Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 54: Phú Quốc
Nam đứng trong trung tâm điều khiển của sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc, ánh sáng từ màn hình khổng lồ chiếu lên áo thun trắng bó sát, làm nổi bật cơ ngực săn chắc và cơ bụng căng cứng. Quần jeans xanh ôm lấy đùi, để lộ dáng người cao lớn, rắn rỏi, lấp lánh mồ hôi dưới ánh nắng nhiệt đới. Hai tháng sau chuyến thăm của vợ chồng Anant M. Ambani, AstroViet chuẩn bị thử nghiệm không người lái tàu vũ trụ AstroPod, một cột mốc lịch sử đưa Việt Nam tiến gần hơn đến giấc mơ chinh phục vũ trụ. Bên cạnh anh là công chúa Leonor de Borbón của Tây Ban Nha, người đã bay từ Madrid để chứng kiến sự kiện này, đáp lại lời mời của Nam sau những tin nhắn đầy tình cảm. Leonor mặc một bộ váy công sở màu trắng, dài qua đầu gối, ôm sát cơ thể thanh mảnh, mái tóc vàng óng buộc thấp, ánh mắt xanh lam lấp lánh như đại dương, môi hồng khẽ cong khi nhìn Nam. “Anh Nam, tôi rất hào hứng được thấy AstroPod bay,” cô nói, giọng trong trẻo, mang theo âm hưởng Tây Ban Nha. Nam gật đầu, ánh mắt khóa chặt vào cô, cảm nhận tim đập mạnh. “Leonor, hôm nay sẽ là một ngày đáng nhớ,” anh đáp, giọng trầm, tay vô tình chạm nhẹ vào tay cô, cảm giác ấm áp lan tỏa, như khi môi cô chạm vào môi anh dưới ánh trăng ở Madrid, hương hoa nhài ngọt ngào.
Trung tâm điều khiển rực sáng với hàng chục màn hình hiển thị dữ liệu quỹ đạo, thời tiết, và trạng thái AstroPod. Các kỹ sư trong đồng phục trắng di chuyển nhanh nhẹn, tiếng bàn phím lách cách hòa với giọng nói qua bộ đàm. AstroPod, một tàu vũ trụ hình viên nang dài 90 mét, lấp lánh thép không gỉ, được gắn trên đỉnh tên lửa đẩy Astro-1, một cỗ máy khổng lồ cao 120 mét, logo AstroViet xanh dương nổi bật dưới ánh nắng. Nam dẫn Leonor đến một màn hình lớn, chỉ vào hình ảnh AstroPod và Astro-1: “AstroPod sẽ được tên lửa Astro-1 đưa vào quỹ đạo thấp. Astro-1 sử dụng động cơ hybrid thế hệ hai, tiết kiệm 25% nhiên liệu so với các tên lửa truyền thống. Sau khi tách rời, hệ thống AI Grok 3 của xAI sẽ điều khiển AstroPod, đảm bảo độ chính xác quỹ đạo 99,95%.” Leonor gật đầu, ánh mắt lấp lánh, móng tay sơn nude lướt qua màn hình: “Thật ấn tượng, anh Nam. Tây Ban Nha sẽ học được nhiều từ AstroViet.”
Quá trình thử nghiệm bắt đầu lúc 10 giờ sáng, khi bầu trời Phú Quốc trong xanh, không một gợn mây. Loa phát thanh vang lên: “T-10 phút đến giờ phóng.” Các kỹ sư kiểm tra lần cuối hệ thống định vị, cảm biến, và khoang điều khiển của AstroPod, với ghế da và màn hình cảm ứng. Nam giải thích: “Astro-1 sẽ đưa AstroPod lên độ cao 400 km, nơi nó thực hiện ba vòng quỹ đạo trong 90 phút. Sau khi tách rời, AstroPod sẽ hạ cánh trở lại bãi phóng bằng hệ thống dù và động cơ giảm tốc.” Leonor nghiêng người, váy trắng trượt nhẹ, để lộ cổ thon, ánh mắt lấp lánh: “Tôi tin anh sẽ làm nên lịch sử, Nam.”
