Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 98: Hồ bơi
Ngày 5 tháng 9 năm 2034, trong thư viện hoàng gia của cung điện Zarzuela, ánh nắng Madrid xuyên qua cửa sổ kính màu, chiếu hoa văn lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch. Nam, 38 tuổi, ngồi trên ghế bọc nhung đỏ, mặc áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, ánh mắt sắc lạnh, tâm trí rối loạn như biển động. Yêu cầu của Leonor, mang thai 6 tháng, tạm dừng làm tình để bảo vệ thai kỳ, kéo dài hơn hai tháng, khiến dục vọng của anh dồn nén, cơ thể rạo rực như ngọn lửa thiêu đốt. Mỗi lần thấy Leonor, váy lụa trắng mỏng manh bó sát, bụng bầu tròn trịa lấp lánh dưới ánh đèn, vú căng tròn nảy nhẹ, núm vú hồng nhạt hiện rõ, lồn đen mịn ẩn sau lụa, anh phải quay mặt đi, ánh mắt lấp lánh cháy bỏng, chim cứng lên, căng tức trong quần, đầu chim rỉ nước, mạch máu nổi rõ. “Leonor, em đẹp quá, làm anh điên,” anh thì thầm, nhưng cô chỉ cười dịu dàng, ánh mắt lấp lánh: “Nam, chờ con ra đời, anh nhé. Em cần anh mạnh mẽ.”
Ký ức về tiệc Bal de la Rose như dầu đổ vào lửa. Hình ảnh Charlene, 56 tuổi, công nương Monaco, hiện lên sống động: váy lamé Chantilly lace Dolce & Gabbana ôm sát, tóc vàng buộc cao lấp lánh, mắt xanh sâu thẳm, da trắng mịn màng, vú căng tròn phập phồng, mông săn chắc từ thời vận động viên bơi lội Olympic, môi đỏ mọng cong nhẹ, hương nước hoa oud thoảng nhẹ. Anh nhớ ánh mắt rực rỡ của cô khi nói về quỹ từ thiện, móng tay sơn nude chạm nhẹ tay anh, làm da anh nóng ran. Beatrice Borromeo, 49 tuổi, vợ Pierre Casiraghi, cũng ám ảnh anh: váy đỏ Dior tay áo cape, tóc nâu óng xõa xuống vai, mắt nâu thông minh, da trắng ngọc trai, hông lắc nhẹ, giọng nói dịu dàng khi mời anh đến Ý phỏng vấn về AstroViet. Anh tưởng tượng lồn Beatrice ướt át, lông đen mịn lấp lánh dâm thủy, làm chim anh căng cứng, đỏ rực, sẵn sàng nổ tung.
Anh ánh mắt sắc lạnh, tay siết chặt ghế, tội lỗi ngập tràn khi nghĩ về Leonor, bụng bầu lấp lánh, và đứa con sắp chào đời. Hình ảnh Dorji, 8 tháng tuổi, con trai bí mật với Jetsun Pema, hiện lên, mắt nâu lấp lánh, da trắng ngọc trai, làm anh run rẩy, tự nhủ: “Mình là cha, nhưng dục vọng này… không kiểm soát được.” Ký ức nhục dục với Letizia, lồn cô siết chặt ngón tay anh, môi đỏ mọng nuốt chim anh, càng làm anh căng thẳng. Selvi Ananda, da nâu vàng, lồn nóng bỏng bên Gibran ngủ say, và Jetsun, vú căng sữa, lồn phun nước, như những lưỡi dao sắc trong tâm trí. Anh đứng dậy, ánh mắt lấp lánh, mở laptop, kiểm tra email từ Jetsun về khách sạn vũ trụ và trạm ASEAN. Giọng cô qua điện thoại dịu dàng, vang vọng: “Nam, Dorji bắt đầu bò. Anh nhớ về thăm con.” Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, tội lỗi xen lẫn dục vọng: “Jetsun, anh sẽ sớm về. Giữ sức khỏe.”
Để xua tan rạo rực, Nam quyết định liên lạc với Charlene, lấy cớ hỗ trợ Princess Charlene of Monaco Foundation, nhưng ý định lén lút bùng cháy. Anh ánh mắt sắc lạnh, thì thầm: “Charlene là cơ hội. Nhưng phải cẩn thận, không được để Leonor biết.” Anh mở email, ngón tay lướt trên bàn phím, dục vọng như sóng thần, sẵn sàng cuốn anh vào vòng xoáy nguy hiểm.
