Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 55: Kiểm tra tiến độ
Guayaquil,tháng 12 năm 2030.
Không khí nóng ẩm của thành phố cảng tràn ngập mùi muối biển và tiếng sóng vỗ từ vịnh Thái Bình Dương. Nam, giám đốc điều hành AstroViet, vừa đặt chân xuống sân bay quốc tế José Joaquín de Olmedo sau chuyến bay dài từ thành phố Hồ Chí Minh. Mục đích chuyến đi lần này là kiểm tra tiến độ xây dựng Sân bay Vũ trụ Quốc tế Ángela Lavinia Valbonesi Acosta, nơi sẽ sớm trở thành trung tâm phóng tàu vũ trụ của AstroViet tại Nam Mỹ. Thử nghiệm không người lái của tàu AstroPod đã thành công rực rỡ hồi đầu năm, và Nam đang ấp ủ tham vọng lớn hơn: một chuyến bay có người lái với AstroPod, và xa hơn là hoàn thiện ý tưởng về tên lửa Astro-2, với khả năng hạ cánh sau khi phóng – một bước đột phá chưa từng có trong ngành hàng không vũ trụ.
Sáng hôm sau, Nam được Tổng thống Daniel Noboa và phu nhân, Ángela Lavinia Valbonesi Acosta, tiếp đón tại Phủ Tổng thống ở Quito. Căn phòng họp sang trọng, với những bức tranh tường khắc họa lịch sử Ecuador, là nơi diễn ra cuộc thảo luận quan trọng. Nam, trong bộ vest xanh đậm được may đo tỉ mỉ, toát lên vẻ tự tin và quyền lực. Lavinia, mặc một bộ váy lụa trắng ôm sát, ngồi cạnh chồng với ánh mắt vừa sắc sảo vừa khó đoán. Noboa, như thường lệ, nồng nhiệt nhưng không kém phần thực dụng, bắt đầu cuộc trò chuyện.
“Nam, thử nghiệm AstroPod thật sự ấn tượng,” Noboa nói, tay gõ nhịp trên bàn gỗ mun. “Ecuador tự hào khi sân bay vũ trụ mang tên phu nhân của tôi sắp hoàn thiện. Anh có kế hoạch gì tiếp theo?”
Nam mỉm cười, ánh mắt thoáng lướt qua Lavinia trước khi đáp. “Cảm ơn ngài, Tổng thống. AstroPod đã sẵn sàng cho thử nghiệm có người lái vào cuối năm nay. Nhưng tôi muốn nhìn xa hơn. Astro-2, thế hệ tên lửa tiếp theo của chúng tôi, sẽ có khả năng hạ cánh sau khi phóng – một bước tiến để giảm chi phí và mở rộng thương mại hóa không gian. Và để củng cố cam kết của AstroViet với Ecuador, tôi đề xuất thành lập một chi nhánh tại đây, phụ trách toàn bộ hoạt động kinh doanh của công ty ở Nam Mỹ.”
Noboa gật đầu, rõ ràng hài lòng. “Một chi nhánh AstroViet tại Ecuador? Ý tưởng tuyệt vời. Điều đó sẽ tạo thêm việc làm và củng cố vị thế của chúng ta trong ngành vũ trụ. Lavinia, em nghĩ sao?”
Lavinia, với giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy, đáp: “Tôi ủng hộ, Daniel. AstroViet đã chứng minh năng lực, và một chi nhánh tại đây sẽ mang lại lợi ích lâu dài. Nhưng, Nam, anh cần đảm bảo rằng Ecuador nhận được tỷ lệ lợi nhuận công bằng từ các hoạt động này.”
Nam gật đầu, ánh mắt khóa chặt vào cô. “Tất nhiên, thưa phu nhân. Tôi cam kết tỷ lệ lợi nhuận sẽ được thương thảo minh bạch. AstroViet luôn coi Ecuador là đối tác chiến lược.”
Cuộc trò chuyện tiếp tục, nhưng giữa Nam và Lavinia, những cái nhìn lén lút và những cái chạm tay vô tình khi trao đổi tài liệu đã tạo nên một bầu không khí đầy ẩn ý. Noboa, bận tâm với các chi tiết kỹ thuật, dường như không nhận ra sự thân mật tinh tế giữa hai người.
Buổi chiều, cả ba cùng di chuyển đến Guayaquil để tham quan Sân bay Vũ trụ Quốc tế Ángela Lavinia Valbonesi Acosta. Công trường rộng lớn, trải dài hàng chục hecta bên bờ vịnh, là một cảnh tượng hùng vĩ. Những cần cẩu khổng lồ vươn cao, những chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng qua lại không ngừng, và hàng trăm công nhân trong áo phản quang làm việc dưới ánh nắng gay gắt. Tiếng máy móc gầm vang hòa lẫn với tiếng sóng biển, tạo nên một bản giao hưởng của tham vọng và tiến bộ. Nam, đứng giữa Tổng thống Noboa và Lavinia, bắt đầu dẫn đoàn tham quan, giọng nói đầy nhiệt huyết.
