Huấn Nô Ký - Chương 11
Chương 11:
Sắp xếp xong đồ rơi thì trời cũng đã sẩm tối, Ngô Thần thong thả ngân nga về nhà.
Cỗ bàn cơ bản đã xong, Ngô Thần phụ giúp hai người rửa mâm bát.
Ăn tối, trả lại Mary về không gian khế ước của Bạch Khiết, lên giường nghỉ.
Trong phòng Lăng Thu Sương.
Đôi vợ chồng nằm trên giường, cả hai đang ân ái.
Từ khi bắt đầu đến khi kết thúc mới chỉ qua 5 phút.
Lăng Thu Sương như vừa qua màn dạo đầu, chưa hề thỏa mãn, còn đang thòm thèm nhưng nhìn con chim đã ỉu xìu của chồng, thất vọng tràn trề.
Tình dục lâu ngày không được thỏa mãn, lại thêm men say lẫn thuốc kích dục… gò má Lăng Thu Sương hơi ửng hồng, rời khỏi giường, nàng hiện tại muốn đi tìm cách giải khuây…
“Em đi đâu vậy?” Bạch Thịnh vừa làm xong với vợ, hôm nay rượu bia say mèm, đầu óc choáng đến nỗi chẳng thèm lau đi tinh dịch vẫn còn vương vãi.
“À, em đi hóng gió thôi, anh cứ nghỉ đi.” Nàng trả lời rồi đóng cửa lại, xiêu vẹo bước đi trong men say.
Trong vô thức, nàng dừng lại trước cửa phòng Ngô Thần.
Nàng muốn mở cửa ra.
Trong đầu, vô số câu hỏi rằng mình làm vậy có đúng không, nhưng đến khi nhớ lại cảnh tượng chiều nay, cái cảnh Ngô Thần nở điệu cười quỷ dị với ba xác chết đầy máu me không đầy đủ kia, cả người nàng run nhẹ.
“Ngô Thần là thành phần nguy hiểm… Trao thân cho hắn là để bảo vệ gia đình.” Nàng lẩm bẩm.
Giống như trước kia khi nhìn thấy Bạch Thịnh giết người, nàng đã qua đêm với Bạch Thịnh để bảo vệ an toàn và giờ đã trở thành vợ hắn.
Hít sâu một hơi, nàng mở cửa…
Ngô Thần đang ngồi trước bàn học, laptop đang bật, nhìn kỹ thì thấy là đang mở sàn cổ phiếu.
Thấy âm thanh mở cửa, hắn từ từ quay đầu, bắt gặp Lăng Thu Sương đang say xỉn.
Ngô Thần ngây thơ dò hỏi:
“Cô có chuyện gì cần cháu giúp ạ?”
Chỉ thấy Lăng Thu Sương sau khi vào phòng đã khóa trái cửa, đôi tay từ từ cởi từng cúc áo xuống, hỏi:
“Cháu thấy cơ thể cô thế nào?”
Lý do nàng dám bạo gan gạ gẫm Ngô Thần là vì sau lần ở nhà tắm đấy, nàng đã xác nhận Ngô Thần thực ra không hề ngây thơ hay ngoan ngoãn như mình nghĩ.
Nếu lần đó không phải nàng từ chối thì Ngô Thần đã đi vào trong cơ thể mình rồi.
Ngô Thần ngắm nghía khỏa cơ thể này, trả lời bằng giọng thành thật nhất:
“Cô chắc chắn ngày càng đẹp.”
Lăng Thu Sương mỉm cười tiền tới, Ngô Thần quay ghế để nàng mở khóa quần, dễ dàng hít hà mùi vị nam nhân hơn.
Khóa quần mở ra, cặc trai trẻ sừng sững trước mặt nàng, thứ nàng khao khát bất lâu…
Lưỡi như linh xà từ từ bò ra khỏi khoang miệng, chạm vào đầu khấc, sau đó tham lam nuốt chọn vưu vật.
Ngô Thần có thể cảm nhận rõ ràng được cặc mình đã chạm vào cuống họng nhưng vẫn tiếp tục tiến sâu vào trong nữa…
Mở đầu bằng cú deethroat ngoạn mục.
“Hừ…” Ngô Thần hài lòng rên rỉ, bàn tay đặt lên đầu nàng.
Quả không phụ công phu cả tuần qua ám thị tâm lý.
