Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 179: Góc khuất
Sáng 20 tháng 6, sân bay vũ trụ Phú Quốc rực rỡ dưới ánh nắng nhiệt đới 32 độ C, biển xanh biếc trải dài, sóng vỗ nhẹ vào bãi cát trắng mịn, lấp lánh như ngọc trai dưới ánh mặt trời. Một kén cứu hộ AstroPod được dựng trên nền cát, tái hiện chính xác khoang thép mà Nam và Yoon-ah đã sống sót ba ngày trên Thái Bình Dương. Kén sáng bóng dưới ánh đèn LED, màn hình hiển thị tín hiệu SOS nhấp nháy, gợi lại khoảnh khắc sinh tử giữa đại dương mênh mông. Beatrice Borromeo trong váy lụa xanh lam thanh lịch, tóc vàng buộc cao gọn gàng, đứng cạnh đạo diễn, chỉ đạo đoàn phim với giọng chắc chắn, đầy uy tín: “Nam, Yoon-ah, Min-jung, chúng ta cần cảm xúc chân thật. Công chúng phải thấy AstroPod không chỉ là công nghệ, mà là biểu tượng của hy vọng và an toàn tuyệt đối.” Nam gật đầu, giọng trầm ấm: “Beatrice, tôi hiểu ý cô. Chúng tôi sẽ mang câu chuyện sống sót đến khán giả một cách chân thực nhất.” Im Yoon-ah trong váy trắng ôm sát cơ thể, đường cong mềm mại, tóc xõa dài óng ả, nụ cười dịu dàng: “Nam, tôi sẵn sàng. Cảm ơn anh luôn quan tâm tôi, như lúc chúng ta ở trên biển.” Lee Min-jung trong áo lụa đỏ nổi bật, tóc buộc cao, giọng nhẹ nhàng nhưng chuyên nghiệp: “Beatrice, tôi sẽ nhập vai hết mình để hỗ trợ chiến dịch này.”
Đoàn phim bắt đầu, ba máy quay 8K ghi hình từ các góc, ánh sáng đèn LED chiếu sáng kén cứu hộ, tạo hiệu ứng chân thực như đang lênh đênh giữa đại dương. Một máy quay zoom cận cảnh tay Nam và Yoon-ah, một máy quay khác bắt góc nghiêng, ghi lại sự gần gũi của họ, và máy thứ ba lấy toàn cảnh kén trên bãi cát, với biển xanh và hàng dừa làm nền. Nam và Yoon-ah bước vào kén, ngồi sát nhau trên ghế thép lạnh, tay đan chặt, ngón tay anh lướt nhẹ qua mu bàn tay cô, cảm nhận da thịt mềm mại, ấm áp. Nam nắm tay cô chặt hơn, giọng trầm ấm, đầy cảm xúc: “Yoon-ah, khi chúng ta lênh đênh trên Thái Bình Dương, kén cứu hộ này là pháo đài bảo vệ chúng ta. Tôi không bao giờ quên cô đã mạnh mẽ thế nào, luôn bình tĩnh dù sóng lớn và gió gào thét.” Yoon-ah tựa đầu vào vai anh, mái tóc thơm mùi hoa nhài, giọng mềm mại, như kể lại ký ức sống động: “Nam, anh là nguồn sức mạnh của tôi. AstroPod đã cứu mạng chúng ta, và tôi muốn thế giới biết câu chuyện này, biết rằng chúng ta đã sống sót nhờ nó.” Anh vuốt tóc cô, tay lướt chậm qua vai, xuống eo, cử chỉ thân mật khiến đạo diễn gật đầu hài lòng: “Tốt lắm, giữ cảm xúc đó! Hai người tự nhiên như thật.”