“Đây là bãi phóng chính,” Nam chỉ tay về phía một cấu trúc thép đồ sộ đang được dựng lên. “Nó được thiết kế để chịu được lực đẩy của AstroPod và sau này là Astro-2. Chúng tôi đang hoàn thiện hệ thống làm mát và kiểm soát rung động. Dự kiến, cuối năm nay, AstroPod sẽ thực hiện chuyến bay có người lái đầu tiên từ đây.”
Lavinia, đội một chiếc mũ rộng vành màu trắng để che nắng, bước sát cạnh Nam. Bộ váy lụa của cô nhẹ nhàng tung bay trong gió biển, ôm lấy cơ thể mảnh mai nhưng đầy đường cong. Mái tóc vàng óng ánh của cô, được buộc cao, lộ ra chiếc cổ trắng ngần, nơi sợi dây chuyền ngọc trai – món quà từ Nam trong kỳ nghỉ Giáng sinh năm 2029 – lấp lánh dưới ánh mặt trời. Đôi mắt nâu to tròn, được viền bởi hàng mi dài, ánh lên sự thông minh và một chút bí ẩn. Làn da cô, mịn màng và rám nắng nhẹ, toát lên vẻ khỏe khoắn đặc trưng của một người phụ nữ lớn lên bên bờ biển Ecuador. Noboa, đi phía trước, đang trò chuyện sôi nổi với kỹ sư trưởng, hoàn toàn không để ý đến sự gần gũi giữa Nam và phu nhân của mình.
Khi đoàn đi qua một đoạn đường gồ ghề, Nam nhanh chóng đưa tay đỡ lấy eo Lavinia. Bàn tay anh, mạnh mẽ và ấm áp, siết nhẹ qua lớp vải lụa mỏng, cảm nhận được đường cong hoàn hảo của cơ thể cô. Lavinia thoáng giật mình, đôi môi hồng mọng khẽ hé ra, nhưng cô không đẩy tay anh ra. Thay vào đó, cô để tay mình chạm nhẹ vào cánh tay Nam, như một sự đáp lại kín đáo. Ánh mắt họ chạm nhau trong một khoảnh khắc, đầy ám ảnh và cấm kỵ. “Cẩn thận, thưa phu nhân,” Nam thì thầm, giọng trầm ấm, nhưng ánh mắt anh lại nói điều gì đó sâu sắc hơn.
Tiếp tục chuyến tham quan, Nam dẫn đoàn đến khu vực trung tâm điều khiển, một tòa nhà hiện đại với những bức tường kính lớn. Khi bước vào, Nam cố ý đứng sát Lavinia, vai anh chạm nhẹ vào vai cô. Trong lúc giải thích về hệ thống radar, anh khẽ nghiêng người, để hơi thở ấm nóng của mình lướt qua gáy cô. Lavinia cảm nhận được sự gần gũi ấy, cơ thể cô khẽ run lên, nhưng cô vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, chỉ có đôi má hồng nhẹ là tiết lộ cảm xúc thật. Một lần, khi Nam đưa cho cô một bản thiết kế, ngón tay anh cố tình lướt qua mu bàn tay cô, chậm rãi và đầy chủ ý. Lavinia rút tay lại, nhưng không nhanh, như thể cô đang đấu tranh giữa việc kháng cự và buông xuôi.
Tại khu vực thử nghiệm động cơ, Nam mời Lavinia bước lên một bục quan sát để xem một mô hình động cơ tên lửa. Anh đứng ngay sau cô, gần đến mức ngực anh gần chạm vào lưng cô. “Từ đây, chúng ta có thể thấy toàn bộ quy trình,” Nam nói, nhưng tay anh khẽ đặt lên vai cô, ngón cái vuốt nhẹ dọc xương quai xanh. Lavinia hít một hơi sâu, đôi vú căng tròn dưới lớp váy khẽ nhấp nhô. Cô quay đầu, ánh mắt sắc bén nhưng không thể che giấu sự dao động. “Anh đang đi quá xa, Nam,” cô thì thầm, nhưng giọng nói thiếu đi sự kiên quyết. Nam chỉ mỉm cười, tay vẫn để nguyên trên vai cô thêm vài giây trước khi rút lại.
Noboa, vẫn mải mê thảo luận với các kỹ sư, không hề hay biết những cử chỉ thân mật đang diễn ra. Khi đoàn chuẩn bị rời đi, Nam cố ý bước chậm lại để đi ngang Lavinia. Anh khẽ nghiêng đầu, thì thầm vào tai cô: “Tên sân bay này là vì cô, Lavinia. Mỗi viên gạch ở đây đều mang dấu ấn của chúng ta.” Lavinia không đáp, nhưng đôi môi cô khẽ run, và ánh mắt cô, khi nhìn anh, chứa đựng một sự kết nối mà cả hai đều hiểu rõ.
