Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 96: Mẹ vợ
Ngày 1 tháng 7 năm 2034, cung điện Zarzuela tĩnh lặng dưới ánh nắng hè Madrid, những tia sáng vàng rực chiếu qua cửa sổ kính màu, tạo bóng hoa văn cầu kỳ trên sàn đá cẩm thạch lấp lánh. Nam, 35 tuổi, trong bộ vest xám than ôm sát cơ thể săn chắc, cơ ngực căng phồng, cơ bụng sáu múi hiện rõ qua áo sơ mi trắng mỏng, ánh mắt sắc lạnh như dao, bước đi trong hành lang dài, tiếng giày da vang vọng. Yêu cầu của Leonor tạm dừng làm tình vì thai kỳ đã kéo dài hai tuần, khiến dục vọng của anh dồn nén đến cực hạn, cơ thể rạo rực như lò lửa, mỗi sợi cơ căng cứng, mồ hôi lấp lánh trên trán dù điều hòa mát lạnh. Anh dừng lại trước bức tranh chân dung gia đình hoàng gia, ánh mắt lấp lánh, nhìn Leonor trong váy lụa trắng, bụng bầu 4.5 tháng hơi lộ, vú căng tròn phập phồng, tóc vàng óng lấp lánh dưới ánh đèn. “Leonor, em làm anh phát điên,” anh thì thầm, giọng trầm thấp, chim anh cứng lên, căng tức trong quần, đầu chim rỉ nước, mạch máu nổi rõ, đau nhức.
Mỗi đêm, anh nằm cạnh Leonor trên giường lụa hoàng gia, hương Chanel No.5 từ cô làm anh ngây dại, nhưng chỉ có thể hôn nhẹ, vuốt bụng bầu, ánh mắt lấp lánh cháy bỏng. “Nam, chờ con ra đời, anh sẽ có em,” cô thì thầm, mắt nâu lấp lánh, môi hồng mọng cong nhẹ, không biết dục vọng của anh như sóng thần. Anh thức trắng, mồ hôi lấp lánh trên ngực, ký ức nhục dục tràn về: lồn nóng bỏng của Ángela Lavinia Valbonesi Acosta, sữa Jetsun Pema phun thành tia, lồn Rajwa Al Hussein siết chặt chim anh; da nâu vàng của Radhika Merchant, nước lồn Selvi Ananada chảy bên cạnh Gibran ngủ say; vú Ivanka Trump căng tròn, lồn Loo Tze Lui ướt át trong vũ trụ. Anh ánh mắt sắc lạnh, tự nhủ: “Con phải kiểm soát. Vì Leonor, vì con của con.” Nhưng cơ thể phản bội, mỗi lần nhìn Leonor thay đồ, váy lụa trượt xuống, để lộ lồn đen mịn lấp lánh dâm thủy, anh phải quay đi, tim đập thình thịch, dục vọng như muốn xé tan lý trí.
Anh kiểm tra email từ Phú Quốc trên iPad, ánh mắt lấp lánh, đọc báo cáo của Jetsun Pema về thi công nội thất khách sạn vũ trụ và thiết kế module trạm ASEAN. Hình ảnh Jetsun, 43 tuổi, tóc đen óng xõa xuống, mắt nâu sâu thẳm, váy lụa trắng bó sát, vú căng tròn đầy sữa, núm vú hồng đậm rỉ sữa, làm chim anh cương cứng.
Chiều muộn, ánh hoàng hôn Madrid phủ sắc cam rực rỡ lên cung điện Zarzuela, những bức tường đá trắng lấp lánh, cửa sổ kính màu phản chiếu ánh sáng như ngọc trai. Nam bước vào sảnh nhỏ, nơi hoàng hậu Letizia, 61 tuổi, ngồi trên ghế bọc nhung đỏ, đọc cuốn sách về nghệ thuật Phục Hưng, ánh sáng đèn chùm pha lê chiếu lên tóc nâu vàng cắt ngắn, lấp lánh như tơ. Cô mặc váy lụa xanh đậm bó sát, cổ áo khoét sâu, để lộ khe ngực trắng mịn màng, vú căng tròn phập phồng, núm vú hồng đậm hiện mờ qua lụa, hông thon lắc nhẹ khi cô đổi tư thế, đôi giày cao gót đen làm chân thon dài thêm quyến rũ. Mắt xanh lấp lánh, môi đỏ mọng sơn son bóng loáng, hương nước hoa oud thoảng nhẹ, quyến rũ như một lời mời gọi. Cô ngẩng lên, ánh mắt lấp lánh, giọng ngọt ngào: “Nam, lâu quá không nói chuyện riêng. Leonor bận với từ thiện, để cậu một mình à?” Anh ánh mắt lấp lánh, ngồi xuống ghế đối diện, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô qua không khí: “Mẹ, Leonor khỏe, bụng bầu rõ hơn rồi. Cô ấy… lo cho con, nên muốn con kiêng cữ.” Anh nhấn mạnh từ “kiêng cữ,” ánh mắt lấp lánh, cố ý khơi gợi.
