Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 178: Giám đốc truyền thông
Sáng 15 tháng 6 năm 2037, hội trường trung tâm sân bay vũ trụ Phú Quốc rực rỡ ánh sáng, tường kính trong suốt phản chiếu ánh nắng nhiệt đới, lấp lánh như mặt biển ngoài khơi. Qua cửa kính, mô hình AstroPod tỷ lệ 1:10 đứng sừng sững trên đường băng, vỏ titan sáng bóng, biểu tượng cho tham vọng không gian của AstroViet. Logo AstroViet, một đường cong xanh lam vươn lên như tên lửa, phát sáng trên màn hình LED khổng lồ, dòng chữ “Tăng tốc đến vũ trụ” chạy chậm, tạo không khí trang trọng. Hơn 250 ghế bọc nhung đỏ chật kín, nhà báo từ CNN, BBC, NHK, Al Jazeera, VTV, Thanh Niên, và Tuổi Trẻ chen chúc, máy quay trực tiếp, đèn flash nháy liên tục.
Nam bước lên bục, vest xanh navy may đo ôm sát cơ thể, sơ mi trắng tinh, cà vạt lụa xanh thẫm, tóc chải gọn, toát lên vẻ tự tin của CEO AstroViet. Anh cầm micro, giọng trầm vang khắp hội trường, mỗi từ được nhấn nhá cẩn thận: “Kính thưa quý vị, AstroViet đã đối mặt thử thách lớn với sự cố AstroPod. Chúng tôi không né tránh, mà coi đây là cơ hội để hoàn thiện. Hôm nay, tôi tự hào giới thiệu bà Beatrice Borromeo, giám đốc truyền thông mới của AstroViet, người sẽ dẫn dắt chúng tôi lấy lại niềm tin của công chúng, cổ đông, và đối tác toàn cầu.” Tiếng vỗ tay rộ lên, máy quay chĩa về Beatrice trong váy lụa xanh lam thanh lịch, cổ V tinh tế, tóc vàng buộc cao, nụ cười tự tin đầy sức hút. Cô bước lên, giọng rõ ràng, mang chất Ý sang trọng: “Thưa quý vị, tôi vinh dự gia nhập AstroViet. Với kinh nghiệm báo chí quốc tế, tôi cam kết xây dựng hình ảnh AstroViet minh bạch, mạnh mẽ, và đáng tin cậy. Chúng tôi sẽ chứng minh AstroViet là tương lai của du hành vũ trụ.”
Một nhà báo CNN giơ tay: “Bà Borromeo, sau tai nạn AstroPod, công chúng nghi ngờ độ an toàn. AstroViet có kế hoạch cụ thể nào để thuyết phục họ?” Beatrice đáp, giọng điềm tĩnh, mỗi từ được chọn kỹ: “Chúng tôi sẽ công khai toàn bộ báo cáo kỹ thuật về AstroPod, mời các chuyên gia độc lập từ NASA, ESA, và JAXA kiểm tra thiết kế và quy trình. AstroViet sẽ ra mắt chiến dịch truyền thông toàn cầu, nhấn mạnh công nghệ tiên tiến và cam kết an toàn tuyệt đối.” Một phóng viên NHK, cô Aiko hỏi: “Anh Nam, cổ phiếu AstroViet giảm mạnh, từ 190 USD xuống 171 USD. Anh có lo lắng về tài chính không?” Nam mỉm cười, giọng chắc chắn: “Thưa cô, AstroViet đầu tư 1 tỷ USD để nâng cấp AstroPod, cải tiến hệ thống dẫn đường và chống va chạm. Chúng tôi không chỉ là công ty, mà là giấc mơ đưa nhân loại chạm đến các vì sao.”
