Long Và Mẹ Lan - Chương 161
Bà Tâm thấy nó xấc xược như vậy thì vừa ngượng vừa sợ. Chỉ có điều hai vợ chồng bà đến đây cầu cạnh nó nên cũng không thể ra mặt làm căng. Bà tìm cách rụt tay về nhưng tay nó cứng như sắt vậy, lay mãi không suy suyển chút nào.
Long cúi nhìn bầu ngực của bà. Bầu ngực của bà căng tròn, kích thước có phần quá khổ, khe ngực sâu hoắm, làn da màu trắng sữa nhìn rất thích mắt. Chim nó cứng ngắc, chọc quần như muốn chui lên. Bởi con chim nó quá to nên lúc cương cứng rất dễ phát hiện ra, bà Tâm thấy thân dưới nó chuyển động, phần đũng quần nở ra thì sợ phát khiếp.
Ông Bảo hắng giọng:
– Về khoản nợ của chúng tôi, không biết Long tính thế nào?
Long đáp gọn lỏn:
– Có thể du di được.
Mắt ông Bảo sáng lên:
– Thế thì tốt quá.
Long đặt tay lên cẳng chân bà Tâm. Bà đang mặc một chiếc váy, bình thường không sao, nhưng lúc ngồi thì váy bị kéo lên cao, chỉ phủ được quá đầu gối một tí. Người lịch sự còn không dám nhìn thẳng vào phần da thịt hở ra, nhưng Long là một thằng mất dạy nên chẳng những nó vừa trừng mắt nhìn vừa nuốt nước bọt, lại còn vuốt ve bắp chân bà. Da thịt bà nóng hâm hấp, chắc đang căng thẳng quá. Nhìn lên thấy sắc mặt bà ửng đỏ, trên cổ có mồ hôi rất gợi dục.
Bà Tâm cố gắng chống đỡ. Chỗ ngồi chật quá không dịch đùi ra được, bà chỉ có thể dùng tay để ngăn tay nó lại, nhưng nó nhanh hơn bà, tay nó nghịch bắp chân chán lại lan lên đến đùi. Chân bà rất săn chắc chứ không nhão như những người phụ nữ trung niên được nuông chiều, chắc do tập thể thao đều đặn. Bàn tay nó chọc vào càng lúc càng sâu bên trong. Bà Tâm hoảng sợ nhìn chồng cầu cứu. Ông Bảo không thể nhịn được lâu hơn, liền nói:
– Phiền Long bỏ tay ra.
Long quay sang nhìn ông, hỏi:
– Anh chị có muốn giải quyết việc này không? Nếu không thì về đi, mai tôi cho người đến thanh lý nhà của anh chị.
Ông Bảo tụt lại ngay, không dám ho he gì nữa. Sĩ diện của ông cao lắm, đang sống xa hoa giàu có bây giờ làm công nhân ông không làm được, hơn nữa tuổi ông lớn rồi, có xin đi làm chắc gì người ta đã nhận?
Thấy ông chồng câm nín. Long càng trở nên bạo dạn. Nó cưỡng ép kéo bà vợ ngồi lên đùi mình. Bà Tâm kêu lên một tiếng thảng thốt, còn chưa kịp định hình đã thấy mình ngồi lọt thỏm trong lòng Long, cơ thể cao lớn tới một mét tám mươi của nó ôm trọn người bà. Bàn tay của nó thọc ngay vào vú bà, xuyên qua phần hở cổ váy và áo ngực mà bóp bầu vú. Bầu vú bà căng quá, bóp không chảy nước như vú cô Linh mà như quả bóng mềm tự nhiên. Bà vùng ra, định chạy trốn, nhưng Long đã cúi xuống hôn cổ bà. Bà như bị điểm huyệt, người xuội hẳn đi, tay chân mềm oặt. Chỉ có thể ngồi yên cho nó bóp vú mà thôi.
Long vừa hôn hít lên cổ và gáy bà, một tay bóp vú, tay kia đút sâu vào giữa hai chân, tìm đến nơi thâm sâu huyền bí. Lồn bà đang khô, chưa thể dùng ngay được. Nó áp tay vào mu lồn của bà, dùng lực xoa bóp phần bên ngoài như muốn làm cho mềm đi, sau một lúc mới thò hai ngón tay vào sâu trong lỗ lồn. Bà Tâm bị nó kích dục, uốn éo như rắn. Thần trí của bà lúc này vẫn tỉnh táo nhưng đã có dấu hiệu mơ hồ. Bà thấy chồng mình lấy điện thoại ra xem, hiểu rằng ông chồng đã quyết định hy sinh vợ cho sự nghiệp và tiền bạc rồi, trong lòng đau đớn khôn tả.