Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 92: Selvi Ananda
Ngày 15 tháng 5 năm 2034, sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc rực rỡ dưới nắng nhiệt đới, sóng biển xanh ngọc vỗ nhẹ vào bờ, cờ ASEAN và AstroViet tung bay trên các cột thép cao 20 mét, lấp lánh ánh bạc. Khu vực đón khách được trang trí bằng hoa phong lan tím, biểu tượng Phú Quốc, và màn hình LED lớn chiếu cảnh khách sạn vũ trụ xoay trên quỹ đạo. Nam, trong bộ vest xanh navy ôm sát cơ thể săn chắc, tóc đen chải gọn, ánh mắt sắc lạnh, đứng tại cổng chính, bên cạnh đội nghi thức AstroViet mặc áo dài trắng, tay cầm bảng chào đón. Đoàn khách ASEAN, gồm 15 đại diện từ Indonesia, Malaysia, Thái Lan, Việt Nam, và Philippines, bước xuống từ đoàn xe Bentley, dẫn đầu là tổng thống Indonesia Gibran Rakabuming Raka, 46 tuổi, thân hình trung bình, tóc đen chải gọn, mắt nâu sắc sảo, mặc vest đen, nụ cười tự tin. Ông bắt tay Nam, giọng hào sảng: “Anh Nam, Phú Quốc đẹp hơn tôi tưởng. AstroViet đã sẵn sàng để gây ấn tượng chưa?” Nam ánh mắt lấp lánh, nắm chặt tay Gibran: “Tổng thống, hôm nay tôi sẽ cho ASEAN thấy tương lai không gian bắt đầu từ đây.”
Selvi Ananda, 44 tuổi, đệ nhất phu nhân Indonesia, bước xuống xe, váy lụa xanh ngọc bó sát thân hình quyến rũ, tóc đen óng dài ngang lưng uốn sóng nhẹ, mắt nâu to lấp lánh như ngọc, da nâu vàng mịn màng ánh lên dưới nắng, vú căng tròn nổi bật qua lụa, hông thon lắc nhẹ khi di chuyển, môi đỏ mọng cong nhẹ, hương nước hoa oud thoảng nhẹ. Cô đưa tay ra, ánh mắt lấp lánh, giọng ngọt ngào: “Anh Nam, Phú Quốc đẹp như tranh. Anh chu đáo quá, tổ chức cả đoàn thế này.” Nam nắm tay cô, ngón tay lướt nhẹ qua da mịn, cảm giác nóng rực, ánh mắt lấp lánh: “Selvi, tôi muốn cô và tổng thống thấy AstroViet không chỉ là công nghệ, mà là giấc mơ. Cô đẹp hơn cả biển Phú Quốc hôm nay.” Cô cười, môi đỏ mọng cong nhẹ, ánh mắt khóa chặt anh, móng tay sơn đỏ lấp lánh: “Anh Nam, khéo nịnh quá. Coi chừng tôi tin anh đấy.”
Nam dẫn đoàn vào trung tâm điều khiển, một tòa nhà kính với mái vòm, bên trong là hàng chục màn hình lớn hiển thị quỹ đạo khách sạn vũ trụ, dữ liệu Astro-2, và video thi công nội thất. Kỹ sư AstroViet, mặc áo blouse trắng, trình diễn mô hình 3D của trạm không gian ASEAN, với năm module: nghiên cứu, năng lượng, sinh thái, phi hành gia, và điều khiển. Nam ánh mắt sắc lạnh, giọng mạnh mẽ: “Sân bay vũ trụ Phú Quốc đã phóng bảy module khách sạn vũ trụ thành công, với tỷ lệ an toàn 100%. AstroViet cam kết xây dựng trạm ASEAN trong 5 năm, chi phí thấp hơn SpaceX 25%.” Đại diện Malaysia, một người đàn ông trung niên mặc sơ mi batik, hỏi: “Làm thế nào AstroViet đảm bảo an toàn khi va chạm với mảnh vỡ quỹ đạo?” Nam ánh mắt lấp lánh, chỉ vào màn hình: “Hệ thống laser dò mảnh vỡ của chúng tôi phát hiện vật thể từ 0,1 mm, tự động điều chỉnh quỹ đạo. Robot không gian đạt độ chính xác 99,9%.” Đại diện Thái Lan, một phụ nữ mặc váy lụa vàng, gật đầu: “Rất thuyết phục. Nhưng năng lực đào tạo phi hành gia của AstroViet thì sao?” Nam cười, ánh mắt lấp lánh: “Chúng tôi đã đào tạo 50 phi hành gia Việt Nam và 10 phi hành gia quốc tế. Trạm ASEAN sẽ có chương trình đào tạo chung tại Phú Quốc.”