Khi đồng hồ đếm ngược chạm số 0, động cơ hybrid của Astro-1 bùng nổ, ngọn lửa trắng xanh phun ra, đẩy AstroPod và tên lửa rời bãi phóng, tiếng gầm rung chuyển trung tâm điều khiển. Nam và Leonor nắm chặt tay, đứng cạnh cửa sổ lớn, chiêm ngưỡng vệt khói từ Astro-1 lan tỏa trên bầu trời. Vệt khói trắng bạc, lấp lánh như dải lụa, uốn lượn thành những vòng xoáy mềm mại, pha lẫn sắc cam và tím của ánh nắng, trải dài hàng kilômét, như một bức tranh trừu tượng trên nền trời xanh thẳm. Gió nhẹ làm vệt khói tan dần, tạo thành những đám mây mỏng, lấp lánh như ngọc trai. Leonor siết chặt tay Nam, ánh mắt xanh lam sáng rực: “Nó đẹp như một giấc mơ, Nam!” Nam mỉm cười, ngón tay đan chặt vào tay cô, cảm nhận mạch đập nhanh: “Và em làm nó đẹp hơn, Leonor.”
Màn hình hiển thị Astro-1 đưa AstroPod xuyên qua tầng khí quyển, tốc độ đạt 28,000 km/h. Tại độ cao 120 km, Astro-1 tách rời, rơi trở lại Thái Bình Dương, trong khi AstroPod tiếp tục hành trình vào quỹ đạo thấp, hình ảnh Trái Đất cong cong hiện lên từ camera tàu. Trong 90 phút tiếp theo, AstroPod hoàn thành ba vòng quỹ đạo, gửi dữ liệu thời gian thực về nhiệt độ, áp suất, và định vị. Hệ thống AI Grok 3 tự động điều chỉnh góc nghiêng, đảm bảo quỹ đạo chính xác đến từng mét. Khi tàu trở lại khí quyển, lớp vỏ chịu nhiệt lấp lánh đỏ cam, nhiệt độ bề mặt chạm 1,500°C. Tại độ cao 10 km, ba chiếc dù khổng lồ bung ra, làm chậm tốc độ rơi. Động cơ giảm tốc của AstroPod kích hoạt, phun lửa xanh, đưa tàu đáp nhẹ nhàng xuống bãi phóng, chỉ lệch mục tiêu 50 cm. Trung tâm điều khiển vỡ òa trong tiếng vỗ tay, các kỹ sư ôm nhau, cờ Việt Nam và AstroViet tung bay trên màn hình. Nam bắt tay Leonor, cảm nhận tay cô mềm mại, ánh mắt lấp lánh: “Chúng ta làm được, Leonor.” Cô cười, môi hồng cong lên: “Anh làm được, Nam. Em tự hào về anh.”
Sau thử nghiệm, Nam mời Leonor ở lại Phú Quốc để tận hưởng một buổi hẹn hò. Hoàng hôn buông xuống, họ đi dạo trên bãi Sao, cát trắng mịn lấp lánh dưới ánh vàng cam, sóng biển vỗ nhẹ, mang theo hương muối mặn. Leonor mặc một chiếc đầm trắng hai dây, dài chấm đầu gối, vải lụa mỏng nhẹ ôm sát eo thon, để lộ bờ vai trắng mịn và cánh tay thanh mảnh. Mái tóc vàng buông xõa, lượn sóng nhẹ, lấp lánh dưới ánh nắng, vài lọn tóc tung bay trong gió biển. Đôi sandal trắng để lộ bàn chân nhỏ nhắn, móng chân sơn hồng phấn. Nam mặc áo sơ mi trắng và quần kaki, tay áo xắn cao, để lộ cánh tay săn chắc. Họ bước chậm, chân trần chạm cát, sóng biển mát lạnh trượt qua chân, tạo cảm giác dịu nhẹ như lụa. “Phú Quốc đẹp như một bức tranh, Nam,” Leonor nói, ánh mắt xanh lam lấp lánh, nhìn ra biển, nơi ánh hoàng hôn phản chiếu như những viên ngọc. “Nhưng nó chỉ thật sự đặc biệt vì có anh.” Nam cười, ánh mắt khóa chặt vào cô, giọng trầm: “Và vì có em, Leonor, mọi khoảnh khắc đều như giấc mơ.”
Họ dừng lại nơi sóng vỗ mạnh hơn, nước biển bắn lên, lấp lánh trên làn da trắng mịn của Leonor. Cô nghiêng người, đầm trắng trượt nhẹ, để lộ xương đòn thanh mảnh và bờ vai mượt mà. Cô chỉ vào một con sò lấp lánh trên cát, cúi xuống nhặt, mái tóc vàng chạm vào tay Nam, mang theo hương hoa nhài ngọt ngào, làm tim anh đập mạnh. “Cái này cho anh,” cô nói, đặt con sò vào lòng bàn tay anh, ngón tay lướt nhẹ, để lại cảm giác ấm áp như một lời hứa. Anh nắm tay cô, ngón tay đan chặt, cảm nhận mạch đập nhanh của cô: “Leonor, em làm anh quên cả thế giới.” Cô cười, môi hồng hé mở, ánh mắt lấp lánh như đại dương: “Vậy hãy giữ em bên anh, Nam, để chúng ta cùng viết nên câu chuyện của mình.”
