toàn cầu, quay quảng cáo với Yoon-ah. Cô chắc chắn muốn từ chức chứ?” Ngọc Anh gật, giọng buồn: “Anh Nam, tôi kiệt sức. Cổ đông gọi mỗi giờ, yêu cầu họp báo. CNN, BBC, thậm chí báo Hàn Quốc, chất vấn về an toàn AstroPod, về anh và Yoon-ah trên kén cứu hộ. Tôi không đủ sức đối phó.” Nam gật nhẹ, tay đặt trên bàn: “Ngọc Anh, tôi chấp nhận quyết định của cô. Nhưng tôi mong cô ở lại đến cuối tháng 6, hỗ trợ chuyển giao công việc. AstroViet cần cô trong giai đoạn này.”
Ngọc Anh thở phào, gật đầu: “Cảm ơn anh Nam đã thông cảm. Tôi sẽ hoàn thành trách nhiệm đến ngày 30 tháng 6, hỗ trợ tìm người thay thế. Anh đã chọn được ai chưa?” Nam mỉm cười nhẹ: “Ngọc Anh, tôi đang nghĩ đến một người. Tôi sẽ bay đến Milan chiều nay để gặp cô ấy.” Ngọc Anh gật: “Tôi tin anh sẽ tìm người phù hợp. Chúc anh may mắn, anh Nam.” Cuộc gọi kết thúc, Nam mở laptop, kiểm tra hồ sơ Beatrice Borromeo: bài viết trên Vogue Italia về du hành vũ trụ, phỏng vấn thủ tướng Ý trên Corriere della Sera, bài phân tích về công nghệ xanh trên The Guardian. Anh thì thầm: “Beatrice, cô là người AstroViet cần để vượt qua cơn bão này.”
Nam bước vào phòng khách, thấy Leonor đang chơi với Isabella trên thảm lông. Isabella cầm khối gỗ, cười: “Bố, xây nhà cho Bella!” Nam cúi xuống, hôn má con: “Bố sẽ xây cả vũ trụ cho con, Isabella.” Anh quay sang Leonor, giọng trầm: “Leonor, AstroViet đang khủng hoảng nặng. Cổ phiếu giảm, báo chí chỉ trích, giám đốc truyền thông từ chức. Tôi phải bay đến Milan, tìm người thay thế.” Leonor đứng dậy, nắm tay anh: “Nam, tôi biết anh sẽ vượt qua. Tôi và Isabella chờ anh về. Anh cẩn thận nhé.” Anh hôn trán cô: “Leonor, cảm ơn em. Tôi sẽ về sớm.” Nam gọi trợ lý Minh, ~30 tuổi: “Minh, chuẩn bị máy bay riêng, Gulfstream G650, đến Milan lúc 2 giờ chiều. Tôi cần gặp Beatrice Borromeo.” Minh đáp: “Dạ, anh Nam, phi hành đoàn đã sẵn sàng.”
Chiều 10 tháng 6, máy bay Gulfstream G650 cất cánh từ sân bay Barajas, Madrid, lướt qua dãy núi Pyrenees, nơi mây trắng bồng bềnh như bông gòn. Sau hai giờ, máy bay đáp xuống sân bay Malpensa, Milan, trong ánh hoàng hôn vàng cam dịu dàng. Nhiệt độ 22 độ C, gió mang hương thông từ hồ Como, hòa quyện với mùi cà phê espresso từ các quán ven đường và hương bánh biscotti thoảng trong không khí. Nam, mặc sơ mi xanh navy, quần tây xám, giày da nâu bóng, bước xuống máy bay, vali nhỏ trên tay, cảm nhận không khí mát lành của Milan. Tài xế của nhà Borromeo, ông Carlo, đón anh bằng xe Mercedes S-Class đen bóng. Carlo cười, giọng trầm ấm: “Thưa ông Nam, cô Beatrice và gia đình đang chờ ở biệt thự Lago Maggiore. Tôi đưa ông đến đó ngay.” Nam gật, ngồi vào ghế sau, cửa sổ hé mở để gió lùa vào: “Cảm ơn ông Carlo. Tôi rất mong được gặp gia đình cô ấy.”
Xe chạy qua những con đường uốn lượn, hai bên là rừng thông xanh mướt, hồ Lago Maggiore lấp lánh ánh hoàng hôn, những chiếc thuyền buồm nhỏ trôi lững lờ. Biệt thự Borromeo hiện ra, mái ngói đỏ rực rỡ, tường trắng phủ dây leo thường xuân, vườn hoa hồng, oải hương, và hoa dành dành nở rộ, tỏa hương ngọt ngào. Beatrice Borromeo mặc váy lụa vàng nhạt, tóc vàng buộc thấp, bước ra cổng, nụ cười rạng rỡ: “Nam, thật vui khi anh đến Milan. Gia đình tôi đã chuẩn bị một bữa tối đặc biệt để chào đón anh. Anh vào đi.” Nam bắt tay cô, giọng ấm áp: “Beatrice, cảm ơn cô và gia đình đã tiếp đón nồng hậu. Tôi đến đây không chỉ để ăn tối, mà còn vì một việc rất quan trọng với AstroViet.”
