Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Huấn Nô Ký - Chương 15

  1. Home
  2. Huấn Nô Ký
  3. Chương 15
Prev
Next

Chương 15:

Bởi vì không có tình tiết 18+ nên tui viết sơ qua, gộp lại hơi dài trong 1 chương.

…………………

Bởi vì không có chuyện gì nghiêm trọng, Ngô Thần cũng về nhà ngay lập tức.

Một ngày này.

Bạch Khiết run rẩy, tới bên cạnh Ngô Thần cùng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chỉ thấy bên ngoài là một mảnh chết chóc.

“Đây là Cấm Khu!” Mary xuất hiện giải thích:

“Cấm Khu là chỉ nơi giao thoa giữa Trái Đất và Quỷ Giới, nơi đây quy tắc 2 giới xung đột và mâu thuẫn! Xui xẻo, lập tức bạo thể mà chết. May mắn, rơi vào Quỷ Giới hoặc vẫn ở Trái Đất.”

Nghe tới mấy từ xui xẻo và may mắn, Ngô Thần thầm thở phào.

Đột ngột, địa chấn rung chuyển, từ dưới đất trồi lên một cái cây khổng lồ, khô héo, trên thân chẳng hề có chút lá nào, tràn ngập tử khí và quỷ dị.

“Đây là… Thế Giới Thụ?!” Mary hét lên, mỗi cỗ tham niệm lan tỏa:

“Chủ nhân! Mau cướp đoạt! Nó có phương pháp thành Thần!”

Hơi thở Ngô Thần dồn dập, ý nghĩ nuốt chửng không sao áp chế.

Đây không phải bản tính lý trí của Ngô Thần, mà là bản năng sinh mệnh theo đuổi cấp độ cao hơn.

Thần!

Toàn bộ đám người trong Cấm Khu hoàn toàn phát điên…

Bất kể đó là tà giáo đồ, là dân thường, là siêu phàm giả…

Bất kể thân phận là người già, trẻ nhỏ, cha con, chủ tớ…

Họ đã quên đi tất cả, chỉ còn lại một bản năng duy nhất…

Cắn nuốt… Thần… Khu..?

Thế Giới Thụ đung đưa, một ông lão với mái tóc tạo thành từ những thân cây leo đã héo khô, cẳng tay cẳng chân khẳng khiu như que gỗ, da mặt sần sùi nứt nẻ như vỏ cây…

Lão đứng trên Thế Giới Thụ, ánh mắt hờ hững nhìn xuống đám người đang điên cuồng phía dưới.

Tràn ngập ác ý, tràn ngập điên cuồng, tràn ngập vặn vẹo…

Hỗn chiến nổ ra.

…….

Ngô Thần lắc cái đầu đau nhức, hắn dường như vừa trải qua một trận hỗn chiến, đến khi tỉnh lại, bản thân đã xuất hiện ở nơi này rồi.

Phó Bản Quỷ Dị!

Ngô Thần tuy chưa vào học viện siêu phàm nhưng từ Mary và Bạch Khiết… hắn vẫn có thể biết những thường thức siêu phàm học.

Nói đơn giản, Phó Bản Quỷ Dị cũng giống với trong tiểu thuyết thôi, phải tuân thủ Quy Tắc Phó Bản, sống sót cho tới khi hoàn thành Phó Bản hoặc bị Phó Bản trục xuất.

Cởi áo ra, để lộ lồng ngực săn chắc, Ngô Thần cúi đầu nhìn vị trí trái tim mình có một ấn ký hình hạt cây, nếu không để ý liếc qua còn tưởng nó là hình săm viên đá.

“Kỳ quái, không phải cành lá… mà là hạt?” Ngô Thần khó hiểu.

Thường thức, kẻ bị Phó Bản chọn trúng sẽ xuất hiện ấn ký hình cành lá ở vị trí trái tim.

Còn ấn ký hạt chưa từng xuất hiện, hoặc có thể do hắn không đủ tầm để tiếp xúc đến.