Buổi tối, họ ăn tối tại một nhà hàng sang trọng bên bãi biển, nơi không gian mở hòa quyện với thiên nhiên. Bàn ăn làm từ gỗ mun đen bóng, đặt trực tiếp trên cát trắng, được bao quanh bởi những ngọn nến lung linh, ánh sáng vàng cam nhảy múa trên mặt bàn. Xung quanh, những tấm lụa trắng treo lơ lửng, tung bay nhẹ trong gió biển, tạo cảm giác như một cung điện ngoài trời. Tiếng sóng vỗ đều đặn hòa quyện với tiếng violin từ một nhạc công chơi ở góc xa, giai điệu dịu dàng như lời thì thầm của tình yêu. Ánh trăng non lấp lánh trên mặt biển, phản chiếu như một dải bạc, làm không khí thêm phần lãng mạn. Leonor mặc một chiếc váy maxi lụa màu hồng phấn, dài chấm mắt cá, ôm sát eo thon, phần thân trên để lộ vai thon và xương đòn thanh mảnh. Vải lụa mỏng nhẹ lấp lánh dưới ánh nến, mỗi chuyển động của cô như một điệu múa, làm nổi bật làn da trắng mịn và ánh mắt xanh lam sâu thẳm. Mái tóc vàng buông xõa, lượn sóng nhẹ, vài lọn tóc lướt qua vai, mang theo hương hoa nhài. Đôi sandal bạc để lộ móng chân sơn hồng nhạt, lấp lánh như ngọc trai. Nam mặc áo sơ mi trắng và quần kaki, tay áo xắn cao, để lộ cơ bắp săn chắc, ánh nến chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, làm ánh mắt anh thêm sâu thẳm.
Nhân viên phục vụ mang ra món khai vị: Salad tôm Phú Quốc với rau xanh tươi, điểm xuyết mè rang và sốt chanh dây, hương vị ngọt thanh kích thích vị giác. Nam nâng ly rượu vang trắng, loại Sauvignon Blanc từ Bordeaux, ánh vàng nhạt lấp lánh trong ly: “Chúc cho chúng ta, Leonor, và những khoảnh khắc mãi không phai.” Cô mỉm cười, nâng ly chạm vào ly anh, tiếng kính leng keng như một lời hứa: “Chúc cho anh, Nam, người làm trái tim em rung động.” Họ nhấp rượu, hương vị trái cây hòa quyện với chút khoáng chất, mát lạnh, làm không khí thêm phần thân mật. Món chính được dọn lên: Tôm hùm Phú Quốc nướng bơ tỏi, vỏ tôm đỏ rực, thịt trắng mềm, thơm lừng, ăn kèm khoai lang nướng và măng tây hấp. Nam gỡ một miếng tôm hùm, chấm sốt bơ tỏi, đưa đến gần môi Leonor: “Thử đi, em sẽ thích.” Cô nghiêng người, môi hồng chạm vào miếng tôm, ánh mắt lấp lánh, ngón tay vô tình lướt qua tay anh: “Ngon tuyệt, Nam. Nhưng ngon hơn vì anh chia sẻ với em.” Anh cười, ánh mắt sâu thẳm, cảm nhận hơi ấm từ tay cô, như nụ hôn đầu tiên của họ.
Họ trò chuyện về những giấc mơ, về vũ trụ, về những chuyến đi chưa từng thực hiện. Leonor chia sẻ, giọng trong trẻo, ánh mắt xa xăm: “Ở Madrid, tôi bị ràng buộc bởi nhiệm vụ hoàng gia, những buổi lễ, những ánh mắt dõi theo. Nhưng ở đây, với anh, tôi chỉ là Leonor, tự do để yêu, để mơ.” Cô ngừng lại, ngón tay lướt qua mép ly rượu, ánh nến phản chiếu trong mắt xanh lam: “Anh biết không, tin nhắn của anh từ Phú Quốc, từ những ngày ở Madrid, đã làm tôi cười mỗi đêm.” Nam nắm tay cô qua bàn, ngón tay đan chặt, cảm nhận mạch đập nhanh: “Leonor, mỗi tin nhắn của em là ánh sáng trong ngày của anh. Em là lý do anh muốn bay cao hơn, xa hơn.” Cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh, nghiêng người, váy maxi trượt nhẹ, để lộ bờ vai mịn màng: “Vậy hãy bay cùng em, Nam, đến những vì sao.”
