Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 97: Monaco
Ngày 10 tháng 8 năm 2034, phòng ăn hoàng gia tại cung điện Zarzuela rực rỡ ánh sáng từ ba đèn chùm pha lê Baccarat, phản chiếu trên trần sơn vàng, tạo hoa văn lấp lánh. Bàn gỗ mun dài 10 mét phủ khăn lụa trắng thêu chỉ vàng, bày bộ dao dĩa bạc khắc huy hiệu hoàng gia, ly Riedel chứa rượu vang đỏ Tempranillo từ Rioja 2025, và đĩa sứ Limoges viền vàng phục vụ món khai vị jamón ibérico thái mỏng, tiếp theo là bò Wagyu nướng với sốt nấm truffle, khoai tây nghiền kem, và rau củ nướng dầu ô liu. Mùi hương thịt bò hòa quyện với truffle lan tỏa, làm căn phòng thêm ấm cúng.
Vua Felipe, 66 tuổi, ngồi đầu bàn, tóc muối tiêu chải gọn, ánh mắt uy nghiêm, mặc vest xanh đậm Hugo Boss, cà vạt lụa đỏ, đồng hồ IWC Portugieser lộ cơ lấp lánh. Hoàng hậu Letizia, 61 tuổi, váy lụa đen Carolina Herrera bó sát, cổ khoét sâu lộ xương quai xanh thanh mảnh, tóc nâu vàng cắt ngắn uốn sóng, mắt xanh sắc sảo, đeo khuyên tai kim cương 3 carat, hương oud từ Creed thoảng nhẹ, ánh mắt lướt qua Nam rồi dừng lại ở ly rượu, giữ bí mật về khoảnh khắc nhục dục. Công chúa Leonor, 26 tuổi, váy lụa trắng Zara bó sát, tay áo ren dài, bụng bầu 5 tháng nổi rõ, tóc vàng óng buộc thấp bằng nơ lụa trắng, mắt nâu lấp lánh, môi hồng phớt, đeo vòng cổ ngọc trai, ngồi cạnh Nam, ánh mắt dịu dàng.
Leonor chạm tay Nam, móng tay sơn hồng nhạt lấp lánh, giọng chậm rãi, ngọt ngào: “Nam, anh thử món bò chưa? Đầu bếp làm đúng kiểu anh thích, nướng vừa chín tới.” Nam, 35 tuổi, trong vest xám Tom Ford ôm sát cơ ngực săn chắc, cà vạt lụa xanh, đồng hồ Patek Philippe Nautilus vàng hồng lấp lánh, ánh mắt sắc lạnh, hôn tay cô qua găng lụa, giọng trầm ấm: “Leonor, em lúc nào cũng chu đáo. Món này ngon hơn khi có em bên cạnh.” Cô cười, ánh mắt lấp lánh, vuốt bụng qua lụa, giọng dịu dàng: “Con em cũng muốn ba ăn nhiều, để khỏe mà chăm mẹ con em.”
Felipe nâng ly rượu, ánh mắt uy nghiêm, giọng trầm, từng từ rõ ràng: “Gia đình ta, hôm nay chúng ta không chỉ ăn tối mà còn bàn một việc quan trọng. Hoàng gia Monaco, qua thư của Prince Albert II, mời chúng ta dự tiệc Bal de la Rose ngày 20 tháng 8 tại Monte Carlo. Sự kiện này vì Princess Grace Foundation, quỹ hỗ trợ nghệ thuật và giáo dục, di sản của công nương Grace Kelly.”
Leonor ánh mắt lấp lánh, nắm tay Nam, giọng buồn nhẹ: “Ba, mẹ, con rất muốn đi. Con thích không khí Monte Carlo, và quỹ Princess Grace thì thật ý nghĩa. Nhưng bác sĩ bảo con nên hạn chế di chuyển, vì con đang mang thai tháng thứ năm.” Cô nhìn Nam, ánh mắt dịu dàng: “Nam, anh thấy sao? Con muốn gia đình ta vẫn tham dự.” Felipe nhìn cô, ánh mắt dịu đi, giọng trầm: “Leonor, sức khỏe của con và cháu ta là trên hết. Con nghỉ ngơi, ta sẽ tìm người thay thế.”