Beatrice thì thầm với trợ lý, nụ cười hài lòng: “Sự gần gũi của Nam và Yoon-ah là điểm nhấn hoàn hảo. Video này sẽ chinh phục khán giả và lấy lại niềm tin cho AstroViet.” Cảnh quay tiếp tục, Nam ôm vai Yoon-ah, tay anh chạm nhẹ eo cô, kéo cô gần hơn, cả hai tái hiện khoảnh khắc chia sẻ nước uống trong kén, khi họ chỉ có một chai nước nhỏ trong ba ngày. Yoon-ah cầm chai nước đạo cụ, đưa lên môi anh, giọng dịu: “Nam, anh làm tôi thấy an toàn, như lúc chúng ta chỉ có nhau trên biển, chia sẻ từng giọt nước.” Anh đáp, tay vuốt tóc cô, ngón tay lướt qua những lọn tóc mềm mại: “Yoon-ah, cô luôn làm tôi muốn bảo vệ, dù ở đâu, dù trong hoàn cảnh nào.” Anh đặt tay lên đùi cô, qua lớp váy trắng, cảm nhận sự mềm mại, khiến cô khẽ rùng mình, nụ cười nhẹ nhàng. Đạo diễn ra hiệu: “Giữ nguyên! Cử chỉ đó rất tự nhiên, rất xúc động!”
Nam và Yoon-ah tiếp tục cảnh quay, anh kéo cô sát hơn, tay lướt qua lưng cô, cảm nhận đường cong cơ thể qua váy lụa. Cô tựa ngực vào anh, thì thầm: “Nam, anh làm tôi nhớ những khoảnh khắc trong kén, khi tôi chỉ có anh.” Anh mỉm cười, tay siết nhẹ eo cô: “Yoon-ah, cô làm tôi muốn sống lại những khoảnh khắc đó.” Beatrice vỗ tay: “Cắt! Cảnh này hoàn hảo. Nam, Yoon-ah, hai người tuyệt vời!”
Lee Min-jung, đóng vai nhân viên cứu hộ, đứng ngoài kén, mặc đồng phục AstroViet màu xanh navy, diễn cảnh kiểm tra tín hiệu SOS trên thiết bị giả lập. Cô cau mày, tay siết chặt thiết bị, khi thấy Nam ôm Yoon-ah, tay anh lướt qua lưng cô, cả hai cười trong kén, giọng nói tràn ngập sự tin cậy. Lee Min-jung thì thầm với chính mình: “Nam, anh và Yoon-ah… quá gần gũi.” Cô bước vào góc lều nghỉ, ánh nắng xuyên qua vải lều, chiếu lên mái tóc đen buộc cao. Nam và Lee Min-jung hoàn thành cảnh quay sớm, nghỉ trong lều tạm dựng gần bãi cát, gió biển mang mùi muối thổi qua. Yoon-ah tiếp tục quay cảnh độc thoại, kể về ba ngày sống sót, giọng đầy cảm xúc, thu hút cả đoàn phim.
Lee Min-jung nắm tay Nam, ngón tay siết chặt cổ tay anh, kéo anh ra sân sau lều, nơi hàng dừa cao vút che khuất ánh nắng, bóng lá đung đưa trên cát trắng, tạo những mảng sáng tối nhấp nháy. Tiếng sóng biển rì rào hòa quyện với tiếng chim hải âu, tạo không gian riêng tư, tách biệt khỏi đoàn phim ồn ào. Cô đứng đối diện anh, tư thế thẳng, vai hơi run, giọng nghiêm nhưng vẫn giữ sự lịch sự: “Nam, tôi thấy anh và Yoon-ah thân mật quá trong kén. Anh nắm tay cô ấy, vuốt tóc cô ấy, ôm eo cô ấy, như người yêu. Anh với Yoon-ah có chuyện gì sao? Tôi cần anh trả lời rõ ràng, vì tôi không muốn hiểu lầm.” Nam cười nhẹ, bước gần cô, khoảng cách chỉ còn vài cm, giọng trầm, thân thiện: “Min-jung, cô lo cho Yoon-ah à? Chúng tôi chỉ diễn theo kịch bản, tái hiện những ngày trên biển để khán giả cảm nhận được sự chân thật. Cô nghĩ nhiều quá rồi, tôi không có ý gì ngoài công việc.” Cô khoanh tay, ngón tay siết chặt cánh tay mình, giọng cứng hơn nhưng vẫn tôn trọng: “Nam, Yoon-ah là bạn thân của tôi. Tôi không muốn anh làm gì tổn thương cô ấy. Tôi biết anh, Nam, anh luôn thu hút phụ nữ, và tôi không muốn Yoon-ah bị cuốn vào trò chơi của anh.”
