Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 91: Nữ hoàng vũ trụ
Ngày 5 tháng 4 năm 2034, sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc rực rỡ dưới nắng nhiệt đới, sóng biển xanh ngọc vỗ nhẹ, cờ AstroViet và Việt Nam tung bay trên các cột thép. Trung tâm điều khiển, với 50 màn hình lớn và 200 kỹ sư AstroViet, sôi động như những lần phóng trước. Nam, trong bộ vest trắng ôm sát cơ thể săn chắc, tóc đen chải gọn, ánh mắt sắc lạnh, đứng giữa trung tâm, giám sát việc phóng ba module cuối cùng của khách sạn vũ trụ: lounge thư giãn (15 tấn, với ghế lơ lửng và cửa sổ panoramic), khu giải trí (12 tấn, có rạp chiếu phim 360 độ và phòng thực tế ảo), và hệ thống điều khiển (18 tấn, với AI quản lý năng lượng và an toàn). Tổng trọng lượng 45 tấn, các module được phóng bằng ba tên lửa Astro-2 từ bệ số 1, 2, và 3, mỗi tên lửa cao 70 mét, động cơ plasma tiên tiến, tái sử dụng 100%.
Công chúa Leonor, váy lụa vàng ánh kim bó sát thân hình thanh mảnh, tóc vàng óng lấp lánh, mắt nâu dịu dàng, đứng cạnh Nam, móng tay sơn hồng bấu nhẹ tay anh: “Nam, hôm nay là cột mốc lớn. Em tự hào về anh.” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn nhẹ má cô, giọng trầm thấp: “Leonor, đây là giấc mơ của chúng ta. Em sẽ thấy nó trên quỹ đạo.” Jetsun Pema, giám đốc phát triển bền vững, có mặt trong phòng điều khiển, ánh mắt lấp lánh, báo cáo: “Module sử dụng 80% vật liệu tái chế, đảm bảo bền vững.” Nam gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, nhưng hình ảnh Dorji, con trai 4 tháng tuổi với Jetsun, làm tim anh khẽ run.
Quá trình phóng bắt đầu lúc 08:00. Màn hình hiển thị bệ phóng số 1, Astro-2 đầu tiên rung chuyển, lửa plasma xanh lam phun ra, tiếng gầm vang dội làm kính phòng điều khiển rung nhẹ. “T-10, 9, 8… phóng!” kỹ sư trưởng hét. Tên lửa rời bệ, bay vút qua mây, theo sau là Astro-2 thứ hai và thứ ba, mỗi chiếc cách nhau 90 giây. Sau 18 phút, các module được thả vào quỹ đạo thấp 400 km, kết nối với bốn module trước (phòng ngủ, nhà hàng, phòng tập, hệ thống tái chế) qua hệ thống khóa từ tính. Ba Astro-2 hạ cánh an toàn tại bệ Phú Quốc, được tái chế trong 48 giờ. Trung tâm điều khiển vỡ òa, tiếng vỗ tay vang dội. Kỹ sư trưởng hét: “Module ổn định! Khách sạn vũ trụ hoàn thiện cấu trúc!” Leonor ôm Nam, môi hồng chạm môi anh, ánh mắt lấp lánh: “Nam, anh làm được rồi!”
Nam phát biểu trước truyền thông quốc tế, ánh mắt sắc lạnh, giọng mạnh mẽ: “Khách sạn vũ trụ của AstroViet, với bảy module, là bước đầu tiên đưa du lịch không gian đến mọi người. Chúng tôi sẽ đón khách vào năm 2038, cảm ơn Leonor, Reliance, NASA, Boeing, và đội ngũ.” Leonor đứng cạnh, váy lụa vàng lấp lánh, ánh mắt nâu dịu dàng, nhưng thoáng lo âu khi anh nhắc đến “đội ngũ,” như cảm nhận bí mật anh giấu.