Anh quay sang Nam, ánh mắt cân nhắc, giọng chậm rãi: “Nam, con rể của ta, ta muốn con đại diện gia đình hoàng gia Tây Ban Nha. Sofia bận sự kiện từ thiện ở Barcelona, Letizia phải tiếp đại sứ Nhật Bản, còn ta có hội nghị EU ở Brussels. Con là CEO AstroViet, người đứng sau trạm không gian ASEAN và khách sạn vũ trụ. Con có tầm ảnh hưởng quốc tế, và hôn nhân với Leonor khiến con là lựa chọn hoàn hảo.” Letizia ánh mắt kín đáo, đặt ly rượu xuống, giọng nhẹ nhưng sắc: “Nam, ta tin cậu sẽ làm tốt. Nhưng Monaco là nơi nhiều cám dỗ. Hãy giữ hình ảnh của hoàng gia, và của Leonor.” Nam ánh mắt lấp lánh, cảm nhận ám chỉ về khoảnh khắc với mẹ vợ, gật đầu, giọng trầm: “Thưa bệ hạ, thưa hoàng hậu, con rất vinh dự. Con sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng để tôn vinh Tây Ban Nha.” Leonor ánh mắt lấp lánh, vuốt tay anh, giọng dịu dàng: “Nam, em biết anh sẽ khiến em tự hào. Nhưng hãy về sớm với em và con, được không?”
Nam hôn trán cô qua tóc vàng óng, ánh mắt lấp lánh, giọng ấm: “Leonor, anh hứa. Em và con là tất cả của anh.” Bữa tối tiếp tục với món tráng miệng tarta de Santiago, vị hạnh nhân ngọt ngào hòa quyện kem custard, nhưng ánh mắt Letizia lướt qua, làm tim Nam khẽ run, nhớ khoảnh khắc mẹ vợ sục cu. Anh tự nhủ: “Monaco là cơ hội, nhưng không được sai lầm.” Sau bữa tối, anh kiểm tra email từ Jetsun, báo cáo thi công khách sạn vũ trụ: “Nam, nội thất khách sạn vũ trụ đạt 60%. Dorji khỏe, hay cười.” Anh ánh mắt sắc lạnh, trả lời: “Tốt lắm, Jetsun. Giữ liên lạc.” Anh tắt máy, ánh mắt lấp lánh, chuẩn bị cho Monaco, biết mỗi bước đi là lưỡi dao sắc.
Ngày 20 tháng 8 năm 2034, Nam đáp Gulfstream G800 từ Madrid đến sân bay Nice Côte d’Azur, rồi di chuyển bằng Rolls-Royce Phantom đến Monte Carlo, mặc tuxedo đen Armani, sơ mi lụa trắng, nơ đen, đồng hồ Patek Philippe Nautilus vàng hồng lấp lánh, tóc chải gọn, ánh mắt sắc lạnh. Buổi tiệc Bal de la Rose diễn ra tại Salle des Étoiles, Monte Carlo Sporting Club, phòng khiêu vũ rộng 1,000 mét vuông, trần kính trong suốt lộ bầu trời sao, tường kính nhìn ra Địa Trung Hải lấp lánh ánh trăng. Chủ đề “Vườn Địa Trung Hải” được tái hiện qua bàn tiệc phủ hoa oải hương, cây ô liu mini, và nến bạc tỏa hương cam bergamot. Đèn chùm Swarovski rực rỡ, sàn đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu váy dạ hội của nữ khách—lụa, sequin, lamé—và tuxedo của nam khách từ Dior, Zegna, Brioni. Dàn nhạc sống chơi “Clair de Lune” của Debussy, hòa quyện tiếng sóng biển từ vịnh Hercules.