Món tráng miệng được mang ra: Kem dừa Phú Quốc, trắng mịn, điểm xuyết dừa nạo và mứt dâu rừng, đặt trong bát sứ trắng tinh xảo. Leonor lấy thìa, múc một miếng kem, đưa đến gần môi Nam, ánh mắt lấp lánh nghịch ngợm: “Thử đi, anh.” Anh nghiêng người, môi chạm vào thìa, cảm nhận vị kem ngọt mát, ngón tay cô vô tình lướt qua môi anh, để lại cảm giác ấm áp. Anh cười, lấy thìa đút lại cho cô, ánh mắt khóa chặt: “Bây giờ đến lượt em.” Cô cười lớn, môi hồng chạm vào kem, ánh nến chiếu lên làn da trắng mịn, làm tim anh đập mạnh. Họ chia sẻ món kem, từng thìa nhỏ, ánh mắt không rời nhau, như đang kể một câu chuyện tình bằng những cái nhìn.
Khi bữa tối kết thúc, Nam lấy từ túi áo một hộp nhung đen, mở ra, để lộ một sợi dây chuyền đính kim cương, được xem là đắt giá nhất thế giới. Sợi dây chuyền bằng vàng trắng, lấp lánh như ánh sao, đính một viên kim cương 20 carat, cắt hình giọt nước, lấp lánh sắc cầu vồng dưới ánh nến. Mỗi viên kim cương phụ được chạm khắc tinh xảo, tạo thành hình những vì sao nhỏ, như một thiên hà thu nhỏ. “Leonor, đây là cho em,” Nam nói, giọng trầm, ánh mắt sâu thẳm. “Nó không chỉ là món quà, mà là lời hứa của anh—em là ngôi sao sáng nhất trong cuộc đời anh.” Leonor che miệng, ánh mắt xanh lam lấp lánh nước, ngón tay chạm vào viên kim cương, cảm nhận sự mát lạnh: “Nam, nó… đẹp không thể tả. Nhưng anh mới là món quà lớn nhất của em.” Anh đứng dậy, đeo dây chuyền cho cô, ngón tay lướt qua cổ thon, cảm nhận mạch đập nhanh, hương hoa nhài làm tim anh đập mạnh. Viên kim cương lấp lánh trên làn da trắng mịn, như một ngôi sao rơi xuống từ bầu trời. Cô ôm lấy anh, môi chạm nhẹ vào má anh, giọng run rẩy: “Cảm ơn anh, Nam. Em sẽ giữ nó mãi mãi.”
Họ rời nhà hàng, đi dạo dưới ánh trăng, biển lấp lánh ánh bạc, sóng vỗ đều đặn như nhịp tim. Nam ôm eo Leonor, cảm nhận cơ thể mềm mại, váy maxi lụa hồng phấn lướt qua tay anh, lấp lánh dưới ánh trăng. Cô tựa đầu vào vai anh, mái tóc vàng chạm vào má, hương hoa nhài ngọt ngào làm tim anh đập mạnh. “Nam, em chưa bao giờ hạnh phúc như lúc này,” cô thì thầm, ánh mắt lấp lánh, viên kim cương lấp lánh trên cổ. Anh hôn lên tóc cô, giọng trầm: “Leonor, em là ngôi sao sáng nhất của anh.” Họ dừng lại nơi bãi cát, sóng biển vỗ nhẹ vào chân, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt cô, làm ánh mắt xanh lam sáng như ngọc. Môi họ chạm nhau, nụ hôn ngọt ngào, sâu đắm, như muốn dừng thời gian, gợi nhớ nụ hôn đầu tiên ở Madrid dưới ánh trăng. Tay anh vuốt nhẹ lưng cô, cảm nhận hơi ấm qua lớp lụa, trong khi tay cô bấu nhẹ vào vai anh, như muốn giữ khoảnh khắc này mãi mãi.
