NHẬT KÝ NUÔI DƯỠNG CHỦ NHÂN - 41. Không phải thích bị khi dễ như vậy sao?
Ngón tay anh từ viên “đậu đậu” hơi sưng đi xuống, chạm vào cửa huyệt ướt nóng. Chỗ đó đã sớm ướt sũng, một tiếng “phụt” vang lên, ngón tay anh dễ dàng cắm thẳng vào.
“Ân… Thoải mái…”
Vừa mới bắt đầu một ngón tay tiến vào xác thật giảm bớt cảm giác ngứa ngáy, nhưng sau khi sự thỏa mãn qua đi, ngay sau đó lại là sự trống rỗng càng khó chịu.
“Còn muốn động… Muốn thầy giáo sờ sờ…”
Cô gái định vặn mông để nuốt lấy ngón tay đó, nhưng vừa mới động đậy đã bị anh phát hiện ý đồ. Anh giữ chặt eo cô, “Học trò Kiều còn chưa nói sẽ phạt thế nào, đã lại bắt đầu hư hỏng rồi sao?”
“Ngô, thầy giáo muốn phạt thế nào cũng được, cầu xin anh trước hãy cho em…”
Kiều Vận Chỉ nghẹn ngào, hốc mắt đỏ bừng. Những từ ngữ đầy tính nhục nhã đó làm cô nóng ran từ gương mặt đến toàn thân, cộng thêm tình cảnh này, càng khiến cô như uống phải thuốc kích dục mạnh, toàn thân đều khao khát được Ôn Quân Trúc chạm vào, đặc biệt là cửa huyệt đang mở ra rồi lại khép lại, không ngừng phát ra khao khát muốn được xuyên qua, được khuấy động.
Cô không còn cách nào khác, chỉ có thể theo bản năng mà khao khát hôn anh, hai tay run rẩy cởi khóa quần của anh, dùng bản năng nguyên thủy nhất để quyến rũ Ôn Quân Trúc.
Ôn Quân Trúc bị dáng vẻ hư hỏng này của cô gái kích thích đến khóe mắt đỏ lên, anh giật phăng chiếc áo khoác trên người cô, ném sang một bên, đẩy áo ngực lên, hung tợn xoa bóp.
“A… Mạnh quá…”
Tiếng kêu đau của cô gái vang vọng trong phòng học trống trải. Thời điểm này, toàn bộ học sinh trong trường đã tan học, sân trường yên tĩnh lạ thường, cô ngượng ngùng mím môi, trái tim đập càng mạnh hơn.
Bộ ngực mềm mại bị ép đến biến dạng, phần thịt trắng nõn tràn ra từ kẽ ngón tay, núm vú cương cứng cọ xát vào lòng bàn tay, làm cho khao khát của cô càng sâu sắc.
Mãi mới cởi được khóa quần của anh, Kiều Vận Chỉ kéo quần lót xuống, giải phóng côn thịt dữ tợn đang dâng trào ra ngoài, dùng hai tay vuốt ve bao bọc, lên xuống vuốt ve.
Lúc này Ôn Quân Trúc mới động đậy ngón tay đang cắm trong huyệt, ở trong huyệt thịt không ngừng khuấy động, vuốt ve, không lâu sau liền chạm vào một khối nhỏ nổi lên có tính chất khác biệt với những chỗ khác.
Cơ thể Kiều Vận Chỉ run lên dữ dội, sâu trong huyệt hẹp chảy ra một dòng dâm dịch nhỏ, “A…!”
“Là chỗ này à.”
Ôn Quân Trúc cong môi, xoay quanh điểm đó, xoa nắn. Loại khoái cảm xộc thẳng lên não này thật sự quá mãnh liệt, cô không chịu nổi muốn khép hai chân lại, “Bỏ đi… Chỗ đó không được… A a!”
Anh dùng một chân đẩy đầu gối cô ra, “Chân mở ra.”
Giọng ra lệnh làm cô gái run rẩy cả người, cắn cắn môi dưới, tách nhẹ đôi chân vừa mới khép lại.
Vừa mới mở ra một chút, ngay sau đó là những cú đâm thọc không chút lưu tình của anh, cô kêu sợ hãi một tiếng, rồi lại khép chân lại.
“Mở ra, nếu lại khép lại thì sẽ không có đâu.”
“Ô… Anh bắt nạt người ta…”, Lời tuy nói vậy, nhưng Kiều Vận Chỉ vẫn ngoan ngoãn mở chân ra.
“Bảo bối không phải thích bị bắt nạt như vậy sao?”, Giọng nói lay động lòng người của Ôn Quân Trúc thì thầm bên tai, anh nói rất khẽ, nhưng mỗi chữ đều gõ thật mạnh vào lòng, làm rung động sợi dây cầm ở sâu trong đáy lòng.
Anh tùy ý nhúng tay vào một chút dâm dịch, đưa ra trước mặt cô, “Anh thấy, là vô cùng thích đấy, nước chảy ra nhiều thế này mà.”
“Đừng, đừng nói nữa…”
Kiều Vận Chỉ thế mà trong tình huống không có bất kỳ sự đụng chạm nào, chỉ dựa vào lời nói của anh đã đạt đến một lần cao trào.
Cô cắn chặt môi, khóc lóc tủi thân lại đáng thương.
“Nghe những lời này mà đã hưng phấn như vậy à, sao trước đây anh chưa từng phát hiện ra nhỉ, hả?”
Ôn Quân Trúc chỉ vào một bên bàn học, “Bò lên đó, bò cho tốt.”