“Vẫn là kiến thức quá ít!” Ngô Thần than thở không thôi.

Mở bảng Hệ Thống, một trang Quy Tắc hiện ra.

Trang Quy Tắc này là Quy Tắc bất biến trong mọi Phó Bản, nó là kim chỉ nam, là nơi lưu trữ các Quy Tắc mà những tiền nhân tiến vào Phó Bản từng phá giải.

Nghe nói Hệ Thống này là do chí cường giả nhân loại vì nhân loại mà tạo ra, ngoài viết lên Quy Tắc đã phá giải trong Phó Bản, nó chỉ còn vài công dụng khác nữa.

Đáng tiếc Hệ Thống này không có nhiệm vụ, không có phần thưởng, không có cộng điểm kỹ năng, sức mạnh…

Vật phẩm trong Phó Bản may mắn mang ra ngoài được chính là Quỷ Vật, thiên phú may mắn thức tỉnh trong Phó Bản thì gọi là Dị Năng…

Mỗi tháng, ngươi bắt buộc phải tiến vào Phó Bản ít nhất 1 lần, nếu tham gia Phó Bản nhiều hơn 1 lần trong tháng, thời gian ở lại Trái Đất có thể cộng dồn lên, tối đa 1 năm.

Cũng có thể dùng Quỷ Tệ để đẩy lùi thời gian vào Phó Bản.

Mà cấp độ Phó Bản chia thành: Thường, Khó, Kinh Hoàng, Ác Mộng, Địa Ngục.

Đây là chút kiến thức ít ỏi mà Ngô Thần biết.

【Phó Bản: Lâu Đài Ác Mộng

Cấp độ đánh giá: Ác Mộng

Đã phá đảo: 0

Thành viên: 17

Tử vong: 4

Quy Tắc Phó Bản:

1. Hãy tuân thủ quy củ của lâu đài (ngoại trừ gia đình chủ nhân, còn lại không được tàn sát lẫn nhau)

2. Tùy theo thân phận mà quyết định ứng xử, đãi ngộ… tuyệt đối không được thiên vị

3. Bá tước là tồn tại có thân phận cao nhất

4. Bá tước phu nhân có thể vi phạm Quy Tắc 2

5. Tiểu thư Bạch Tước rất ghét thú cưng

6. Vệ sĩ lâu đài rất ghét có kẻ động chạm vào tiểu thư Bạch Tước

7. Trời sáng hãy đi ngủ, trời tối thì hoạt động

8. Bắt đầu từ ngày thứ 2, mỗi ngày sẽ có 1 người mất tích

9. Dường như tồn tại một phe cánh đối địch với lâu đài

10. Giữa các nô lệ có thể trao đổi nhiệm vụ với nhau

11. Nô lệ dường như chỉ cần sống đủ 1 tháng không phạm lỗi là có thể thôi việc

12. Đừng cho thú cưng ăn thức ăn cho người】

“Lần đầu sao lại là Ác Mộng rồi?”

Ngô Thần đọc Quy Tắc, lại nhìn xuống bộ đồ vải thô đang mặc, trên cổ bị đeo vòng sắt…

“Xem ra thân phận của mình là nô lệ, nhiệm vụ là dọn dẹp nhà vệ sinh?” Ngô Thần trầm tư, trên tay vẫn đang cầm dụng cụ dọn dẹp.

Lâu đài mang bóng dáng âu cổ, nói là nhà vệ sinh, thực chất là một căn phòng nhỏ chồi ra phía ngoài lâu đài, có một bệ ngồi, đục lỗ để khi ỉa, cứt trực tiếp rơi xuống hố phân phía dưới.

Nhiệm vụ dọn dẹp này rất nguy hiểm, bởi vì nhà vệ sinh luôn thông với bên ngoài, khi hố phân đầy phải ra ngoài lâu đài xúc.

Ai tham gia Phó Bản Quỷ Dị rồi đều biết, kị nhất là phải rời khỏi phạm vi Phó Bản.