Gibran đứng cạnh Nam, ánh mắt hài lòng, vỗ vai anh: “Nam, anh làm tôi muốn bay lên quỹ đạo ngay bây giờ. AstroViet vượt xa kỳ vọng của Indonesia.” Selvi ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ tay Nam khi xem mô hình Astro-2, móng tay đỏ lướt qua vải vest, để lại cảm giác nóng rực: “Anh Nam, tôi nghe nói khách sạn vũ trụ có phòng không trọng lực. Có thật không?” Nam ánh mắt lấp lánh, nghiêng người gần cô, giọng trầm thấp: “Thật, Selvi. Tôi hứa sẽ đưa cô và tổng thống lên đó một ngày. Cảm giác không trọng lực… khó quên lắm.” Cô cười, ánh mắt lấp lánh, tóc đen óng lấp lánh dưới ánh đèn, môi đỏ mọng cong nhẹ: “Tôi sẽ giữ lời anh đấy.”
Buổi chiều, đoàn tham quan bệ phóng Astro-2, nơi ba tên lửa tái sử dụng đứng sừng sững, cao 70 mét, sơn trắng bạc với logo AstroViet. Nam dẫn đoàn vào nhà máy lắp ráp, nơi robot tự động hàn khung module, tia lửa lấp lánh. Đại diện Việt Nam, một quan chức mặc áo sơ mi trắng, hỏi: “AstroViet có kế hoạch hợp tác với doanh nghiệp ASEAN không?” Nam ánh mắt lấp lánh, trả lời: “Chúng tôi đã ký hợp đồng với PETRONAS và Thai Aerospace. Nếu thắng thầu, 30% linh kiện sẽ từ ASEAN.” Gibran gật đầu, ánh mắt sắc sảo: “Chiến lược thông minh, Nam. Indonesia sẽ xem xét kỹ hồ sơ của anh.” Selvi ánh mắt lấp lánh, đứng gần Nam, váy lụa xanh lấp lánh, vú căng tròn phập phồng, thì thầm: “Anh Nam, anh đúng là người dẫn đầu. Tôi tò mò muốn biết thêm về anh ngoài… công việc.” Nam ánh mắt lấp lánh, cảm giác dục vọng bùng cháy, nhớ lại cử chỉ thân mật ở Jakarta, nhưng giấu đi, cười nhẹ: “Selvi, có lẽ tối nay tôi sẽ kể cô nghe.”
Nam sắp xếp đoàn ASEAN nghỉ tại resort JW Marriott Phu Quoc Emerald Bay, nhưng mời vợ chồng Gibran ở tại biệt thự riêng của anh tại Bãi Dài, cách sân bay vũ trụ 5 km, nơi anh và Leonor từng nghỉ. Biệt thự ba tầng, tường kính lớn nhìn ra biển, hồ bơi vô cực lấp lánh ánh trăng, vườn nhiệt đới với hoa sứ trắng, nội thất gỗ mun và lụa trắng, tranh trừu tượng treo tường, đèn chùm pha lê tỏa ánh vàng. Phòng khách rộng 200 m², với sofa lụa trắng, bàn kính lớn, và quầy bar đầy rượu Chivas, Macallan, và champagne Taittinger. Nam dẫn Gibran và Selvi vào, ánh mắt lấp lánh: “Tổng thống, Selvi, đây là nhà của tôi. Tôi muốn hai người cảm thấy như ở nhà.” Gibran cười lớn, vỗ vai Nam, giọng hào sảng: “Nam, anh làm tôi cảm giác như vua! Biệt thự này đẹp hơn cả resort ở Bali.” Selvi ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc đen óng, váy lụa xanh lấp lánh, bước ra ban công nhìn biển: “Nam, tuyệt quá. Hồ bơi này… tôi muốn bơi ngay tối nay.” Nam ánh mắt lấp lánh, tưởng tượng cơ thể cô dưới nước, vú căng tròn ướt át, giọng trầm thấp: “Selvi, hồ bơi luôn sẵn sàng. Nếu cần khăn, tôi sẽ mang tận tay.”
