Nội dung truyện
Ông Sáu run rẩy đứng dậy. Ông không nói gì, chỉ lao vào như người chết đuối vớ được phao. Bàn tay chai sạn nắm lấy mông cô, bóp mạnh. Ông đẩy cô vào hiên nhà, đặt cô nằm lên chiếc chiếu cũ. Quần áo rơi vội vã. Ông già nhưng sức mạnh kỳ lạ, như thể bao năm kìm nén tuôn ra hết một lúc.
Ông liếm khắp người cô, từ cổ xuống ngực, xuống bụng, xuống chỗ ướt át nhất. Bình An rên lên – lần đầu tiên trong đời cô rên vì một người đàn ông. Ông đè lên, cái ấy dù già nhưng vẫn cứng ngắc, to lớn vì bao năm không dùng đến. Ông đâm sâu một cái khiến Bình An hét lên vì đau và sướng cùng lúc. Ông nhấp mạnh, nhanh, như muốn bù đắp tất cả những năm tháng khô khan. Ông xuất lần đầu vào trong cô chỉ sau vài phút, nhưng không dừng. Ông lật cô quỳ, từ phía sau, rồi lại nằm ngửa, rồi ngồi lên… Năm lần. Năm lần ông xuất tinh – vào trong, lên ngực, lên mặt, vào miệng cô. Bình An co giật không đếm nổi bao lần, hai chân run rẩy, lồn sưng mọng, nước nhờn chảy dài xuống đùi.
Khi ông nằm vật ra thở hổn hển, Bình An nằm bên cạnh, cơ thể rã rời nhưng lòng lại tràn đầy một cảm giác kỳ lạ: sung sướng, tự hào, và một niềm vui khó tả. Giống như cô vừa làm một việc vĩ đại. Giống như cô vừa tiếp nối mẹ, vừa cứu một con người, vừa cứu chính mình khỏi nỗi cô đơn thành phố.
Cô mỉm cười trong bóng tối. Có lẽ cô sẽ ở lại thêm vài ngày nữa. Chỉ vài ngày thôi. Hoặc có thể lâu hơn. Rất lâu.