Nam soạn email dài, đề xuất AstroViet tài trợ 1.5 triệu USD cho Princess Charlene of Monaco Foundation, tập trung vào thiết bị thực tế ảo (VR) để dạy bơi và học bổng cho trẻ em nghèo ở Nam Phi. Anh xin phép tham quan một hồ bơi do quỹ xây dựng tại Cape Town, Nam Phi, quê hương của Charlene, để thảo luận hợp tác chi tiết, nhấn mạnh mong muốn học hỏi từ chương trình của cô. Email kết thúc bằng giọng trang trọng: “Công nương, tôi rất mong được trực tiếp chứng kiến tác động của quỹ tại Cape Town, nơi cô đã trưởng thành. Xin cho tôi cơ hội gặp và thảo luận.” Anh ánh mắt lấp lánh, gửi email, tim đập mạnh, tưởng tượng cơ thể Charlene trong đồ bơi bó sát, vú căng tròn, lồn ướt át.
Charlene trả lời sau vài giờ, kèm lời mời video call. Trên màn hình, cô xuất hiện trong văn phòng tại Palais Princier, váy lụa xanh nhạt bó sát, tóc vàng buộc thấp, mắt xanh lấp lánh, môi đỏ mọng cong nhẹ, móng tay sơn nude lấp lánh dưới ánh đèn. Giọng cô dịu dàng nhưng chuyên nghiệp: “Nam, cảm ơn sự hào phóng của AstroViet. 1.5 triệu USD sẽ thay đổi cuộc sống của trẻ em Nam Phi. Cậu muốn tham quan trung tâm bơi lội ở Khayelitsha, Cape Town, đúng không? Tôi đang ở đây để kiểm tra các dự án quỹ. Tôi sẽ đích thân dẫn cậu, ngày 10 tháng 9, 10 giờ sáng. Cậu rảnh chứ?” Anh ánh mắt lấp lánh, giọng trầm, cố giấu dục vọng: “Công nương, tôi rất vinh dự. Ngày 10 tháng 9 hoàn hảo. Tôi muốn trải nghiệm cách quỹ dạy bơi, có thể học một buổi từ chính cô.” Charlene cười, ánh mắt rực rỡ, tóc vàng lấp lánh: “Nam, cậu tò mò nhỉ. Cape Town là nhà của tôi, và tôi từng bơi ở đây từ nhỏ. Tôi sẽ dạy cậu vài kỹ thuật. Chuẩn bị tinh thần nhé!” Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, tưởng tượng lồn cô qua đồ bơi: “Công nương, tôi sẵn sàng. Cảm ơn cô.”
Ngày 10 tháng 9, Nam đáp Gulfstream G800 từ Madrid đến sân bay quốc tế Cape Town, rồi đi Rolls-Royce Phantom đến khu Khayelitsha, một khu vực đông dân cư, nơi quỹ Charlene xây trung tâm bơi lội năm 2022. Cape Town rực rỡ dưới ánh nắng mùa xuân, núi Bàn sừng sững phía xa, biển Đại Tây Dương lấp lánh, không khí thoảng mùi muối biển và hoa jacaranda tím. Trung tâm bơi lội Khayelitsha hiện đại, mái kính cong phản chiếu ánh nắng, hồ bơi trong xanh lấp lánh, dài 50 mét, sâu 2 mét, xung quanh là sân cỏ xanh mướt và hàng rào trắng. Trẻ em từ 6 đến 14 tuổi cười đùa, tập bơi dưới sự hướng dẫn của huấn luyện viên địa phương, tiếng nước vỗ nhẹ hòa lẫn tiếng hát truyền thống Xhosa, tạo không khí tràn ngập năng lượng và hy vọng.
Charlene chờ ở lối vào, 56 tuổi, mặc váy lụa trắng mỏng manh bó sát, dài đến đầu gối, lộ rõ đường cong cơ thể, vú căng tròn nảy nhẹ, núm vú hồng nhạt hiện mờ qua lụa, mông săn chắc lấp lánh dưới ánh nắng, tóc vàng buộc cao bằng dây lụa, mắt xanh sâu thẳm, da trắng mịn màng, môi đỏ mọng cong nhẹ, đeo vòng cổ ngọc trai lấp lánh, hương nước hoa oud thoảng nhẹ. Cô ánh mắt rực rỡ, bắt tay anh, móng tay nude lướt qua da, làm da anh nóng ran: “Nam, chào mừng đến Cape Town. Hồ bơi này phục vụ 800 trẻ em mỗi năm, chủ yếu từ các gia đình khó khăn ở Khayelitsha.” Anh ánh mắt lấp lánh, cảm nhận da mịn của cô, dục vọng bùng cháy, chim cứng lên, đỏ rực, căng tức trong quần kaki, đầu chim rỉ nước, hiện rõ qua vải. “Công nương, thật ấn tượng. AstroViet muốn tài trợ thêm VR và kính bơi thông minh để trẻ học nhanh hơn,” anh nói, ánh mắt lấp lánh, cố ý nghiêng người gần, ngửi hương oud, tưởng tượng lồn cô ướt át.
