Huấn Nô Ký - Chương 12
Chương 12:
Từ giờ phút này, Lăng Thu Sương chính thức trở thành bạn chịch toàn thời gian của Ngô Thần. Ngô Thần nhếch miệng cười, vươn vai mặc quần áo ra khỏi phòng.
Lăng Thu Sương cũng về phòng lấy quần áo mới thay, chụp một tấm ảnh bản thân tạo dáng, phía góc ảnh có mặt chồng mình, gửi cho Ngô Thần rồi mới lấy quần áo thay, sau đó đi xuống nấu cơm sáng.
Bạn chịch toàn thời gian ngoài thường thức thì còn phải buộc chụp ảnh lồn cho Ngô Thần bất cứ khi nào hắn muốn, tạo bất kỳ dáng nào hắn thích.
Nói dễ nghe là bạn chịch, nói khó nghe chính là nô lệ.
Nhưng ai bảo Ngô Thần nắm giữ điểm yếu của nàng trong tay chứ.
Điều này còn phải cảm ơn đứa con gái ngoan nàng.
Trên bàn ăn, Bạch Khiết ánh mắt phức tạp đan xen giữa chủ nhân, mẹ và cha mình.
Tối qua, Mary ở cùng Ngô Thần, nàng cũng biết được mẹ mình đêm qua đã ngủ cùng chủ nhân.
Chỉ là sau đó Ngô Thần đã bảo Mary trở về, nên nàng cũng không biết sau đó hai người đã chịch nhau chưa.
Nhưng nhìn vào việc cả đêm qua mẹ mình không về phòng, dùng mắt nghĩ cũng biết kết quả.
Điều này khiến vẻ đẹp cao cả của người mẹ trong lòng nàng giảm xuống, bản thân cũng dâng lên một cỗ cảm xúc ghen tị.
Chủ nhân còn chưa chịch nàng lần nào đâu…
Chuẩn bị đầy đủ rồi tới trường, hôm nay là ngày thi Cao Khảo. Ngô Thần ngáp ngắn ngáp dài đến trường thi, hai quầng thâm mắt như gấu trúc, đêm qua quần nhau cả đêm với Lăng Thu Sương, đủ loại tư thế, đến độ sáng nay chỉ kịp ăn sáng rồi lấy căn cước với vài cây bút cùng giấy tờ chuẩn bị từ trước.
Buổi sáng, ngoài ngữ văn, phần viết, tự luận… các thứ phải dựa vào thực lực, còn lại thì chơi bạc xác suất.
Có thao túng vận mệnh, 4 chọn 1 với người khác là xác suất 0,25 còn với hắn là 100%!
Từng môn thi được hoàn thành, về trọ nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục ngày mai thi nốt.
Tuy không thể đạt điểm tuyệt đối nhưng đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại chả thành vấn đề.
Bất quá Ngô Thần chẳng quan tâm, vào đại học nào học cũng như nhau hết.
Nếu ai hỏi đến tương lai? Haha, hắn giờ đây có thôi học vẫn có tương lai tươi sáng hơn hàng vạn người đang thi ở nơi này.
Hôm sau.
Chẳng có gì bất ngờ, người đầu tiên đi ra khỏi trường thi vẫn là Ngô Thần.
Tách tách!
Từng ánh đèn flash nhấp nháy, Ngô Thần đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm… nên cũng chẳng chói mắt là bao.
Ngô Thần bình tĩnh đút tay túi áo, dường như hào quang trước mặt là điều hiển nhiên vậy.
“Cho hỏi, cậu thấy bài thi lần này so với mọi năm thế nào?”
“Là người đi ra đầu tiên, cậu có cảm tưởng ra sao?”
Ngô Thần nở nụ cười trước ống kính, sắc mặt vô cùng tự nhiên:
“À, tôi không làm thử các bài thi năm trước nên không biết!”
“Còn cảm tưởng khi đi ra đầu tiên sao… Thấy cũng bình thường thôi!”