Nam sắp xếp phòng ngủ chính cho vợ chồng Gibran, với giường lụa trắng rộng 3 mét, cửa sổ nhìn ra biển, tủ quần áo gỗ mun, và phòng tắm đá cẩm thạch với bồn tắm đôi. Anh đưa họ xem phòng, ánh mắt lấp lánh, nói với Selvi: “Nếu cô cần gì, cứ gọi tôi, bất kể giờ nào.” Cô cười, ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng cong nhẹ, móng tay đỏ chạm nhẹ tay anh: “Cẩn thận, Nam. Tôi có thể gọi anh lúc nửa đêm đấy.” Gibran cười lớn, không nghi ngờ: “Selvi, đừng làm phiền Nam. Anh ấy bận lắm!” Nam ánh mắt lấp lánh, dục vọng bùng cháy, nhưng giữ vẻ ngoài lịch thiệp: “Không phiền đâu, tổng thống. Tôi luôn sẵn sàng.”
Buổi tối, Nam tổ chức tiệc tại phòng khách biệt thự, bàn tiệc dài 5 mét phủ khăn lụa trắng, bày tôm hùm Phú Quốc nướng bơ tỏi, bò Wagyu áp chảo, sò điệp hấp rượu vang, và bánh mousse dừa. Đội phục vụ mặc áo dài trắng rót champagne Taittinger và whisky Chivas 25. Nam nâng ly, ánh mắt sắc lạnh: “Chúc mừng ASEAN và giấc mơ không gian chung! AstroViet vinh dự đón các vị.” Gibran uống cạn ly whisky, giọng hào sảng: “Nam, anh làm tôi muốn đầu tư cả ngân sách Indonesia vào AstroViet!” Selvi nhấp champagne, ánh mắt lấp lánh, váy lụa xanh lấp lánh, chân chạm nhẹ chân Nam dưới bàn, làm chim anh cứng lên, căng tức trong quần, đầu chim đỏ rực chạm khóa kéo. Cô cười, môi đỏ mọng cong nhẹ, thì thầm: “Nam, anh làm Gibran hào hứng quá. Coi chừng anh ấy say đấy.” Nam ánh mắt lấp lánh, rót thêm whisky cho Gibran: “Tổng thống, ly này đặc biệt, Macallan 30 năm. Thử đi, không say đâu.” Gibran cười lớn, uống cạn, mắt bắt đầu lờ đờ: “Nam… anh đúng là bạn tốt…”
Nam tiếp tục rót whisky, ly này qua ly khác, ánh mắt lấp lánh, cố ý chuốc say. Gibran uống đến ly thứ năm, giọng líu lưỡi: “Nam… khách sạn vũ trụ… bao nhiêu tiền một đêm?” Nam cười, ánh mắt lấp lánh, rót thêm: “Tổng thống, lên đó miễn phí cho anh. Uống thêm đi, kỷ niệm Phú Quốc!” Selvi ánh mắt lấp lánh, nghiêng người gần Nam, tóc đen óng chạm vai anh, hương oud làm anh ngây dại: “Nam, anh hư thật. Gibran say thế này, tôi phải dìu anh ấy lên phòng sao nổi?” Nam ánh mắt lấp lánh, tay chạm nhẹ tay cô, ngón tay lướt qua da nâu vàng mịn màng: “Selvi, tôi sẽ giúp cô. Đừng lo.” Cô cười, ánh mắt lấp lánh, móng tay đỏ chạm ly champagne của anh, như vô tình, nhưng ánh mắt khóa chặt làm tim anh đập mạnh, dục vọng bùng cháy.
