Hươu, Cáo và Bò - CHƯƠNG 7
Khánh sững người. Bàn tay đang mơn trớn trên đùi Mai dưới gầm bàn khẽ run lên rồi cứng đờ. Lời đề nghị của Hoàng trần trụi, vặn vẹo và vượt quá sức tưởng tượng của một gã trai hai mươi sáu tuổi. Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt điềm nhiên của người đàn ông đối diện. Trong vài giây ngắn ngủi, lòng tự tôn của Khánh giằng xé kịch liệt với thứ bản năng thú tính đang gào thét. Trở thành một món đồ chơi tiêu khiển cho một gã nhà giàu bệnh hoạn sao?
Nhưng rồi, hơi thở nồng nặc mùi rượu vang của hắn khẽ chững lại khi ánh mắt vô tình lướt xuống. Mai đang run rẩy. Lồng ngực nàng phập phồng đứt quãng, căng trướng chực chờ bung dứt khỏi lớp lụa mỏng manh. Mùi hương Chanel No.5 quyện cùng mùi nhục dục ướt át tỏa ra từ cơ thể người đàn bà chín muồi như một liều thuốc kích thích cực mạnh, đánh sập hoàn toàn chút lý trí cỏn con còn sót lại. Khánh nhận ra, hắn không quan tâm đến lòng tự tôn nữa. Hắn chỉ muốn chiếm đoạt con mồi này, ngay tại đây, ngay lúc này, dưới ánh đèn xa hoa này.
Kétttt…
Tiếng chân ghế ma sát chói tai trên mặt sàn gỗ óc chó. Khánh đứng phắt dậy. Hắn không nói một lời, sải những bước dài vòng qua bàn ăn, tiến thẳng về phía Mai với đôi mắt đỏ ngầu.
Hoàng khẽ tựa lưng vào ghế, khóe môi nhếch lên một nụ cười tán thưởng. Anh nhấc ly vang lên, thong thả lắc nhẹ, quan sát màn kịch mình vừa đạo diễn.
“Khánh… cậu…” Mai hoảng hốt kêu lên khi bóng đen vạm vỡ của gã tình nhân đổ ập xuống.
Chưa kịp nói hết câu, cổ tay nàng đã bị một bàn tay thô ráp tóm chặt. Khánh kéo thốc Mai đứng dậy, thô bạo lôi xệch nàng về phía chiếc sofa bọc nhung khổng lồ giữa phòng khách. Sức mạnh của gã bò tót trẻ tuổi khiến Mai không thể chống cự, bước chân nàng loạng choạng, gót giày gõ cuống cuồng trên tấm thảm Ba Tư đắt tiền.
Khánh ném Mai ngã nhào xuống nệm ghế mềm mại. Không cho nàng một giây để thở, hắn phủ phục lên người nàng như một mãnh thú. Bàn tay gân guốc tóm lấy cổ chiếc váy lụa xẻ tà màu rượu chát.
Xoạc!
Tiếng vải rách vang lên khô khốc. Khóa kéo phía sau lưng đứt bung. Khánh không cởi, hắn lột trần nàng bằng sự bạo liệt nhất. Chiếc váy đắt tiền bị giật tung, rơi thõng xuống thảm, phô bày trọn vẹn thân hình tuyệt mỹ của người phụ nữ dưới ánh đèn chùm rực rỡ.
Bộ đồ lót ren đen cầu kỳ và chiếc đai kẹp tất mà Hoàng tự tay chuẩn bị lúc này phô bày mồn một sự khiêu khích của nó. Làn da trắng ngần của Mai tương phản mãnh liệt với sắc đen mờ ảo của ren. Nàng đưa hai tay lên che ngực, nước mắt ứa ra, một luồng điện khoái cảm cấm kỵ chạy dọc sống lưng khiến nàng run lẩy bẩy.
“Bỏ tay ra!” Khánh gầm gừ, giọng khàn đặc, đầy dục vọng. Hắn thô lỗ tóm lấy hai cổ tay Mai, ép chặt lên đỉnh đầu nàng, khóa cứng xuống mặt nệm.
Hắn vùi mặt vào rãnh ngực nàng, cắn mút điên cuồng lên bầu ngực đang phập phồng sau lớp ren mỏng. Mai ngửa cổ ra sau, một tiếng rên rỉ vỡ vụn, nức nở thoát ra khỏi vòm họng. Sự thô bạo của Khánh, cộng hưởng với ánh mắt sắc lạnh của Hoàng đang nhìn chằm chằm từ phía bàn ăn, biến thành một thứ ma túy giật tung mọi nơ-ron thần kinh của nàng. Nàng đang bị lột trần, bị tàn phá, và bị khao khát ngay trước mặt chồng mình.
Bàn tay còn lại của Khánh lần mò xuống phía dưới, trượt qua lớp đai kẹp tất, miết dọc theo bắp đùi non nớt rồi giật phăng mảnh quần lót ren đã ướt sũng dâm thủy. Hắn tách rộng hai đùi Mai ra, ánh mắt vẩn đục ghim chặt vào nơi bí ẩn đang phơi bày hoàn toàn trước mắt.
Từ phía bàn ăn, tiếng dao nĩa lại vang lên lanh canh. Hoàng nhàn nhã cắt thêm một miếng sườn cừu, đưa lên miệng nhai chậm rãi.
“Rất dứt khoát,” Hoàng cất giọng đều đều, âm vang rành rọt trong căn phòng rộng lớn. Anh nâng ly rượu lên ngang tầm mắt, hướng về phía chiếc sofa. “Bây giờ, hãy cho tôi xem cậu làm thế nào để cô ấy phải gào khóc cầu xin cậu đâm vào đi, Khánh.”
Nghe tiếng chồng, toàn thân Mai co giật nhẹ, tử cung vô thức co thắt kịch liệt. Còn Khánh, không còn gì cản bước hắn nữa, tiếng khóa kim loại từ thắt lưng của hắn bắt đầu lách cách vang lên đầy đe dọa.