Một phóng viên BBC tiếp lời: “Anh Nam, tai nạn AstroPod ảnh hưởng thế nào đến các dự án khác, như khách sạn vũ trụ và trạm ASEAN?” Nam trả lời, giọng đầy tự tin: “Khách sạn vũ trụ và trạm ASEAN vẫn hoạt động đúng tiến độ, với ngân sách 10 tỷ USD cho trạm ASEAN và 50 tỷ USD cho tàu vận tải liên hành tinh. Tai nạn là bài học, nhưng AstroViet sẽ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.”
Hội trường vỗ tay, máy quay ghi lại khoảnh khắc Nam và Beatrice bắt tay, nụ cười tự tin hòa quyện. Họp báo kéo dài hai giờ rưỡi, câu hỏi dồn dập, từ an toàn AstroPod, tài chính, đến tầm nhìn tương lai. X posts bùng nổ: “Beatrice Borromeo dẫn dắt AstroViet vượt khủng hoảng!” Một tài khoản viết: “Nam tự tin, AstroViet sẽ hồi phục mạnh mẽ!” Cổ phiếu tăng nhẹ lên 175 USD, tín hiệu tích cực.
Sau họp báo, Nam và Beatrice bước vào phòng chờ VIP, tường kính nhìn ra biển Phú Quốc, sóng vỗ lấp lánh dưới nắng. Anh bắt tay cô, giọng ấm: “Beatrice, cô thật xuất sắc. Công chúng bắt đầu tin chúng ta, cổ phiếu tăng rồi.” Cô cười, đặt tay lên vai anh: “Nam, cảm ơn anh đã tin tôi. Đây mới là khởi đầu, chúng ta sẽ làm được nhiều hơn.” Anh gật, giọng thân thiện: “Beatrice, tối nay tôi mời cô đến nhà tôi ăn tối, chúc mừng hợp tác. Cô mang rượu vang Ý như hứa nhé?” Cô cười lớn: “Nam, tôi mang chai Barolo Riserva tốt nhất từ Piedmont. Đừng làm tôi thất vọng với món ăn Việt Nam!” Họ rời hội trường, không khí Phú Quốc ngập nắng và hy vọng.
Tối 15 tháng 6, biệt thự Nam ở Phú Quốc, cách sân bay vũ trụ 2 km, sáng rực ánh đèn vàng từ chùm pha lê treo trần phòng ăn, phản chiếu lấp lánh trên sàn gỗ mun bóng loáng. Bàn gỗ óc chó dài 3,5 mét, phủ khăn lụa trắng thêu hoa văn tinh xảo, được trang trí bằng bình hoa sứ trắng điểm hoa sứ vàng nhạt, tỏa hương ngọt ngào. Cửa kính trượt mở ra ban công rộng, gió biển mang mùi muối mặn, hòa quyện với hương hoa sứ và ngọc lan từ khu vườn ngập nắng ban ngày. Ngoài ban công, biển Phú Quốc lấp lánh dưới ánh trăng, sóng vỗ nhè nhẹ, tạo không khí yên bình và lãng mạn. Nam mặc sơ mi trắng, tay áo xắn lên khuỷu, để lộ cánh tay rắn chắc, quần tây xám ôm sát, giày da nâu bóng, tóc hơi rối do gió biển, toát lên vẻ thoải mái nhưng vẫn lịch lãm.
Beatrice bước vào, váy lụa trắng cổ khoét sâu, ôm sát cơ thể, tôn lên đường cong mềm mại của ngực và hông, tóc vàng xõa tự nhiên, lấp lánh như vàng ròng dưới ánh đèn pha lê. Cô cầm chai Barolo Riserva 2020 từ Piedmont, chai thủy tinh tối màu khắc hoa văn tinh tế, đặt lên bàn, nụ cười rạng rỡ: “Nam, đây là rượu vang từ quê tôi, Piedmont, được ủ 7 năm, hương nho đậm đà. Chúc mừng chúng ta hợp tác, và vì AstroViet bay cao đến các vì sao!” Anh rót rượu vào ly thủy tinh, ánh đèn phản chiếu đỏ thẫm, tạo những vòng sóng lấp lánh, anh nâng ly, giọng ấm áp: “Beatrice, vì cô, vì giấc mơ không gian, và vì đêm nay đặc biệt của chúng ta. Cảm ơn cô đã đến Phú Quốc.”
