Huấn Nô Ký - Chương 14
Chương 14:
Đã vài ngày trôi qua.
Ngô Thần chễm chệ ngồi trên ghế chủ tọa, liếc nhìn Lăng Thu Sương khỏa thân, chỉ mặc mỗi tạp đề nấu ăn. Lại nhìn Bạch Thịnh vừa ra khỏi phòng, đôi tay khi nhìn thấy vợ run rẩy nâng lên lại không có cam đảm chạm vào mà buông xuống…
Rất nhanh, một phần cơm nóng hổi được mang lên.
“Vợ ơi, phần anh đâu?” Bạch Thịnh khó hiểu hỏi.
Mấy hôm nay, ngoại trừ phần cơm của Lăng Thu Sương được đổ vào khay cho chó, mỗi lần ăn đều bị Ngô Thần địt rồi rưới tinh lên làm gia vị, sau đó còn phải bưng khay xuống dưới ghế Ngô Thần đang ngồi, không được dùng tay mà còn phải chui đầu vào khe ghế rồi dùng miệng liếm, đớp như chó…
Ngoài này ra thì phần cơm của Bạch Thịnh vẫn được vợ chuẩn bị như thường, cũng không có quy tắc gì khi ăn cả.
Mỗi lần nhìn vợ mình bị chịch trước bàn ăn, Bạch Thịnh đều muốn ăn thật chậm để có thể nhìn thêm chút nữa, lại vừa không muốn để hai người biết bản thân đang cố tình ăn chậm mà kết thúc sớm.
Lần này thì khác, trực tiếp không có phần cơm của mình.
Lăng Thu Sương không để ý tới Bạch Thịnh, nhìn Ngô Thần bình thản ăn, thi thoảng hắn nhai hơi lâu rồi nhổ xuống đất, nàng đều quỳ xuống liếm sạch.
Bạch Thịnh nhìn rõ cảnh này, cúi đầu, lại nhịn không được lén nhìn hai người một cách thường xuyên.
Đến khi Ngô Thần ăn xong, Lăng Thu Sương mới mở miệng giải thích:
“Chủ nhân đã không cho em nấu mỗi bữa cho chồng nữa.”
Dừng lại một lúc, nàng mới tiếp tục mở miệng:
“Bất quá chủ nhân rất hài lòng với biểu hiện mấy ngày qua của chồng, nên đặc biệt thưởng cho chồng này.”
Nói rồi, Lăng Thu Sương trèo lên bàn nằm nửa ra, chân dang rộng thành hình chữ M.
Bạch Thịnh nhìn thấy rõ ràng, ngửi được mùi hương lồn thoang thoảng quen thuộc mà xa lạ đó.
Mới vài ngày trước cái lồn này vẫn còn là của hắn…
Ép bản thân bình tĩnh lại, Bạch Thịnh có thể nhìn rõ trong lồn vợ lúc này đang nhét đầy thức ăn, lỗ hậu cũng bị nhét 1 cái nút đít nắp chai để nới rộng thành phễu.
Nếu mở nút đít ra sẽ thấy bên trong là một phần canh còn nóng hổi.
“Chủ nhân đã cho phép chồng mở khóa cặc, được ăn thức ăn giữ ấm trong lồn và đít em trong lúc ngài ấy địt miệng em đó!” Lăng Thu Sương giải thích thêm, ném ra 1 cái chìa khóa.
Bạch Thịnh run rẩy nhặt lên, hắn mong chờ một ngày được mở khóa từ lâu rồi.
Chỉ là ngày này không ngờ lại đến nhanh như vậy, trong tình huống như vậy…
Mở khóa, cu bị nhốt lâu ngày cuối cùng cũng có thể trèo cao, ngẩng đầu ngạo thị.
Ngô Thần khinh bỉ liếc nhìn tiểu cặc kia, kéo quần lộ ra con cặc đúng nghĩa.
Lăng Thu Sương hiểu ý há miệng, từ từ nuốt trọn con cặc trong ánh mắt nóng rực của chồng.
Cổ họng nàng theo đầu khấc đâm sâu mà phồng lên rõ ràng.
