Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 30: Phu nhân tổng thống Ecuador
Một ngày sau khi hoàn tất khảo sát thực địa tại Guayaquil, Nam và đội ngũ AstroViet trở lại Quito để báo cáo kết quả với chính phủ Ecuador.
Cuộc họp diễn ra tại Carondelet Palace, dinh tổng thống Ecuador, trong một phòng họp trang nghiêm với những bức tường trắng và tranh sơn dầu thuộc địa. Nam, cùng Linh (giám đốc kỹ thuật) và Minh (giám đốc tài chính), trình bày kết quả khảo sát với sự rõ ràng và khéo léo. “Thưa Tổng thống Noboa,” Nam bắt đầu, giọng điềm tĩnh, “khu đất tại Guayaquil có tiềm năng nhờ vị trí gần xích đạo, lý tưởng để giảm chi phí phóng. Tuy nhiên, hệ thống điện không ổn định, cơ sở hạ tầng giao thông hạn chế, và chi phí logistics từ Việt Nam quá cao. AstroViet cần một địa điểm đáp ứng các yêu cầu kỹ thuật nghiêm ngặt để đảm bảo an toàn cho Astro-1 và AstroPod.”
Linh bổ sung dữ liệu chi tiết: “Lưới điện tại Guayaquil bị gián đoạn trung bình ba lần mỗi ngày trong mùa mưa, và các con đường hiện tại rộng chưa đến 6 mét, không đủ cho thiết bị nặng hàng trăm tấn.” Minh kết thúc: “Chi phí nâng cấp cảng biển và xây dựng nhà máy điện riêng ước tính vượt 45 triệu USD, chiếm gần 25% ngân sách dự án.”
Tổng thống Daniel Noboa lắng nghe chăm chú, ánh mắt sắc bén, lên tiếng: “Tôi hiểu những lo ngại của anh, Nam,” Noboa đáp, giọng trầm. “Ecuador sẵn sàng đầu tư để cải thiện cơ sở hạ tầng. Chúng tôi muốn AstroViet xem Guayaquil là lựa chọn hàng đầu.” Nam mỉm cười, giữ thái độ trung lập: “Chúng tôi đánh giá cao sự hỗ trợ của ngài. AstroViet sẽ xem xét mọi khả năng, nhưng cần thêm dữ liệu về kế hoạch nâng cấp hạ tầng của Ecuador.” Noboa gật đầu, cảm nhận được sự cẩn trọng nhưng cũng là cơ hội đàm phán mà Nam để ngỏ.
Buổi tối, một bữa tiệc chiêu đãi được tổ chức tại phòng tiếp tân của Carondelet Palace, với đèn chùm vàng rực rỡ và những bức tranh tường thuộc địa tạo nên không gian sang trọng. Các quan chức Ecuador, nhà đầu tư, và đội ngũ AstroViet nâng ly champagne, trò chuyện trong tiếng nhạc violin nhẹ nhàng. Lavinia Valbonesi, trong chiếc váy lụa đỏ ôm sát khoét lưng sâu, thu hút mọi ánh nhìn với làn da rám nắng và đường cong hoàn hảo. Nam, trong bộ vest đen, cố tránh ánh mắt của cô, nhưng không thể không nhận ra sức hút của cô, đúng như Ivanka từng mô tả.
Giữa tiệc, Tổng thống Noboa kéo Nam ra một góc, giọng thân mật nhưng kiên quyết: “Nam, tôi muốn tiếp tục đàm phán. Ecuador cần dự án này để khẳng định vị thế, và tôi tin chúng ta có thể giải quyết các vấn đề hạ tầng.”
Nam, ban đầu lưỡng lự, nghĩ về những rủi ro và chi phí lớn. Anh đáp: “Tôi đồng ý tiếp tục đàm phán, thưa Tổng thống, nhưng với điều kiện AstroViet cần một người đại diện từ phía Ecuador hiểu rõ dự án và có khả năng đưa ra quyết định nhanh. Tôi đề xuất phu nhân Lavinia Valbonesi làm người đàm phán chính.”