Bữa tối được chuẩn bị công phu, thể hiện tinh hoa ẩm thực Việt Nam và Phú Quốc. Món đầu tiên là phở bò, nước dùng trong veo, ninh 12 giờ từ xương bò, thơm nức mùi thảo mộc, gừng nướng, hồi, quế, và thảo quả, thịt bò Wagyu nhập từ Nhật, thái mỏng như lụa, tan ngay trên lưỡi, ăn kèm rau thơm tươi, giá đỗ giòn, chanh, ớt tươi, và nước mắm Phú Quốc nguyên chất. Tiếp theo là tôm hùm Phú Quốc nướng bơ tỏi, mỗi con nặng nửa cân, thịt trắng ngọt, vỏ đỏ rực, bơ tỏi sủi bọt vàng óng, mùi thơm quyến rũ, ăn kèm bánh mì nướng giòn, phết bơ tôm hùm chảy ra từ lò. Salad măng tây với dầu ô liu Ý, chanh tươi, hạt điều rang, và lá húng quế, mang vị thanh mát, cân bằng vị béo của tôm hùm. Món tráng miệng là bánh mousse dừa Phú Quốc, mềm mịn như mây, phủ dừa nạo tươi, điểm thêm vài giọt nước cốt dừa, tan chảy trên lưỡi, ngọt dịu.
Nam nâng ly, ánh trăng chiếu qua ly rượu, giọng chân thành: “Beatrice, hôm nay cô làm tôi ấn tượng. Cách cô trả lời báo chí, sự tự tin của cô, AstroViet may mắn có cô dẫn dắt truyền thông.” Cô nhấp rượu, hương nho đậm lan tỏa, má ửng hồng, giọng mềm mại: “Nam, tôi ngưỡng mộ tầm nhìn của anh. AstroViet không chỉ là công ty, mà là giấc mơ lớn lao, đưa nhân loại ra ngoài Trái Đất. Tôi tự hào được góp phần vào giấc mơ đó.” Họ thưởng thức phở, Nam kể: “Beatrice, Phú Quốc là nơi tôi đặt tâm huyết xây sân bay vũ trụ. Mỗi sáng, tôi đứng ở ban công này, nghe sóng biển, ngửi mùi hoa sứ, nghĩ về những con tàu AstroPod bay đến sao Hỏa.” Cô cười, đặt đũa xuống, giọng dịu: “Nam, Phú Quốc đẹp như tranh, biển xanh, gió mát, hoa sứ thơm ngát. Tôi hiểu vì sao anh chọn nơi này cho AstroViet. Nó truyền cảm hứng, như chính anh.”
Gió biển thổi qua, rèm lụa trắng bay nhẹ, mang theo hơi mát từ đại dương, ánh trăng bạc chiếu lên bàn ăn, làm ly rượu lấp lánh. Beatrice nhấp thêm rượu, giọng hào hứng, tay vẽ không khí như phác thảo ý tưởng: “Nam, tôi có ý tưởng truyền thông. Chúng ta làm chiến dịch ‘AstroPod: An toàn tuyệt đối’, quay video anh và cô Yoon-ah kể về ba ngày lênh đênh trên Thái Bình Dương. Kén cứu hộ, với vỏ thép chịu lực 10 tấn, phao nổi, tín hiệu SOS vệ tinh, đã cứu sống hai người, là bằng chứng AstroViet đặt an toàn lên hàng đầu.” Nam gật, chăm chú, đặt ly rượu xuống, giọng phấn khích: “Beatrice, ý tưởng này quá xuất sắc. Kén cứu hộ là niềm tự hào của chúng tôi, được thiết kế để bảo vệ mạng sống trong mọi tình huống khắc nghiệt.”