Ánh đèn vẫn nhấp nháy liên tục, một vị phóng viên khác hỏi:
“Vậy, cậu có thử đoán bản thân sẽ được bao nhiêu điểm chưa?”
“Thử rồi, hẳn là thủ khoa đi!” Ngô Thần vẫy vẫy tay rời đi.
Tới ngã rẽ, đi vào một quán nhỏ, xin mượn nhà vệ sinh thay chút đồ, mua thêm chút đồ ăn vặt rồi quay lại.
Bạch Thịch lúc này đang chờ con gái mình thi xong, sốt ruột như bao phụ huynh khác vậy.
“Thúc!” Ngô Thần gọi.
“Chúc mừng cháu làm xong bài thi nhé, làm có ổn không?” Bạch Thúc vẫy tay với hắn, hỏi.
“Ổn thúc, cháu hẳn đỗ vào Giang Thành đi!” Ngô Thần vui vẻ nói.
“Giang Thành cũng tốt, Giang Thành cũng tốt…”
Thấy Bạch thúc lo lắng cho con gái đến độ có chút lú lẫn, Ngô Thần chỉ cười cười tiến lại.
Con gái chú giờ đây đã là siêu phàm giả rồi, có không đỗ đại học cũng chả lo ăn đâu.
Thế là Ngô Thần dừng lại, cùng Bạch Thịnh chờ Bạch Khiết thi xong.
…..
Bạch Khiết làm bài thi xong, lập tức liền có hai nhân viên như giám thị gọi vào văn phòng.
Trước ánh mắt bàn tán của những bạn thi khác, nàng chậm rãi theo sau.
“Em cũng biết chúng tôi gọi em tới đây để làm gì chứ?”
Bạch Khiết gật đầu, nâng tay, Mary khoác trên thân vỏ bọc Búp Bê Nguyền Rủa hiện ra.
“Hai người đến vì nó?”
Hai vị giám thị gật đầu, sau đó 1 người trong số họ đính chính:
“Cũng không hoàn toàn đúng, chúng tôi tới đây là vì em nhưng yên tâm, chúng tôi sẽ không làm gì cả, chỉ xác minh và làm giấy chứng nhận siêu phàm thôi!”
“Sau khi kiểm tra thiên phú, nếu đạt yêu cầu sẽ nhận được giấy thi của học viện siêu phàm!”
Bạch Khiết hít sâu một hơi, từ hôm qua nàng đã trao đổi với chủ nhân rồi.
Đáng lẽ hôm qua nàng đã phải đối mặt kiểm tra rồi nhưng khả năng ẩn nặc của Mary quá tốt, phải tới hôm nay hai vị này được điều tới mới xác định được siêu phàm giả là Bạch Khiết.
“Bắt đầu đi!” Bạch Khiết gật đầu.
Hai giám thị lấy ra một cái cặp vuông, mở ra là chi chít mạch điện điện tử.
Bạch Khiết đặt tay vào, thiên phú đánh giá nhảy loạn xạ, cuối cùng dừng lại ở chữ cái…
S!!
Đánh giá tổng hợp Cấp S!
Hai vị giám thị hít sâu một hơi, đây là đánh giá cấp cao nhất.
Không dám quyết định liều, hai người gọi một cuộc điện thoại mật cho cấp trên.
Rất nhanh, chỉ thị liền xuống, cả 2 người đồng thời trở thành hộ đạo giả tạm thời của Bạch Khiết cho đến khi nàng di chuyển tới Đại học Siêu Phàm hàng đầu sẽ có chuyên gia tiếp ứng sau.
Bạch Khiết được trở về tạm biệt cũng như thông báo cho gia đình, bất quá nàng nghe lời chủ nhân, giấu giếm việc sở hữu siêu năng lực.
Đối với điều này, hai hộ đạo giả cũng chẳng bận tâm.
Lúc đi, nàng còn lưu luyến không rời vì một thời gian tới không còn được ăn cứt chủ nhân nữa.