Nam tiến sát hơn, đẩy Lee Min-jung dựa vào bức tường vải lều, tay giữ vai cô, ngón tay siết nhẹ, cảm nhận sự căng thẳng qua cơ bắp cô. Giọng anh trầm, đầy uy lực nhưng vẫn thân thiện: “Min-jung, cô ghen vì tôi thân với Yoon-ah, đúng không? Cô sợ tôi thích cô ấy hơn cô, phải không? Hãy thành thật với tôi, Min-jung, tôi muốn nghe sự thật từ cô.” Cô chống tay lên ngực anh, cố đẩy ra, nhưng lực yếu, ngón tay run nhẹ, giọng cô run rẩy: “Nam, tôi không ghen. Tôi chỉ muốn bảo vệ Yoon-ah, bạn thân của tôi. Anh đừng hiểu lầm ý tôi, tôi chỉ lo cho cô ấy, không muốn cô ấy bị tổn thương.” Anh cúi xuống, môi gần tai cô, hơi thở ấm phả vào da cô, khiến cô rùng mình, cơ thể cô căng lên: “Min-jung, cô nhớ đoạn clip chúng ta làm tình ở khách sạn vũ trụ không? Tôi vẫn giữ nó, lưu trong ổ cứng riêng, mã hóa an toàn. Cô muốn tôi giữ bí mật, hay để nó lộ ra ngoài, để cả thế giới thấy cô đã quyến rũ tôi thế nào, đã rên dưới tôi ra sao?”
Cô run mạnh hơn, hơi thở gấp, mạch đập nhanh dưới cổ, giọng nhỏ dần: “Nam, anh không dám công khai đâu. Anh biết hậu quả sẽ thế nào, không chỉ với tôi mà với cả anh và AstroViet. Nhưng… tôi sẽ không nói gì thêm, chỉ cần anh không làm tổn thương Yoon-ah. Tôi cầu xin anh, Nam.” Nam mỉm cười, tay vuốt cổ cô, ngón tay lướt chậm qua da, cảm nhận độ mềm mại và mạch đập dồn dập: “Min-jung, cô thông minh lắm. Tôi không làm tổn thương Yoon-ah, nhưng cô phải tin tôi, như cách cô từng tin tôi khi chúng ta quấn lấy nhau trong khách sạn vũ trụ.” Anh hôn lên cổ cô, môi lướt chậm qua da, mùi nước hoa cam bergamot thoảng nhẹ, khiến cô ngả người, cơ thể căng lên, hơi thở rối loạn.
Nam cởi từng cúc áo lụa đỏ, chậm rãi, ngón tay lướt qua từng cúc, để lộ ngực tròn căng, áo lót đen ôm sát, núm vú cương cứng hiện rõ dưới lớp lụa mỏng. Anh cúi xuống, hít ngực cô, mũi chạm da, môi lướt qua đường cong ngực, cảm nhận hơi ấm và mùi da thịt ngọt ngào: “Min-jung, cô vẫn quyến rũ như lần đầu chúng ta ở khách sạn vũ trụ, khi cô rên dưới tôi, cơ thể cô run lên vì tôi.” Cô thở gấp, tay nắm vai anh, móng tay bấm sâu vào da anh, giọng run: “Nam, dừng lại… ai đó sẽ thấy chúng ta. Đây không phải nơi, không phải lúc. Anh biết điều đó mà, Nam.” Anh hôn lên xương quai xanh, tay vuốt eo cô, kéo cô sát hơn, cảm nhận đường cong cơ thể cô: “Min-jung, chỉ một chút thôi. Cô làm tôi không cưỡng được, như trước đây, khi cô để tôi chạm vào cô, để tôi hôn cô.”
Anh cởi thêm cúc áo, để lộ bụng phẳng, da trắng mịn, tay anh lướt qua, cảm nhận hơi ấm và độ mềm mại, khiến cô rên khẽ, cơ thể run nhẹ. Anh kéo áo lót xuống, để lộ núm vú cương cứng, môi anh lướt qua, cắn nhẹ, khiến cô cong người, rên lớn hơn, tay siết chặt vai anh. Nam vuốt đùi cô, tay lần lên, chạm vào mép váy, cảm nhận da thịt mềm mại, khiến cô run mạnh hơn. Anh thì thầm, giọng trầm: “Min-jung, cô làm tôi nhớ những đêm chúng ta ở khách sạn vũ trụ, khi cô để tôi khám phá từng phần cơ thể cô.” Cô thở dốc, tay bám vào anh, giọng yếu: “Nam, anh đừng làm thế… tôi không chịu nổi. Chúng ta không nên ở đây.” Anh hôn lên ngực cô lần nữa, môi lướt qua da, cắn nhẹ núm vú, khiến cô rên dài, cơ thể cong lên, móng tay bấm sâu vào vai anh.