Bởi ngoài phạm vi Phó Bản chính là Quỷ Giới, nơi có vô số Quỷ Dị lang thang, không có Quy Tắc bất biến của Phó Bản bảo vệ người chơi.

“Không biết đám người Bạch Khiết có vào đây không?” Ngô Thần than thở, bắt đầu lau chùi bệ ngồi, dây dừng lau đít.

Ra khỏi ra vệ sinh, đi xuống khu ở nô lệ.

Nơi đây có gần 30 người, không, chính xác là 13 người và 17 quỷ.

Phải, trong số nô lệ còn có quỷ dị.

Ngô Thần tới gần, chú ý tới 1 nhóm 7 người đang tụ tập, chính là 7 người chơi.

Chờ thêm 1 lúc, con số nâng lên 11, hẳn là toàn bộ rồi.

“Giới thiệu một chút, ta tên Mạnh Hùng, đã tham gia Phó Bản 9 lần.” Một tên to con lực lưỡng, đeo một cặp kính cận lên tiếng.

“Ta là Quân Thường Vũ, tham gia 12 lần.” Một boy phố, tóc 7 màu, xỏ khuyên lỗ chỗ.

“Bạch Vũ, 19 lần.” Một trung niên nhân ít nói.

“Thần Vụ, 9 lần!” Ngô Thần tự nhiên tiếp lời.

Sau khi 4 người nói xong, không thấy ai tiếp lời nữa, 4 người khó hiểu nhìn xuống đám người đang ngơ ngác bên dưới.

“Em… Thừa Phong, người bình thường, chưa từng tham gia Phó Bản.” Một kẻ trong số đó khó khăn lên tiếng.

“Em cũng vậy…”

“Em cũng vậy!”

Ngay sau đó, đám người còn lại như có thủ lĩnh nhao nhao lên tiếng.

“Chuyện này…” Ngô Thần ra vẻ khó tin:

“Chẳng lẽ…”

“Thần Vụ lão đệ biết đây là chuyện gì sao?” Mạnh Hùng lên tiếng hỏi.

“Có lẽ bên ngoài xuất hiện Cấm Khu, nên mới có nhiều người thường bị kéo vào đến vậy.” Ngô Thần lên tiếng giải thích, sao chép i chang lời văn của Mary về Cấm Khu.

“Nói vậy, đám này thực sự là xui xẻo!” Quân Thường Vũ vuốt nhẹ mào gà cười nhạt.

“Haha, chúng ta không phải cũng vậy sao?” Ngô Thần nhún vai.

Đám người trầm mặc.

“Được rồi, việc cấp bách trước mắt là sống sót, thân phận chúng ta tuy thấp nhưng bù lại có sẵn manh mối phá đảo!” Bạch Vũ sửa nhẹ gọng kính, lên tiếng bảo:

“Ta tham gia nhiều nhất, làm đội trưởng. Mọi người không có ý kiến chứ?”

“Ta không ý kiến!” Ngô Thần gật đầu đồng ý.

Hai người còn lại cũng không phản đối.

Còn đám tân binh, kệ chúng, không có quyền phát biểu.

“Nếu vậy, ta phân 3 người các cậu làm đội phó.” Bạch Vũ lấy trong túi ra một Quỷ Cụ Trữ Vật, là 1 cái xúc sắc, nói:

“Ai xúc được điểm cao nhất thì chỉ cần dẫn dắt 1 tân binh.”

Ngô Thần cười nhạt, tân binh chính là que thử Quy Tắc, ai muốn phân ít chứ?

Nói điểm số cao nhất sẽ được dẫn dắt 1 tân binh, nghe qua sẽ cảm tưởng tân binh là gánh nặng, thực chất mấy người đội phó đội trưởng đây chẳng ai muốn sắc ra điểm số cao cả.