Charlene ánh mắt lấp lánh, dẫn anh đi quanh, váy lụa trắng lấp lánh, vú phập phồng, hông lắc nhẹ, lộ đường cong mông săn chắc. Cô chỉ vào các khu vực: phòng thay đồ trắng sáng với tủ khóa thép, khu vực tập khô với màn hình VR hiển thị kỹ thuật bơi, và khán đài nhỏ sơn trắng lấp lánh, nơi phụ huynh ngồi xem. Cô giải thích, giọng dịu dàng, ánh mắt lấp lánh: “Chúng tôi dạy bơi ngửa, bơi bướm, và kỹ năng sinh tồn. Mỗi em học 12 buổi, miễn phí, nhờ quỹ. Ở Nam Phi, đuối nước là vấn đề lớn, nên tôi rất tâm huyết.” Nam ánh mắt lấp lánh, cố ý chạm nhẹ vai cô khi xem tài liệu trên tablet, cảm giác vú cô cọ qua tay qua lụa, làm đầu chim anh rỉ nước, lấp lánh trong quần. Anh đề nghị, giọng trầm, ánh mắt khóa chặt: “Công nương, tôi muốn thử một buổi học bơi. Cô dạy tôi bơi ngửa được không? Tôi chưa giỏi lắm, cần cô hướng dẫn.” Charlene ánh mắt lấp lánh, cười nghiêng đầu, tóc vàng lấp lánh, váy lụa cọ vào đùi: “Nam, tôi biết cậu bơi được mà. Nhưng thôi, vào phòng thay đồ đi, tôi sẽ chuẩn bị và gặp cậu ở hồ bơi. Sẵn sàng chưa?” Anh ánh mắt lấp lánh, giấu ý định, nghĩ: “Cơ hội đây rồi. Phải lén lút, không ai được biết.”
Nam vào phòng thay đồ, cởi áo sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi lấp lánh mồ hôi, sẹo mờ trên vai ánh lên, mặc quần bơi đen bó sát, chim căng cứng, đỏ rực, dài 20 cm, đầu chim bóng loáng, mạch máu nổi rõ, hiện rõ qua vải, sẵn sàng nổ tung. Charlene thay đồ bơi một mảnh màu xanh dương bó sát, vú căng tròn nảy nhẹ, núm vú hồng nhạt dựng đứng, lồn đen mịn hiện mờ qua vải, mông săn chắc lấp lánh nước, tóc vàng ướt bết lên vai, ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng hé mở. Họ bước xuống hồ bơi, nước mát lấp lánh, sâu 1.5 mét, chỉ có Nam và Charlene ở góc xa, huấn luyện viên và trẻ em tập trung ở đầu kia, cách 30 mét, tiếng nước và tiếng hát Xhosa át mọi âm thanh. Ánh nắng xuyên qua mái kính, chiếu lên da trắng mịn màng của Charlene, làm vú và lồn cô lấp lánh qua đồ bơi, hương oud hòa lẫn mùi clo và muối biển, làm Nam ngây dại.
Charlene ánh mắt lấp lánh, đứng sau anh, đặt tay dưới lưng, móng tay nude lướt qua da, giọng dịu dàng, hơi run vì gió biển: “Nam, thả lỏng, ngửa người, để tôi giữ. Đạp chân đều, tay quạt chậm, hít thở nhịp nhàng như sóng Đại Tây Dương.” Anh ánh mắt lấp lánh, cố ý lúng túng, xoay người, tay chạm ngực cô qua đồ bơi, cảm nhận vú căng tròn, núm vú hồng nhạt cứng như hạt ngọc, nóng ran dưới ngón tay. Cô giật mình, ánh mắt xanh mở to, lấp lánh hoảng loạn, môi đỏ mọng mím chặt, má đỏ rực, giọng cao vút, run rẩy: “Nam, cậu làm gì vậy? Cẩn thận tay cậu! Tôi là công nương Monaco, vợ Albert, cậu là chồng Leonor!” Anh ánh mắt lấp lánh, giả vờ xin lỗi, giọng trầm, hơi thở nóng ran sát tai cô: “Công nương, tôi lỡ. Nước làm tôi trượt. Cô giữ chặt hơn đi, tôi cần cô.” Cô ánh mắt lấp lánh, lông mày nhíu chặt, nghi ngờ, nhưng vú cọ vào lưng anh, làm chim anh căng tức, đầu chim rỉ nước, lấp lánh trong nước xanh, mạch máu nổi rõ.