Beatrice dẫn Nam vào sân biệt thự, nơi bàn ăn dài phủ khăn lụa trắng, đèn lồng treo trên những cây sồi cổ thụ phát sáng vàng dịu, tạo không khí ấm cúng như một buổi tối mùa hè Ý. Pierre Casiraghi, chồng Beatrice, bước đến bắt tay Nam: “Nam, nghe về tai nạn AstroPod, tôi rất lo lắng. Anh và cô Yoon-ah không sao chứ?” Nam nắm tay Pierre, giọng chân thành: “Pierre, chúng tôi may mắn thoát nạn nhờ kén cứu hộ. Cảm ơn anh đã quan tâm.” Hai con trai của Beatrice, Stefano và Francesco chạy đến, hào hứng: “Chú Nam, AstroPod quá ngầu! Cháu xem quảng cáo của cô Yoon-ah trên X, đẹp mê ly!” Nam cười, xoa đầu Francesco: “Stefano, Francesco, cảm ơn hai cháu. AstroViet sẽ sớm lấy lại phong độ, tôi hứa.”
Bữa tối bắt đầu, người hầu mang lên món risotto nấm truffle, hương thơm nồng nàn lan tỏa, cá hồi nướng sốt chanh dây vàng óng ánh, salad rocket với phô mai Parmesan giòn tan, và bánh tiramisu mềm mịn, phủ lớp cacao mịn màng. Rượu vang Barolo đỏ thẫm được rót vào ly pha lê, ánh sáng từ đèn lồng phản chiếu lung linh trên mặt rượu. Beatrice nâng ly, giọng dịu dàng: “Nam, tôi chúc anh và AstroViet vượt qua khó khăn. Công ty của anh là giấc mơ lớn, truyền cảm hứng cho cả thế giới.” Nam chạm ly, giọng chân thành: “Beatrice, cảm ơn cô. AstroViet đang gặp thử thách, nhưng tôi tin chúng ta sẽ vượt qua.”
Pierre nhấp rượu, hỏi: “Nam, báo chí quốc tế đang rất khắc nghiệt. CNN, BBC, Le Monde, Nikkei, tất cả đều nói về AstroPod. Anh có kế hoạch gì để lấy lại niềm tin công chúng?” Nam đặt ly xuống, giọng trầm: “Pierre, công chúng nghi ngờ AstroPod, cổ phiếu giảm 10%, cổ đông và khách hàng hoang mang. Giám đốc truyền thông của tôi vừa từ chức vì áp lực. Tôi cần một người mới, mạnh mẽ, để dẫn dắt AstroViet.” Stefano xen vào, giọng hào hứng: “Chú Nam, mẹ cháu là nhà báo giỏi nhất! Mẹ viết bài cho Vogue, phỏng vấn cả thủ tướng Ý!” Beatrice cười, xoa đầu con: “Stefano, để mẹ nói chuyện với chú Nam sau. Ăn cá hồi đi con, nguội mất ngon.”
Bữa tối kéo dài, tiếng cười vang lên trong không khí ấm áp. Nam kể về sân bay vũ trụ Phú Quốc, những ngày đầu xây dựng công ty và giấc mơ đưa nhân loại lên sao Hỏa. Pierre chia sẻ đam mê đua thuyền ở Monaco, kể về lần thắng giải năm 2035. Stefano hào hứng kể về kỳ nghỉ ở Sardinia, nơi cậu lướt sóng với bạn bè. Francesco khoe mô hình robot tự chế, mơ làm kỹ sư hàng không vũ trụ. Nam lắng nghe, cảm nhận sự thân mật như gia đình, tạm quên áp lực từ AstroViet. Nhưng anh biết, thời gian để đàm phán với Beatrice đang đến gần.
Sau bữa tối, Nam và Beatrice đi dạo trong vườn biệt thự, ánh trăng bạc chiếu lên lối đi lát đá, hoa oải hương, hoa hồng, và hoa dành dành tỏa hương dịu ngọt, hòa quyện với gió hồ mát lành. Tiếng sóng từ Lago Maggiore vỗ nhẹ, như một bản nhạc nền êm dịu. Nam bước chậm, giọng nghiêm túc: “Beatrice, AstroViet đang đối mặt với khủng hoảng lớn nhất từ trước đến nay. Công chúng mất niềm tin sau tai nạn AstroPod, cổ phiếu giảm 10%, cổ đông yêu cầu giải trình, khách hàng hủy vé. Giám đốc truyền thông của tôi, Trần Ngọc Anh, đã từ chức sáng nay vì không chịu nổi áp lực.” Beatrice dừng lại, vuốt cánh hoa oải hương, giọng trầm: “Nam, tôi hiểu. Tai nạn của anh và Yoon-ah gây sốc toàn cầu. Báo chí và X không ngừng chỉ trích. Nhưng anh cần gì ở tôi?”