Bạch Thịnh đang tưởng tượng bản thân ở vị trí Ngô Thần nhét cặc vào mồm vợ thì thoát khỏi ảo tưởng, bởi vì Bạch Thịnh biết rõ cặc hắn không thể nào khiến cổ họng vợ nổi cộm lên như vậy.
Thế là để giấu đi sự lúng túng của mình, một tay hắn cho xuống bàn sóc lọ, một tay hắn móc bướm vợ để húp cơm ăn.
Ngô Thần nhìn rõ mồn một cảnh này, hắn chẳng thèm quản, chỉ chuyên tâm tận hưởng cái mồm lồn Lăng Thu Sương.
Dẫu sao hành hạ Bạch Thịnh chỉ là sở thích tình thú giúp hắn hưng phấn hơn khi làm tình mà thôi.
Ọc…ọt…ọc…
Sụppp… Ực…
Âm thanh địt họng lẫn đang ăn hòa quyện, Lăng Thu Sương cố gắng dùng lưỡi liếm láp, thỏa mãn con cặc Ngô Thần… một bên phân tâm lắng nghe, cảm thụ phía hạ bộ.
Nàng cảm nhận được chồng mình đang ăn rất ngon lành, vừa ăn còn vừa chọc ngoáy lồn đít, móc lồn nàng một cách đầy vụng về, ngay cả điểm G ở đâu cũng chẳng chọc trúng.
Bởi vì hàng loạt đồng tác của Bạch Thịnh mà Lăng Thu Sương cảm thấy ngứa ngáy, khó chịu vô cùng, điều này giống như cứ mãi mà không ngãi đúng chỗ ngứa vậy.
Khác biệt hoàn toàn so với nửa thân trên, dù biết rõ chủ nhân chỉ coi nàng như một món đồ chơi mà chơi đùa.
Cố rặn đái, Lăng Thu Sương cảm nhận rõ ràng cái lưỡi của chồng đang mê mẩn lỗ tiểu, cảm nhận rõ ràng Bạch Thịnh đang tham lam hút…
Điều này khiến tâm trí nàng kéo về đoạn đối thoại tối qua với chủ nhân.
“Chủ nhân ngài nghĩ chồng ta sẽ thích chuyện đó?” Lăng Thu Sương đang liếm tinh dịch dưới sàn, hỏi khi đang bị Ngô Thần giẫm lên đầu.
“Đương nhiên, ta cá chắc nếu giữ ấm thức ăn bằng lồn đít, ăn lúc ta đang chịch miệng, thì chồng em không những rất vui vẻ ăn, còn hưng phấn bí mật móc lồn em nữa!” Ngô Thần ra vẻ thấu thị thiên cơ, chắc nịch nói:
“Bạch thúc chẳng qua sĩ diện hão thôi, muốn mà không dám nói. Nếu em không tin, cứ đợi xem những ngày sau đó Bạch thúc là tự mình xuống bếp nấu ăn hay chờ đợi em nằm lên bàn là rõ!”
Quay về thời điểm hiện tại.
“Chủ nhân liệu sự như thần!” Lăng Thu Sương vui vẻ nghĩ.
Thấy hôm nay chồng mình đã ngồi chờ từ rất sớm, Lăng Thu Sương rất vui vẻ quỳ một bên chờ chủ nhân ăn xong, sau đó nàng mới nằm lên bàn để chủ nhân chịch miệng trong lúc Bạch Thịnh ăn cơm được giữ ấm từ lồn và đít nàng.
Cứ vậy 1 ngày, 2 ngày…
7 ngày đã trôi qua kể từ khi Bạch Khiết rời nhà.
“Cha! Mẹ! Con về rồi!”
Một ngày này, một âm thanh quen thuộc khiến hai vợ chồng già sợ vỡ mật.
Vốn là bất ngờ từ con gái giờ đây lại biến thành kinh hãi.
May mắn duy nhất là phản ứng kịp thời, không để cho con gái biết gì về mối quan hệ của ba người.
Nhìn vẻ mặt chột dạ của cha mẹ, Bạch Khiết thấy khó hiểu vô cùng, sau đó không để tâm nữa.