Nam lợi dụng lúc cô điều chỉnh tay anh, sờ ngực lần nữa, ngón tay bóp mạnh, xoáy núm vú qua vải, cảm giác núm vú cứng hơn, lấp lánh, như muốn xé toạc đồ bơi. Charlene ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, môi đỏ mọng hé mở, rên nhỏ, giọng lạc đi, lông mi dài run rẩy: “Nam, dừng ngay! Cậu… không được chạm tôi! Tôi sẽ báo Albert, cậu sẽ mất tất cả!” Cô đẩy tay anh, móng tay bấu vai, để lại vệt đỏ, tóc vàng rối bời, ánh mắt xanh lấp lánh tức giận xen sợ hãi, ngực phập phồng dữ dội, núm vú hồng nhạt hiện rõ hơn. Anh ánh mắt lấp lánh, thì thầm, môi chạm vành tai cô, lưỡi liếm nhẹ, hương oud làm anh điên: “Charlene, cô đẹp quá, lồn cô chắc ướt rồi. Chỉ một chút thôi, không ai biết. Tôi muốn cô, như khi cô chạm tay tôi ở Monaco.” Anh đưa tay xuống, sờ lồn qua đồ bơi, ngón tay tách môi lồn hồng hào, cảm nhận lông đen mịn ướt át, dâm thủy thấm qua vải, nóng bỏng, lấp lánh như ngọc trai. Anh kích thích âm đạo, ngón giữa xoáy nhẹ, chạm điểm G, làm cô cong người, lồn siết ngón tay, nước lồn chảy ra, hòa vào hồ bơi.
Charlene ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt méo mó, lông mày nhíu chặt, môi đỏ mọng cắn chặt đến rướm máu, giọng hét nhỏ, run rẩy: “Nam, không! Tôi là công nương, mẹ của Jacques và Gabriella! Cậu phá hủy danh dự tôi, Leonor, AstroViet!” Cô đẩy vai anh, móng tay cào lưng, để lại vệt máu mờ, tóc vàng bết lên má, ánh mắt xanh lấp lánh đau đớn, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, ngực phập phồng, vú căng tròn run rẩy. Nhưng lồn cô co bóp ngón tay anh, dâm thủy phun nhẹ, lấp lánh, cơ thể phản bội, mông săn chắc run lên, cọ vào chim anh qua đồ bơi. Anh ánh mắt lấp lánh, bóp vú mạnh hơn, ngón tay xoa núm vú, lưỡi liếm cổ cô, từ xương quai xanh xuống hõm cổ, cắn nhẹ, để lại dấu đỏ mờ: “Charlene, lồn cô siết chặt quá. Cô muốn tôi đâm vào, đúng không?” Anh kéo mép đồ bơi, ngón tay chạm trực tiếp lồn, môi lồn hồng hào hé mở, lông đen mịn ướt át, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh như sương trên cỏ. Anh móc lồn, ba ngón tay xoáy sâu, ngón cái xoa âm vật nhanh, làm cô rên lớn, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, môi đỏ mọng hé mở, lưỡi thè ra, nước miếng lấp lánh: “Nam, cậu… làm tôi sướng! Nhưng nguy hiểm… dừng lại!”
Lồn cô phun nước mạnh, dâm thủy chảy xuống đùi, hòa vào nước hồ, ánh mắt lấp lánh khoái lạc, khuôn mặt méo mó, má đỏ rực, mồ hôi lấp lánh trên trán, tóc vàng rối bời, dính vào môi. Anh ánh mắt lấp lánh, kéo cô sát vào, chim cọ vào mông cô qua đồ bơi, đầu chim rỉ nước, nóng bỏng, đỏ rực, mạch máu nổi rõ: “Charlene, tôi muốn đâm vào lồn cô, ngay đây, dưới ánh nắng Cape Town.” Anh tiếp tục móc lồn, bốn ngón tay xoáy sâu, ngón cái xoa âm vật dữ dội, lưỡi liếm núm vú qua đồ bơi, cắn nhẹ, làm cô hét nhỏ, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt cong lên, lông mi dài run rẩy, nước mắt chảy dài, lấp lánh: “Nam, tôi ra… trời ơi!” Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun ra lần nữa, chảy thành dòng, lấp lánh trong nước xanh, cơ thể mềm nhũn, dựa vào anh, ngực phập phồng, vú căng tròn run rẩy, núm vú hồng nhạt cứng như đá, lấp lánh. Cô ánh mắt lấp lánh, giọng lạc đi, thì thầm: “Nam, cậu… làm tôi điên! Tôi chưa từng… sướng thế này, nhưng nguy hiểm quá!”
