Huấn Nô Ký - Chương 13
Chương 13:
Lăng Thu Sương mơ màng mở mắt, vẫn là một màu đen thuần túy. Nàng chỉ có thể tận hưởng khoái cảm qua thân thể, không hề hay biết bản thân vừa rồi bất tỉnh nhân sự.
Ngô Thần nhìn Lăng Thu Sương bắt đầu đuối, sợ xảy ra chuyện nên cũng dừng lại, giúp nàng mở khóa bộ đồ nô lệ.
Lăng Thu Sương gối trên đùi Ngô Thần thở hồng hộc, tận hưởng dư âm còn sót lại.
“Quy tắc cũ, uống hết dâm thủy mình tiết ra để hồi sức đi.” Ngô Thần chỉ vào khay dâm thủy kia mà nói.
Lăng Thu Sương không nói gì, vẫn ngoan ngoãn làm theo, rất tự nhiên uống sạch chỗ nước đó.
“Chậc, đúng là biến thái!” Ngô Thần đánh giá.
Lăng Thu Sương nghe vậy, lúc này mới phản ứng, trừng Ngô Thần một cái.
“Trừng cái gì? Ta nói không phải sao?” Ngô Thần cười khẩy:
“Đừng nghĩ uống thuốc kích dục xong là có thể đổ thừa cho thuốc kích dục, loại thuốc cô uống chỉ khiến cơ thể cô nhạy cảm ơn thôi chứ không khiến đầu óc cô mất trí đâu!”
“Lần đó, cô cũng là giả vờ say mèm đúng chứ? Thực ra cô luôn biết bản thân làm gì, luôn hiểu bản thân làm gì!”
“………”
Lăng Thu Sương ngồi trên bàn cơm thẫn thờ, giọng nói của Ngô Thần cứ văng vẳng trong tâm trí, không sao xua đi được, không sao lờ đi được.
“Ta thực sự giống như hắn nói, là một con đĩ ngoại tình sao?” Nàng không muốn đối mặt với sự thật.
Nhìn chồng mình thần thanh khí sảng ăn cơm, Lăng Thu Sương muốn thời gian trôi thật nhanh, dọn dẹp đũa bát, kéo chồng mình vào phòng.
Một liều không được thì hai liều, hai liều không được thì ba, bốn liều…
Bạch Thịnh ăn thuốc đến đắng cổ, chỉ là dù cố gắng đến đâu thì sau một hiệp liền ỉu xìu, dù kích thích thế nào cũng vô dụng.
“Phế vật! Phế vật! Phế vật!” Lăng Thu Sương tức giận đá mạnh vào hạ bộ chồng mình, quát:
“Phải thế nào ông mới chịu lên chứ!”
Bạch Thịnh ôm cu đau đớn, tuy cặc vẫn mềm oặt nhưng khi bị đá mạnh lại bất ngờ phun tinh.
Lăng Thu Sương như tìm được chìa khóa, bắt đầu bạo hành chồng mình, nhưng cặc nó vẫn chỉ hơi cứng một chút chứ không cương.
Lăng Thu Sương nghiến răng, trói chồng mình trên ghế, mở laptop bật những bộ phim con heo ngược.
Nàng phát hiện, chồng mình phản ứng với những bộ phim chứa nội dung ntr, ông chồng bất lực…
Tuy nhiên, độ cương vẫn còn lâu mới đạt yêu cầu.
“Là ông vô dụng! Là ông ép tôi! Không thể cho tôi!” Lăng Thu Sương nghiến răng, ánh mắt điên cuồng.
Nàng đứng dậy, mở cửa banh phòng, kéo Ngô Thần đi vào phòng nàng.
Ngô Thần tuy khó hiểu nhưng vẫn đi theo, đến lúc vào trong phòng thì liền hiểu ra tất cả.
Có tác dụng rồi!
Hắn tỏ vẻ ngây thở, cả người giật mình, hai tay che mặt:
“Đây… Đây..?”
Lăng Thu Sương không thèm tiếp hay vạch trần diễn xuất của hắn, chỉ đẩy mạnh hắn vào giáp tường, xong bản thân quỳ xuống…
“Em… Em định làm gì?” Bạch Thịnh hai mắt như muốn nứt ra, lại bị dây trói chặt không thể cử động.
“Để ta giúp nhé?!” Ngô Thần trong lòng cười lạnh, Thao Túng Vận Mệnh lấp đầy lỗ khuyết.
Bạch Thịnh vùng vẫy kịch liệt lại không thể thoát khỏi dây trói, chơ mắt nhìn vợ mình cởi quần kẻ khác rồi tham lam bú cặc.
Lăng Thu Sương vừa bú vừa liếc nhìn cặc chồng, thấy được con cặc kia từ yếu ớt dần dần dựng thẳng… đạt tới tiêu chuẩn đút vào lồn.
Tuy nhiên nếu so sánh với Ngô Thần, thực sự còn kém xa lắm.
Trông không khác gì trẻ con với người lớn vậy.