Bạch Vũ: 1 điểm

Quân Thường Vũ: 5 điểm

Thần Vụ: 4 điểm

Mạnh Hùng: 4 điểm

“Được, giờ ta sẽ chọn người trước, kế tiếp là Quân Thường Vũ, rồi đến Thần Vụ, cuối cùng là Mạnh Hùng.” Bạch Vũ chọn trong số tân binh 2 tên có vẻ mặt thật thà, nghe lời.

Quân Thường Vũ chọn kẻ trông khá nhanh nhẹn, ga lăng.

“Ai thích đọc tiểu thuyết?”

Ngô Thần hỏi rồi chọn một tên mọt sách, một nhỏ nghiện truyện. Hắn cần những người vẫn có thể giữ được bình tĩnh khi đối mặt với chuyện Quỷ Dị.

“Kế tiếp chúng ta giới thiệu công việc của nhau, ai chưa biết hoặc chưa được sắp xếp thì nói.” Bạch Vũ nói rồi thẳng thắn trình bày:

“Ta được sắp xếp làm phụ bếp.”

Đám người xì xào trao đổi, rất nhanh chia ra hành động.

Ngô Thần dẫn 2 tân binh lên tầng 2, nam tân binh phụ trách sắp xếp, lau chùi sách vở thư viện. Nữ tân binh phụ trách quét dọn lâu đài.

“Giao cho ngươi nhiệm vụ, nhớ lại rồi vẽ sơ đồ lâu đài này!” Ngô Thần chỉ tay vào nữ tân binh, xong lại quay sang nam tân binh nói:

“Còn ngươi tìm cách xem xét hồ sơ xem dạo gần đây có ai mượn sách không, cũng như thư viện có những loại sách gì, có điều gì đặc biệt.”

Hai người gật gật đầu, bắt đầu làm công việc của mình.

Ngô Thần thì đi tìm xem đám người Bạch Khiết, Bạch Thịnh, Lăng Thu Sương có ở đây không…

Lâu đài này tuy rộng lớn, nhưng lại chỉ có 4 tầng, bất quá tạo hình mái vòm kéo nhọn, cao hết cỡ khiến lâu đài như thể muốn chọc thủng trời vậy.

Với chiều cao lâu đài này, Ngô Thần ước tính nó rơi vào tầm khoảng 10 tầng nhà hiện đại, đương nhiên chiều cao lâu đài chưa tính tới mái vòm nhọn hoắt kia, không còn cao hơn nữa.

Tham quan một phen, như một loại duyên phận mà rất nhanh Ngô Thần gặp được người cần tìm.

Bạch Khiết!

Chỉ thấy nàng mặc một trang váy trắng tinh khôi, tà váy bồng bềnh, phồng quanh người cả nửa mét lận.

Ngô Thần liếc nhìn nàng nơi ngã rẽ, ngay lập tức giật mình cúi đầu, làm lễ nghi chào hỏi của hạ nhân mà hắn học được chỗ đám nô lệ.

“Kính chào tiểu thư Bạch Tước tôn quý! Chúc ngài một ngày tốt lành!”

Bạch Tước nhìn cũng chẳng thèm nhìn, cứ thế lướt qua Ngô Thần, đi xuống dưới.

Ngô Thần trán vã mô hôi, vừa rồi may mà kịp nhận ra ánh mắt kia không phải của Bạch Khiết, nếu không có khi chết lãng xẹt.

Tuy có Thao Túng Vận Mệnh rồi, nhưng hắn vẫn phải cẩn thận hơn nữa, không gì có thể đảm bảo tuyệt đối cả.

Keng…

Tiếng chuông ngân 12 giờ đêm, báo hiệu Bá Tước thức giấc, thời gian này chính là lúc gia đình chủ nhân lâu đài ăn uống.

Ngô Thần đi một vòng, lần này đã tìm thấy Bạch Thịnh, thúc ấy là thân phận lính canh, tuần tra cố định tại 1 vị trí.

Ngô Thần tiến tới, giảng thuật những gì cần lưu ý cho Bạch thúc, rồi lại đi tìm Lăng Thu Sương.