Anh ánh mắt lấp lánh, không dừng lại, tay bóp vú, ngón tay xoa núm vú, lưỡi liếm từ cổ xuống ngực, cắn nhẹ núm vú qua vải, làm cô cong người, lồn phun nước lần thứ ba, dâm thủy lấp lánh, chảy xuống chân, hòa vào nước hồ. Anh móc lồn nhanh hơn, bốn ngón tay xoáy sâu, ngón cái xoa âm vật, cảm giác lồn cô siết chặt, nóng bỏng, lông đen mịn cọ vào tay, làm chim anh căng tức, đỏ rực, sẵn sàng nổ tung. Charlene ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, môi đỏ mọng hé mở, lưỡi thè ra, nước miếng lấp lánh, giọng rên lớn, lạc đi: “Nam, đủ rồi… tôi không chịu nổi! Lồn tôi… ra nữa rồi!” Lồn cô co bóp liên tục, dâm thủy phun ra lần thứ tư, lấp lánh, làm nước hồ gợn sóng, ánh mắt xanh lấp lánh khoái lạc xen lo âu, lông mi run rẩy, nước mắt lấp lánh, má đỏ rực, mồ hôi lấp lánh trên da trắng mịn màng.
Cô thở hổn hển, ánh mắt lấp lánh, đẩy tay anh ra, khuôn mặt méo mó, lông mày nhíu chặt, môi đỏ mọng mím chặt, giọng run rẩy nhưng nghiêm khắc, ánh mắt xanh lấp lánh tức giận và lo âu: “Nam, dừng lại ngay! Cậu đi quá xa! Hành động này… nếu Albert hay Leonor biết, cả cậu và tôi sẽ tiêu! Cậu là chồng công chúa Tây Ban Nha, CEO AstroViet, cha của đứa con chưa sinh, sao dám làm thế? Tôi… đã để dục vọng lấn át, nhưng không thể tiếp tục!” Cô vuốt tóc ướt, ánh mắt lấp lánh, ngực phập phồng, vú căng tròn run rẩy, móng tay bấu tay anh, để lại dấu đỏ, giọng dịu hơn, nhưng kiên quyết: “Nam, tôi hiểu dục vọng, nhưng chúng ta không được lặp lại. Cảm ơn cậu vì quỹ, nhưng chuyện này… chôn vùi nó đi, vì Leonor, vì Albert, vì danh dự của tôi và AstroViet.” Anh ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, dục vọng vẫn cháy, nhưng tội lỗi như sóng thần: “Charlene, tôi xin lỗi. Cô… quá quyến rũ, lồn cô làm tôi điên. Tôi mất kiểm soát.” Anh ánh mắt sắc lạnh, gật đầu, chim vẫn cứng, căng tức, đỏ rực, lấp lánh nước: “Charlene, bí mật của chúng ta. Tôi thề.”
Họ lên bờ, ánh mắt khóa chặt, nước lấp lánh trên da trắng mịn màng của Charlene, đồ bơi bó sát dính chặt, vú căng tròn, lồn hồng hào hiện rõ, lông đen mịn lấp lánh dâm thủy, mông săn chắc run nhẹ. Cô ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, vuốt tóc ướt, váy lụa trắng khoác ngoài ướt át, dính vào da, lộ đường cong cơ thể, núm vú hồng nhạt lấp lánh, lồn ướt át hiện mờ, quay đi, bước chân run rẩy, để lại Nam với dục vọng cháy bỏng và tội lỗi ngập tràn. Anh nghĩ về Leonor, bụng bầu lấp lánh, và Dorji, Jetsun, Letizia, Selvi, ánh mắt sắc lạnh: “Mỗi bước là lưỡi dao sắc. Charlene… cô ấy là cám dỗ chết người, nhưng mình không được ngã.”