Letizia cười, ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, tóc nâu vàng lấp lánh, móng tay sơn đỏ vuốt nhẹ ly rượu vang trên bàn: “Ồ, kiêng cữ? Khó cho cậu nhỉ, Nam. Một người đàn ông như cậu, trẻ, mạnh mẽ, đầy… năng lượng.” Cô nhấp rượu, môi đỏ mọng chạm ly, để lại dấu son mờ, ánh mắt khóa chặt anh, như muốn xuyên thấu tâm trí. Anh ánh mắt lấp lánh, nghiêng người gần, cảm nhận hương oud làm tim đập mạnh: “Mẹ, mẹ hiểu con. Nhưng mẹ thì sao? Hôn nhân với vua Felipe… còn đam mê như xưa không?” Anh cố ý khiêu khích, giọng trầm thấp, ánh mắt lấp lánh cháy bỏng.
Cô ánh mắt lấp lánh, đặt sách xuống, ngón tay vuốt nhẹ mép váy, làm lụa trượt lên, để lộ đùi trắng mịn màng, lấp lánh dưới ánh đèn: “Nam, cậu tò mò thật. Felipe bận rộn với chính trị, chúng tôi… ít gần gũi. Tôi 61 tuổi, nhưng nhu cầu vẫn còn, mãnh liệt hơn cậu nghĩ. Chỉ là… hoàng gia không cho phép tôi bộc lộ.” Cô dừng lại, ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng cong nhẹ, như mời gọi anh đào sâu hơn. Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập thình thịch, dục vọng như sóng thần: “Mẹ, con cũng vậy. Leonor yêu cầu dừng, nhưng con… rạo rực không chịu nổi. Mẹ từng cảm nhận con, đúng không?” Anh nhắc lại những đêm nhục dục, ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ tay cô, cảm nhận da mịn màng, móng tay đỏ lướt qua ngón tay anh, làm chim anh căng cứng, đỏ rực, đau nhức.
Cô ánh mắt lấp lánh, đứng dậy, váy lụa xanh lấp lánh, vú căng tròn phập phồng, núm vú hồng đậm hiện rõ hơn qua lụa mỏng, hông thon lắc nhẹ khi bước đến cửa sổ, nhìn ra vườn hoa tối dần: “Nam, cậu vẫn như xưa, không sợ gì cả. Nhưng chúng ta… không nên nhắc lại quá khứ. Hay cậu nghĩ tôi không đủ sức cưỡng lại cậu?” Cô quay lại, ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng hé mở, hơi thở gấp gáp, làm anh cảm nhận được dục vọng của cô. Anh ánh mắt lấp lánh, đứng lên, bước gần, chạm nhẹ hông cô qua lụa, cảm nhận cơ thể ấm nóng: “Mẹ, mẹ biết con không dừng được. Mẹ muốn thử con, đúng không?” Cô ánh mắt lấp lánh, cười khẽ, móng tay đỏ chạm ngực anh qua áo sơ mi, làm anh rên nhỏ: “Nam, tôi chỉ muốn xem cậu chịu được bao lâu. Đi theo tôi.” Cô dẫn anh vào một phòng nhỏ gần đó, ánh mắt lấp lánh, váy lụa xanh lấp lánh, như kéo anh vào cạm bẫy nguy hiểm.