Cô tiếp, giọng sôi nổi, tóc vàng rung nhẹ khi cô nhấn mạnh: “Chúng ta đăng video trên X, YouTube, CNN, BBC, NHK, mời chuyên gia NASA và ESA xác nhận độ an toàn của kén cứu hộ. Tôi sẽ phỏng vấn anh và Yoon-ah, kể chi tiết: 8 lít nước sạch, 15 gói thực phẩm khô năng lượng cao, chăn cách nhiệt, hệ thống oxy dự phòng 72 giờ. Công chúng sẽ thấy AstroViet không chỉ tiên tiến, mà còn nhân văn, đặt mạng sống lên trên hết.” Nam rót thêm rượu, ly chạm nhau kêu leng keng, giọng anh đầy cảm hứng: “Beatrice, cô đúng là thiên tài truyền thông. Ý tưởng này sẽ thay đổi cách công chúng nhìn AstroPod. Khi nào chúng ta bắt đầu chiến dịch?” Cô cười, tóc vàng lấp lánh dưới đèn pha lê, giọng tự tin: “Nam, tuần sau, tôi sẽ liên lạc với Yoon-ah ở Madrid, phối hợp với đội truyền thông Phú Quốc. Chúng ta sẽ đảo ngược dư luận, cổ phiếu sẽ tăng trở lại, tôi tin chắc.”
Họ ăn tôm hùm, thịt trắng ngọt hòa quyện bơ tỏi, mùi thơm quyến rũ lan tỏa, bánh mì giòn thấm bơ tôm hùm tan trong miệng. Rượu Barolo làm cả hai ngà say, má Beatrice ửng hồng, váy lụa trượt nhẹ, để lộ vai trắng mịn và xương quai xanh thanh thoát. Cô tựa lưng vào ghế, giọng mơ màng: “Nam, tôi chưa bao giờ làm việc cho dự án nào lớn như AstroViet. Anh truyền cảm hứng cho tôi, từ cách anh nói ở họp báo, đến cách anh tin vào giấc mơ không gian.” Anh nắm tay cô, ngón tay lướt nhẹ trên da cô, cảm nhận hơi ấm: “Beatrice, cô là người tôi cần. AstroViet sẽ bay cao vì có cô bên cạnh.” Cô nghiêng người, tay chạm vai anh, giọng dịu: “Nam, anh làm tôi cảm thấy mình quan trọng. Cảm ơn anh vì đêm nay, vì Phú Quốc, và vì AstroViet.” Gió biển thổi mạnh qua ban công, ánh trăng bạc chiếu lên bàn ăn, không khí ấm áp, đầy cảm xúc, như thể cả thế giới thu lại chỉ còn hai người, ly rượu, và tiếng sóng biển.
Chai Barolo Riserva đã cạn, chỉ còn vài giọt đỏ thẫm đọng lại trong ly, ánh trăng bạc chiếu qua cửa kính, phủ lên phòng ăn một lớp ánh sáng dịu dàng, gió biển Phú Quốc mang hơi mặn và hương hoa sứ, làm rèm lụa trắng bay nhẹ trong không khí mát lành. Nam đứng dậy, bước chậm đến Beatrice, hơi thở nồng mùi rượu vang, cơ thể anh toát lên sức hút nam tính, sơ mi trắng mở hai nút trên, để lộ ngực săn chắc, tóc rối nhẹ do gió biển. Anh nâng cằm cô, ngón tay lướt chậm trên làn da mềm mại, giọng trầm, khàn khàn, đầy dục vọng: “Beatrice, cô đẹp như ánh trăng ngoài kia, quyến rũ đến mức tôi không thể cưỡng lại.” Anh cúi xuống, môi chạm môi cô, nụ hôn nhẹ như gió biển, môi mút chậm rãi, lưỡi lướt qua nhau, hòa quyện hương rượu Barolo đỏ thẫm và mùi hoa nhài nồng nàn từ nước hoa của Beatrice. Cô đáp lại, tay ôm cổ anh, ngón tay luồn vào tóc, móng tay cào nhẹ da đầu, cô thì thầm, giọng run run vì cảm xúc: “Nam, tôi không cưỡng nổi anh. Hôn tôi sâu hơn đi, tôi muốn cảm nhận hết anh.”