“Cha mẹ, con chỉ là đi hoạt động bí mật với chính phủ thôi, có nguy hiểm gì đâu!” Bạch Khiết an ủi.
“Đúng vậy, Bạch Khiết cậu ấy đã có triều đình bảo kê rồi, an toàn hơn ở nhà gấp ngàn lần đó.” Ngô Thần nửa đùa nửa thật nói.
Đám người tạm biệt Bạch Khiết trong sự lưu luyến của đôi bên.
…
Quãng thời gian này Ngô Thần chỉ lặp lại vài hành động.
Lướt diễn đàn siêu phàm do Bạch Khiết gửi, thay đổi tâm lý Bạch Thịnh, chịch và thôi miên Lăng Thu Sương.
Về Bạch Thịnh, Ngô Thần dùng chú thuật, ám thị tâm lý và Thao Túng Vận Mệnh từ từ rèn nắn tâm lý hắn trở nên méo mó.
Về Lăng Thu Sương kỳ thực rất đơn giản, đó là để nàng nhầm lẫn rằng: Bạch Khiết làm việc cho chính phủ, sự nghiệp tương lai nàng sẽ làm thành viên nhà nước, vậy nên lý lịch 3 đời phải trong sạch.
Mà Ngô Thần nắm giữ chứng cứ giết người của Bạch Thịnh, đồng nghĩa có thể hủy hoại Bạch Khiết, nên nàng phải phục tùng hắn.
Đây là 1 phần lý do tại sao Ngô Thần không muốn nàng biết tới sức mạnh siêu phàm, chí ít là trước khi hoàn toàn tẩy não nàng.
Về phía Bạch Khiết, sau khi bài kiểm tra đầu vào Đại học Siêu Phàm bắt đầu liền không liên lạc được nữa.
Lúc này đây, Ngô Thần đang huấn luyện Lăng Thu Sương.
Chỉ thấy Lăng Thu Sương đang trần truồng trên giường, trước mặt là bộ đồ nô lệ bó sát Ngô Thần mua.
“Mặc đi!” Ngô Thần ra lệnh.
Lăng Thu Sương chảy nước ướt đẫm giường, mỗi lần quan hệ với Ngô Thần nàng đều uống thuốc kích dục.
Không phải vì Ngô Thần chịch không đủ sướng, mà là vì nàng không muốn suy nghĩ gì cả khi chịch Ngô Thần, không biết đối mặt như thế nào nếu tâm trí tỉnh táo.
Nàng nhìn bộ đồ nô lệ bó sát liền thân trên giường, cái lồn ngứa ngáy giật giật vài cái rồi phun nước.
Nàng cầm lên, chất liệu quần áo làm từ nhựa dẻo mát lạnh.
Hít sâu một hơi, nàng từ từ mặc vào.
Quần áo Ngô Thần mua đều có chất liệu rất tốt, co giãn tuyệt vời.
Mặc vào, thít chặt từng ngóc ngách cơ thể, từng đường cong mềm mại hiện ra.
Từng kẽ ngón chân, mông, rốn, ngực, đầu ti, xương quai xanh… thậm chí cái bụng bầu nhô ra cũng nhìn thấy rõ.
Ngô Thần cười khà khà, để nàng cúi xuống, kéo cái khóa từ thắt lưng lên tận đỉnh đầu.
“Đứng thẳng!” Ngô Thần ra lệnh.
Lăng Thu Sương đứng dậy, bộ đồ nô lệ bó sát liền thân đen bóng hoàn mỹ tạo thành lớp da thứ hai của nàng.
Tạo hình bộ đồ nô lệ này rất đơn giản.
Phía háng chỗ lồn và đít để lộ ra, quần áo phồng nhẹ một lớp silicon tạo hình thành một chiếc lồn giả.
Phía chỗ miệng và mũi cũng để lộ tương tự, cũng phồng nhẹ một lớp silicon, cũng tạo hình một chiếc lồn giả nhưng bé hơn cái vừa rồi.
Ở miệng, giữa hai hàm răng kẹp một ống rỗng làm dụng cụ há miệng.