Buổi tối, Nam trở về khách sạn Gran Hotel Guayaquil, một tòa nhà sang trọng nằm giữa trung tâm thành phố. Anh ngồi trong phòng suite, nhấm nháp một ly whisky, ánh mắt đượm suy tư khi nghĩ về Lavinia. Chuông cửa vang lên bất ngờ, khiến anh nhíu mày. Khi mở cửa, Nam sững sờ: Lavinia đứng đó, cải trang thành một người dân thường với áo hoodie xám và kính râm, mái tóc vàng óng được giấu dưới mũ lưỡi trai. Dáng người cô, dù bị che giấu bởi lớp áo rộng, vẫn không thể che nổi đường cong quyến rũ: đôi vú căng tròn, vòng eo thon gọn, và cặp đùi săn chắc lộ ra dưới chiếc quần jeans bó sát.
“Lavinia?” Nam thì thầm, giọng pha lẫn ngạc nhiên và thích thú.
“Nam, cho tôi vào được không?” cô nói, giọng khàn khàn, môi hồng cong lên. Anh gật đầu, đóng cửa, tim đập mạnh. Họ ngồi trên sofa da, ánh đèn vàng dịu nhẹ bao quanh. Lavinia cởi áo hoodie, để lộ áo lụa trắng ôm sát vú căng tròn, núm vú in nhẹ qua vải. : “Tôi không thể quên những gì đã xảy ra giữa chúng ta. Santa Marianita, những cuộc đàm phán… Anh đã khiến tôi vừa căm ghét vừa không thể cưỡng lại.” Mái tóc vàng của cô, giờ đã được thả ra, xõa xuống vai, óng ánh như tơ. Làn da cô, mịn màng và rám nắng nhẹ, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào của nước hoa hoa hồng. Đôi môi hồng mọng, đầy đặn, khẽ run khi cô nói, như đang cố kìm nén cảm xúc.
Nam nghiêng người, tay khẽ chạm vào tay cô. “Lavinia, tôi chưa bao giờ muốn làm tổn thương cô. Nhưng cô biết đấy, giữa chúng ta có một thứ gì đó… không thể giải thích.” Anh vuốt nhẹ mu bàn tay cô, cảm nhận sự mềm mại của làn da. Lavinia không rút tay lại, ánh mắt cô khóa chặt vào anh, vừa kháng cự vừa buông xuôi.
Họ bắt đầu ôn lại những kỷ niệm cũ: đêm Giáng sinh tại Santa Marianita, khi Nam tặng cô sợi dây chuyền ngọc trai đang lấp lánh trên cổ cô; những lần đàm phán căng thẳng, nơi cô buộc phải nhượng bộ trước quyền lực của anh; và những khoảnh khắc đam mê, khi cơ thể họ hòa quyện trong dục vọng. Càng nói, khoảng cách giữa họ càng thu hẹp. Nam kéo cô vào lòng, và Lavinia, với một tiếng thở dài, để mình ngã vào vòng tay anh.
Nụ hôn đầu tiên bùng nổ như ngọn lửa, mãnh liệt và không thể kiềm chế. Môi Nam, nóng bỏng và đòi hỏi, chiếm lĩnh đôi môi mềm mại của Lavinia. Lưỡi anh khám phá khoang miệng cô, nếm vị ngọt của son môi và hơi thở run rẩy. Lavinia đáp lại, tay cô siết chặt vai anh, móng tay cắm vào da thịt qua lớp áo sơ mi. Nam kéo áo hoodie của cô qua đầu, để lộ chiếc áo lót ren đen ôm lấy đôi vú căng tròn, đầu vú hồng nhạt hiện rõ qua lớp vải mỏng. Anh cúi xuống, hôn lên cổ cô, rồi xuống xương quai xanh, nơi sợi dây chuyền ngọc trai nằm yên. Lavinia rên khẽ, đầu ngửa ra sau, để lộ chiếc cổ trắng ngần.
Quần jeans của cô nhanh chóng bị Nam kéo xuống, để lộ chiếc quần lót ren khớp với áo lót, ôm lấy cặp mông tròn trịa và cặp đùi săn chắc. Nam ngắm nhìn cơ thể cô, từ đôi vú đầy đặn, vòng eo thon gọn, đến vùng lồn được che bởi lớp ren mỏng, đã ướt đẫm nước lồn vì kích thích. “Cô đẹp quá, Lavinia,” anh thì thầm, giọng khàn đi vì dục vọng. Anh cởi áo sơ mi, để lộ cơ thể săn chắc, dương vật cương cứng căng tức trong quần, sẵn sàng phá vỡ mọi rào cản.