Khách mời gồm 500 người: quý tộc từ Anh (Công tước xứ Sussex), Thụy Điển (Công chúa Victoria), Jordan (Công chúa Haya); tỷ phú từ Dubai (Sheikh Mohammed Al Maktoum), Singapore (Ngô Kiến Huy); ngôi sao như diễn viên Léa Seydoux trong váy Givenchy vàng ánh kim, ca sĩ Alicia Keys trong váy lụa xanh ngọc. Họ nâng ly champagne Dom Pérignon vì Princess Grace Foundation, quỹ hỗ trợ nghệ thuật sân khấu, điện ảnh, giáo dục, di sản của Grace Kelly. Màn hình lớn trình chiếu cảnh Grace Kelly trong Rear Window, kèm số liệu: quỹ cấp học bổng cho 2,000 nghệ sĩ trẻ từ 1982, tài trợ 50 vở kịch, 20 phim năm 2033, và xây 5 trường nghệ thuật ở châu Phi. Nam bước vào, ánh mắt lấp lánh, thu hút mọi ánh nhìn, đại diện hoàng gia Tây Ban Nha và CEO AstroViet, danh tiếng từ IPO 70 tỷ USD và trạm ASEAN.
Princess Charlene, 56 tuổi, chủ trì sự kiện, đứng trên bục nhỏ, váy lamé Chantilly lace Dolce & Gabbana, cổ khoét chữ V lộ xương quai xanh, tay áo dài trong suốt đính pha lê, tóc vàng cắt bob buộc cao, mắt xanh rực rỡ, đeo khuyên tai kim cương 5 carat, dáng đi thanh thoát từ quá khứ vận động viên bơi lội Olympic (huy chương vàng Commonwealth Games 2002). Hương nước hoa La Prairie thoảng nhẹ, giọng nói nhẹ nhưng quyết đoán, cô mở đầu: “Thưa quý vị, cảm ơn mọi người đã đến với Bal de la Rose 2034. Tối nay, chúng ta tôn vinh di sản của công nương Grace Kelly, và gây quỹ để mang nghệ thuật đến trẻ em toàn cầu. Mỗi đóng góp của quý vị là một giấc mơ được chắp cánh.” Khách mời vỗ tay, ánh mắt lấp lánh, Charlene mỉm cười, ánh mắt quét qua căn phòng, dừng lại ở Nam, gật nhẹ như lời chào.
Prince Albert II, 76 tuổi, tóc trắng bạc, ánh mắt hiền hậu, mặc tuxedo Zegna đen, đeo huy hiệu Ordre de Saint-Charles, bước đến bắt tay Nam, giọng trầm, chậm rãi: “Nam, rất vui được gặp cậu ở Monte Carlo. Hoàng gia Tây Ban Nha luôn là bạn thân của Monaco. Felipe và Leonor có khỏe không?” Nam ánh mắt lấp lánh, cúi đầu nhẹ, giọng trầm ấm: “Thưa bệ hạ, cảm ơn lời mời ấm áp. Vua Felipe gửi lời chào trân trọng, và công chúa Leonor, vợ tôi, đang mang thai tháng thứ năm. Cô ấy rất tiếc không thể đến, nhưng gửi lời chúc đến quỹ.” Albert ánh mắt lấp lánh, vỗ vai Nam: “Chúc mừng cậu và Leonor. Mang thai là niềm vui lớn. Cậu phải kể tôi nghe về AstroViet sau nhé.”
Charlene bước đến, váy lamé lấp lánh dưới đèn chùm, ánh mắt rực rỡ, giọng dịu dàng: “Nam, tôi nghe nhiều về cậu, từ AstroPod đến khách sạn vũ trụ. Thật ấn tượng. Leonor chắc rất tự hào khi có người chồng như cậu.” Nam ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, giọng chậm rãi: “Công nương, cảm ơn lời khen. Leonor là nguồn cảm hứng lớn nhất của tôi. Tôi cũng rất ngưỡng mộ công việc từ thiện của công nương, đặc biệt là quỹ dạy bơi cho trẻ em.” Charlene ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu, tóc vàng óng phản chiếu ánh đèn: “Cậu biết về quỹ của tôi? Tôi rất vui. Chúng ta sẽ nói thêm về nó sau, được chứ?” Nam gật đầu, ánh mắt lấp lánh: “Chắc chắn rồi, công nương.”