Ngay sau phóng, AstroViet bắt đầu thi công nội thất. Tại trung tâm điều khiển Phú Quốc, 30 robot không gian, mỗi chiếc cao 2 mét, trang bị AI và cánh tay cơ khí, được phóng lên quỹ đạo qua AstroPod. Robot lắp đặt giường lơ lửng bằng sợi carbon trong phòng ngủ, phủ lụa chống cháy, cố định bằng từ trường. Nhà hàng được trang bị bàn ăn hợp kim titan, bếp nhiệt từ nấu ăn không trọng lực, và cửa sổ kính sapphire nhìn ra Trái đất. Phòng tập có máy chạy bộ chống trôi, dây kháng lực, và màn hình thực tế ảo mô phỏng phòng gym Trái đất. Lounge được ốp gỗ tái chế, ghế lơ lửng bọc da tổng hợp, và màn hình holographic hiển thị vũ trụ. Khu giải trí có rạp chiếu phim 360 độ với ghế rung, phòng thực tế ảo chơi game không gian, và bàn bi-a không trọng lực. Hệ thống điều khiển được lắp siêu máy tính AI, màn hình cảm ứng, và ghế điều khiển lơ lửng cho phi hành đoàn. Jetsun Pema giám sát vật liệu, đảm bảo 90% tái chế, giảm 15% khí thải so với tiêu chuẩn NASA. Nam giám sát qua video 3D, ánh mắt sắc lạnh, ra lệnh: “Hoàn thành nội thất trước tháng 12/2034. Mọi chi tiết phải hoàn hảo, từ lụa giường đến vít titan.” Kỹ sư trưởng gật đầu: “Chúng tôi sẽ vượt tiến độ, thưa anh.”
Ngày 10 tháng 4, Nam và Leonor chuẩn bị bay lên quỹ đạo từ Phú Quốc. Tại bệ phóng số 4, một tên lửa Astro-2 mang tàu vũ trụ AstroPod, dài 10 mét, sức chứa 6 người, với ghế lơ lửng và cửa sổ kính sapphire. Nam, trong bộ đồ phi hành gia bó sát, cơ bắp hiện rõ, ánh mắt sắc lạnh, kiểm tra hệ thống AI của AstroPod. Leonor, cũng mặc đồ phi hành gia, tóc vàng óng buộc cao, mắt nâu lấp lánh, da trắng ngọc trai ánh lên, nắm tay anh: “Nam, em hồi hộp quá. Lên khách sạn vũ trụ của anh… như giấc mơ!” Anh ánh mắt lấp lánh, vuốt má cô qua kính mũ: “Leonor, em sẽ thấy mọi thứ anh làm vì em. Lên nào.”
Astro-2 phóng lúc 06:00, lửa plasma xanh lam phun ra, AstroPod rung nhẹ khi rời Trái đất. Qua cửa sổ, Leonor nhìn mây tan dần, bầu trời chuyển đen, các vì sao lấp lánh: “Nam, đẹp quá… em không tin mình đang ở đây!” Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay cô: “Đây là nhà của chúng ta trên vũ trụ, Leonor.” Sau 15 phút, AstroPod kết nối với khách sạn vũ trụ, một cấu trúc kim loại lấp lánh, bảy module như cánh hoa, nhìn xuống Trái đất xanh lam, Thái Bình Dương lấp lánh dưới nắng.
Họ bước qua cổng khí, tháo đồ phi hành gia, lơ lửng trong hành lang không trọng lực, ánh sáng LED trắng dịu. Nam dẫn Leonor kiểm tra từng module. Trong nhà hàng, bàn titan lơ lửng, robot lắp cửa sổ sapphire. Leonor ánh mắt lấp lánh, chạm bàn: “Nam, ăn tối nhìn Trái đất… lãng mạn quá!” Trong phòng tập, máy chạy bộ rung nhẹ, dây kháng lực lơ lửng. Cô cười, thử kéo dây, tóc vàng óng trôi nhẹ: “Em sẽ tập ở đây, không sợ tăng cân!” Trong lounge, ghế da lơ lửng, màn hình holographic hiển thị Dải Ngân hà. Leonor lơ lửng, váy lụa vàng trôi nhẹ, vú căng tròn hiện rõ: “Nam, em muốn ngồi đây mãi, nhìn các vì sao.” Anh ánh mắt lấp lánh, kéo cô sát vào: “Leonor, còn một nơi đặc biệt hơn. Theo anh.”