Chỉ là tìm mãi, Lăng Thu Sương dường như không ở trong lâu đài này.

“Không nên chứ, khí vận của đứa trẻ kia rất cao mà? Làm sao có thể chết yểu ngay từ trong bụng mẹ?” Ngô Thần khó hiểu, quyết định mạo hiểm ra khỏi lâu đài.

Từ nhà vệ sinh tầng 2, buộc dây rồi men xuống.

Quỷ Giới dường như chả khác gì mấy so với Trái Đất, ngoại trừ trên cao, mặt trăng máu như một con mắt hờ hững nhìn xuống chúng sinh.

Ngô Thần ngắm nhìn mặt trăng, trong lòng lại sinh ra cảm giác nó đang nhìn mình khiến Ngô Thần giật nảy.

“Ta xin rút lại lời mình nói.” Ngô Thần thầm niệm.

Tuy nhìn qua quả thực rất giống nhau nhưng để ý kỹ sẽ thấy đâu đâu cũng toát ra một cỗ hơi thở quỷ dị.

Ngô Thần dạo quanh, phát hiện nơi đây là một khu vườn.

Cây cối ở đây rất kỳ lạ, rõ ràng xung quanh có rất nhiều cái thân cây to lớn nhưng đều đã chết khô chết héo hết, chỉ còn lại duy nhất một cái cây bệnh bé xíu ở giữa đám cây chết.

Cứ đi 1 đoạn thì y như rằng lại xuất hiện tình trạng khó hiểu này.

“Ừm, kỳ quái!”

Ngô Thần tiến lại gần nhìn khóm cây.

Chỉ thấy trong số đám cây chết, có rất nhiều cây giống hệt nhau, cứ như thể được sao lưu ra và cắm xuống vậy.

Thậm chí có một vài khóm, nếu để ý kỹ sẽ thấy, số cây này đều y hệt nhau.

Ngô Thần chú ý lại vườn cây mình vừa đi qua.

Quả nhiên đều có ít nhất 1 cái cây chết giống với cây sống, cây giống tuy không phải cây bệnh yếu nhất nhưng cũng thuộc nhóm cây nhỏ yếu nhất.

Trừ một vài khóm cây còn sống rất khỏe, là cây to nhất trong đám cây đã chết.

Ngô Thần vuốt cắm, như có điều suy nghĩ:

“Chẳng lẽ là…”

Hắn muốn kiểm chứng suy đoán cũng rất đơn giản…

Nhớ lại lúc ở tầng 1, có nhìn thấy qua cửa sổ một khu nuôi dưỡng thú cưng…

Ngô Thần gánh một xô phân, đi qua trước mặt lính canh gác.

Nghe thấy tiếng lính canh đứng gác lẩm bẩm:

“Không phải vừa hôm trước cho ăn rồi sao?”

Ngô Thần đi vào khu vực thú cưng.

Nói là thú cưng, nhưng thú cưng này chính là nhân loại và quỷ dị, có điều tất cả đều dị dạng, tàng tật.

Nơi này giống như khu chợ nô lệ, ẩm thấp, đặt vô số cái cũi, chuồng động vật… bên trong nuôi nhốt Quỷ Dị hoặc người.

Ngô Thần đi lướt qua, cảm thấy bọn quỷ này phát ra ác cảm rất lớn, dường như có địch ý với mọi thứ.

Hắn cũng nhìn thấy Lăng Thu Sương ở nơi này.

Bước tới gần, thấy nàng im lặng nằm đó, cúi xuống kiểm tra hơi thở, xác nhận chỉ là ngất đi mà thôi.

Ngô Thần đổ phân cho đám quỷ ăn, trong phân đéo hiểu sao lại có xương xẩu, nội tạng, tóc, thịt nát…

Nếu không biết đây được múc lên từ hố xí, nói là cơm thừa canh cặn cũng có kẻ tin.

Tìm kiếm và chọn ra 2 con thú cưng, kéo chúng ra một góc khuất, Ngô Thần chỉ cởi trói 1 con, con còn lại vẫn bị trói chặt.