Princess Caroline, 77 tuổi, váy Chanel kem dài tay đính sequin bạc, tóc nâu ánh vàng búi cao, đeo vòng cổ ngọc trai ba tầng, ánh mắt sắc sảo, chào Nam, giọng trầm ấm: “Cậu là Nam, chồng của Leonor? Tôi gặp cô ấy ở Madrid năm 2030, một cô gái thông minh và duyên dáng. Cậu cân bằng thế nào giữa AstroViet và trách nhiệm hoàng gia?” Nam ánh mắt lấp lánh, giọng chậm rãi: “Công nương, Leonor dạy tôi cách giữ đam mê và trách nhiệm. AstroViet là giấc mơ của tôi, nhưng gia đình, đặc biệt là Leonor và con chúng tôi, là trung tâm của mọi thứ.” Caroline ánh mắt lấp lánh, gật đầu: “Cậu nói đúng. Mẹ tôi, Grace, cũng sống vì gia đình và nghệ thuật. Cậu nên đến thăm Nhà hát Princess Grace ở Monaco.” Nam ánh mắt lấp lánh: “Tôi rất mong, công nương.”
Giữa buổi tiệc, Albert và Charlene dẫn Nam đến góc phòng, nơi bàn gỗ óc chó bày tài liệu in trên giấy lụa về Princess Grace Foundation và Princess Charlene of Monaco Foundation. Một bình hoa hồng trắng tỏa hương ngọt ngào, ánh đèn nến bạc lấp lánh trên biểu đồ: Princess Grace Foundation tài trợ 3 triệu euro cho 100 dự án nghệ thuật năm 2033; Charlene’s Foundation giúp 15,000 trẻ em học bơi từ 2012, mở 20 trung tâm ở Nam Phi, Madagascar, Pháp. Charlene, ánh mắt rực rỡ, đứng cạnh bàn, váy lamé phản chiếu ánh nến, tay đeo vòng vàng Cartier, móng tay sơn nude lấp lánh, dáng đứng thẳng, tự tin từ 12 năm thi đấu bơi lội chuyên nghiệp (1996-2008). Mái tóc vàng óng lộ gáy thanh mảnh, đôi vai rộng cân đối, dấu vết của vận động viên vẫn hiện rõ qua từng cử chỉ.
Albert ánh mắt lấp lánh, giọng trầm, chậm rãi: “Nam, tôi nghe về AstroViet từ hội nghị G20 năm ngoái. Cậu đã đưa Việt Nam lên bản đồ không gian, vượt cả SpaceX trong thầu ASEAN. Chúng tôi muốn mời cậu hỗ trợ hai quỹ của Monaco: quỹ nghệ thuật của mẹ tôi, và quỹ từ thiện của Charlene.” Nam ánh mắt lấp lánh, gật đầu, giọng trầm ấm: “Thưa bệ hạ, AstroViet không chỉ làm về công nghệ, mà còn cam kết trách nhiệm xã hội, như Trung tâm Rajwa Al Hussein ở Jordan. Tôi rất muốn nghe về quỹ của công nương Charlene, để tìm cách hợp tác.”
Charlene ánh mắt rực rỡ, chạm nhẹ vào tài liệu, giọng dịu dàng, từng từ rõ ràng: “Nam, tôi bắt đầu quỹ năm 2012, ngay sau khi cưới Albert. Khi còn là vận động viên bơi lội, tôi thấy quá nhiều trẻ em ở Nam Phi chết đuối chỉ vì không biết bơi. Quỹ của tôi tập trung dạy bơi miễn phí, nâng cao an toàn nước, và giáo dục qua thể thao. Từ 2012, chúng tôi đã giúp 15,000 trẻ em, mở 20 trung tâm dạy bơi ở Nam Phi, Madagascar, và miền nam Pháp. Năm ngoái, chúng tôi khởi động chương trình ‘Swim Safe’, trang bị phao miễn phí cho 5,000 trẻ em ở Madagascar.” Cô dừng lại, ánh mắt lấp lánh, nhìn Nam: “Cậu có biết, ở châu Á, đuối nước cũng là vấn đề lớn, đúng không?”