Ngô Thần đứng dậy, bế nàng lên giường theo kiểu công chúa, Lăng Thu Sương dường như rất hưởng thụ cảm giác này, úp mặt vào lồng ngực nam nhân, mãi đến khi được đặt lên giường rồi vẫn còn rất lưu luyến.
“Cô dâm đãng thật đấy, cháu muốn một tấm làm kỷ niệm!” Ngô Thần liếm môi, cũng không để nàng đồng ý hay không mà mở điện thoại chụp ảnh.
Ánh đèn flash tóe sáng, Lăng Thu Sương nhắm hai mắt lại, vừa xấu hổ, vừa hồi hộp khi Ngô Thần từ từ tách hai bắp đùi của mình ra thành hình chữ M.
Chỉ là, hồi lâu sau vẫn chưa thấy động thái gì tiếp.
Nàng ngờ vực hé nhìn lại bắt gặp ánh mắt giận dữ từ Ngô Thần khiến tim nàng hẫng một nhịp.
“Sao cháu không tiếp tục?” Lăng Thu Sương không hiểu Ngô Thần tức giận điều gì, khó khăn hỏi:”Là có chuyện gì sao?””Đúng vậy, hiện tại cháu đang rất tức giận đó.” Ngô Thần âm u nói: “Có phải cô chẳng qua chưa thỏa mãn sau khi quan hệ với chồng mình nên mới nhớ đến cháu không?”
Câu trả lời này khiến Lăng Thu Sương lúng túng.
Nàng luống cuống giải thích, không hiểu tại sao lại nói:
“Cô xin lỗi, lần sau sẽ không… không như vậy. Cháu hôm nay muốn trừng phạt cô thế nào cũng được!”
Ngô Thần giống như giận quá hóa cười, mở miệng:
“Đây là cô nói đấy nhé!”
Thế là hắn ra lệnh:
“Giờ cô đi tìm váy học sinh mặc vào, phải của Bạch Khiết đấy!”
Lăng Thu Sương rùng mình, vô thức liếc nhìn tấm ảnh khỏa thân của mình trên điện thoại đang được Ngô Thần chuyển tiếp tới Bạch Thịnh, nàng sợ hãi, mâu thuẫn… bởi chỉ cần một lần nhấn nữa thôi thì tấm ảnh này sẽ được gửi cho Bạch Thịnh.
“Đừng! Cô chấp nhận.” Nàng vội nói.
Ngô Thần lại giẫm lên bộ quần áo của nàng dưới đất, cho thêm mệnh lệnh:
“Khỏa thân đi, nếu may mắn sẽ không gặp ai đâu.”
Nghĩ tới chỉ một lần nhấp màn hình nữa thì gia đình sẽ tan vỡ, Lăng Thu Sương nghĩ thiệt hại, chồng lúc này hẳn đã ngủ, chỉ cần tránh mặt con gái… vậy nên nàng cắn răng khỏa thân mà chạy ra tìm đồ.
Vào phòng Bạch Khiết thì không được rồi, nên nàng lựa chọn bộ quần áo bẩn chưa đem đi giặt trong phòng tắm.
Thế là nàng nín thở, dùng tốc độ nhanh nhất tới phòng tắm, may mắn là không gặp con gái đi ngang qua, cũng may mắn trong này có bộ váy học sinh phù hợp với yêu cầu của Ngô Thần.
Lúc này nàng đã lấy lại được chút lý trí, cảm thấy bản thân thật ngu xuẩn, nhưng ngay sau suy nghĩ này xuất hiện, men say lẫn tâm trạng hốt hoảng lại lần nữa xâm thực, khiến đầu óc nàng lần nữa trở nên mụ mị.
Ôm quần áo đơn giản che qua cơ thể, không kịp mặc, nàng lúc này vẫn chưa an toàn, vẫn phải thật nhanh chạy về phòng Ngô Thần rồi khóa trái cửa lại.
“Phù phù…”
Nhìn Lăng Thu Sương dựa lưng vào tường thở dốc, Ngô Thần cười thích thú, bảo:
“Quỳ xuống mà thở chứ.”
Lăng Thu Sương run rẩy quỳ xuống, nàng giờ phút này đã hối hận, một phút nông nổi đã dẫn đến kết quả như này.
Trường hợp của Lăng Thu Sương, gần như giống với mấy con bạc hoặc mấy con nghiện, vì nhất thời mà cả đời phải quỳ gối mà sống.
Hơi say đã bay một nửa sau phen kịch tính vừa rồi.