Họ bước vào một phòng nhỏ, tường gỗ sồi chạm khắc hoa văn cổ, cửa gỗ nặng khép hờ, ánh trăng xuyên qua rèm lụa trắng, chiếu lên sàn đá cẩm thạch lấp lánh, tạo bóng mờ ảo như trong giấc mộng nhục dục. Một chiếc ghế bọc nhung xanh đặt cạnh bàn gỗ mun nhỏ, trên bàn là bình hoa hồng đỏ, cánh hoa rụng nhẹ, mùi hương thoảng hòa quyện với nước hoa oud nồng nàn của Letizia, gợi lên dục vọng nguyên thủy. Không khí nặng mùi cấm kỵ, như thể cung điện đang theo dõi từng hơi thở của họ. Letizia ánh mắt lấp lánh, quay lại, ngón tay sơn đỏ kéo khóa váy, lụa xanh đậm trượt xuống chậm rãi, kêu xào xạc, như tiếng thì thầm của dục vọng, để lộ cơ thể trắng mịn màng như ngọc trai, vú căng tròn nảy nhẹ, núm vú hồng đậm dựng đứng, rung nhẹ mỗi lần cô thở, bụng phẳng lì với đường cong hoàn hảo, lồn đen mịn ướt át, lông lấp lánh dâm thủy như sương đêm, đùi thon dài run rẩy, làn da lấp lánh mồ hôi dưới ánh trăng, như một bức tượng sống động của nữ thần. Môi đỏ mọng run rẩy, lộ răng trắng ngọc, cô thì thầm, giọng khàn khàn, như rên, hơi thở nóng bỏng phả vào không khí: “Nam, chạm vào tôi, như những đêm ấy. Tôi muốn cậu… ngay bây giờ.” Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập thình thịch như trống trận, cởi áo sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi lấp lánh mồ hôi, sẹo mờ trên vai ánh lên như huy chương chiến thắng, cởi quần, chim anh bật ra, to và dài, đỏ rực như lửa, đầu chim bóng loáng rỉ nước, mạch máu nổi rõ, căng cứng đến đau nhức, rung nhẹ theo nhịp thở gấp gáp. Anh thì thầm, giọng trầm thấp, dục vọng như sóng thần xé tan lý trí: “Mẹ, mẹ làm con điên rồi. Lồn mẹ… con nhớ từng đêm, từng hơi thở, từng giọt dâm thủy.”
Anh bước đến, tay bóp vú cô, ngón cái miết nhẹ núm vú hồng đậm, cảm nhận độ săn chắc, như trái đào chín mọng, ấm nóng dưới lòng bàn tay, núm vú cứng lại, như viên ngọc trai hồng, rung nhẹ khi anh bấu mạnh hơn. Anh cúi xuống, mút núm vú, lưỡi xoáy chậm rãi, rồi nhanh dần, răng cắn nhẹ, kéo dài núm vú, làm cô rên lớn, giọng vang trong phòng, hòa cùng tiếng gió lùa qua rèm, như bản giao hưởng nhục dục: “Nam, vú tôi… cậu làm tôi sướng đến run! Cắn mạnh hơn… tôi muốn đau!” Mắt xanh lấp lánh khoái lạc, đồng tử giãn rộng, như biển đêm, môi đỏ mọng hé mở, lộ răng trắng ngọc, má đỏ rực như son, tóc nâu vàng rối bời, bết mồ hôi trên trán, như lụa vàng ướt át, móng tay đỏ bấu vai anh, để lại vệt đỏ sâu, như đánh dấu tội lỗi cấm kỵ. Anh liếm từ vú xuống bụng, lưỡi lướt qua làn da mịn, cảm nhận hơi ấm và vị mặn mồ hôi, như rượu vang quý, mỗi đường lưỡi làm cô run rẩy, đùi ép chặt, lồn rỉ dâm thủy, lấp lánh trên da. Anh quỳ xuống, tay tách đùi cô, để lộ lồn hồng hào, môi lồn mọng nước, lông đen mịn ánh bạc dưới trăng, mùi dâm thủy ngọt ngào như mật ong, làm anh ngây dại. Anh liếm lồn, lưỡi tách môi lồn, mút dâm thủy, lưỡi xoáy vào sâu, cảm nhận lồn cô siết chặt, như muốn nuốt lưỡi anh, nóng bỏng như lò lửa. Cô hét nhỏ, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, móng tay cào bàn gỗ mun, để lại vệt sâu, như khắc tên tội lỗi: “Nam, lưỡi cậu… tôi không chịu nổi! Liếm sâu hơn, làm tôi ra!” Anh ánh mắt lấp lánh, liếm nhanh hơn, mút mạnh, lưỡi cong lên chạm điểm nhạy, làm lồn cô co bóp dữ dội, nước lồn phun mạnh, bắn lên mặt anh, chảy xuống cằm, lấp lánh như ngọc trai trên sàn đá, mùi dâm thủy lan tỏa, làm anh rên nhỏ, chim anh căng cứng hơn, đỏ rực, đau nhức, đầu chim rỉ nước, ướt cả quần.