Noboa sững sờ, ánh mắt thoáng qua sự bất an. Trong tâm trí ông, Lavinia là một biểu tượng của đất nước, thông minh và quyến rũ, nhưng không phải chuyên gia kỹ thuật. Ông lo ngại rằng yêu cầu của Nam có thể ẩn chứa động cơ cá nhân, đặc biệt khi nhớ lại ánh mắt của Nam khi gặp Lavinia. Ông cũng nghĩ đến phản ứng của Lavinia, biết rằng cô sẽ không thoải mái với vai trò này. Tuy nhiên, lợi ích quốc gia và cơ hội hợp tác với AstroViet quá lớn để từ chối. Noboa hít sâu, gật đầu: “Tôi sẽ thảo luận với Lavinia. Nếu cô ấy đồng ý, cô ấy sẽ đại diện chúng tôi.”
Sau tiệc, Noboa gặp riêng Lavinia trong phòng ngủ vợ chồng tại Carondelet Palace, một không gian ấm cúng với giường lụa trắng, đèn chùm pha lê nhỏ, và cửa sổ nhìn ra khu vườn nội khu. Ông nắm tay cô, ngồi xuống cạnh cô trên ghế bọc nhung, giọng dịu dàng nhưng kiên định: “Lavinia, Nam đề xuất em làm người đàm phán chính cho Ecuador. Anh biết em không phải chuyên gia kỹ thuật, nhưng em thông minh, có sức ảnh hưởng, và hiểu tầm quan trọng của dự án này.”
Lavinia cau mày, giọng lo lắng, tay cô siết chặt tay chồng: “Daniel, em không đủ khả năng để đàm phán với một CEO như Nam. Anh ấy là chuyên gia, còn em chỉ biết sơ về dự án. Hơn nữa, em không thoải mái với việc ở chung phòng chỉ với anh ấy. Một người đàn ông và một người phụ nữ trong không gian kín… điều đó không phù hợp, và em không muốn bất kỳ hiểu lầm nào.” Noboa nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt chân thành: “Anh hiểu lo lắng của em, em yêu. Anh cũng không muốn em cảm thấy khó xử. Nhưng đây là cơ hội lớn cho Ecuador, và em là người anh tin tưởng nhất để đại diện chúng ta. Em có sự nhạy bén và sức hút để khiến Nam tôn trọng. Anh sẽ đảm bảo mọi thứ diễn ra chuyên nghiệp, và em có thể yêu cầu đội ngũ hỗ trợ nếu cần. Nếu Nam có bất kỳ hành vi không đúng mực, anh sẽ can thiệp ngay.”
Lavinia im lặng, lòng đầy mâu thuẫn. Cô không muốn từ chối chồng, nhưng trực giác mách bảo rằng Nam có thể không chỉ quan tâm đến công việc. Cuối cùng, vì tình yêu với Noboa và trách nhiệm với đất nước, cô gật đầu, giọng nhỏ: “Được rồi, em sẽ làm. Nhưng em muốn cuộc đàm phán diễn ra trong không gian công khai, không phải phòng kín.” Noboa mỉm cười, hôn lên trán cô: “Cảm ơn em, Lavinia. Anh sẽ cố sắp xếp, nhưng Nam có thể yêu cầu một buổi riêng để thảo luận chi tiết. Em đủ mạnh mẽ để xử lý, anh tin em.”
Ngày hôm sau, Nam và Lavinia Valbonesi gặp nhau trong một phòng họp nhỏ tại Carondelet Palace, bất chấp yêu cầu ban đầu của Lavinia về không gian công khai. Phòng họp nghiêm trang với bàn gỗ dài, ghế bọc da, và cửa sổ nhìn ra sân trong lát đá. Chỉ có hai người, không có thư ký hay trợ lý, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy ám muội. Lavinia, trong bộ vest màu xám nhạt ôm sát, toát lên vẻ chuyên nghiệp nhưng không giấu được nét quyến rũ. Cô ngồi đối diện Nam, ánh mắt sắc sảo, giọng lạnh lùng: “Nam, tôi được giao nhiệm vụ đàm phán với anh, dù tôi không phải chuyên gia kỹ thuật. Hãy nói rõ yêu cầu của AstroViet, và tôi hy vọng chúng ta giữ mọi thứ đúng mực.”