“Nói cho hai người một tin vui, từ nay về sau con được chính phủ bao nuôi rồi, không cần đi học đại học ngoài kia nữa. Đương nhiên, giấy tờ đại học ngoài kia vẫn đầy đủ, muốn học cũng được, không học cũng chẳng sao, ra trường vẫn bằng tốt!” Bạch Khiết cười nói vui vẻ.
Ngô Thần để dành không gian riêng cho gia đình tâm sự, hắn lên phòng, mở cửa sổ ra châm điếu thuốc.
Khói thuốc theo gió cuốn trôi, chẳng biết từ bao giờ, hắn của hiện tại với hắn của trước kia đã hoàn toàn là 2 người với 2 tính cách trái ngược.
Yếu đuối và mạnh mẽ.
Sợ hãi đối mặt và cam đảm đối mặt.
Tâm lý yếu kém và tính cách có phần máu lạnh hiện tại…
Nhả ra làn khói thuốc, Ngô Thần say sưa hồi tưởng kinh lịch cuộc đời.
“Chẳng biết từ bao giờ ta biết hút thuốc, lại chẳng biết từ bao giờ ta đã trưởng thành đến hiện tại!” Ngô Thần nhún vai độc thoại:
“Ngô Nhất Thần à Ngô Nhất Thần, trước kia sao mày lại có thể…”
Chưa nói hết câu, Ngô Thần đột nhiên dừng lại, tàn thuốc trên tay không cầm chắc mà rơi xuống.
Hắn trừng lớn hai mắt, không dám tin ôm đầu, lẩm bẩm như kẻ điên:
“Ngô Nhất Thần… Ngô Nhất Thần…”
“Không đúng! Ta là Ngô Thần! Không phải Ngô Nhất Thần!” Hắn gầm lên đau đớn:
“Ngô Nhất Thần là kẻ nào? Ta bị chỉnh sửa ký ức, nhận thức khi nào?”
Ngô Thần loạng choạng đi xuống cầu thang, nắm chặt vai Bạch Khiết đang trò chuyện với ba mẹ, quát to:
“Nói! Ta là Ngô Thần? hay Ngô Nhất Thần?!”
Bạch Khiết không hiểu chuyện gì đang diễn ra, bất quá nàng đã rèn được thói quen chỉ cần phục tùng, không cần lý do rồi, liền mở miệng:
“Cậu là Ngô Thần!”
Nghe được câu trả lời chắc chắn từ người khác, Ngô Thần thở phào một hơi, mạch suy nghĩ mâu thuẫn cũng dần dần ổn định lại.
“Rốt cuộc là thế nào? Cậu không sao chứ?” Bạch Khiết lo lắng đỡ hắn.
Ngô Thần nghiến răng, xác định lợi hại, sau đó mở miệng nói:
“Ký ức của ta dường như đã bị sửa đổi, nhận thức lại coi bản thân là Ngô Nhất Thần, có lẽ đã rơi vào sự kiện Quỷ Dị.”
Bạch Khiết nghe vậy lo lắng, không kịp giải thích cho ba mẹ chuyện này là sao, nàng bấm máy gọi tới một số điện thoại.
Là kẻ sở hữu thiên phú cấp S, có rất nhiều thế lực sau khi biết tin đã mời gọi, ném cành ô liu, đầu tư vào nàng.
Cổ gia là một trong số đó.
Gia chủ Cổ gia là người bình thường, nhưng chức vụ trong triều đình lại rất cao, nắm giữ một nhánh quân đội.
Bản thân lão bằng vào ánh mắt tinh tường, từng bước một đưa Cổ gia lên làm gia tộc siêu lưu hiện tại, ngồi ngang hàng với những gia tộc cổ lão trăm năm, nghìn năm.
Rất nhanh, cuộc gọi đi của Bạch Khiết được bắt máy.
……..
Ngô Thần được siêu phàm giả dẫn đi, giao cho người chuyên nghiệp kiểm tra.
Bạch Khiết thì ở lại giải thích tình hình với cha mẹ.
Ngô Thần sắc mặt rất kém, theo mấy người áo đen đi tới một bệnh viện.