Anh đứng dậy, tay móc lồn, ngón giữa và ngón trỏ tách môi lồn, chọc sâu, cong lên, cảm nhận dâm thủy nóng bỏng tuôn ra, chảy xuống đùi cô, lấp lánh như suối bạc, lồn cô siết chặt ngón tay, như muốn giữ anh mãi mãi. Cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn, giọng vỡ ra, như tiếng khóc khoái lạc: “Nam, ngón tay cậu… sâu quá, tôi ra… tôi ra lần nữa!” Nước lồn phun mạnh, bắn lên tay anh, chảy thành dòng, lấp lánh trên sàn, làm bàn gỗ mun ướt át, như chứng nhân của tội lỗi. Anh thì thầm, giọng khàn khàn, môi chạm tai cô, hơi thở nóng bỏng: “Mẹ, lồn mẹ ướt thế này… mẹ nghiện con, đúng không? Con muốn liếm mẹ mãi, muốn nuốt hết dâm thủy của mẹ.” Cô ánh mắt lấp lánh, đẩy anh ra, quỳ xuống, móng tay đỏ vuốt chim anh, cảm nhận mạch máu nổi rõ, như sờ một tác phẩm điêu khắc sống động, ngón tay lướt qua đầu chim, làm anh run rẩy, nước rỉ ra, lấp lánh. Môi đỏ mọng nuốt chim, lưỡi xoáy đầu chim, mút mạnh, nước miếng lấp lánh chảy xuống cằm cô, nhỏ giọt lên sàn, như pha lê vỡ. Anh rên lớn, ánh mắt lấp lánh, khoái lạc như điện giật, tay bấu tóc cô, cảm nhận tóc nâu vàng mềm mại, rối bời, như lụa vàng trong cơn bão: “Mẹ, miệng mẹ… làm con muốn nổ tung! Mẹ bú con giỏi quá, họng mẹ siết chặt quá!” Cô ánh mắt lấp lánh, sục cu bằng tay, móng tay đỏ lướt qua đầu chim, làm anh hét nhỏ, rồi mút tiếp, lưỡi quấn chặt, họng cô siết đầu chim, như muốn hút hết tinh anh, nước miếng và nước rỉ chim hòa quyện, lấp lánh trên môi cô. Cô thì thầm, môi rời chim, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, nước miếng lấp lánh trên môi đỏ mọng: “Nam, cu cậu… to hơn tôi nhớ, cứng như thép, nóng như lửa. Cậu muốn tôi tiếp không?”
Anh ánh mắt lấp lánh, kéo cô đứng lên, đẩy cô tựa vào bàn gỗ mun, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy chảy xuống đùi, lấp lánh như suối bạc, bàn gỗ lạnh chạm mông cô, làm cô rùng mình, mông tròn lấp lánh mồ hôi, như quả đào chín. Anh nâng chân cô, đặt đùi thon lên vai, lồn cô mở rộng, lông lấp lánh dâm thủy, mùi ngọt ngào như mật ong rừng, làm anh ngây dại. Anh bóp mông cô, ngón tay bấu sâu, để lại dấu đỏ, cảm nhận độ săn chắc, rồi chuẩn bị đâm chim vào, đầu chim chạm môi lồn, cảm nhận độ nóng bỏng, siết chặt, như lò lửa nuốt anh, nước lồn chảy xuống đầu chim, lấp lánh, làm chim anh trơn tru, sẵn sàng đâm sâu. Anh thì thầm, giọng khàn khàn, dục vọng xé tan lý trí, hơi thở phả vào cổ cô, làm tóc cô rung nhẹ: “Mẹ, con muốn lồn mẹ, muốn đâm sâu, muốn mẹ rên tên con, muốn lồn mẹ nuốt chim con.” Cô ánh mắt lấp lánh, rên nhỏ, móng tay bấu bàn gỗ, để lại vệt sâu, ánh trăng chiếu lên vú cô, núm vú hồng đậm rung nhẹ, như nhịp tim dục vọng: “Nam, nhanh lên… tôi muốn cậu, nhưng cẩn thận… Felipe… Leonor…” Giọng cô run rẩy, như sợ hãi xen lẫn khoái lạc, má đỏ rực, mồ hôi lấp lánh trên trán, như ngọc trai rơi.
