Hươu, Cáo và Bò - CHƯƠNG 5
Bảy giờ tối thứ Bảy.
Không gian bên trong căn penthouse ngập tràn thứ ánh sáng vàng vọt, dìu dịu hắt ra từ những ngọn đèn chùm pha lê Baccarat. Mùi sườn cừu nướng hương thảo thoang thoảng từ khu vực bếp mở, quyện cùng chút khói xì gà Cohiba quen thuộc của Hoàng. Mọi thứ đều toát lên một vẻ xa hoa đầy bức người.
Mai đứng trước chiếc gương lớn ở phòng thay đồ, đôi tay lạnh toát khẽ run rẩy khi luồn qua dây của chiếc đai kẹp tất (garter belt). Nàng đang mặc một bộ đồ lót ren đen cầu kỳ do chính tay Hoàng chọn ban chiều, khoác bên ngoài là một chiếc váy lụa xẻ tà trễ nải màu rượu chát. Chiếc váy không có độ bám, chỉ chực chờ trôi tuột xuống khỏi bờ vai gầy, phô bày toàn bộ sự yếu ớt và gợi cảm của nàng.
Hoàng bước vào từ phía sau, tiếng gót giày da Italy gõ nhịp nhàng trên mặt sàn gỗ óc chó. Anh vòng tay ôm lấy vòng eo Mai, vuốt ve dọc theo đường cong mềm mại xuống tận hông. Qua tấm gương, Mai thấy chồng mình đang mỉm cười. Một nụ cười tự tin và bình thản đến đáng sợ.
“Em đẹp lắm, Mai,” Hoàng thì thầm, nụ hôn phớt lướt qua vết cắn đã mờ dần trên xương quai xanh của nàng. “Tối nay, hãy làm một nữ chủ nhà thật hiếu khách nhé.”
Bính boong.
Tiếng chuông cửa vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của Mai. Nàng giật bắn người, hơi thở nghẹn lại ở cổ họng. Hoàng vỗ nhẹ lên vai vợ như một sự trấn an đầy uy quyền, rồi thong thả sải bước ra phòng khách.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra.
Khánh đứng đó. Trái với những chiếc áo thun polo bó sát thường ngày ở phòng tập, hôm nay gã diện một chiếc sơ mi đen bằng lụa và quần âu cắt may vừa vặn, tay cầm một chai vang đỏ Chateau Margaux. Hắn đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc gặp này, với tư thế của một kẻ muốn giành giật sự tự tôn.
Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt Khánh chạm phải Hoàng, nhịp thở của gã trai trẻ khẽ hẫng đi.
Hoàng không mặc vest trang trọng. Anh chỉ mặc một chiếc áo len mỏng cổ lọ màu xám tro, tay áo xắn lên đến khuỷu, lộ ra chiếc đồng hồ Patek Philippe lấp lánh dưới ánh đèn. Anh đứng đó, hoàn toàn thả lỏng, một tay nhét vào túi quần tây, nhưng khí chất tỏa ra lại giống như một con sói đầu đàn đang nhàn nhã đón tiếp một con thú hoang non nớt lọt vào hang ổ của mình.
“Cậu Khánh, đúng không?” Hoàng cất giọng trầm ấm, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Anh chủ động đưa tay ra. “Tôi là Hoàng. Chào mừng cậu đến nhà chúng tôi.”
Khánh khẽ siết chặt quai hàm. Hắn đổi chai rượu sang tay trái, rồi đưa tay phải ra nắm lấy tay Hoàng.
Sự va chạm vật lý đầu tiên giữa hai người đàn ông. Bàn tay của Khánh to lớn, thô ráp và đầy những vết chai sần vì nâng tạ sắt. Bàn tay của Hoàng lại khô ráo, mềm mại nhưng lực nắm cực kỳ kiên định, không dư thừa, không thiếu hụt, giống hệt cách anh thao túng tâm lý người khác.
“Chào anh. Cảm ơn vì lời mời,” Khánh đáp, cố giữ cho giọng mình thật cứng cỏi, mắt nhìn thẳng vào đồng tử đen thẳm của Hoàng.
“Vào đi, đừng khách sáo. Mai đang đợi ở trong.” Hoàng mỉm cười, lùi lại một bước nhường đường.
Khoảnh khắc Khánh bước qua bậu cửa, mùi hương Chanel No.5 quen thuộc xộc thẳng vào mũi gã. Ở cuối hành lang, Mai đang đứng tựa lưng vào quầy bar mặt đá cẩm thạch. Chiếc váy màu rượu chát ôm sát lấy cơ thể nàng, làm nổi bật lên khe ngực sâu hút. Ánh mắt nàng nhìn Khánh đầy bối rối, tội lỗi, nhưng lại phảng phất một sự kích thích điên rồ khó tả.
Khánh sững người. Hắn cảm nhận rõ máu đang dồn lên não. Gã tưởng tượng ra cảnh mình sẽ bước vào đây, kéo Mai ra khỏi sự kiểm soát bệnh hoạn của tên chồng. Nhưng lúc này, đứng giữa sự xa hoa ngột ngạt này, nhìn cách Hoàng bước đến đặt tay lên eo Mai một cách đầy sở hữu, Khánh chợt nhận ra một sự thật cay đắng: Hắn không phải là hiệp sĩ đến cứu công chúa. Hắn chỉ là một quân cờ mới vừa được đặt lên bàn cờ mà Hoàng là người nắm quyền sinh sát.
“Cậu uống Whiskey chứ? Hay thích khui chai vang cậu vừa mang đến?” Hoàng bước ra phía sau quầy bar, tiếng đá lạnh lanh canh va vào thành ly pha lê vang lên rành rọt.
Khánh nuốt khan, ánh mắt không rời khỏi bầu ngực đang phập phồng kịch liệt của Mai. “Whiskey… cảm ơn anh.”
Trò chơi chính thức bắt đầu.