Họ hôn mãnh liệt, môi quấn chặt, lưỡi xoáy lấy nhau, hơi thở nóng bỏng hòa quyện, Nam kéo cô đứng dậy, ép cơ thể cô vào ngực mình, tay vuốt dọc lưng, ngón tay tìm khóa váy lụa trắng, kéo chậm, tiếng khóa kéo vang nhẹ trong không gian tĩnh lặng. Vải lụa trượt xuống sàn gỗ mun, để lộ cơ thể trắng mịn, ngực tròn đầy, núm vú hồng căng mọng, lồn hồng ướt át dưới lớp quần lót lụa mỏng, ánh trăng chiếu lên làn da cô, lấp lánh như ngọc trai. Beatrice thở gấp, tay cởi sơ mi Nam, từng nút áo bật ra, để lộ ngực săn chắc, cơ bụng nổi rõ từng múi, cô vuốt ngực anh, ngón tay lướt chậm, cảm nhận từng thớ cơ rắn chắc. Cô kéo quần tây anh xuống, dương vật 20 cm cương cứng bật ra, đầu đỏ rực, mạch máu nổi rõ, cô quỳ xuống, môi chạm dương vật, lưỡi xoáy quanh đầu, mút chậm, vị mặn lan trên đầu lưỡi, cô thì thầm: “Nam, anh mạnh mẽ quá, tôi muốn nếm hết anh.” Nam rên khẽ, tay vuốt tóc vàng của cô, giọng khàn: “Beatrice, cô làm tôi điên mất. Cô quá quyến rũ, tôi không chịu nổi.”
Beatrice nắm tay Nam, dẫn anh vào phòng ngủ, giường lụa trắng trải rộng, gối lông ngỗng mềm mại, ánh trăng chiếu qua cửa sổ lớn, rèm lụa bay nhẹ trong gió biển, tạo không khí lãng mạn và nhục dục. Cô nằm ngửa, mái tóc vàng xõa trên gối như dòng suối vàng, cơ thể cong nhẹ, ngực phập phồng, núm vú cương cứng dưới ánh trăng. Nam đè lên, hôn cổ cô, môi lướt chậm xuống xương quai xanh, mùi hoa nhài nồng nàn từ nước hoa của cô làm anh say mê. Anh hôn ngực, mút núm vú, lưỡi xoáy quanh, cắn nhẹ, cô cong người, rên khe khẽ: “Nam, anh làm tôi nóng quá, đừng dừng lại, tôi cần anh.” Tay anh vuốt bụng cô, ngón tay lướt xuống lồn, chạm lớp lông mềm mại, ngón tay móc nhẹ điểm G, nước lồn chảy ướt, cô rên lớn, cơ thể run nhẹ: “Nam, tôi muốn anh trong tôi ngay bây giờ, xin anh.”