Chỉ tội nàng đã đâm lao phải đành theo lao thôi.
Ai bảo hắn có ảnh khỏa thân của mình chứ, cả hai đều là kẻ giết người, làm phật lòng hoặc phản bội ai đều không hề có kết cục tốt…
Nàng không hề phát giác ra rằng đây là Vận Mệnh bị thao túng.
“Không đúng, ta đã ngoại tình rồi…” Lăng Thu Sương tỉnh người, bản thân tự mâu thuẫn.
Nghĩ kỹ lại, nàng cảm thấy mình thật ngu ngốc khi đưa ra quyết định ngoại tình này.
“Bò tới đây đi!” Ngô Thần ra lệnh.
Lăng Thu Sương ngoan ngoãn bò tới, nàng không hiểu tại sao mối quan hệ bạn tình lại đột nhiên trở thành mối quan hệ như chủ tớ.
Ngô Thần giành lấy váy, để nàng nằm lên giường, tự tay mặc váy cho nàng.
Chỉ là hắn mặc váy theo chiều ngược lại, phủ lên ngực và đầu nàng, lúc này tà váy che kín mặt nàng vào trong, che đi thị giác…
Lăng Thu Sương xấu hổ cùng cực, đây là váy của con gái mình, giờ người mẹ này lại đang bị ép ngửi váy con gái mình mà không thể phản kháng…
Lăng Thu Sương hơi thở dồn dập, bỗng nhiên chú ý tới một chi tiết…
“Đây là…”
Nhìn kỹ, đó là nước lồn dính trên váy.
Nàng quá quen thuộc với loại nước này rồi, thứ nước khi con gái nứng tình tiết ra, nhìn qua là một vệt màu trắng.
Nàng nghi ngờ ngửi thử, lúc này đã hoàn toàn tin rằng đây là tinh dịch.
Hình ảnh về người con gái ngoan ngoãn trong tâm trí lung lay.
Đầu óc chịu kích thích dần tỉnh táo nhưng vẫn luôn tồn tại một tầng sương mù mê man.
Bởi trong tình huống này, chính bản thân Lăng Thu Sương không muốn tỉnh táo mà đối mặt, đầu óc tự thôi miên, vô thức diễn mình còn say…
Mà Ngô Thần cũng không muốn Lăng Thu Sương làm tình trong lúc hoàn toàn tỉnh táo, chỉ muốn nàng nửa tỉnh nửa mê.
Còn Lăng Thu Sương, nàng cần một lý do để tự thôi miên và đổ lỗi.
Đó chính là say…
Thế là thuận nước đẩy thuyền, Ngô Thần liền búng tay, hai lời nguyền là Lời nguyền điều chỉnh cảm giác và Lời nguyền hoang dâm vô độ khảm vào người nàng. Thần trí trong mắt vừa lóe sáng liền biến mất, dục vọng giao hoan khuếch đại áp chế lý trí, dâm thủy ngay lập tức phun ra khi ngón tay Ngô Thần chạm vào điểm G.
Tình trạng này còn mạnh hơn cả 1 số loại thuốc kích dục nữa.
“Ha… Ha…”
Hai chân nàng co lại như mèo nhỏ đang được chủ vuốt ve, đầu ti căng cứng, tuy nhiên đáng tiếc vẫn còn chưa tới thời kỳ tiết sữa.
Ngô Thần lộ ra ánh mắt ghê tởm búng tay để ít hỗn hợp dung dịch sau khi móc lồn nàng bắn đi, lại dùng tóc nàng lau sạch rồi mới bắt đầu vò nắn bầu sữa, để cặc lơ lửng trên mặt nàng, hỏi:
“Biết lỗi chưa?”
“Cô biết lỗi rồi!” Nàng thở gấp trả lời.
Bốp!
Tát mạnh vào vú, trái ngược với hành động bạo lực, Ngô Thần nhẹ nhàng nói:
“Biết lỗi gì?”
Sự tương phản khiến Lăng Thu Sương cảm thấy áp lực.
Lại vừa rồi, Lời nguyền điều chỉnh cảm giác đã trong khoảng khắc khuếch đại khoái cảm lên gấp nhiều lần, áp chế hoàn toàn cảm giác đau khi bị đánh.
Như vậy, sau khi Lăng Thu Sương hồi phục lại sau cực khoái, nàng mới bắt đầu cảm thấy tê tê từ cú đánh vừa rồi.