Lăng Thu Sương ngửa người, hai chân nâng cao thành hình chữ M, tay vành rộng lồn, nói bằng giọng lẳng lơ:
“Đút vào đi!”
Ngô Thần nhìn lồn vẫn còn dính tinh kia, khinh bỉ lắc đầu:
“Không được!”
Lăng Thu Sương tiếp xúc lâu với Ngô Thần rồi, qua ánh mắt cũng hiểu được đôi chút ý tứ hắn diễn đạt, nhìn xuống cái lồn còn dính tinh kia liền hiểu ra.
Nàng ngồi dậy, bò tới bên chồng mình, liếm con cặc cương kia, mở miệng cầu khẩn:
“Anh, mau cầu xin cậu ấy giúp em đi! Em thực sự thèm cặc!”
Trong miệng, Lăng Thu Sương rõ ràng cảm nhận được con cặc của chồng mình lại lớn hơn sau những lời mình nói.
Thế là nàng lại càng bú dồn dập hơn, luôn miệng nói:
“Anh mau cùng em cầu xin đi! Xin con cặc to bự của cậu ấy xoa dịu lồn em! Xin anh! Em khó chịu quá!”
Bạch Thịnh vốn yêu vợ, nhìn vợ khó chịu, đau khổ cũng hoảng hốt, buột miệng thốt ra:
“Xin cậu hãy an ủi lồn vợ tôi!”
Đến lúc nhận ra lời mình nói thì đã muộn…
Ngô Thần không chần chừ bước tới, chỉ là không dùng cặc mình thông lồn, ngược lại thông đít nàng.
Nhìn vợ mình bị địt như súc vật, Bạch Thịnh trong lòng ngứa ngáy, lại hoàn toàn không biết phản ứng thế nào khi thấy người vợ hiền thục kia phát ra từng đợt tiếng rên rỉ bản năng, vẻ mặt dâm đãng tận hưởng.
“Nếu là mình, bản thân có thể khiến vợ sướng như vậy không?” Bạch Thịnh trong lòng tự hỏi.
Nhìn vợ như con chó cái cố gắng bò dậy, nhìn thấy trong mắt nàng dường như vẫn có hắn… Bạch Thịnh mới an ủi hơn chút.
Lăng Thu Sương run rẩy bò dậy, lần này nàng cảm thấy Ngô Thần hăng hơn bất cứ lần nào trước kia.
Há miệng, run rẩy lè lưỡi từ từ liếm đống tinh dịch do cặc chồng mình phun ra, nàng nhìn thấy trên gương mặt chồng là một vẻ mặt hưng phấn, pha trộn lẫn sự yêu thương quen thuộc…
Bạch Thịnh nhìn vợ mình dù bị địt tàn bạo vẫn phải cố liếm tinh dịch của mình, bú con cặc yếu đuối kia… hắn tự trách bản thân vô dụng.
Rõ ràng, trong mắt vợ mình vẫn tràn ngập tình yêu quen thuộc, mà bản thân lại không thể trao đủ yêu thương cho vợ.
Sự giận dữ vì bị cắm sừng dần dần xóa nhòa, thay thế bằng sự dằn vặt, lảng tránh…
“Là bản thân vô dụng khiến vợ phải cầu xin cặc của người khác!” Ý nghĩ này cứ lởn vởn xuất hiện trong đầu.
10 phút… 30 phút… 1 tiếng…
Ngô Thần thay đổi đủ loại tư thế, ép đến Lăng Thu Sương từ khoái cảm thuần túy đến đau đớn và khoái cảm đan xen.
Cu Bạch Thịnh dù kích thích là vậy vẫn không chịu nổi, có dấu hiệu rủ xuống.
Nhìn vợ mình lo lắng vừa chịu đau vừa nhẹ nhàng liếm láp, đánh thức cu mình, Bạch Thịnh ý niệm tự trách lẫn dằn vặt càng lúc càng lớn.
“Thật vô dụng! Vô tích sự! Không giúp được gì cho vợ!”
Mắt thấy cu nhỏ sắp ngất xỉu, Lăng Thu Sương nghiến răng quay người, dập đầu với Ngô Thần cầu khẩn:
“Chủ nhân, xin ngài để em làm nô lệ cho ngài!”
Sau đó lập tức quát vào mặt chồng:
“Đồ vô dụng còn không mau cầu xin chủ nhân thu nhận vợ mình đi!”
Cu Bạch Thịnh vốn sắp ngỏm, nghe vợ cầu xin kẻ khác để được làm nô lệ liền ngẩng đầu, Bạch Thịnh nhìn ánh mắt vợ tràn lưu chuyển từng sóng nước, mím chặt môi…
“Phế vật! Còn chưa nhận rõ cơ thể mình thế nào sao?!” Lăng Thu Sương lần nữa quát lớn:
“Anh căn bản không cho tôi đủ nhu cầu! Chẳng lẽ muốn tôi mỗi ngày tìm trai bao sao?”
Bạch Thịnh cúi gằm nhìn con cu mình theo từng lời nói của vợ mà biến lớn, cương cứng… cũng nhận ra bản tâm mình…
So với vợ lăng nhăng với nhiều gã đàn ông bên ngoài, để nàng phục vụ 1 mình Ngô Thần dường như dễ chịu hơn chút.