Sáng hôm sau, Nam đưa Leonor đến Cầu Hôn, một cây cầu tình yêu nổi tiếng ở Phú Quốc, thiết kế cong hình trái tim, lấp lánh ánh đèn LED, nối hai vách đá bên biển. Hoàng hôn buông xuống, bầu trời rực rỡ sắc cam, đỏ, tím, phản chiếu trên mặt biển, tạo nên một khung cảnh như tranh vẽ. Leonor mặc bộ váy đẹp nhất trong tủ đồ của mình, một chiếc váy dạ hội Carolina Herrera màu trắng ngà, dài chấm sàn, thân trên ôm sát, để lộ bờ vai thanh mảnh và eo thon, phần chân váy xòe nhẹ, lấp lánh sequin mỏng, như ánh sao rơi. Mái tóc vàng buộc cao, để lộ cổ thon, nơi sợi dây chuyền kim cương lấp lánh như một ngôi sao sáng. Đôi giày cao gót bạc làm nổi bật dáng đi uyển chuyển, ánh mắt xanh lam lấp lánh khi nhìn cầu. Nam mặc áo sơ mi trắng và quần jeans, đứng cạnh cô, tay đan chặt tay cô, cảm giác ấm áp như lời hứa.
Họ bước lên cầu, sóng biển vỗ nhẹ dưới chân, gió mang theo hương muối mặn. Một nhiếp ảnh gia địa phương, được Nam mời, chuẩn bị máy ảnh, ánh đèn flash lấp lánh. Leonor tựa vào lan can, váy Carolina Herrera tung bay trong gió, ánh hoàng hôn chiếu lên làn da trắng mịn, như một nàng thơ, viên kim cương lấp lánh như ngôi sao. Nam đứng sau, ôm eo cô, cằm tựa vào vai cô, môi khẽ chạm vào tóc, hương hoa nhài làm tim anh đập mạnh. “GarmentDB ám muội: “Leonor, em đẹp quá,” anh thì thầm, giọng trầm. Cô cười, ánh mắt lấp lánh, quay lại, môi chạm nhẹ vào má anh: “Và anh làm em hạnh phúc, Nam.”
Nhiếp ảnh gia chụp hàng chục bức ảnh: Leonor cười rạng rỡ, tóc vàng tung bay; Nam nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm; cả hai ôm nhau, cầu trái tim lấp lánh sau lưng, hoàng hôn làm nền. Một bức ảnh đặc biệt ghi lại khoảnh khắc họ hôn nhau, môi chạm môi, ánh sáng hoàng hôn bao quanh, viên kim cương lấp lánh trên cổ Leonor, như một lời tuyên ngôn tình yêu. Sau buổi chụp, họ ngồi trên cầu, xem lại ảnh, Leonor tựa vào vai Nam, ánh mắt lấp lánh: “Những bức ảnh này… như giấc mơ, Nam.” Anh hôn lên trán cô: “Và em là giấc mơ của anh.”
Tối đó, Nam và Leonor quyết định công khai mối quan hệ. Họ chọn bức ảnh hôn nhau trên Cầu Hôn, đăng lên tài khoản mạng xã hội chính thức của Nam, với chú thích: “Dưới ánh hoàng hôn Phú Quốc, tôi tìm thấy ngôi sao của mình. Cảm ơn em, Leonor, vì đã làm trái tim tôi sáng lên.” Leonor chia sẻ bài đăng trên tài khoản hoàng gia của mình, viết: “Nam, anh là giấc mơ tôi không muốn tỉnh dậy. Cùng nhau, chúng ta sẽ chinh phục những vì sao.” Bài đăng nhanh chóng lan truyền, nhận hàng triệu lượt thích và bình luận. Công chúng Việt Nam và Tây Ban Nha phấn khích, các tờ báo quốc tế như El País và VNExpress gọi họ là “cặp đôi hoàng gia-khoa học” của thập kỷ. Một số ý kiến trái chiều từ truyền thông bảo thủ Tây Ban Nha, nhưng Leonor nắm tay Nam, ánh mắt kiên định: “Chúng ta không cần ai đồng ý, Nam. Chỉ cần có nhau.” Anh gật đầu, ánh mắt sâu thẳm: “Và anh sẽ luôn ở bên em, Leonor.”
Khi Leonor chuẩn bị lên máy bay về Madrid, họ đứng tại sân bay Phú Quốc, ánh mắt khóa chặt, tay đan chặt. Cô mặc váy công sở trắng, sợi dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ, ánh mắt xanh lam lấp lánh: “Nam, em sẽ sớm trở lại.” Anh hôn lên môi cô, nụ hôn ngọt ngào, sâu đắm: “Và anh sẽ chờ em, Leonor.” Cô bước lên máy bay, quay lại vẫy tay, mái tóc vàng lấp lánh dưới ánh đèn, để lại trong Nam một cảm giác ấm áp.