Anh dẫn cô vào phòng ngủ không trọng lực, không gian lụa trắng, giường lơ lửng bằng sợi carbon, phủ lụa chống cháy, cửa sổ kính sapphire nhìn ra vũ trụ, các vì sao lấp lánh như kim cương. Nam khóa cửa, ánh mắt lấp lánh, thì thầm: “Leonor, anh muốn em, ngay tại đây, giữa vũ trụ.” Cô ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, môi hồng mọng run rẩy: “Nam, làm tình trong không trọng lực… anh hư quá!” Anh kéo khóa váy, lụa vàng trôi lơ lửng, để lộ cơ thể trắng ngọc trai, vú căng tròn nảy nhẹ, núm vú hồng nhạt dựng đứng, bụng phẳng lì thoáng dấu thai kỳ, lồn đen mịn ướt át, lông lấp lánh dâm thủy. Cô lơ lửng, ánh mắt lấp lánh, móng tay bấu vai anh: “Nam, lấy em đi… em muốn anh.”
Anh cởi vest, áo sơ mi trôi lơ lửng, để lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh, cởi quần, chim anh bật ra, to và dài, đỏ rực, đầu chim bóng loáng, mạch máu nổi rõ, căng cứng như muốn nổ tung. Anh ánh mắt lấp lánh, dục vọng như sóng thần: “Leonor, lồn em là của anh, giữa các vì sao.” Anh hôn cô, môi chạm môi, lưỡi quấn chặt, không trọng lực làm họ xoay nhẹ, hương Chanel No.5 làm anh ngây dại. Anh bóp vú, ngón tay vuốt núm vú, mút mạnh, lưỡi xoáy, làm cô rên lớn, giọng vang trong phòng: “Nam, vú em… sướng quá!” Mắt nâu lấp lánh khoái lạc, môi hồng mọng hé mở, má đỏ rực, tóc vàng óng trôi lơ lửng, mồ hôi lấp lánh trên trán như ngọc trai.
Anh liếm lồn, lưỡi tách môi lồn hồng hào, mút dâm thủy ngọt ngào, làm cô cong người, móng tay cào vai anh, để lại vệt đỏ: “Nam, lưỡi anh… em ra mất!” Anh đẩy cô tựa vào giường lơ lửng, nâng chân cô, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy trôi thành giọt trong không trọng lực, lấp lánh như sao. Anh đâm chim vào, đầu chim tách lồn, siết chặt, nóng bỏng, làm cô hét nhỏ: “Nam, sâu quá… anh xé em rồi!” Lồn cô co bóp dữ dội, nước lồn phun ra, trôi lơ lửng, ánh mắt lấp lánh đau đớn xen khoái lạc, môi hồng mọng cắn chặt, má đỏ rực. Anh thúc dồn dập, không trọng lực làm họ xoay nhẹ, chim ra vào lồn cô, mỗi cú đâm làm cô rên lớn: “Nam, mạnh hơn… em muốn anh!” Anh bóp mông cô, vỗ nhẹ, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là của anh, dù ở Trái đất hay vũ trụ.”