Nam, trong bộ vest xanh navy, bắt đầu với sự tự tin: “Thưa phu nhân, AstroViet cần Ecuador cam kết nâng cấp lưới điện tại Guayaquil để đảm bảo nguồn điện liên tục với công suất tối thiểu 10 MW, độ ổn định 99,9%. Chúng tôi cũng cần đường cao tốc rộng ít nhất 12 mét từ cảng biển đến khu đất, với khả năng chịu tải 200 tấn, và một cầu cảng mới để xử lý thiết bị nặng, hoàn thành trong 18 tháng. Tổng chi phí ước tính 50 triệu USD, và AstroViet muốn Ecuador tài trợ 70%.” Lavinia ghi chú, cố giữ bình tĩnh: “Ecuador sẵn sàng đầu tư, nhưng 70% là quá cao. Chúng tôi đề xuất chia đều 50-50, với điều kiện AstroViet ký hợp đồng độc quyền phóng vệ tinh cho các dự án khoa học của Ecuador trong 5 năm, đảm bảo ít nhất 3 vụ phóng mỗi năm.”
Nam mỉm cười, nhận ra cơ hội để lấn lướt: “Hợp đồng độc quyền sẽ hạn chế AstroViet, đặc biệt khi chúng tôi đã có các đối tác như Jordan và Indonesia, với tổng cộng 8 vụ phóng cam kết trong 3 năm tới, trị giá 200 triệu USD. Thay vào đó, tôi đề xuất Ecuador tài trợ 80% chi phí hạ tầng, đổi lại AstroViet sẽ ưu tiên Ecuador cho ba vụ phóng miễn phí trong năm đầu, trị giá 15 triệu USD.” Lavinia cau mày, nhận ra đề xuất này đẩy Ecuador vào thế bất lợi: “80% là không khả thi. Ngân sách của chúng tôi chỉ cho phép tối đa 60%, và chúng tôi cần AstroViet cam kết lâu dài, bao gồm chuyển giao công nghệ AI định vị quỹ đạo cho các kỹ sư Ecuador, để xây dựng năng lực nội địa.”
Nam nghiêng người, ánh mắt khóa chặt vào cô: “Chuyển giao công nghệ là không thể, phu nhân. AI định vị quỹ đạo là tài sản độc quyền của AstroViet, được phát triển với Blue Origin, trị giá hàng tỷ USD. Ecuador có lợi thế vị trí gần xích đạo, nhưng Nigeria và Kenya đang đề xuất tài trợ 65% và có cơ sở hạ tầng giao thông tốt hơn, với các con đường rộng 15 mét và cảng biển đã được nâng cấp. Nigeria còn có lưới điện công nghiệp đạt chuẩn 99,8% ổn định. Nếu Ecuador không đáp ứng, chúng tôi sẽ chuyển hướng.”
Lavinia cảm nhận được áp lực, tay cô siết chặt bút. Cô cố phản bác: “Guayaquil có cảng biển hiện đại và khí hậu ổn định, giảm rủi ro thời tiết so với Nigeria, nơi mùa mưa kéo dài 6 tháng. Chúng tôi có thể hoàn thành đường cao tốc trong 20 tháng, cung cấp đội ngũ kỹ sư địa phương để giảm chi phí nhân sự, và hỗ trợ thuế cho AstroViet trong 10 năm.”
Nam lắc đầu, giọng sắc bén: “20 tháng là quá lâu. Astro-1 sẽ thử nghiệm vào cuối năm nay, và chúng tôi cần cơ sở phóng sẵn sàng trước tháng 6 năm 2030. Nigeria cam kết hoàn thành hạ tầng trong 15 tháng, với chi phí thấp hơn 10%. Hỗ trợ thuế là tốt, nhưng không bù đắp được rủi ro từ lưới điện không ổn định, với ba lần gián đoạn mỗi ngày. Tôi cần một cam kết cụ thể từ Ecuador: 70% tài trợ, đường cao tốc và cầu cảng hoàn thành trong 18 tháng, và lưới điện đạt chuẩn công nghiệp không gian.”
Lavinia im lặng, nhận ra mình đang bị đẩy vào thế bí. Cô không phải chuyên gia kỹ thuật, và Nam tận dụng điều đó, mỗi luận điểm của anh đều được chuẩn bị kỹ lưỡng, khiến cô khó tìm đường phản bác.