Nam quỳ giữa hai chân cô, dương vật cương cứng chạm môi lồn, anh đẩy chậm, đầu dương vật tách môi lồn, lồn cô siết chặt, nóng ran, anh thì thầm: “Beatrice, cô chặt quá, tôi không chịu nổi, cô làm tôi tan chảy.” Cô bấu vai anh, móng tay cào nhẹ, giọng run vì khoái cảm: “Nam, sâu hơn, tôi muốn cảm nhận hết anh, đừng dừng.” Anh đẩy sâu, dương vật lấp đầy lồn, nhịp chậm, ra vào đều, cảm nhận lồn co bóp từng nhịp, mỗi chuyển động như sóng biển vỗ vào cơ thể cô. Beatrice rên lớn, cơ thể rung lên, nước lồn chảy ướt drap lụa, cô la: “Nam, tôi ra rồi, tiếp đi, tôi muốn nhiều hơn!” Nam tăng nhịp, đâm mạnh, xuất tinh, tinh trùng nóng tràn vào lồn cô, cả hai thở gấp, mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở hòa quyện.
Họ đổi tư thế, Beatrice ngồi lên, lồn ướt át siết dương vật, cô xoay hông, ngực rung nhẹ, tóc vàng bay trong ánh trăng, cô rên: “Nam, anh làm tôi điên mất, tôi muốn thêm, tôi muốn anh mãi.” Anh ôm eo cô, tay vuốt ngực, ngón tay kích thích núm vú, đẩy hông lên, dương vật đâm sâu, lồn cô co bóp mạnh, cô đạt cực khoái lần hai, nước lồn phun, la lớn: “Nam, tôi ra nữa rồi, anh quá tuyệt, tôi không chịu nổi!” Nam xuất tinh lần nữa, tinh trùng hòa lẫn nước lồn, cơ thể cả hai ướt át, nóng bỏng, mồ hôi chảy dọc lưng cô. Họ đổi sang tư thế úp thìa, Nam ôm cô từ phía sau, dương vật đâm vào lồn, tay vuốt ngực, kích thích núm vú, cô rên khẽ: “Nam, anh làm tôi tan chảy, tôi muốn anh ở trong tôi mãi.” Anh đẩy chậm, tận hưởng từng nhịp, lồn cô siết chặt, cô đạt cực khoái lần ba, cơ thể run rẩy, nước lồn chảy ướt đùi, Nam xuất tinh, tinh trùng tràn đầy lồn cô, hơi thở cả hai hòa quyện.
Họ nằm xuống, Nam ôm Beatrice, dương vật vẫn ngâm trong lồn cô, cảm giác ấm nóng, ướt át bao bọc lấy anh, lồn cô co bóp nhẹ nhàng, như một cái ôm dịu dàng, làm anh cảm nhận sự kết nối sâu sắc, như thể cả hai hòa quyện thành một. Mỗi nhịp co bóp của lồn cô khiến anh rùng mình, một khoái cảm tinh tế kéo dài, không mãnh liệt như khi xuất tinh, nhưng sâu lắng, như sóng biển vỗ nhè nhẹ, mang lại cảm giác bình yên và chiếm hữu. Anh vuốt tóc vàng của cô, cảm nhận mái tóc mềm mại trượt qua ngón tay, giọng trầm, đầy cảm xúc: “Beatrice, đêm nay thật đặc biệt. Cô là ngọn lửa của tôi, cháy bỏng và không thể cưỡng lại. Cảm giác này, khi tôi ở trong cô, thật khó tả, như thể tôi thuộc về cô.” Cô tựa ngực anh, hơi thở ngái ngủ, giọng dịu: “Nam, tôi hạnh phúc khi ở bên anh. Cảm giác anh trong tôi làm tôi thấy trọn vẹn. AstroViet sẽ thành công, tôi tin điều đó, và tôi tin vào chúng ta.” Họ chìm vào giấc ngủ, cơ thể quấn lấy nhau, dương vật Nam vẫn ngâm trong lồn Beatrice, lồn cô vẫn co bóp nhẹ, như muốn giữ anh mãi. Nam cảm nhận hơi ấm của cô, sự ướt át và mềm mại bao bọc dương vật, một cảm giác vừa nhục dục vừa thân mật, như thể cả hai đang hòa quyện trong một thế giới riêng, nơi chỉ có tiếng sóng biển và ánh trăng.