Con được cởi trói là con đói nhất trong số đám thú cương, ngửi được mùi thịt, mùi con mồi bị trói không thể phản kháng, nó liền lao vào cắn ngấu nghiến.

Rất nhanh, con quỷ bị trói đã chết.

Mà con bị bỏ đói kia, ngay sau đó liền biến đổi… trở thành con quỷ bị cắn chết kia.

“Quả nhiên…” Ngô Thần cười, cảm thụ được niềm vui suy luận.

Biến thành đối tượng bị bản thân giết chết… chính là Quy Tắc Phó Bản.

Xong việc, lại leo lên bằng dây thừng, mở cửa nhà vệ sinh bước ra.

Sau khi Bá Tước ăn xong, là đến giờ ăn của đám hạ nhân, rồi cuối cùng là nô lệ.

Ngô Thần nhìn nồi thập cẩm này, nhận ra số thức ăn bên trong được nấu từ thịt của đám thú cưng kia…

“Thảo nào hố xí toàn nội tạng, thịt vụn… Ăn thế này không bị tiêu chảy mới lạ.” Ngô Thần muốn chửi ầm lên:

“Móa tư bản, luôn tận dụng mọi loại tài nguyên tầng dưới.”

Dùng thú cưng nấu ăn, dùng cứt nuôi thú cưng…

Điều này cũng khiến hắn nảy sinh ra suy nghĩ:

“Xem ra Quy Tắc 11 là sai, nô lệ là tài sản của lâu đài, dám xin nghỉ việc thì cho vô nồi!”

Gắp 2 cái cánh gà trông khá bình thường, đưa cho 2 tên tân binh, nói:

“Thưởng cho 2 người. Đúng rồi, suất ăn hình như có giới hạn khối lượng, đừng lấy nhiều quá.”

Hai tân binh gật đầu.

Ngay khi 2 người vừa lấy đồ ăn xong, bên cạnh đột nhiên la lên tiếng hét thất thanh của 1 gã béo.

Chỉ thấy gã bị một tên đồ tể chặt đi 1 phần cánh tay.

Nhìn về khay thức ăn, quả nhiên lấy nhiều hơn bình thức.

Xem ra, Quy Tắc chính là: nếu lấy thừa, thì dùng thân thể ra trả.

Ngô Thần chẳng muốn ăn thứ tởm lợm này, nhất là khi biết trong đó rất có thể có thịt người.

Ngô Thần ánh mắt đảo qua, dò xét lượng khí vận của những người ở đây.

Rất nhanh, 1 tên nô lệ đã gây ra sự chú ý của hắn.

Ngô Thần rất quen thuộc tên nô lệ này, chính là tân binh mình dẫn dắt, nữ tân binh tên là Diệp Khinh Mi.

Khí vận của nàng đã xuất hiện biến đổi.

“Xem ra ngày đầu tiên đã có người chết rồi. Ngày thứ hai quỷ lại giết người, sau khi thay thế thì phải giấu xác đi, nên mới có chuyện mất tích.” Ngô Thần gật gù.

Quy Tắc 8 sai.

Nhìn vào bảng Hệ Thống, số người tử vong vẫn là 4, tên này thay thế được cả thân phận người chơi, thảo nào mà xuất hiện nhầm lẫn.

Chỉ đáng tiếc khí vận hư vô mờ mịt, nó không sao mô phỏng được.

“Khinh Mi muội muội, ăn xong thì đi theo ta đi.” Ngô Thần ánh mắt dâm đãng, vỗ vai nàng nói.

Tên mọt sách bên cạnh không biết nghĩ gì, gật gật đầu, ra vẻ “ta hiểu, ta hiểu”.

Diệp Khinh Mi gật đầu e thẹn, ăn xong, theo Ngô Thần vào nhà vệ sinh.

Lúc nàng quay đầu, cài chốt cửa, Ngô Thần vung tay, một cái xương được mài nhọn hoắt đâm xuyên bá vai nàng, tay còn lại cũng bị Ngô Thần đấm gãy.