Nước nôi lênh láng khắp giường.
“Trước đó chỉ nghĩ cô lẳng lơ thôi, giờ mới biết cô thực ra là con đĩ dâm đãng biến thái.” Ngô Thần cười, cặc đập qua đập lại trên mặt nàng.
“Không phải!” Lăng Thu Sương cố phủ nhận.
Nàng là loại người thích đổ lỗi, thích tìm lý do lý trấu cho những hành động không đúng của mình.
Có lẽ chính nàng cũng không phát giác ra bản thân là người như vậy.
Ngô Thần nhìn ra những điều này sau những ngày sống chung, nhưng dù tính cách là vậy, nàng vẫn sinh ra được cô con gái khá hiếu thảo, bảo gì nghe nấy.
Đương nhiên bây giờ, trong lòng Bạch Khiết thì Ngô Thần từ lâu đã ở trên ba mẹ mình rồi.
“Haha.” Ngô Thần như nghe được chuyện vui mà cười, lại mở miệng:
“Tạm không bàn chuyện cô có dâm hay không, quay lại vấn đề chính đi, cô biết cô mắc lỗi gì?”
Lăng Thu Sương ngập ngừng, mấp máy môi rồi mới nói:
“Cô sau khi làm tình với chồng mới nhớ tới cháu…”
Ngô Thần gật đầu hài lòng, trả lời:
“Có lỗi thì phải phạt, lồn cô hôm nay không sạch sẽ, nên đành dùng tạm lỗ khác vậy.”
Nói rồi, hắn vén váy lên, để lộ khuôn mặt dâm dục đó ra ánh sáng.
Ngô Thần hứng thú chụp 1 tấm ảnh kỷ niệm, sau đó cạy miệng nàng hé ra.
Bờ môi đỏ mọng như anh đào bị dương vật cắm vào, lưỡi uốn éo trong khoang miệng vui vẻ với đồ vật mới tới.
Ót…
Một lần là kịch nấc, dương vật đi vào họng liền nổi cộm lên, từ bên ngoài cũng nhìn thấy rõ ràng đầu khấc đang chơi đùa tới đâu.
Ọc…Ọc…Ọt…
Hai tay Lăng Thu Sương theo bản năng đưa xuống thủ dâm, nàng cuối cùng cũng đã tìm lại được khoái cảm khi làm tình mà không phải hụt hẫng khi vừa có chút cảm giác thì chồng nàng đã mềm.
Tuy con cặc đó không đi vào lỗ lồn, tuy nàng như món đồ chơi nhục nhã bị hắn chơi đùa qua miệng… nhưng cảm giác sung sướng mang lại không phải giả.
Chẳng phải bởi vì mình thích thú cảm giác này nên mới không phản kháng hay sao?
Nghĩ tới đây, Lăng Thu Sương hoàn toàn buông thả bản thân, đắm chìm trong cực lạc.
Một đêm dài dằng dặc trôi qua nhanh chóng.
Lăng Thu Sương tỉnh dậy, cảm giác cả người ê ẩm, nhất là khoang miệng đau rát khó chịu.
Đầu óc mơ mơ hồ hồ, nhìn thấy con cặc cương cứng trong chăn, ngỡ là của chồng mình liền bất chấp cơn đau từ miệng mà ngậm vào.
Dẫu sao gần đây chồng mềm rất nhanh, không hành động ngay chỉ sợ sẽ lại xỉu xuống.
Nhưng đúng lúc này, từng mảnh ký rời rạc đêm qua tái hiện.
Tuy không rõ nét, nhưng lờ mờ từng hình ảnh mình say rượu lẫn uống thuốc kích dục, tới phòng Ngô Thần, mặc váy con gái, đạt cực khoái khi bị sỉ nhục, đánh đập, bị địt miệng, nuốt tinh… hiện ra trong tâm trí.
Lăng Thu Sương lúc này thực sự hối hận rồi, biết con cặc đang bú này không phải của chồng mình, dự định nhả ra…
Chỉ là chưa kịp nhè ra, chăn được vén lên, Ngô Thần ngáp ngắn ngáp dài nói:
“Cách cô đánh thức người khác dậy đúng là rất ấn tượng.”
Não đơ mất một giây, nàng vội ngồi dậy, lắc đầu phủ nhận:
“Không phải, là hiểu lầm!”
Ngô Thần vẫn bình tĩnh cười hỏi:
“Hiểu làm cái gì?”