Lavinia, với ánh mắt mê dại, quỳ xuống trước anh, kéo khóa quần và giải phóng dương vật của Nam. Nó to lớn, gân guốc, đầu khấc bóng loáng vì chất lỏng tiền tinh. Cô ngậm lấy nó, môi mềm mại bao quanh, lưỡi cô xoáy tròn trên đầu khấc, khiến Nam rên lên vì khoái cảm. Anh nắm lấy tóc cô, hướng dẫn nhịp điệu, dương vật ra vào miệng cô, mỗi lần sâu hơn, khiến nước dãi cô chảy xuống cằm. “Chim của anh… thật tuyệt,” cô thì thầm giữa những nhịp thở, giọng đầy khao khát.
Nam kéo cô đứng dậy, bế cô lên giường, đặt cô nằm xuống tấm ga lụa trắng. Anh cởi áo lót, để đôi vú căng tròn bật ra, đầu vú cứng lại vì kích thích. Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên vú, mút mạnh, trong khi tay kia xoa nắn bên còn lại. Lavinia rên rỉ, lưng cong lên, tay bấu chặt vào ga giường. Nam trượt xuống, hôn lên bụng cô, rồi kéo quần lót xuống, để lộ âm đạo hồng hào, lấp lánh nước lồn. Anh cúi xuống, lưỡi anh lướt qua lồn cô, nếm vị ngọt mặn của cô, khiến Lavinia hét lên, hông cô nâng lên vì khoái cảm.
“Nam… làm ơn…” cô van xin, giọng đứt quãng. Nam không chần chừ, đặt dương vật trước cửa âm đạo cô, đầu khấc chạm vào lồn ướt át. Anh đẩy mạnh, dương vật trượt sâu vào trong, lấp đầy cô. Lavinia hét lên, móng tay cào lên lưng anh, để lại những vết đỏ. Nam bắt đầu chuyển động, mỗi cú thúc mạnh mẽ khiến đôi vú cô rung lên, âm đạo cô siết chặt quanh dương vật anh. Họ hòa quyện, mồ hôi và nước lồn trộn lẫn, cơ thể quấn quýt trong đam mê.
Lần lên đỉnh đầu tiên đến nhanh chóng. Lavinia hét lên, âm đạo co bóp mạnh quanh dương vật Nam, nước lồn tuôn ra ướt đẫm ga giường. Nam, không dừng lại, tiếp tục thúc, đưa cô đến lần thứ hai. Lần này, anh nâng chân cô lên vai, dương vật đâm sâu hơn, chạm vào điểm nhạy cảm bên trong. Lavinia rên rỉ không ngừng, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đắm chìm trong khoái lạc. Khi cô lên đỉnh lần thứ hai, Nam cũng không kìm được, tinh trùng nóng hổi bắn ra, lấp đầy âm đạo cô, tràn ra ngoài, chảy xuống đùi.
Họ nghỉ ngơi một lát, cơ thể trần truồng nằm bên nhau, mồ hôi và tinh trùng phủ đầy. Nhưng dục vọng chưa dừng lại. Nam lật cô nằm sấp, kéo hông cô lên, dương vật lại cương cứng, sẵn sàng. Anh đâm vào từ phía sau, mỗi cú thúc khiến mông cô rung lên, tiếng da thịt va chạm vang khắp phòng. Lavinia rên rỉ, tay bấu chặt gối, lồn cô lại ướt át, nước lồn chảy xuống đùi. Lần thứ ba, họ cùng lên đỉnh, Nam bắn tinh trùng lần nữa, cơ thể Lavinia run rẩy, ngã xuống giường, ngập ngụa trong tinh trùng và nước lồn.
Khi mọi thứ lắng xuống, họ nằm bên nhau, hơi thở vẫn nặng nhọc. Lavinia, với mái tóc rối bời và làn da đỏ ửng, thì thầm: “Đây là lần cuối, Nam. Tôi không thể tiếp tục phản bội Daniel.” Nam không đáp, chỉ khẽ vuốt tóc cô, ánh mắt đầy ám ảnh. Anh biết, dù cô nói gì, sợi dây giữa họ sẽ không bao giờ đứt.
Sáng hôm sau, Lavinia rời khách sạn trước bình minh, trở lại với vai trò phu nhân Tổng thống. Nam đứng bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố Guayaquil đang thức giấc. Anh biết chuyến đi này không chỉ là về sân bay vũ trụ hay AstroPod. Nó là về Lavinia – người phụ nữ đã trở thành một phần không thể tách rời trong hành trình của anh, dù bằng cách nào đi nữa.
Câu chuyện giữa họ, như sân bay vũ trụ mang tên cô, vẫn đang được xây dựng, với những bí mật và đam mê ẩn sâu dưới bề mặt.