Xuống dưới tầng hầm, bên trong bày biện hàng loạt thiết bị tinh vi tưởng rằng chỉ có trong phim khoa học viễn tưởng.
Ngô Thần bước vào máy, kiểm tra một vòng, sau một phen kiểm tra số liệu, đám người này nhét hắn về phòng điều trị tâm thần.
Phải, là phòng tư vấn điều trị tâm thần.
Đối diện nữ bác sĩ tâm lý hỏi thăm, Ngô Thần thả lỏng, thầm nghĩ bản thân chẳng lẽ thực sự bị tâm thần ảo tưởng?
Ký ức như 3 mảnh thủy tinh.
Mảnh thứ nhất chiếu ra hình ảnh hắn đang giao lưu với nữ bác sĩ tâm lý.
Mảnh thứ hai chiếu ra hình ảnh hắn động tay, 1 tay nâng cằm nữ bác sĩ, một tay bóp vú.
Mảnh thứ ba là hiện tại, nữ bác sĩ tâm lý đang quỳ dưới sàn, ánh mắt mê ly liếm láp cặc hắn.
“Chuyện gì? Con mẹ nó ai có thể nói cho ta biết đây là chuyện gì?” Ngô Thần ngẩn người.
Lấy tay đẩy cái đầu đang tham lam sục cặc kia ra, Ngô Thần lên tiếng hỏi:
“Chuyện này là sao? Ký ức vừa rồi của ta đâu? Cô làm gì ta?”
Bác sĩ tâm lý hồi thần lại, lấy tay lau miệng, rất tự nhiên ngồi lại ghế, nói:
“Nam nhân toàn là một lũ lừa đảo, vừa giây trước hứa chỉ yêu mình ta xong, giây sau đã chê bai, ghét bỏ người ta rồi.”
“Gì? Đợi chút! Ta còn chưa biết tên cô là gì có được không!” Ngô Thần phân minh.
Bác sĩ tâm lý không nói gì, mở laptop, cho Ngô Thần xem lại đoạn cam vừa rồi, còn nàng thì xoay người nhìn ra cửa sổ.
Nếu Ngô Thần đứng đối diện nàng liền dễ dàng thấy, mặt nàng giờ phút này đỏ bừng như trái xoan, không phải vì nứng, mà là vì xấu hổ, không hiểu tại sao bản thân lại làm ra loại chuyện này.
Ngô Thần chăm chú nhìn laptop, biết được vị bác sĩ này tên là Phiêu Tử Yến.
Chỉ thấy trong video, Phiêu Tử Yến sau khi trò chuyện, lấy được lòng tin của Ngô Thần, liền dẫn dắt hắn thôi miên sâu.
Ngô Thần nằm trên giường điều trị ngủ say, vô thức trả lời những câu hỏi của Phiêu Tử Yến.
Mãi đến khi biến cố đã xảy ra…
Dù cho Phiêu Tử Yến dẫn dắt thế nào, Ngô Thần cũng không mở miệng nữa.
Đúng lúc nàng nghĩ lần thôi miên này đã thất bại, Ngô Thần đang ngủ say đột nhiên mở mắt.
“Cậu..?” Phiêu Tử Yến giật mình.
“Sao vậy?” Ngô Thần mở miệng thắc mắc, ánh mắt hắn lúc này mang màu đỏ nhạt nơi con ngươi, khó hiểu nói:
“Không phải tỷ tỷ xinh đẹp luôn muốn gọi ta dậy chơi sao? Ta là Ngô Nhất Thần đây!”
Qua lời giao lưu với Phiêu Tử Yến, Ngô Thần biết được rằng Ngô Nhất Thần là nhân cách phụ của hắn.
Điều này khiến Ngô Thần suy tư, biến cố cuộc đời mãnh liệt nhất là khi cha mẹ qua đời, sau đó đến Bạch Khiết địt chó…
Chẳng lẽ Ngô Nhất Thần sinh ra từ lúc ấy? Vậy nên tính cách mình mới thay đổi mãnh liệt đến vậy.