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên trên cát, Yoon-ah gọi to từ phía lều: “Nam, anh ở đâu? Tôi xong cảnh quay rồi!” Nam buông Min-jung, cô vội kéo áo, cúc áo cài lệch, mặt đỏ bừng, hơi thở gấp, quay đi nhanh, giọng thì thầm: “Nam, anh cẩn thận đấy. Đừng để Yoon-ah biết chuyện này, tôi cầu xin anh, đừng để cô ấy tổn thương.” Yoon-ah bước ra, váy trắng bay nhẹ trong gió biển, nụ cười hồn nhiên, mái tóc rối nhẹ sau buổi quay: “Nam, tôi mệt chút, nhưng vui vì cảnh quay tốt. Anh thế nào?” Nam nắm tay cô, giọng dịu dàng: “Yoon-ah, cô làm tuyệt lắm. Cô mệt không? Để tôi chăm sóc cô một chút.” Anh dẫn cô vào góc khuất, cách vài mét nơi vừa đối chất với Min-jung, hàng dừa che bóng mát, tiếng sóng biển vang vọng.
Nam đẩy Yoon-ah dựa vào bức tường vải lều, tay ôm eo cô, ngón tay lướt chậm qua đường cong hông, cảm nhận da thịt mềm mại qua lớp váy trắng mỏng manh. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hơi muối và tiếng sóng rì rào, làm váy cô lay động, ôm sát đường cong cơ thể, tôn lên vòng eo thon và cặp đùi mịn màng. Anh cúi xuống, môi chạm môi cô, nụ hôn chậm rãi, lưỡi quấn lấy nhau, sâu và ướt, hương hoa nhài từ tóc cô lan tỏa, hòa quyện với mùi muối biển từ gió Phú Quốc. Yoon-ah ôm cổ anh, cơ thể ép sát, ngực cô chạm ngực anh, hơi thở gấp gáp, núm vú cương cứng hiện rõ qua lớp váy lụa trắng. Anh vuốt đùi cô, tay lần lên, kéo váy trắng lên cao, để lộ lồn hồng ướt át dưới quần lót lụa trắng mỏng, ánh nắng xuyên qua hàng dừa chiếu lên da cô, tạo những mảng sáng tối lấp lánh trên đùi cô. Nam cởi quần lót cô, lụa trắng tuột xuống mắt cá chân, lồn cô lộ ra, lông lồn mịn màng, ướt đẫm, tỏa mùi thơm ngọt ngào, kích thích giác quan anh.
Nam cởi quần tây, dương vật 20 cm cương cứng, đầu khấc đỏ rực chạm vào lồn cô, cảm nhận độ ẩm và hơi ấm. Anh đẩy nhẹ, dương vật trượt vào lồn, từng cm, chậm rãi, lồn cô siết chặt, nước lồn chảy ra, ướt đẫm đùi cô và thấm xuống cát dưới chân. Yoon-ah cong người, móng tay bấm sâu vào vai anh, cơ thể cô run nhẹ khi dương vật anh lấp đầy cô. Anh giữ eo cô, ngón tay siết nhẹ, đẩy hông, dương vật ra vào nhịp nhàng, mỗi nhịp sâu và chậm, cảm nhận lồn cô co bóp, nước lồn chảy xuống đùi, tạo thành những giọt nhỏ lấp lánh trên cát. Anh hôn cổ cô, môi lướt qua xương quai xanh, hít mùi da thịt ngọt ngào, mồ hôi lấm tấm trên da cô, hương hoa nhài hòa quyện với mùi dục vọng. Yoon-ah thở gấp, ngực phập phồng, áo lót trắng lộ ra khi váy tuột xuống, núm vú hồng cương cứng hiện rõ dưới lớp lụa mỏng.