“Ngươi..!” Diệp Khinh Mi khó khăn mở miệng:

“Tại sao?”

“Bời vì ta là người, nên giết quỷ là hiển nhiên mà, phải không tên giả mạo?” Ngô Thần hiển nhiên trả lời trong sự khó tin của Diệp Khinh Mi.

“Ngươi làm sao biết?”

Ngô Thần nhún vai, không trả lời câu hỏi này mà lái sang việc khác, bảo:

“Chúng ta thực ra có thể hợp tác, ngươi thấy sao?”

Diệp Khinh Mi im lặng vài giây, sau đó gật đầu:

“Được, hợp tác thế nào?”

Ngô Thần mỉm cười, ánh mắt nhìn xa xăm, nói:

“Ta cần giết vài người, và tìm 1 đồ vật… Còn ngươi? Ngươi có thể ra điều kiện, nếu hợp lý ta sẽ giúp.”

Diệp Khinh Mi ánh mắt cụp xuống, sau đó dò hỏi:

“Giết Bá Tước được không?”

Ánh mắt Ngô Thần nheo lại,

“Không ngờ, chúng ta dường như có chung mục tiêu đó.” Hắn nói tiếp:

“Bất quá ta có cách khác bỏ qua Bá Tước, không cần mạo hiểm này. Vậy nên, muốn ta hợp tác giết Bá Tước, ngươi phải thêm tiền!”

Diệp Khinh Mi nhìn Ngô Thần, không hiểu sao muốn đấm hắn.

“Một Quỷ Cụ dùng 1 lần có thể cưỡng chế rời Phó Bản, một Quỷ Cụ dùng 1 lần có thể cưỡng chế Sinh Tử Chiến, người thắng sẽ biến thành người thua cuộc, được không?” Nàng nói.

Ngô Thần nghe hai giới thiệu 2 món Quỷ Cụ, khinh bỉ liếc nhìn nàng một cái, nói:

“Một Quỷ Cụ khiến ta phí thời gian vào đây, một Quỷ Cụ khiến ta yếu đi, ngươi con quỷ nghèo!”

Diệp Khinh Mi tức muốn nổ phổi nhìn con hàng này miệng chê đồ nàng lấy ra, tay nhanh nhẹn cất chúng vào Quỷ Cụ Trữ Vật.

“Phải thêm một thông tin nữa, đó là Bạch Tước kia là sao?” Ngô Thần cất xong xuôi 2 món Quỷ Cụ liền công phu sư tử ngoạm thêm phát nữa.

“Ngươi gặp nàng rồi?” Diệp Khinh Mi hỏi:

“Nàng là mục tiêu của ngươi?”

“Ừ.” Ngô Thần gật đầu:

“Trả lời đi, nếu có nửa điểm lừa dối, ta lập tức giết ngươi!”

Diệp Khinh Mi rùng mình, nàng không biết Ngô Thần biết những gì, chỉ đành nói thật:

“Nàng là em gái cùng cha khác mẹ của ta…”

Diệp Khinh Mi như chìm vào hồi ức:

“Năm đó, ta tìm ra Quỷ Cách – Cược, vốn định ăn vào để đột phá Quỷ Vương, ai ngờ lại bị ả ta đâm sau lưng, cướp mất Quỷ Cách!”

Nói đến đây, giọng điệu nàng trở lên ác liệt:

“Hahaha, ả không ngờ được đâu, ta đã để lại hậu thủ, giữ lại một nửa Quỷ Cách, khiến cho ả phải lập ra Phó Bản này, mưu đồ tìm ra ta để hoàn thiện Quỷ Cách.”

“Nhưng, đây cũng là ý muốn của ta, chỉ cần ta có thể giết ả, ta liền có thể trở về, tiếp tục đột phá Quỷ Vương!” Nàng cười điên cuồng, lúc này dù ở trong thân xác con người, nàng lại chẳng có nửa điểm giống người.