Thấy Lavinia lúng túng, Nam hạ giọng, ánh mắt ám muội, chuyển từ sự chuyên nghiệp sang một sự cám dỗ nguy hiểm: “Phu nhân, tôi biết Ecuador muốn dự án này, và tôi cũng muốn AstroViet hợp tác với các bạn. Nhưng những con số và thời gian hiện tại không khả thi. Có một cách để tháo gỡ vướng mắc này, một cách… riêng tư hơn.” Anh nghiêng người gần hơn, tay đặt nhẹ lên bàn, giọng thì thầm, mang theo sự quyến rũ đầy cấm kỵ: “Nếu cô đồng ý dành một khoảnh khắc với tôi, chỉ hai chúng ta, tôi sẽ thuyết phục AstroViet chấp nhận mức tài trợ 60%, ký hợp đồng ngay hôm nay, và đảm bảo Ecuador trở thành đối tác chiến lược lâu dài. Cô hiểu ý tôi, Lavinia. Một đêm với tôi, cơ thể cô hòa quyện với tôi, trong một căn phòng kín, nơi không ai biết. Tôi thấy cách cô nhìn tôi, ánh mắt cô không hoàn toàn từ chối. Tôi tưởng tượng cô trong vòng tay tôi, làn da rám nắng của cô dưới ánh đèn mờ ảo, hơi thở cô gấp gáp khi chúng ta hòa quyện. Hãy nghĩ xem, chỉ một khoảnh khắc, và đất nước cô sẽ bay cao cùng AstroViet, cơ sở phóng sẽ là di sản của cô và Tổng thống Noboa.”
Lavinia sững sờ, đôi mắt nâu sâu thẳm bùng lên sự giận dữ. Cô đứng bật dậy, ghế lùi ra sau tạo tiếng động khô khốc, tay cô run lên vì phẫn nộ, khuôn mặt đỏ bừng: “Anh dám đề xuất một thứ kinh tởm như vậy? Tôi là phu nhân Tổng thống Ecuador, không phải món hàng để anh mua bán!” Giọng cô sắc lạnh, nhưng cô giữ vẻ điềm tĩnh, không để cảm xúc lấn át hoàn toàn. “Anh nghĩ tôi sẽ bán thân mình cho một hợp đồng? Anh nhầm rồi, Nam. Tôi thà để Ecuador mất cơ hội này còn hơn để đất nước mình bị sỉ nhục bởi một kẻ như anh! Anh không chỉ xúc phạm tôi, mà còn xúc phạm chồng tôi và cả Ecuador!”
Nam, bất ngờ trước phản ứng mạnh mẽ của cô, cố chữa cháy: “Phu nhân, tôi xin lỗi nếu cô hiểu lầm. Tôi chỉ muốn tìm một giải pháp…” Nhưng Lavinia cắt lời, ánh mắt lạnh như băng: “Đủ rồi. Đàm phán kết thúc. AstroViet có thể rời khỏi Ecuador ngay hôm nay. Đi ra ngoài, trước khi tôi gọi bảo vệ.” Cô mở cửa, đứng thẳng, ra hiệu cho anh rời đi, ánh mắt không còn chút khoan nhượng.
Lavinia, dù giận dữ, quyết định không tiết lộ đề xuất của Nam cho bất kỳ ai, kể cả Tổng thống Noboa. Cô biết rằng việc công khai sẽ gây ra một vụ bê bối quốc tế, làm tổn hại uy tín của Ecuador và cơ hội hợp tác trong tương lai. Hơn nữa, cô không muốn chồng lo lắng hay nghi ngờ về sự chuyên nghiệp của mình. Cô cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc, không chỉ với Nam mà còn với bản thân, vì đã đồng ý tham gia đàm phán bất chấp những lo ngại ban đầu về việc ở chung phòng với anh. Cô thề sẽ không bao giờ làm việc với Nam hay AstroViet nữa, và quyết tâm bảo vệ danh dự của mình và đất nước.
Nam, Linh, và Minh rời Quito ngay ngày hôm sau, đáp chuyến bay về Việt Nam. Trên máy bay, Nam im lặng, tâm trí rối bời. Anh nhận ra mình đã đi quá xa, để dục vọng và sự tự tin thái quá dẫn dắt quyết định. Đề xuất với Lavinia là một sai lầm nghiêm trọng, và dù cô không công khai, anh biết rằng cơ hội hợp tác với Ecuador đã khép lại. Nhìn qua cửa sổ máy bay, anh thấy những đám mây trắng lững lờ, như một lời nhắc nhở rằng AstroViet vẫn đang bay cao, nhưng những sai lầm cá nhân của anh có thể khiến giấc mơ ấy rơi xuống bất cứ lúc nào.
Nhưng sâu thẳm, anh biết rằng bóng dáng của Lavinia sẽ tiếp tục ám ảnh, như những ngọn lửa không bao giờ tắt trong tâm trí anh.