Đột nhiên, một tiếng gõ cửa mạnh vang lên, cửa gỗ rung nhẹ, kèm giọng trầm thấp, uy quyền của vua Felipe, chồng Letizia, cha vợ Nam: “Letizia, em ở trong đó à? Anh cần nói về lễ kỷ niệm hoàng gia.” Felipe, 66 tuổi, trong bộ vest đen, tóc bạc chải gọn, ánh mắt sắc bén, đứng ngay ngoài cửa, tay nắm tay cầm, như sẵn sàng mở. Letizia ánh mắt lấp lánh hoảng loạn, đẩy Nam ra, vội kéo váy lụa xanh, tay run rẩy, khóa váy rối loạn, lụa bết mồ hôi, tóc nâu vàng rối bời, như lụa vàng trong cơn bão, má đỏ rực, vú căng tròn phập phồng, núm vú hồng đậm hiện rõ qua lụa mỏng, hơi thở gấp gáp, như sắp ngất: “Nam, Felipe! Mặc đồ vào, nhanh! Nếu anh ấy thấy…” Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập thình thịch như muốn nổ tung, vội mặc áo sơ mi, nút áo lệch lạc, mồ hôi lấp lánh trên ngực, cơ bụng sáu múi rung nhẹ, kéo quần, chim vẫn cứng, căng tức, đau nhức, đầu chim rỉ nước, ướt cả quần, làm anh rên nhỏ vì đau. Anh thì thầm, ánh mắt sắc lạnh, giọng run rẩy, tay run khi chạm vai cô: “Mẹ, bình tĩnh. Ba không biết đâu.” Họ buông nhau ra, ánh mắt khóa chặt, mồ hôi lấp lánh trên da trắng mịn màng của Letizia, hơi thở gấp gáp, môi đỏ mọng run rẩy, như sắp khóc, má đỏ rực, như bị thiêu đốt bởi tội lỗi. Cô thì thầm, ánh mắt lấp lánh, lo âu xen khoái lạc, giọng vỡ ra: “Nam, suýt nữa… Nếu Felipe biết, chúng ta xong đời. Vì Leonor, vì anh ấy.” Anh ánh mắt sắc lạnh, gật đầu, tay siết chặt, móng tay cắm vào lòng bàn tay: “Mẹ, bí mật của chúng ta. Con thề sẽ không để ba hay Leonor biết.”
Cô chỉnh váy, vuốt tóc, ánh mắt lấp lánh, cố lấy lại bình tĩnh, nhưng má vẫn đỏ, vú phập phồng, lụa bết mồ hôi lộ rõ đường cong cơ thể, núm vú hồng đậm như dấu vết tội lỗi. Cô bước đến cửa, giọng bình tĩnh, nhưng run nhẹ: “Felipe, em đây. Chờ em ở thư viện, em thay đồ xong sẽ ra.” Felipe gật đầu ngoài cửa, giọng trầm: “Được, nhanh lên, Letizia.” Tiếng giày của anh xa dần, vang vọng trên sàn đá. Letizia quay lại, ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng run rẩy, như muốn khóc: “Nam, chúng ta… không được làm lại. Quá nguy hiểm. Leonor và Felipe… họ không đáng bị tổn thương.” Anh ánh mắt lấp lánh, chạm nhẹ tay cô, cảm nhận da mịn run rẩy, như lụa sống: “Mẹ, con biết. Nhưng mẹ… lồn mẹ, miệng mẹ, vú mẹ… làm con không quên được.” Cô ánh mắt lấp lánh, lùi lại, váy lụa xanh lấp lánh, bước ra cửa, để lại Nam với dục vọng cháy bỏng và tội lỗi ngập tràn.