Anh đổi tư thế, để cô lơ lửng, chân quấn quanh hông anh, lồn nuốt chim anh, nước lồn trôi thành giọt, lấp lánh dưới ánh sao. Anh đổi tư thế nữa, để cô tựa vào cửa sổ, nhìn ra Trái đất xanh lam, lồn cô phun nước, giọt dâm thủy trôi lơ lửng, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực: “Nam, em ra!” Anh đổi tư thế cuối, để cô lơ lửng ngược, lồn cô siết chặt chim anh, nước lồn phun ra, trôi khắp phòng, lấp lánh như mưa sao. “Nam, em ra lần nữa!” cô hét, ánh mắt lấp lánh, tóc vàng óng rối bời, má đỏ rực. Anh xuất tinh, tinh trùng bắn ngập lồn, trôi lơ lửng, lấp lánh như ngọc trai. Anh rên lớn, ánh mắt lấp lánh, khoái lạc như xé tan cơ thể, cảm giác làm tình trong vũ trụ như bay giữa vạn vật: “Leonor, em là tất cả của anh.”
Họ thở hổn hển, lơ lửng, ôm nhau, ánh mắt khóa chặt, mồ hôi lấp lánh trên da trắng ngọc trai của Leonor, vú căng tròn phập phồng, tóc vàng óng trôi nhẹ. Cô ánh mắt lấp lánh, vuốt ngực anh, giọng dịu dàng: “Nam, em chưa bao giờ sướng như vậy. Anh… anh làm em cảm thấy như nữ hoàng vũ trụ.”
Vẫn lơ lửng trong phòng ngủ, trước cửa sổ nhìn ra Trái đất, Leonor nắm tay Nam, ánh mắt lấp lánh, môi hồng mọng cong nhẹ, giọng run rẩy: “Nam, em có chuyện quan trọng muốn nói. Em… em đang mang thai. Đứa bé là của anh.” Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, cảm xúc lẫn lộn: niềm vui ngập tràn khi biết sẽ làm cha với Leonor, nhưng nỗi lo âu về Jetsun Pema và Dorji, cùng các mối quan hệ nhục dục, như lưỡi dao sắc. Anh ôm cô chặt, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm thấp: “Leonor, thật sao? Em làm anh hạnh phúc hơn cả khi phóng Astro-2!” Cô cười, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, tay chạm bụng phẳng lì: “Em phát hiện khoảng hai tháng trước. Em đi khám ở Madrid, bác sĩ nói đứa bé khỏe mạnh. Em muốn con chúng ta sinh ra ở đây, giữa các vì sao.”
Anh hôn cô, ánh mắt lấp lánh, cảm nhận vú căng tròn qua lụa, nhưng tâm trí rối bời. Anh nghĩ về Dorji, con trai 4 tháng tuổi với Jetsun Pema, đang ở Phú Quốc, và nguy cơ Leonor phát hiện. Anh ánh mắt sắc lạnh, vuốt tóc cô, thì thầm: “Leonor, anh sẽ chăm sóc em và con. Anh hứa sẽ cho con một tương lai rực rỡ, như khách sạn này.” Cô ánh mắt lấp lánh, ôm anh, giọng dịu dàng: “Nam, em tin anh. Nhưng… anh có gì giấu em không? Đôi khi em thấy anh lo lắng.” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn trán cô, che giấu nỗi sợ: “Không, Leonor. Chỉ là áp lực từ AstroViet. Em và con là tất cả của anh.”
Cô gật đầu, ánh mắt dịu đi, nghi ngờ nhẹ từ trước tan biến trong niềm vui, nhưng anh biết bí mật này, cùng những dục vọng không kiểm soát, là bước đi trên lưỡi dao sắc. Họ lơ lửng, nhìn Trái đất qua cửa sổ, ánh mắt khóa chặt, niềm vui xen lẫn lo âu, như các vì sao lấp lánh trong bóng tối vũ trụ.
Họ trở lại AstroPod, kết nối với Astro-2, hạ cánh an toàn tại Phú Quốc. Nam ánh mắt sắc lạnh, cất báo cáo kiểm tra khách sạn vào két sắt, quyết tâm bảo vệ Leonor và đứa bé, nhưng biết rằng việc giữ bí mật về Jetsun, Dorji, và những mối quan hệ khác là ngọn lửa nguy hiểm, sẵn sàng thiêu rụi tất cả.