Hươu, Cáo và Bò - CHƯƠNG 6
Bữa tối diễn ra trong một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt đến mức người ta có thể cắt nó ra bằng một lưỡi dao.
Bàn ăn dài trải khăn lanh trắng muốt. Ánh nến hắt những cái bóng chập chờn lên những ly pha lê chứa đầy thứ chất lỏng màu đỏ thẫm. Hoàng ngồi ở vị trí chủ tọa, Mai ngồi bên phải anh, và Khánh ngồi đối diện nàng.
Tiếng dao nĩa va chạm khẽ khàng. Hoàng điềm tĩnh cắt miếng sườn cừu tái vừa, phong thái nhàn nhã như một vị vua đang thưởng thức bữa yến tiệc. Trong khi đó, Khánh gần như không đụng đến đĩa thức ăn của mình. Ánh mắt gã liên tục đảo giữa đĩa thịt rướm máu và rãnh ngực sâu hút của Mai đang lấp ló sau lớp lụa rượu chát mỗi khi nàng rướn người cầm ly nước.
“Rượu hợp khẩu vị cậu chứ, Khánh?” Hoàng đột ngột lên tiếng, chất giọng trầm ấm vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh nâng ly vang lên ngang tầm mắt, khẽ lắc nhẹ.
“Rất tuyệt. Cảm ơn anh,” Khánh đáp, cố ép mình nhấp một ngụm. Thứ rượu chát đắt tiền trôi xuống cổ họng gã khô khốc và đắng ngắt.
“Mai dạo này rất chăm chỉ đến phòng tập.” Hoàng đặt ly xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười khó đoán. Ánh mắt anh chuyển sang vợ mình, đầy vẻ cưng nũng nhưng lại sắc như dao cạo. “Từ ngày tập với cậu, cơ thể cô ấy… ướt át và nhạy bén hơn hẳn. Cậu có một phương pháp huấn luyện rất… đặc biệt.”
Lời nói mang đậm tầng nghĩa kép khiến Mai nghẹn lại. Nàng ho sặc sụa, vội vàng lấy khăn ăn che miệng. Làn da trắng ngần của nàng đỏ lựng lên tới tận mang tai. Sự xấu hổ tột độ đan xen với thứ khoái cảm cấm kỵ chạy dọc sống lưng khiến hơi thở nàng trở nên gấp gáp.
Dưới gầm bàn, nơi ánh nến không với tới, bàn tay trái của Hoàng từ từ trượt khỏi mặt bàn. Mai khẽ rùng mình khi cảm nhận được những ngón tay thon dài, lạnh lẽo của chồng nhẹ nhàng vén tà váy lụa xẻ cao của mình lên. Bàn tay anh đặt lên đùi non của nàng, vuốt ve một cách chậm rãi, đầy tính sở hữu.
Khánh siết chặt nĩa trong tay. Các đốt ngón tay gã trắng bệch. Dù không nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra dưới lớp khăn trải bàn, nhưng biểu cảm cắn môi chịu đựng, đôi mắt đẫm nước và lồng ngực phập phồng kịch liệt của Mai đã tố cáo tất cả.
“Huấn luyện viên thì chỉ hướng dẫn thôi,” Khánh cắn răng, dồn nén cơn giận dữ đang sục sôi trong huyết quản. Gã chồm người tới trước, nhìn thẳng vào mắt Hoàng, không giấu giếm sự khiêu khích. “Quan trọng là học viên có sức chịu đựng tốt. Cơ thể chị Mai rất tuyệt vời. Chị ấy phản ứng lại mọi động tác… mọi sự va chạm một cách hoàn hảo. Đôi khi, tôi có cảm giác chị ấy muốn bị vắt kiệt sức lực hơn là tập những bài cơ bản.”
Không khí trong phòng như đông cứng lại. Khánh đang tuyên chiến. Gã đang ném thẳng những ký ức cuồng bạo của mình và Mai lên bàn ăn, ngay trước mặt người chồng.
Nhưng Hoàng không hề tức giận. Trái lại, đôi mắt anh lóe lên một tia thỏa mãn cực độ. Đó chính là thứ anh muốn nghe. Một tiếng gầm gừ của con đực khác đang thèm khát và xác nhận giá trị của thứ mà anh đang sở hữu.
“Thế cơ à?” Hoàng thì thầm. Ngay khoảnh khắc đó, ngón tay giữa của Hoàng dưới gầm bàn tàn nhẫn miết mạnh qua lớp ren mỏng manh nơi đáy quần lót của Mai.
“Á…” Mai vô thức bật ra một tiếng rên rỉ nhỏ, âm thanh bị kìm nén ngay trong cổ họng. Nàng vô tình kẹp chặt hai đùi lại, siết lấy bàn tay của chồng, dâm thủy vô thức tứa ra làm ướt đẫm lớp vải ren.
“Em sao thế, vợ yêu?” Hoàng ân cần hỏi, giọng nói chan chứa sự giả tạo ngọt ngào. Anh rút tay khỏi đùi nàng, rút một chiếc khăn giấy lau nhẹ những ngón tay vừa nhuốm ướt dục vọng của vợ trước mặt vị khách.
Mai lắp bắp, mắt rưng rưng nhìn Khánh rồi lại nhìn Hoàng, hoàn toàn biến thành một con thú nhỏ bị kẹp giữa hai dã thú. “Em… em hơi mệt…”
Khánh không thể chịu đựng thêm sự thụ động này nữa. Bản năng hiếu thắng của tuổi trẻ bùng lên. Gã vươn bàn tay to lớn, gân guốc của mình xuống gầm bàn. Bỏ qua mọi phép tắc, tay Khánh táo bạo chạm thẳng vào đầu gối của Mai, rồi từ từ trượt lên dọc theo bắp đùi còn lại, nơi chiếc đai kẹp tất của nàng đang in hằn trên da thịt.
Mai nín thở. Hai tay nàng bấu chặt vào mép bàn. Một bên đùi vừa bị chồng vuốt ve, bên kia lại bị gã tình nhân nóng bỏng chiếm đoạt. Thứ nhiệt lượng tỏa ra từ bàn tay chai sần của Khánh như lửa đốt, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo, toan tính của Hoàng.
Hoàng quan sát mọi sự biến đổi trên khuôn mặt vợ. Anh thấy rõ sự hoảng loạn, sự bất lực, và cả thứ nhục dục đê mê đang cắn nuốt lý trí của Mai. Anh nâng ly rượu lên lần nữa, hướng về phía Khánh.
“Cậu biết không, Khánh. Tôi rất thích những người đàn ông trẻ tuổi, nhiệt huyết và có chút hoang dã như cậu,” Hoàng chậm rãi nói, nhếch mép cười. “Cậu có muốn biết lý do vì sao tôi mời cậu đến đây tối nay không?”
Bàn tay của Khánh dưới gầm bàn khựng lại. Gã nhíu mày: “Vì sao?”
Hoàng nghiêng đầu, đôi mắt sắc lạnh như ghim chặt con mồi vào tường: “Vì tôi muốn tận mắt nhìn thấy… cậu sẽ làm thế nào để khiến cô ấy cầu xin ngay trên chiếc sofa của tôi, trong khi tôi ngồi thưởng thức ly rượu này.”