Đến 11 giờ 30 đêm, Gibran say khướt, đầu gục xuống bàn, mắt lờ đờ, nói líu lưỡi: “Nam… tôi… ngủ đây… anh tốt lắm…” Nam dìu Gibran lên sofa lụa trắng trong phòng khách, để anh ngã xuống, ngáy lớn, whisky đổ trên áo. Selvi ánh mắt lấp lánh, đứng sát Nam, váy lụa xanh lấp lánh, vú căng tròn phập phồng: “Nam, anh làm Gibran ra nông nỗi này. Bây giờ tôi phải làm sao?” Anh ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ hông cô qua lụa, cảm nhận mông tròn: “Selvi, tôi sẽ lo cho cô. Lên phòng nghỉ đi, tôi xử lý mọi thứ.” Cô cười, ánh mắt lấp lánh, tóc đen óng lấp lánh, bước lên cầu thang, váy lụa xanh lắc nhẹ, để lại Nam với dục vọng như sóng thần, ánh mắt sắc lạnh, quyết định hành động.
Nửa đêm, biệt thự chìm trong bóng tối, ánh trăng bạc chiếu qua cửa kính lớn, sóng biển rì rào hòa lẫn tiếng gió nhẹ. Nam, áo sơ mi trắng mở ba nút, để lộ cơ ngực săn chắc, ánh mắt lấp lánh, lẻn lên cầu thang gỗ mun, mỗi bước chân nhẹ nhàng, trái tim đập mạnh như trống trận, dục vọng như ngọn lửa cháy bỏng. Cửa phòng ngủ chính khép hờ, mùi nước hoa oud thoảng nhẹ, ngọt ngào và quyến rũ, làm chim anh căng cứng, đầu chim đỏ rực rỉ nước, mạch máu nổi rõ, đè chặt khóa kéo quần. Gibran nằm trên giường lụa trắng rộng 3 mét, ngáy lớn, miệng hơi hé, hơi thở nồng mùi whisky, áo vest xộc xệch, tay buông thõng, say bất tỉnh. Selvi nằm cạnh, váy ngủ lụa đỏ mỏng manh ôm sát cơ thể, tóc đen óng xõa rối trên gối lụa, mắt nâu khép chặt, da nâu vàng lấp lánh dưới ánh trăng, vú căng tròn phập phồng, núm vú hồng đậm hiện rõ qua lụa, lồn đen mịn ẩn dưới váy, lông lấp lánh. Cô thở đều, môi đỏ mọng hé mở, lộ răng trắng ngọc, móng tay sơn đỏ lấp lánh trên chăn, chân thon khẽ cong, đùi nâu vàng ánh lên như lụa.
Nam ánh mắt lấp lánh, quỳ bên giường, tay run nhẹ vì dục vọng, ngón tay chạm mép váy lụa đỏ, kéo chậm, lụa trượt qua da nâu vàng, để lộ vú căng tròn, núm vú hồng đậm dựng đứng, lấp lánh mồ hôi mỏng. Anh cúi xuống, môi chạm núm vú, mút nhẹ, lưỡi xoáy chậm quanh núm, cảm nhận vị ngọt của da, núm vú cứng lên trong miệng, nóng rực. Anh mút mạnh hơn, răng cắn nhẹ, tay bóp vú còn lại, ngón tay vê núm vú, kéo dài, làm Selvi khẽ rên trong giấc ngủ, giọng nhỏ như gió thoảng, ánh mắt khép chặt, má đỏ bừng, chân khẽ run, móng tay bấu chặt chăn, để lại nếp gấp. Anh ánh mắt lấp lánh, chim anh căng cứng hơn, đầu chim rỉ nước, ướt cả quần, cảm giác khoái lạc như điện giật lan khắp cơ thể. Anh kéo váy lụa đỏ lên cao, để lộ bụng phẳng lì, rốn nhỏ lấp lánh, lồn đen mịn ướt át, lông lấp lánh dâm thủy, môi lồn hồng hào hé mở, dâm thủy chảy xuống đùi nâu vàng, lấp lánh dưới ánh trăng. Anh cúi xuống, mũi hít sâu mùi dâm thủy ngọt ngào, lưỡi tách môi lồn, liếm chậm từ dưới lên, mút dâm thủy, lưỡi xoáy vào âm đạo, cảm nhận lồn co bóp nhẹ, nóng bỏng. Selvi rên nhỏ, ánh mắt khép chặt, mồ hôi lấp lánh trên trán, tóc đen óng rối bời, đùi khẽ kẹp đầu anh, móng tay cào chăn, để lại vệt xước. Anh ánh mắt lấp lánh, thì thầm: “Selvi, lồn cô… ngọt như mật. Anh muốn ăn cả đêm.”