Lăng Thu Sương muốn trả lời, lại nghẹn họng không thể thốt ra.
Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì? Chính nàng cũng sẽ không tin chứ nói gì tới người khác.
Bất quá nàng vẫn cãi cố:
“Tối qua là do cô uống say, chúng ta cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra được không?”
Ngô Thần nhếch miệng:
“Hay lắm, cô sau một đêm gạ gẫm trai trẻ liền phủi mông bỏ đi phải không?”
Lăng Thu Sương tức đến nổ phổi, rõ ràng người chịu thiệt là nàng, tuy rằng thực sự sướng… nhưng bị coi như món đồ chơi, hầu hết mọi người sẽ không thích.
“Thế cháu muốn thế nào?” Lăng Thu Sương hỏi.
“Chúng ta tiếp tục đi, bề ngoài vẫn là cô cháu nhưng bên trong là tình nhân.” Ngô Thần kéo tay nàng trả lời.
“Không được!” Lăng Thu Sương dứt tay hắn ra, kiên định trả lời:
“Cô không thể tiếp tục mối quan hệ này, đừng mơ tưởng nữa.”
“Không thể suy nghĩ lại sao?” Ngô Thần hỏi lại.
“Không thể!” Nàng dứt khoát trả lời.
Nhận được câu trả lời này, Ngô Thần cũng không có gì bất ngờ, đành thở dài:
“Tiếc thật.”
Mở điện thoại, cho nàng nhìn lại bản thân cuồng nhiệt thế nào đêm qua.
“Cháu định dùng chuyện này để uy hiếp cô sao?” Lăng Thu Sương nghiến răng hỏi.
“Không không!” Ngô Thần lắc đầu, xóa những tấm ảnh gợi cảm đêm qua, lại thở dài tiếc nuối:
“Cô đã không thích mối quan hệ này thì những tấm ảnh này không còn ý nghĩa nữa!”
Lăng Thu Sương tưởng Ngô Thần biết điều, cũng hạ cảnh giác, xuống giường nhặt quần áo của mình lên mặc.
Nhưng đúng lúc này, Ngô Thần lại mở miệng làm tim nàng vừa được thả lỏng liền thắt lại:
“Cô cũng không muốn Bạch thúc thúc vô tù chứ?”
“Cháu muốn nói gì?” Lăng Thu Sương mãnh liệt quay người.
“Mười tám năm trước, kẻ Bạch thúc giết hiện giờ chắc chỉ còn lại bộ xương thôi.” Ngô Thần chậm rãi mở miệng:
“Ừm, dưới chân cầu ngoài làng, giờ đào lên hẳn vẫn thấy!”
Cả người Lăng Thu Sương run lên bần bật, việc Ngô Thần biết tới vụ án này tức là hắn có bằng chứng chứng minh Bạch Thịnh giết người?
“Không thể nào!” Nàng lắc mạnh đầu phủ định.
“Nhưng nhỡ thực sự thì sao…”
Gia đình là điểm yếu của nàng, nếu trụ cột gia đình mất đi, cả cái nhà này sẽ tan nát.
“C…Cầu xin cháu!” Lăng Thu Sương quỳ xuống nói:
“Muốn cô làm gì cũng được, đừng giao bằng chứng đó cho cảnh sát, cô sẽ tiếp tục ngoại tình, làm tình nhân của cháu.”
Ngô Thần mỉm cười, chỉ là lại lắc đầu:
“Không không, cháu đã nói cô không thích mối quan hệ này, vậy thì chúng ta không phải tình nhân!”
Lăng Thu Sương vẫn chưa từ bỏ:
“Vậy cháu muốn cô làm gì? Chỉ cần làm được, cô chắc chắn sẽ làm!”
“Ý cháu là, nếu cô đã không thích làm tình nhân, vậy thì chắc cô muốn trở thành bạn chịch của cháu đúng không?” Ngô Thần cười: “Một bạn chịch đủ tiêu chuẩn để thỏa mãn bất cứ yêu cầu nào của cháu!”
Nhìn xuống Lăng Thu Sương quỳ bên dưới đang sợ hãi đấu tranh tư tưởng, Ngô Thần cũng không vội vã.
Quyền chủ động ở hắn.
.
.
.
Ai có nhu cầu, chat, ý tưởng, cốt truyện, viết truyện… có thể nhắn t
Tele: t.me/diangucduoichan
Zl (Yy): 0566233506