“Cầu xin… Cầu xin ngài hãy thu nhận vợ ta làm nô lệ!” Nói xong câu này, tôn nghiêm nam nhân coi như đã mất hết, từ nay về sau liền không thể ngẩng đầu trước Ngô Thần nữa.
Khí vận như thủy triều bị Ngô Thần hấp thụ.
Đây là lần đầu tiên khí vận ồ ạt đổ về đến vậy, nhiều đến mức Ngô Thần suýt chút không chịu nổi mà hét lên, nhiều đến mức khí vận chưa kịp hấp thu, giới hạn trên chưa kịp tăng kịch trần thì đã thất thoát ra ngoài thiên địa.
Ngô Thần dương dương đắc ý.
Cu Bạch Thịch đột phá thể tích to chưa từng có, như con quái thú kiệt ngạo muốn gầm lên lại gặp phải cổ cự thú khác hờ hững liếc qua, nhiệt huyết liền tan sạch.
Trước con cặc khổng lồ của Ngô Thần, cặc Bạch Thịnh vẫn còn rất nhỏ.
Dù vậy, nhìn thấy thể tích cặc này của chồng, Lăng Thu Sương vẫn rất mừng rỡ bò tới muốn thưởng cho nó.
Chỉ là, Ngô Thần sao có thể để đồ vật của mình dễ dàng cho kẻ khác.
Nếu đã là nô lệ của hắn, thân phận liền khác biệt rồi.
Ngô Thần cười gằn, từ phía sau gật mạnh tóc, ép Lăng Thu Sương phải trở về.
“Trong lúc ta chưa cho phép, cấm được bú cặc kẻ khác, kể cả chồng mình!” Hắn lên tiếng, như 1 mệnh lệnh tối cao phải phục tùng.
Bạch Thịnh rùng mình, con cu dựng đứng mở van, tinh dịch phóng thẳng lên trời rồi bắn lên mặt hắn.
Lăng Thu Sương thấy chồng mình như vậy, liền buông thả bản thân, miệng gọi chủ nhân, miệng cầu xin cặc…
Từng sự trùng hợp trong hành động, từng sự trùng hợp trong lời nói, từng sự trùng hợp trong thời điểm xuất tinh đều khiến hiểu lầm càng thêm sâu sắc.
Tất cả trùng hợp tạo ra kết quả hiện tại.
Thời gian dù lâu, cuối cùng vẫn phải kết thúc.
Bạch Thịch đã kiệt quệ tinh dịch, con cu cố gắng ngẩng đầu không nổi nữa dù cho nhìn Ngô Thần nằm nghỉ trên giường, còn vợ mình phải quỳ dưới đất liếm đít hắn, tay còn lại sục con cặc vẫn cương của hắn…
Ánh mắt Bạch Thịnh mờ dần, sau đó thì ngất đi.
Không biết là vì kiệt sức, hay là vì tức giận, bất lực… đến ngất nữa.
Đến khi Bạch Thịnh tỉnh lại, trời đã xế chiều, ký ức kia như thể một căn ác mộng.
Nhìn bản thân đang nằm trên giường, đắp chăn ấm, hắn thở phào không rõ lý do.
Bất quá khi ngồi dậy, thấy rõ bãi chiến trường kia, dù từ chối chấp nhận hiện thực tới đâu, sự thật vẫn không thay đổi.
Bạch Thịnh im lặng ngồi đó, nhớ lại từng cảnh tượng vừa xảy ra trong đầu, bàn tay vô thức đưa xuống thủ dâm.
Chỉ là cảm giác lạnh lẽo kia truyền đến khiến hắn rùng mình.
“Chuyện gì?”
Vội vàng mở chăn, đập vào mắt là cảnh tượng cu hắn bị khóa cặc, kim loại lạnh lẽo ép cho cặc hắn không thể ngẩng được.
“Anh tỉnh rồi à chồng?” Lăng Thu Sương thu hết mọi hành động vừa rồi của chồng, chậm rãi đi vào.
“Đây là chuyện gì?!” Bạch Thịnh không dám tin hét lên.
“Chuyện gì là chuyện gì? Chính là vậy đó!” Nàng bình thản giải thích:
“Giờ em là của chủ nhân, vì thế anh không được lấy em ra để thủ dâm nữa, kể cả tưởng tượng cũng không được. Nên để cho chắc chắn, anh phải đeo khóa cặc. Chỉ khi nào chủ nhân cho phép, em mới tháo nó xuống cho anh!”
Nói xong, không để Bạch Thịnh trả lời, nàng liền ra ngoài, bỏ lại một câu:
“Bây giờ em phải nấu cơm cho chủ nhân, anh cứ nghỉ ngơi ở đây đi!”
.
.
.
Ai có nhu cầu, chat, ý tưởng, cốt truyện, viết truyện… có thể nhắn t
Tele: t.me/diangucduoichan
Zl (Yy): 0566233506