Selvi đột nhiên mở mắt, ánh mắt lấp lánh sợ hãi, nhận ra Nam, cơ thể co giật, cố hét: “Nam, anh—điên rồi! Gibran ở đây!” Anh vội bịt miệng cô bằng tay trái, lòng bàn tay đè chặt môi đỏ mọng, ánh mắt sắc lạnh, tay phải nắm cổ tay cô, móng tay đỏ cào vào da anh, để lại vệt đỏ rướm máu. Anh thì thầm, giọng trầm thấp, gấp gáp: “Suỵt, Selvi, đừng la. Gibran say chết rồi. Cô muốn anh dừng, nhưng lồn cô ướt thế này, siết lưỡi anh chặt thế này…” Cô chống cự, chân đạp nhẹ vào giường, lụa rung lên, ánh mắt lấp lánh hoảng loạn, mồ hôi chảy xuống má, tóc đen óng bết lại, nhưng Gibran ngáy lớn, đầu nghiêng sang bên, không tỉnh. Nam cởi quần, chim anh bật ra, to và dài, đỏ rực, đầu chim bóng loáng, mạch máu nổi rõ, căng cứng như muốn nổ tung, rỉ nước lấp lánh. Anh ánh mắt lấp lánh, dục vọng như sóng thần, đâm chim vào lồn cô, đầu chim tách môi lồn hồng hào, lồn siết chặt, nóng bỏng, dâm thủy phun ra, chảy xuống lụa, lấp lánh như ngọc trai. Selvi rên nhỏ qua tay anh, ánh mắt lấp lánh đau đớn xen khoái lạc, má đỏ rực, móng tay bấu chăn, cơ thể run rẩy, vú căng tròn nảy nhẹ, núm vú hồng đậm dựng đứng.
Đột nhiên, Gibran trở mình, lụa xột xoạt, tiếng ngáy dừng lại, hơi thở nặng nề, tay phải quờ sang bên, chạm mép vai Selvi, rồi buông thõng, miệng lẩm bẩm: “Selvi… nước…” Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, ngừng thúc, chim vẫn ngập trong lồn cô, lồn co bóp dữ dội, dâm thủy chảy xuống đùi anh. Selvi ánh mắt lấp lánh hoảng loạn, cố quay đầu nhìn Gibran, móng tay cào tay Nam, nhưng không dám động. Nam thì thầm, ánh mắt sắc lạnh: “Đừng sợ, Selvi. Hắn say rồi. Để anh tiếp tục.” Gibran ngáy lại, đầu nghiêng sang bên kia, tay trượt xuống giường, lụa xột xoạt nhẹ, hơi thở nồng whisky. Selvi ánh mắt lấp lánh, cơ thể thả lỏng, lồn co bóp mạnh hơn, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh trên lụa.
Nam thả tay khỏi miệng cô, ánh mắt lấp lánh, thì thầm: “Selvi, cô thích mà, đúng không? Lồn cô nuốt chim anh chặt thế này.” Cô ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng run rẩy, giọng run, nhỏ như gió: “Nam… anh… tôi không muốn… nhưng… trời ơi, sướng quá… anh hủy hoại tôi rồi.” Cô cong người, móng tay cào lưng anh, để lại vệt đỏ dài, ánh mắt lấp lánh khoái lạc, má đỏ rực, rên nhỏ: “Nam, mạnh hơn… nhưng đừng để Gibran tỉnh. Tôi xin anh…” Anh ánh mắt lấp lánh, thúc dồn dập, chim ra vào lồn cô, mỗi cú đâm làm lồn phun nước, tiếng “nhẹp nhẹp” hòa lẫn tiếng ngáy của Gibran, giường lụa rung nhẹ, ánh trăng chiếu lên lồn ướt át của Selvi, lấp lánh như ngọc. Anh bóp vú cô, ngón tay vê núm vú, kéo dài, làm cô rên lớn, ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng cắn chặt để kìm tiếng hét: “Nam, vú tôi… sướng quá!”