Nam đứng bên khóm hoa hồng đỏ, hít sâu: “Beatrice, tôi muốn mời cô làm giám đốc truyền thông mới của AstroViet. Cô có kinh nghiệm viết bài cho Vogue Italia, phỏng vấn lãnh đạo quốc tế trên Corriere della Sera, phân tích công nghệ xanh trên The Guardian. Cô hiểu cách định hình dư luận, thuyết phục công chúng. AstroViet cần tài năng của cô để lấy lại uy tín, chứng minh AstroPod an toàn.” Beatrice bước chậm, ngắm ánh trăng trên hồ: “Nam, tôi rất vinh dự, nhưng tôi là nhà báo, không phải chuyên gia công nghệ vũ trụ. Và tôi sống ở Milan, với Pierre và các con. Tôi không thể chuyển đến Phú Quốc, không thể rời gia đình.”
Nam gật, giọng chân thành: “Beatrice, tôi hiểu hoàn cảnh của cô. AstroViet có hệ thống vệ tinh 6G, cho phép cô làm việc từ xa, họp với đội ngũ Phú Quốc qua video chất lượng cao. Tôi đề nghị lương khởi điểm 2.5 triệu USD mỗi năm, cộng 0.15% cổ phần AstroViet, giá trị khoảng 100 triệu USD hiện tại, dù cổ phiếu đang giảm.” Beatrice dừng lại, tay chạm cành hoa dành dành: “Nam, anh hào phóng thật. Nhưng làm việc từ xa có thực sự hiệu quả với một công ty công nghệ lớn như AstroViet? Vai trò này sẽ đòi hỏi tôi bao nhiêu thời gian, và tôi cần làm gì cụ thể?”
Nam bước đến, chỉ lên bầu trời đầy sao: “Beatrice, hệ thống 6G của chúng tôi đảm bảo cô điều phối chiến lược truyền thông từ Milan, làm việc với đội marketing, kỹ sư, và báo chí quốc tế. Cô sẽ xây dựng chiến dịch toàn cầu, trả lời CNN, BBC, thuyết phục cổ đông như BlackRock, và lấy lại niềm tin khách hàng. Tôi đề nghị cô dành 20–25 giờ mỗi tuần, chủ yếu cho chiến lược và họp trực tuyến. AstroViet sẽ cung cấp mọi công cụ, từ phần mềm quản lý đến đội ngũ hỗ trợ.” Beatrice mỉm cười, giọng nhẹ: “Nam, anh rất thuyết phục. Nhưng tôi cần gặp đội ngũ AstroViet, hiểu văn hóa công ty, và thấy sân bay vũ trụ Phú Quốc trước khi bắt đầu.”
Nam nắm tay cô, giọng ấm: “Beatrice, đó là điều tôi mong muốn. Tôi mời cô đến Phú Quốc tuần tới, gặp đội ngũ kỹ sư, marketing, và tham quan sân bay vũ trụ. AstroViet sẽ tài trợ toàn bộ chuyến đi: máy bay riêng Gulfstream G650, khách sạn năm sao tại Phú Quốc, và mọi chi phí. Cô sẽ ký hợp đồng chính thức tại đó, bắt đầu vai trò mới.” Beatrice gật, tay chạm khóm hoa hồng: “Nam, tôi đồng ý. Tôi sẽ đến Phú Quốc, gặp đội ngũ của anh, và bắt đầu công việc. AstroViet là giấc mơ lớn, tôi muốn góp phần xây dựng nó. Nhưng tôi cần anh cam kết hỗ trợ tôi hòa nhập với đội ngũ từ xa.”
Nam cười, giọng chắc chắn: “Beatrice, tôi cam kết. AstroViet sẽ cung cấp mọi nguồn lực để cô thành công. Cô sẽ dẫn dắt chúng tôi vượt qua khủng hoảng này.” Họ quay lại biệt thự, Pierre và các con đang ăn tiramisu. Pierre hỏi: “Beatrice, anh Nam thuyết phục được em chưa?” Beatrice tựa vào chồng, cười: “Pierre, em sẽ là giám đốc truyền thông AstroViet, làm việc từ Milan. Tuần tới, em đi Phú Quốc ký hợp đồng.” Stefano vỗ tay: “Mẹ ngầu quá! Mẹ sẽ làm AstroPod nổi tiếng lại!” Francesco thêm: “Chú Nam, mẹ cháu sẽ cứu công ty chú!” Nam bắt tay Pierre: “Pierre, cảm ơn gia đình anh đã tiếp đón. Beatrice sẽ giúp AstroViet vượt qua sóng gió.”