Long Và Mẹ Lan - Chương 160
Sau khi đã xử xong hai em, Long hướng ánh mắt về phía mẹ Lan của nó, đang tính bước tới thì Ngọc Diệp chạy đến rỉ tai:
– Anh có khách ạ.
Long nhíu mày:
– Anh làm gì có khách nào.
– Có vợ chồng anh Bảo, chị Tâm đang cần gặp anh gấp. Anh ra đi không muộn.
– Muộn cho ai?
– Muộn cho họ.
Long thấy Ngọc Diệp kiên quyết lắm, bèn miễn cưỡng mặc quần áo vào, bước ra tiếp khách.
Ông Đỗ Cao Bảo và vợ là bà Hoàng Minh Tâm là đối tác lâu năm của Thiên Uy, tuy nhiên thương vụ gần nhất và cũng lớn nhất không thực hiện được đúng theo nội dung hợp đồng, bị phạt gần chín trăm tỷ đồng. Muốn trả nợ thì chỉ còn cách bán rẻ toàn bộ nhà cửa và cơ sở sản xuất, nhưng làm vậy thì sau này không thể gượng dậy được, từ tầng lớp thượng lưu rơi xuống cảnh trắng tay.
Đỗ Cao Bảo đã xin Trần Văn Uy mấy lần mà lão nhất quyết không chịu nhân nhượng để vợ chồng ông có cơ hội làm lại. Nay Uy đã bị đá đít, Thiên Uy có chủ mới, Bảo vội đưa vợ đến gặp với mong muốn xây dựng quan hệ.
Trên danh nghĩa thì Lan làm chủ tịch công ty, nhưng dân kinh doanh ai cũng hiểu được chủ nhân đích thực của Thiên Uy là ai.
Long ngồi xuống, gương mặt đầy vẻ thờ ơ. Ông Bảo lần đầu gặp nó, vội ngồi sán lại làm thân:
– Xin chào Long, chú là Đỗ Cao Bảo. Không biết Diệp đã kể cho cháu nghe về chú chưa?
Long gật đầu chán nản:
– Kể sơ qua rồi. Chú đang nợ Thiên Uy chín trăm tỷ đồng. Việc này thú thật tôi cũng không làm gì được. Tiền chứ không phải vỏ hến.
– Chú biết, chú biết, nhưng chỉ cần cháu cho chú thêm ba tháng, chú hoàn thành một hợp đồng khác rồi lấy tiền đó trả dần cho cháu. Cháu việc gì phải vội. Nhà chú sắp tan nát hết rồi cháu ơi.
Long chỉ cười nhạt. Ai cũng xin như vậy thì chẳng mấy chốc đến lượt Thiên Uy phá sản.
Bà Hoàng Minh Tâm nói:
– Nếu cháu chịu giúp đỡ, vợ chồng cô không bao giờ dám quên ơn.
Long nghe giọng oanh vàng ấy, giật mình ngẩng đầu lên, thấy bà vợ của Bảo tuy không thực sự xinh đẹp nhưng cực kỳ khả ái và dịu dàng, cử chỉ thanh thoát quý phái trông rất quyến rũ.
Đặc biệt chất giọng của bà có sức dụ hoặc ghê gớm, tựa như giọng cõi trời, ai nghe cũng phải đắm đuối.
Long buột miệng:
– Giọng chị Tâm hay quá, làm em xốn xang cả người.
Bà Tâm ngượng ngùng, ngón tay cong lại, đưa lên khẽ vén sợi tóc buông xuống trán. Trán bà cao, làn da đẹp và căng tự nhiên, không hề có nếp nhăn nào. Mắt Long dán vào người bà không dứt ra được.
– Chị Tâm năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
– Chị đã ba mươi bảy cái xuân xanh. Cũng sắp sang tuổi tứ tuần.
– Thế mà trông vẫn ngon lành quá.
Câu ấy rất thô lỗ, nhưng cả ông Bảo lẫn bà Tâm đều vờ như không nghe thấy.
Long lại nói:
– Sao chị Tâm ngồi xa thế? Lại gần đây xem nào.
Bà Tâm đỏ mặt lên:
– Thôi, chị ngồi đây cũng được. Em nói gì chị cũng nghe rõ.
– Nhưng chị nói em nghe không rõ. Lại gần đây, ngồi vào cái ghế này cạnh em để tiện trao đổi.
Bà Tâm nhìn chồng, thấy chồng còn đang mải uống nước không phản ứng gì, cực chẳng đã đành chuyển chỗ ngồi sang cạnh Long.
Hai người đã ngồi rất gần, nhưng Long vẫn chưa thỏa mãn, lại kéo ghế để ngồi gần bà hơn nữa. Hai người ngồi sát nhau quá, nếu không thu đùi lại sẽ chạm chân nhau.
Ở khoảng cách này Long có thể ngửi được mùi nước hoa tỏa ra từ cơ thể bà. Nó nghiêng người về phía bà để có thể ngửi rõ hơn.
– Chị Tâm thơm quá đi mất.
Bà Tâm co người lại:
– Cảm ơn em đã quá khen, chỉ là nước hoa rẻ tiền thôi mà.
– Em thích nước hoa này.
Nó cầm tay bà, bà định giằng ra nhưng chồng bà đã trừng mắt nhìn làm bà đành từ bỏ ý đồ kháng cự. Long đưa tay bà lên mũi ngửi, gương mặt lộ vẻ đê mê:
– Tay chị thơm và mềm quá, như tay trẻ sơ sinh vậy. Chắc thường ngày không làm việc gì đúng không?
– Nhà chị có osin, mà chồng chị cũng giữ không cho làm gì cả.
Long cầm được tay bà Tâm rồi không chịu thả ra mà thản nhiên đặt nó lên đùi mình.