Anh đổi tư thế, để cô nằm nghiêng, chân trái nâng cao, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy chảy xuống đùi nâu vàng, lấp lánh. Anh đâm chim vào, lồn nuốt chặt, nóng bỏng, làm cô rên nhỏ, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực: “Nam, sâu quá… anh xé tôi rồi!” Anh liếm cổ cô, cắn nhẹ, để lại dấu đỏ mờ, tay bóp mông tròn, ngón tay lướt qua khe mông, làm cô cong người, lồn phun nước, lấp lánh trên lụa. Anh đổi tư thế nữa, để cô quỳ, mông tròn lấp lánh dâm thủy, lồn phun nước khi anh đâm từ phía sau, tiếng “chẹp chẹp” vang lên, hòa cùng tiếng sóng biển. Cô ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, rên nhỏ: “Nam, tôi ra… trời ơi!” Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun ra, chảy thành dòng, lấp lánh trên giường. Anh đổi tư thế cuối, để cô nằm ngửa, chân quấn quanh hông anh, lồn nuốt chim anh, nước lồn chảy xuống lụa, lấp lánh dưới ánh trăng. Anh hôn cô, lưỡi quấn chặt, cảm nhận môi đỏ mọng nóng bỏng, tay bóp vú, mút núm vú, làm cô rên lớn, ánh mắt lấp lánh, tóc đen óng ướt bết lên trán: “Nam, tôi ra lần nữa!”
Anh xuất tinh, tinh trùng bắn ngập lồn, nóng rực, chảy xuống lụa, lấp lánh như ngọc trai, một ít dính lên đùi nâu vàng của cô, lấp lánh dưới ánh trăng. Anh rên lớn, ánh mắt lấp lánh, khoái lạc như xé tan cơ thể, cảm giác lồn Selvi siết chặt chim anh, dâm thủy hòa lẫn tinh trùng, nóng bỏng. Selvi thở hổn hển, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, vú căng tròn phập phồng, mồ hôi lấp lánh trên da nâu vàng, tóc đen óng bết lại, môi đỏ mọng hé mở, lộ răng trắng ngọc. Cô ánh mắt lấp lánh, giọng run, nhỏ như gió: “Nam, anh… anh là ác quỷ. Tôi không thể tin mình… tôi sướng đến vậy. Nhưng tôi sẽ giữ bí mật. Vì Gibran, vì danh tiếng của tôi.” Nam ánh mắt sắc lạnh, vuốt tóc cô, ngón tay lướt qua da nâu vàng ướt mồ hôi, thì thầm: “Selvi, cảm ơn cô. Cô là bí mật đẹp nhất của tôi. Không ai biết.” Cô gật đầu, ánh mắt lấp lánh, lo âu xen khoái lạc, quay sang Gibran, kiểm tra anh vẫn ngủ, ngáy đều, tay buông thõng, miệng lẩm bẩm gì đó không rõ.
Nam chỉnh quần áo, ánh mắt lấp lánh, rời phòng, tim đập mạnh, mỗi bước chân nhẹ nhàng trên cầu thang gỗ mun, sợ đánh thức Gibran. Anh trở về phòng, ánh mắt sắc lạnh, đứng trước cửa kính nhìn ra biển, sóng vỗ rì rào dưới ánh trăng. Anh cảm giác tội lỗi xen lẫn dục vọng, biết rằng hành động này, cùng bí mật về Jetsun, Dorji, và Leonor mang thai, là lưỡi dao sắc, sẵn sàng cắt đứt đế chế AstroViet và cuộc hôn nhân của anh. Nhưng dục vọng với Selvi, lồn nóng bỏng của cô, và khoái lạc mãnh liệt, khiến anh không thể dừng lại.