Nam kéo váy cô lên cao hơn, tay vuốt ngực, ngón tay bóp nhẹ núm vú qua áo lót, khiến cô rên lớn, cơ thể run lên từng đợt. Anh đổi nhịp, đẩy chậm nhưng sâu, dương vật chạm tận cùng lồn cô, cảm nhận từng co bóp, lồn cô ướt át, nước lồn chảy thành dòng, thấm vào váy và cát. Anh hôn ngực cô, môi lướt qua áo lót, cắn nhẹ núm vú qua lụa, khiến cô cong người, rên dài, móng tay cào nhẹ lưng anh. Anh tiếp tục, tay vuốt mông cô, ngón tay lướt qua khe mông, cảm nhận độ mềm mại, khiến cô run mạnh hơn. Nam đổi tư thế, nâng một chân cô lên, đặt lên hông anh, dương vật vào sâu hơn, chạm điểm nhạy cảm, khiến cô rên lớn, cơ thể cong lên, nước lồn chảy xuống đùi anh, ướt đẫm cát.
Yoon-ah đạt cực khoái đầu tiên, cơ thể run rẩy, nước lồn tràn ra, cô rên khẽ: “Nam, tôi ra rồi…” Anh không dừng, tiếp tục đẩy hông, dương vật cọ sát điểm G, mỗi nhịp chậm rãi, sâu sắc, khiến lồn cô co bóp mạnh hơn, nước lồn chảy không ngừng, thấm vào váy và cát. Anh hôn môi cô, lưỡi quấn lấy nhau, cảm nhận hơi thở gấp gáp của cô. Nam đổi nhịp lần nữa, đẩy chậm, mỗi lần dương vật vào sâu, lồn cô siết chặt, nước lồn chảy thành dòng, ướt đẫm cả hai. Anh vuốt đùi cô, cảm nhận da thịt mềm mại, tay lướt lên hông, kéo cô sát hơn, khiến cô rên dài, cơ thể run lên. Yoon-ah đạt cực khoái thứ hai, cơ thể cong lên, nước lồn chảy xuống chân anh, cô thì thầm: “Nam, anh làm tôi điên mất…” Nam xuất tinh, tinh trùng nóng tràn vào lồn cô, hòa quyện với nước lồn, chảy xuống đùi, thấm vào cát. Anh ôm cô, thở dốc, thì thầm: “Yoon-ah, cô làm tôi mất kiểm soát.” Cô tựa ngực anh, giọng yếu: “Nam, tôi cũng thế. Anh làm tôi tan chảy.”
Từ xa, sau hàng dừa, Lee Min-jung đứng lặng, chứng kiến Nam quan hệ với Yoon-ah. Lòng cô dấy lên bất mãn, thì thầm: “Nam, anh dám làm thế với Yoon-ah, bạn thân của tôi…” Nhưng cơ thể cô phản bội, lồn nứng, hơi thở gấp gáp, ngực phập phồng dưới áo lụa đỏ. Cô luồn tay vào váy, ngón tay chạm lồn ướt át, lông lồn mịn màng ướt đẫm. Cô kích thích điểm G, ngón giữa ra vào chậm, nước lồn chảy xuống đùi, thấm vào váy đỏ. Cô cong người, rên khẽ, cơ thể run nhẹ khi ngón tay cọ sát âm vật. Cô tiếp tục, ngón tay thứ hai vào lồn, ra vào sâu, cảm nhận lồn co bóp, nước lồn chảy thành dòng, thấm xuống cát. Cô đạt cực khoái đầu tiên, mồ hôi lấm tấm trên trán, váy đỏ nhăn nhúm, cơ thể run mạnh. Cô thêm ngón thứ ba, kích thích sâu hơn, lồn ướt át siết chặt, nước lồn chảy không ngừng, cô đạt cực khoái thứ hai, dựa vào cây dừa để đứng vững, thì thầm: “Nam, anh quá đáng… nhưng tôi muốn anh.” Cô chỉnh váy, tay run, quay đi, lòng lẫn lộn giữa giận dữ và dục vọng cháy bỏng.
Nam và Yoon-ah chỉnh quần áo, váy cô nhăn nhẹ, tóc rối, cả hai cười, tay đan nhau. Họ trở lại đoàn phim, Beatrice vỗ tay, giọng phấn khích: “Nam, Yoon-ah, cảnh quay này tuyệt vời! AstroViet sẽ lấy lại niềm tin công chúng.” Nam ôm vai Yoon-ah, cười: “Beatrice, cảm ơn cô. Yoon-ah làm xuất sắc.”