Nam ánh mắt lấp lánh, gật đầu, giọng chậm rãi: “Công nương, tôi rất ấn tượng. Ở Việt Nam, mỗi năm có khoảng 2,000 trẻ em chết đuối, phần lớn ở vùng nông thôn. AstroViet có thể hỗ trợ quỹ bằng công nghệ, như phao thông minh tích hợp cảm biến phát tín hiệu khi trẻ gặp nguy, hoặc tài trợ học bổng STEM kết hợp thể thao.” Charlene ánh mắt rực rỡ, nghiêng người, khuyên tai kim cương phản chiếu ánh nến, giọng hào hứng: “Phao thông minh? Nam, đó là ý tưởng tôi chưa từng nghĩ tới. Ở Madagascar, trẻ em học bơi trên sông, thiếu thiết bị an toàn. Nếu AstroViet cung cấp phao, chúng tôi có thể cứu thêm hàng ngàn trẻ. Cậu có kế hoạch cụ thể nào chưa?”
Nam ánh mắt lấp lánh, giọng trầm, suy nghĩ: “Tôi đề xuất một dự án thí điểm, bắt đầu tại Việt Nam và Nam Phi. AstroViet sẽ tài trợ 1,000 phao thông minh, kết hợp với kính thực tế ảo từ AstroPod để dạy kỹ thuật bơi qua mô phỏng. Trung tâm Rajwa ở Jordan đã dùng VR cho STEM, đạt hiệu quả 85%. Chúng tôi có thể đầu tư 5 triệu USD trong 3 năm, mở 5 trung tâm dạy bơi mới.” Charlene ánh mắt lấp lánh, chạm tay Nam, móng tay nude lướt nhẹ, giọng chân thành: “Nam, cậu không chỉ là doanh nhân, mà còn có trái tim. Tôi muốn hợp tác lâu dài. Cậu sẽ gửi đề xuất cho tôi chứ?” Nam gật đầu, ánh mắt lấp lánh: “Chắc chắn, công nương. Tôi sẽ liên lạc trong tuần tới.”
Albert ánh mắt lấp lánh, vỗ vai Nam, giọng trầm: “Nam, tôi thích cách cậu nghĩ. Cậu làm tôi nhớ đến Rainier, cha tôi, luôn tìm cách kết nối con người. Cậu có ý tưởng gì cho quỹ Princess Grace không?” Nam ánh mắt lấp lánh, giọng chậm rãi: “Thưa bệ hạ, khách sạn vũ trụ của AstroViet sẽ có phòng triển lãm ở quỹ đạo thấp. Tôi muốn mời quỹ Princess Grace tổ chức triển lãm tranh trên không gian, tôn vinh phim của Grace Kelly, như To Catch a Thief.” Charlene ánh mắt rực rỡ, cười nhẹ: “Nam, triển lãm trên vũ trụ? Grace sẽ thích ý tưởng đó. Albert, chúng ta phải làm việc này.” Albert gật đầu, ánh mắt lấp lánh: “Thỏa thuận rồi, Nam.”
Charlene tặng Nam huy hiệu quỹ, hình bơi lội bằng vàng, ánh mắt lấp lánh, giọng dịu dàng: “Nam, đây là món quà nhỏ từ tôi. Hãy mang Leonor đến Monaco khi cô ấy khỏe, tôi muốn gặp cô ấy.” Nam ánh mắt lấp lánh, nhận huy hiệu, nghĩ về Leonor và đứa con, nhưng hình ảnh Jetsun và Dorji lướt qua, làm tim anh căng thẳng. Anh giọng trầm: “Cảm ơn, công nương. Leonor sẽ rất vui.”