Ngoài hai lỗ thông này, còn lại tất cả đều kín mít và bó sát, không để hở chút da thịt nào nữa.
Vậy nên, Lăng Thu Sương sau khi mặc bộ đồ này vào rồi liền không thể nhìn thấy gì cả.
Ngay cả âm thanh nghe được cũng nhỏ đi, toàn bộ quá trình đều phải chú tâm mới nghe được mệnh lệnh của Ngô Thần.
“Đứng tư thế khoe thân!” Ngô Thần lại mở miệng.
Chỉ thấy Lăng Thu Sương sau khi nghe lệnh, liền đứng dậy với một tư thế kỳ quái.
Hai tay ôm sau gáy, mông hơi chổng về sau, ngực ưỡn ra, chân hơi kiễng, tư thế gần giống với đứng tấn.
Ngô Thần nhìn kiệt tác của mình, nhịn không được hài lòng búng vài phát vào đầu vú.
Ngô Thần đi vòng quanh một vòng, sau đó ra sau lưng Lăng Thu Sương, đưa tay quệt qua lồn một lượt.
“Ừm, nước lồn đã chảy đủ tiêu chuẩn!” Ngô Thần gật gù đánh giá:
“Để ta xem cái lồn còn lại ra sao rồi.”
Hắn đứng dậy, đi tới trước mặt nàng, đưa đôi tay vừa sờ lồn lên miệng.
Nước bọt nàng tiết ra rất nhiều, dính đầy vào mép lồn giả.
Nhưng số nước bọt này chứa rất nhiều bọt khí, càng giống như bị nàng cố tình đẩy ra hơn chứ không phải tự nhiên rỏ dãi.
“Nước lồn này tuy nhiều nhưng chất lượng quá kém!” Ngô Thần thẳng thừng quyết định:
“Quỳ xuống! Để ta giúp dì ra!”
Lăng Thu Sương phịch quỳ xuống, hai tay thẳng tắp đặt trên đầu gối, cả người nghiêng nhẹ về phía trước.
Ngô Thần hài lòng cười, rút dụng cụ há miệng ra, Lăng Thu Sương được huấn luyện lâu cũng hiểu ý, cố gắng lè lưỡi thật dài.
Ngô Thần kéo khóa, lộ ra con cặc đầy gân gổ, dùng tay dí đầu khấc vào lưỡi nàng, di chuyển để nước bọt làm ướt nó.
Cái lưỡi cảm nhận được vị giác như thuốc phiện đó, cả người như có dòng điện chạy qua, nàng cực kỳ muốn bú nó.
Chỉ là lý trí vẫn kiên trì, ngoại trừ bản năng tiết ra nước bọt nhiều đến nỗi đã tràn ra khỏi mép lồn giả mà nhỏ xuống.
Tâm trí không thể suy nghĩ gì khác ngoài cặc.
Cuối cùng, nàng cũng đã được như ý nguyện…
Thọt…
Đầu khấc xuyên qua cuống họng rồi đi thẳng vào bên trong…
Lưỡi nàng giờ phút này mới được phép rút về, tham lam đảo quanh, mút trọn thân cặc ấm nóng đó.
Sụt soạp… Ọc…ọt…
Ngô Thần giữ chặt đầu nàng, lấy miệng làm lồn, nhấp nhả điên cuồng vào đó.
So với cái lồn đang mang thai của nàng, Ngô Thần cảm thấy miệng nàng mới càng sướng hơn.
Tinh dịch tích đầy van, Ngô Thần hít sâu một hơi rồi thả lỏng…
Hàng vạn sinh mệnh không còn bị ngăn cản nữa, mãnh liệt trào ra, lại ngay lập tức bị nuốt chửng.
“Ực…” Lăng Thu Sương vẫn há miệng, số tinh dịch của hắn đã bị nàng húp trọn.