Ngay lúc Ngô Thần còn suy tư, hành động tiếp theo của Ngô Nhất Thần khiến hai mắt hắn muốn trừng lớn.
Chỉ thấy Ngô Nhất Thần búng tay, thi triển Thao Túng Vận Mệnh!
Tuy dị năng này vô hình, vô thanh, vô tức… nhưng là chủ nhân của Thao Túng Vận Mệnh, Ngô Thần rất nhạy cảm với nó.
Vội kiểm tra khí vận một phen, quả thực quá mất đi một phần so với lúc ban đầu, chứng tỏ dị năng đã được kích hoạt.
Tuy không rõ nội dung của Thao Túng Vận Mệnh nhưng vẫn có thể biết được dị năng chỉ mới kích hoạt đúng 1 lần.
Chuyện tiếp theo rất dễ đoán rồi, là Ngô Nhất Thần chịch Phiêu Tử Yến.
Ngô Thần hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, đẩy laptop trở về.
Phiêu Tử Yến cũng đã bình tĩnh lại, xoay về đối diện với Ngô Thần.
“Khụ khụ, cậu cũng biết rồi đấy, nhân cách kia của cậu rất khó khống chế, tôi đề nghị cậu chuyển tới nhà tôi để có thể điều trị toàn thời gian!” Phiêu Tử Yến giả ho vài tiếng rất nhỏ, giải thích thêm:
“Đừng suy nghĩ nhiều, cậu là bệnh nhân của tôi, chăm sóc cậu là điều nên làm!”
Ngô Thần trừng nàng, không chút lưu tình mở miệng:
“Cô nghĩ sao? Chính cô có tin không?”
Người chịch cô là Ngô Nhất Thần, cảm giác sướng là Ngô Nhất Thần, ký ức là Ngô Nhất Thần… hắn có làm gì đâu chứ?
Phiêu Tử Yến như có thể đọc vị suy nghĩ của hắn, nàng đứng dậy, gác chân lên đùi Ngô Thần nói:
“Cậu dường như có chút hiểu lầm về nghề này. Đối với tôi, phân liệt tinh thần hay đa nhân cách, tất cả đều là 1 người mà thôi. Chỉ là người này dùng góc nhìn khác nhau, cảm xúc khác nhau, tính cách khác nhau, ký ức khác nhau nhìn thế giới…”
Nàng nói tiếp:
“Không phải như tư duy lậm tiểu thuyết của các cậu, đa nhân cách giống như các linh hồn khác nhau trú ngụ trong cùng 1 thân thể! Đối với tôi, Ngô Nhất Thần… Ngô Thần… Tất cả đều là cùng 1 người!”
“Cô rốt cuộc muốn nói gì?” Ngô Thần nhịn không được hỏi.
“Không hiểu sao? Tôi muốn nói tôi đã trao thân cho cậu rồi, Ngô Nhất Thần cũng hứa yêu thương tôi rồi, nên cậu phải chịu trách nhiệm!”
Nói rồi, nàng vươn tay vạch quần hắn ra, bàn tay kia ma quái điều chỉnh đầu khấc, từ từ ngồi xuống nó, để cái lồn vẫn còn ướt át kia ôm trọn lấy.
“Cô phải hiểu Ngô Nhất Thần hắn ta là một kẻ trăng hoa thế nào, chỉ gặp cô lần đầu đã gạ chịch là biết!”
“Gả cho gà theo gà, gả cho chó theo chó! Vả lại tôi với cậu là mệnh trung chú định! Hừ..hừ…” Phiêu Tử Yến rên rỉ gục vào lòng hắn.
Ngô Thần gầm lên, thức ăn dâng tới miệng, nào có đạo lý không cắn chứ!
Thế là trong nhất thời, âm thanh rên rỉ phóng đãng lại lần nữa phát ra khắp phòng.
..
..
Chẹp, lại chán rồi, cố tua nhanh cho xong nhá, nếu không xong, đợi khi nào có hứng thì viết tiếp
Ai có nhu cầu, chat, ý tưởng, cốt truyện, viết truyện… có thể nhắn t
Tele: t.me/diangucduoichan
Zl (Yy): 0566233506