Gần cuối buổi tiệc, khi dàn nhạc chơi “Moon River” từ Breakfast at Tiffany’s, Pierre Casiraghi và Beatrice Borromeo tiến đến Nam, mỗi người cầm ly champagne Bollinger. Pierre, 47 tuổi, tóc nâu rối tự nhiên, ánh mắt thân thiện, mặc tuxedo Dior đen, cà vạt lụa xanh, đồng hồ Rolex Daytona thép lấp lánh, bắt tay Nam, giọng trầm ấm, chậm rãi: “Nam, tôi là Pierre Casiraghi, cháu trai của Albert. Rất vui được gặp cậu. Tôi đọc trên Forbes về AstroViet, từ IPO 70 tỷ USD đến trạm không gian ASEAN. Làm sao cậu vượt được SpaceX thế?”
Nam ánh mắt lấp lánh, mỉm cười, giọng trầm, tự nhiên: “Pierre, cảm ơn anh. Tôi cũng nghe về anh, tay đua thuyền buồm ở Admiral’s Cup, đúng không? AstroViet thắng thầu nhờ Astro-2, tên lửa tái sử dụng chi phí thấp, và đội ngũ kỹ sư tại Phú Quốc làm việc ngày đêm.” Pierre ánh mắt lấp lánh, gật đầu, giọng thân thiện: “Tôi biết Phú Quốc, từng ghé du thuyền năm 2030. Cậu phải kể thêm về tên lửa đó khi nào rảnh.”
Beatrice, 49 tuổi, váy đỏ Dior tay áo cape đính sequin lấp lánh, tóc nâu óng dài đến vai, uốn sóng mềm mại, mắt nâu sắc sảo, đeo khuyên tai ngọc bích hình giọt nước, dáng đứng thanh lịch, ánh mắt thông minh, giọng trầm ấm, chậm rãi: “Nam, tôi là Beatrice Borromeo, vợ Pierre. Tôi là nhà báo, từng viết cho The New York Times và Newsweek, và đạo diễn phim tài liệu, như The King Who Never Was về vua Umberto II của Ý. AstroViet là một câu chuyện lớn, không chỉ về công nghệ mà còn về tác động xã hội, như Trung tâm Rajwa ở Jordan. Tôi muốn mời cậu đến Ý, phỏng vấn cho một dự án truyền hình về các nhà lãnh đạo đổi mới.” Cô dừng lại, ánh mắt lấp lánh, nghiêng đầu: “Cậu nghĩ sao? Nhà Borromeo có biệt thự ở Hồ Maggiore, với vườn hoa hồng và hồ nước, rất hợp để quay.”
Nam ánh mắt lấp lánh, ấn tượng với phong cách chuyên nghiệp và ánh mắt sắc sảo của Beatrice, giọng trầm, suy nghĩ: “Beatrice, lời mời của cô rất hấp dẫn. AstroViet cần chia sẻ tầm nhìn về không gian bền vững, và một nhà báo như cô là người lý tưởng để kể câu chuyện đó. Tôi có thể sắp xếp đến Ý, có lẽ vào tháng 12.” Beatrice ánh mắt lấp lánh, trao danh thiếp in trên giấy lụa, khắc logo gia đình Borromeo bằng vàng, giọng dịu dàng: “Thật tuyệt, Nam. Tôi sẽ chuẩn bị kịch bản phỏng vấn, tập trung vào hành trình của cậu, từ Phú Quốc đến sàn NYSE. Pierre và tôi sẽ đón tiếp cậu ở Maggiore, đúng không, Pierre?”
Pierre ánh mắt lấp lánh, vỗ vai Nam, giọng thân thiện: “Đúng vậy. Nam, đến Ý, cậu phải thử thuyền buồm với tôi. Không gian vũ trụ của cậu, đại dương của tôi, đều là những biên giới mới.” Nam cười, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm: “Thỏa thuận nhé, Pierre. Tôi mong được thử sức trên biển.” Họ nâng ly, ánh mắt khóa chặt, không khí thân thiện nhưng chuyên nghiệp.