Dù nhìn bao nhiêu lần, dù đái hay xuất tinh, dù lút cán hay không… Ngô Thần vẫn luôn phải kinh ngạc khi nàng có thể không lãng phí một giọt nào và chưa từng bị sặc khi uống.
Có lẽ đây là thiên phú đi.
Ngay cả Bạch Khiết, một siêu phàm giả chắc cũng không thể làm được.
“Nào, nhổm mông lên!” Ngô Thần tát nhẹ vào má nàng ra hiệu.
Lăng Thu Sương chẳng cần nghĩ đã làm theo, Ngô Thần kê dưới lồn nàng một khay đựng thức ăn thú cưng.
“Ta cho phép dì dùng cu giả thủ dâm, nhưng chỉ được thủ dâm lỗ đít!”
Ngô Thần ném tới tới một cái cu giả, ngay khi cầm lên tay, nàng đã hưng phấn đến mức phun ra chút nước.
Dẫu sao lồn nàng đã bị bôi đầy thuốc kích dục, cực kỳ ngứa ngáy khó chịu, chỉ một tác động nhỏ thôi cũng đủ khiến nàng thỏa mãn, sinh ra hưng phấn rồi lên đỉnh.
Miệng bị người chịch, đít bị mình đâm… dường như chỉ có bị dập cho choáng váng đầu óc thì nàng mới có thể tạm thời quên đi cơn nứng ở lồn, át đi sự thèm thuồng con cặc của cái lồn dâm đãng bị cấm dục.
Nói là cấm dục cũng không đúng, Ngô Thần chỉ cấm nàng không được dùng sextoys thủ dâm lồn mà thôi, nàng vẫn có thể dùng cặc chồng mình mà.
Ngoài cặc chồng mình, nàng còn có thể cầu xin cặc hắn, và xem tâm trạng hắn tốt hay xấu mà có nên thưởng cho cái lồn này không.
Lỗ đít sau một phen dày vò bị tàn phá đến nỗi đáng kinh ngạc, Ngô Thần nhìn lỗ hậu nở hoa, dùng ba ngón tay cho vào thăm dò.
Vệ sinh khá sạch sẽ.
“Nằm xuống, chuẩn bị tư thế tiếp nhận mũi khoan!”
Lăng Thu Sương ngoan ngoãn nằm xuống giường, Ngô Thần kê cho nàng cái gối đặt ở lưng, dùng tay nắm lấy cổ chân nàng nhấc lên.
Thân thể hắn qua sự tập luyện liên tục đã vượt xa người bình thường, tiếp cận tới những vận động viên chuyên nghiệp.
Nhấc ngược nửa người Lăng Thu Sương không khó.
Hai tay banh rộng để nhìn rõ lồn đít, Ngô Thần cúi gầm người, sau khi để đầu cặc đi vào trong lỗ hậu mới từ từ thẳng dậy.
Hít sâu một hơi lấy đà, từng cú dí hết cỡ lút cán mạnh mẽ ghim vào đít.
Bạch pạch bạch…
Lăng Thu Sương đau đớn rên rỉ, hai tay bám chặt vào ga giường vô cùng chật vật.
Vì Lời nguyền rối loạn cảm giác và Lời nguyền hoang dâm vô độ, Lăng Thu Sương chỉ cảm thấy đít mình đau đớn không thôi. Chỉ là mỗi khi đau đớn tiếp cận gần đến cực độ đau đớn sẽ chuyển hóa thành cực độ khoái cảm, khiến nàng cực kỳ mê mẩn.
Âm tinh, nước tiểu, tinh dịch… không thể khống chế mà ồ ạt đổ về khay đựng thức ăn thú cưng, chẳng mấy chốc nước đã được một nửa.
Ngô Thần thả Lăng Thu Sương bất tỉnh nhân sự trên giường, bản thân vẫn tiếp tục chơi đùa cơ thể nàng cho tới khi nàng tự tỉnh.
..
.
Ai có nhu cầu, chat, ý tưởng, cốt truyện, viết truyện… có thể nhắn t
Tele: t.me/diangucduoichan
Zl (Yy): 0566233506