Ngô Thần nhớ lại, Quỷ Cách có thể coi là Vương Vị, Quỷ Dị chỉ khi có Quỷ Cách mới đột phá Quỷ Vương được.

Quỷ Cách của Mary là Múa Rối, nhờ có Quỷ Cách này mà nàng mới thành công giả chết, trốn thoát được khỏi nữ cường giả nhân loại kia.

“Ta không quan tâm ân oán các ngươi, bất quá ta có thể giúp ngươi giết Bạch Tước, đổi lại, ngươi hãy kể cho ta nghe về Bá Tước phu nhân đi.” Ngô Thần xua tay nói:

“Đây là giao dịch thứ hai!”

“Được thôi.” Diệp Khinh Mi bình tĩnh lại cảm xúc, gật đầu kể.

…

Ngô Thần gọi tên mọt sách vào cho Diệp Khinh Mi giết, nàng hóa thành tên mọt sách, cũng thoát khỏi trạng thái trọng thương.

Ngô Thần nhớ lại lời Diệp Khinh Mi nói.

“Bá Tước phu nhân thực chất là một con điếm, nếu không phải cha ta cần mối quan hệ với gia tộc ả, thì ông ta đã không nhẫn tâm giết mẹ ta… rồi kết hôn với ả…”

Nói tóm gọn là: Bá Tước cần mối quan hệ bên gia tộc Bá Tước phu nhân. Vậy nên Bá Tước giết người vợ hiện tại để kết hôn với Bá Tước phu nhân, sinh ra tiểu thư Bạch Tước. Bạch Tước cướp đi Quỷ Cách – Cược của Diệp Khinh Mi, Diệp Khinh Mi nhận ra lần ám sát này có sự nhúng tay của cha mình. Diệp Khinh Mi muốn giết Bá Tước, lấy lại Quỷ Cách, hành hạ Bá Tước phu nhân.

Tiện nói về Bá Tước phu nhân, bảo nàng là gái điếm là đã nâng cao phẩm hạnh của nàng rồi.

Số thú cưng ngoài kia đều là con cháu của nàng, những lần nứng lồn, nàng đều giao hợp với chúng, để chúng trà đạp mình, sau khi mang thai, sinh ra xinh đẹp thì nuôi làm nô lệ, tàng tật xấu xí thì nhốt như thú cưng.

Vì cận huyết, những đứa con sinh ra đều dị dạng xấu xí, Bạch Tước hiển nhiên là chán ghét những đứa em này, cảm thấy chúng khiến thân phận nàng bị hạ thấp.

Còn về người mẹ mình, do truyền thống quy củ sâm nghiêm của gia tộc, dù thế nào đi chăng nữa, thân phận nàng đều thấp hơn Bá Tước phu nhân một cái đầu.

Còn lý do vì sao Bá Tước không quản được vợ mình, có lẽ là vì gia tộc vợ quá mạnh đi? hoặc có lẽ Bá Tước cũng chẳng quan tâm, sau khi sinh ra Bạch Tước, có được sự hộ thuẫn của gia tộc vợ, Bá Tước liền chẳng thèm giao hợp với Bá Tước phu nhân nữa.

Điều này vô hình khiến Bá Tước phu nhân càng thèm địt hơn.

.

..

.

Ai có nhu cầu, chat, ý tưởng, cốt truyện, viết truyện… có thể nhắn t

Tele: t.me/diangucduoichan

Zl (Yy): 0566233506

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Những Đứa Con Hư Hỏng – Truyện Loạn Luân Gia Đình
Tháng 11 19, 2023
cuoc-chien-sieu-nhien
Cuộc chiến siêu nhiên
Tháng 4 9, 2023
yeu-loan-luan-that-tam
Yêu loạn luân thật tâm anh có dám ???
Tháng 6 9, 2023
ba-vuong-hoc-duong
BÁ VƯƠNG HỌC ĐƯỜNG
Tháng 6 7, 2023

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây