NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI - Chương 26
Chương 26: Mẹ Hờn Dỗi Khi Thấy Tôi Có Bạn Gái?
Kỳ thi cuối học kỳ cũng đang đến rất gần rồi, nhưng từ dạo cái đêm mẹ Trâm đích thân tự tay chà rửa phần quy đầu cho tôi, tâm trí tôi lúc nào cũng cứ vấn vương vương vấn mãi không buông. Trong lòng tôi luôn ấp ủ một tia hy vọng mỏng manh rằng biết đâu sẽ còn có cơ hội được trải nghiệm cái cảm giác đê mê đó thêm lần nữa, dù tôi thừa biết cơ hội đó gần như là bằng không.
Ngồi trong lớp học mà tâm trí tôi cứ treo ngược cành cây, sự tập trung hoàn toàn bị phân tán sạch sẽ. Đầu óc tôi chỉ lởn vởn hiện lên hình ảnh đôi bàn tay mềm mại của mẹ vuốt ve, tuốt lên tuốt xuống con cặc của tôi mấy cái vào cái đêm hôm đó. Phải nói thật là cái xúc cảm tuyệt vời khi được mẹ chạm vào đó, so với việc tự thân tôi ở nhà xóc lọ quay tay thì hoàn toàn là một trời một vực, không cách nào sánh bằng được.
Cẩm Tiên học chung lớp rốt cuộc cũng nhận ra cái sự thất thần khác thường dạo gần đây của tôi, mặc dù cô nàng hoàn toàn không biết nguyên nhân sâu xa bên trong là gì, nhưng đến lúc tiếng chuông tan học vang lên, Tiên cũng tranh thủ sáp lại gần hỏi han:
“Lâm nè, dạo này đi học ông bị làm sao vậy? Tui thấy ông cứ ngồi thẫn thờ để tâm hồn đi dạo ở đâu á, có phải ở nhà đang có chuyện gì buồn bực không?”
Gương mặt cô nàng lộ rõ vẻ lo lắng chân thành hỏi thăm tôi. Nhưng mà ngẫm lại thì cô nàng nói cũng trúng phóc, đúng là chuyện này có liên quan tới “ở nhà” thật, mà cụ thể hơn là liên quan mật thiết tới người mẹ tuyệt đẹp đang ở nhà của tôi kìa.
“Không có gì đâu, tui vẫn bình thường mà, không có chuyện gì hết á.” Tôi buông lời đáp lại một cách vô hồn, tâm trí vẫn đang trôi dạt phương nào.
“Vậy cũng được, cuối tuần này ông đi dạo phố mua sắm với tui nha, tui đang tính đi coi mấy bộ đồ, sẵn tiện ông làm quân sư lựa đồ giùm tui luôn, rồi coi như đi ra ngoài hóng gió xả stress cho ông bớt buồn.”
“Sao cũng được, vậy để chiều thứ Bảy đi há.” Tôi ậm ừ gật đầu đồng ý.
Đến ngày hẹn, hai đứa lượn lờ trong mấy cửa hàng quần áo. Nhìn thấy biết bao nhiêu là bộ đồ đẹp mắt treo trên sào, trong bụng tôi cứ luôn dấy lên cái suy nghĩ muốn mua một bộ về cho mẹ mặc thử xem sao, chắc chắn là sẽ đẹp lắm cho coi. Nhưng ngặt một nỗi, tôi đâu thể nào dõng dạc đi mua đồ nữ cho mẹ ngay trước mặt Cẩm Tiên được.
“Sao hả Lâm, bộ này tui mặc nhìn được không?”
Cẩm Tiên bước ra đứng trước chiếc gương lớn ở phòng thử đồ, uốn éo xoay dáng cho tôi coi. Cô nàng đang mặc trên người một chiếc đầm váy hai màu trắng đỏ xen kẽ, đây cũng vô tình là cách phối màu mà mẹ tôi thích mặc nhất.
Lượn lờ tới qua năm giờ chiều, hai đứa tấp vô một tiệm bán đồng hồ. Chẳng biết Cẩm Tiên suy tính cái gì mà lúc tính tiền lại mua tặng luôn cho tôi một chiếc đồng hồ đeo tay. Tôi lên tiếng cảm ơn cô nàng, sau đó hai đứa rủ nhau ra vỉa hè ăn sương sương mấy phần bánh tráng trộn, cá viên chiên rồi mới chia tay ai về nhà nấy.
Khi trời sập tối, mẹ đi làm về xắn tay áo vào bếp nấu cơm nước đàng hoàng. Ngược lại với mẹ, tôi lại chẳng có mảy may chút khẩu vị nào, bụng dạ ngang phè, một phần cũng tại hồi chiều đi ăn vặt với Cẩm Tiên đã lưng lửng bụng rồi.
“Ủa Lâm, hôm nay mẹ nấu đồ ăn không vừa miệng con hay sao mà ăn ít xỉn vậy?” Mẹ nhìn thấy điệu bộ uể oải của tôi liền cất tiếng hỏi.
“Không có đâu mẹ, đồ ăn mẹ nấu ngon lắm, tại tự dưng con lạt miệng ăn không vô thôi.”
“Ái chà chà, đồng hồ mới đeo luôn nha, ai mua tặng cho cục cưng vậy ta?”
Mắt mẹ tinh như cú, chỉ liếc sơ qua đã phát hiện ngay chiếc đồng hồ màu đen mới cáu cạnh đang nằm chễm chệ trên cổ tay trái của tôi. Đúng thực đây chính là món quà hồi chiều Cẩm Tiên vừa mới mua tặng.
“Hồi chiều con đi chơi với đám bạn một chút, rảnh rỗi mua có mấy chục ngàn ngoài chợ á mà mẹ.”
“Chắc không phải là bạn gái mua cho đó chứ hả?”
Mẹ nở nụ cười tủm tỉm, trên gương mặt mang theo nét trêu ghẹo hỏi tôi.
“Làm gì có chuyện đó mẹ ơi…”
“Ông tướng đừng có xạo sự qua mặt mẹ, rõ ràng hồi chiều chị Thu hàng xóm đi ngang qua khu mua sắm thấy con với một nhỏ bạn gái đang dắt díu nhau lựa quần áo trong tiệm kìa. Nhìn cái đồng hồ này chắc là mua đồ đôi luôn phải không?”
“Làm gì có đâu mẹ.” Tôi bắt đầu chột dạ, mồ hôi hột rịn ra, cúi gằm mặt xuống chén cơm không dám ngẩng lên nhìn thẳng.
“Còn già mồm nói dối nữa phải không, con là do một tay mẹ đẻ ra mẹ nuôi lớn, mỗi lần con giấu giếm nói dối là y như rằng cúi gằm mặt xuống thế kia, bộ mẹ không đi guốc trong bụng con chắc. Mẹ nói cho mà biết, cái chuyện yêu đương sớm thế này là tối kỵ nhất trong việc học hành đó, con coi lại bảng điểm hiện tại của con đi xem có cao siêu gì không? Từ nhà trường cho tới trong cái nhà này tuyệt đối không có chuyện dung túng cho việc yêu đương nhăng nhít lúc này! Con nghe rõ chưa hả?”
Giọng điệu của mẹ bắt đầu gắt lên, từ chỗ dò hỏi nhẹ nhàng lúc nãy giờ đã chuyển sang cái thái độ ra lệnh nghiêm khắc thường ngày.
“Nhưng mà con lỡ quen bạn gái rồi, chẳng phải hồi trước chính mẹ là người bảo con nên tìm kiếm bạn gái đó sao?”
“Cái gì? Mẹ bảo con đi kiếm bạn gái hồi nào?” Giọng mẹ xen lẫn sự tức giận cùng với sự khó hiểu tột độ.
“Chẳng phải lúc trước mẹ nói con sau này tìm một người con gái mình thích làm bạn gái, rồi sau đó lập gia đình yên bề gia thất sao?”
“Cái ý của mẹ là dặn dò cho chuyện tương lai mười mấy năm nữa, hiểu chưa?! Ai cho phép con vắt mũi chưa sạch đã bày đặt tìm bạn gái ngay bây giờ, vừa chểnh mảng lỡ dở việc học hành đã đành, mẹ chỉ sợ cái tuổi bồng bột của con lỡ không kiềm chế được lại gây ra cái chuyện tày đình gì đó rồi ôm hận cả đời. Nghe mẹ dặn đây con trai, con muốn cái gì trên đời này mẹ cũng có thể dốc hết sức mà đáp ứng cho con, nhưng riêng cái khoản yêu đương này thì mẹ kiên quyết không đồng ý!”
“Cái gì mẹ cũng chiều ý con hết thật hả mẹ?” Tôi chớp mắt mong chờ câu trả lời xác nhận từ mẹ.
Nhưng mà, ngay giây phút ấy tôi cũng tự nhận thức được một luồng suy nghĩ đen tối đầy ác ý đang dấy lên trong đầu mình; tôi chợt nhớ lại đợt trước khi mẹ cũng mềm lòng hứa sẽ đáp ứng yêu cầu của con trai, tôi đã gài bẫy ép mẹ phải cởi phăng cái quần lót ngay trước mặt tôi, với bản tính của mẹ thì làm sao có khả năng mẹ để cho cái tình cảnh trớ trêu đó lặp lại một lần nữa cơ chứ.
“Mẹ nói dốc hết sức, tức là mua sắm đồ đạc vật chất gì cũng được, còn ba cái chuyện yêu cầu bậy bạ khác thì dẹp đi giùm.”
“Nhưng mà con đâu có cần mua đồ gì đâu.”
Thấy tôi cứ cứng đầu, mẹ cũng phát cáu lên, ánh mắt lập tức trở nên sắc lẹm, mẹ quăng lại một câu bực dọc rồi quay ngoắt đi thẳng vào phòng ngủ của mình:
“Tùy xác con thôi! Con lớn cỡ này rồi đâu còn là trẻ con ba tuổi nữa, con muốn yêu ai quen ai thì cứ việc, mẹ cũng hết cách với con rồi. Dù sao thì chim đủ lông đủ cánh cũng phải bay khỏi vòng tay mẹ thôi, để bay đến xà vào lòng mấy đứa con gái khác chứ gì.”
Mẹ đóng sầm cửa lại một cái rầm. Tôi ngồi ngây ra đó, sao tôi cứ có cảm giác cái câu nói chốt hạ cuối cùng của mẹ nghe sặc mùi ghen tuông hờn dỗi thế nào ấy; đem chuyện học hành ra làm bia đỡ đạn, nhưng sâu thẳm bên trong hình như mẹ đang có ý không nỡ buông tay, không muốn tôi đi lại thân thiết với bất kỳ đứa con gái nào khác.
Tôi ngả lưng nằm dài trên giường, hai mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà, đầu óc cứ tua đi tua lại cái vẻ mặt bất lực xen lẫn hụt hẫng của mẹ ban nãy, tự dưng trong lòng trào dâng một sự áy náy đến lạ. Nhưng mà bảo tôi bây giờ phũ phàng chia tay Cẩm Tiên ngay lập tức thì cũng kỳ cục quá. Nghĩ ngợi miên man một hồi, dòng suy nghĩ của tôi lại tự động trôi dạt về những hình ảnh nóng bỏng; tôi nhớ tới những lần vô tình nhìn thấy áo lót của mẹ, tấm lưng trần trắng muốt lúc mẹ hớ hênh thay đồ, cặp vú căng tròn thấp thoáng lúc mẹ cúi người thay drap giường, rồi những va chạm sờ soạng lén lút vào bộ ngực mềm mại của mẹ lúc tôi bị gãy tay phải nhờ mẹ tắm giùm, cảm giác sướng rơn người lúc mẹ tự tay chà rửa con cặc cho tôi mấy hôm trước, và cả cái lần từ mấy năm về trước khi tôi nhìn chằm chằm lúc mẹ kéo quần lót xuống cho tôi xem vết sẹo mổ đẻ trên bụng, để rồi vô tình lộ ra một phần đường viền của nùi lông lồn rậm rạp đen nhánh bên dưới.
Những hình ảnh kích thích đó làm con cặc của tôi lại một lần nữa dựng đứng lên cứng ngắc. Kì này tôi nứng lắm rồi, muốn xóc lọ quay tay cho xẹp xuống, nhưng lại chẳng có cái vật lót tay nào để tạo ra cảm giác sướng lúc xuất tinh. Đang lúc dục vọng lấn át lý trí, trong đầu tôi bỗng nảy sinh ra một ý tưởng vô cùng tồi tệ và kỳ cục.
Tôi chồm dậy lấy điện thoại gọi ngay cho Cẩm Tiên.
“Tút… tút…”
“Alo, Lâm hả, kêu tui có chuyện gì không á?”
“Không có gì, chỉ là tự nhiên tui nhớ bà quá à, bà…”
“Trời đất, nhớ tui mà còn mắc cỡ ngập ngừng nữa hả? Hi hi.”
“Ngày mai… ngày mai bà qua nhà tui chơi một chuyến đi, tui trổ tài nấu đồ ăn ngon cho bà thưởng thức.”
“Hi hi, ok chốt luôn, vậy ngày mai lúc tui xuống xe buýt thì ông nhớ ra trạm đón tui nha.”
Nghe giọng nói lanh lảnh văng vẳng qua điện thoại, tôi thừa biết cô nàng đang khoái chí lắm, thế là tôi cũng bắt đầu lên dây cót rập khuôn cho cái kế hoạch đen tối của mình.
Sáng hôm sau, Cẩm Tiên vừa bước xuống xe buýt, tôi đã túc trực sẵn ở ngã tư chờ đón. Thấy bóng dáng cô nàng, tôi gọi vói tên qua bên kia đường, rồi hớn hở dẫn cô bạn gái vào trong nhà.
Vừa vô tới nhà, tôi lập tức kéo tay cô nàng đi tuốt vào trong phòng ngủ của tôi, tôi lôi cuốn album ảnh cũ ra khoe. Đó là toàn bộ hình ảnh mà mẹ đã cất công chụp cho tôi từ lúc tôi mới lọt lòng đỏ hỏn cho tới tận bây giờ, năm nào cũng chụp một tấm kỷ niệm, cuốn album đó quả thực giống như một cuốn hồi ký thu nhỏ ghi lại quá trình trưởng thành của tôi.
“Trời ơi Lâm, ông còn giữ mấy cái đồ cổ này luôn hả, nhìn mặt ông hồi nhỏ nhìn cưng xỉu, dễ thương hơn bây giờ nhiều á.”
“Mẹ tui kỹ lắm, năm nào cũng lôi tui ra chụp, với lại chẳng lẽ tui bây giờ nhìn không đẹp trai xuất sắc sao?”
“Emmmm, thì cũng được, mà không có dễ thương cục súc như hồi xưa thôi. Mà công nhận mẹ ông tâm lý ghê ha, chứ như tui ở nhà lôi hình hồi nhỏ ra chắc kiếm được có ba bốn tấm là cùng.”
“Vậy… bà cho tui coi cái phần bên dưới của bà xíu đi.”
“Ok luôn… ủa khoan đã.”
Thấy Cẩm Tiên đang trong trạng thái rất thoải mái buông lỏng cảnh giác, mọi sự căng thẳng e dè lúc mới bước chân vào nhà tôi cũng đã tan biến hết, tôi quyết định tung chiêu bắt đầu thực thi cái kế hoạch gạ gẫm.
“Bà thấy trong phòng nực không?” Tôi bắt đầu dọn đường hỏi han.
“Cũng hơi nóng xíu, mà phòng ông có quạt gió kìa, bật lên thổi một chút là mát rượi liền à.”
“Nóng thì bà cứ cởi đồ ra đi, không sao đâu, trong nhà này giờ chỉ có hai đứa mình thôi à.”
Cẩm Tiên mở to hai mắt, gương mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc ngước nhìn tôi. Hình như cô nàng cũng đủ nhạy cảm để nhận ra một bầu không khí mờ ám gì đó, nhưng vẫn cố giữ kẽ, ngượng ngùng đáp lại lời tôi:
“Tui đang mặc nguyên bộ liền thân vầy nè, cởi ra bất tiện lắm, thôi không sao đâu ông.”
Không kiềm được nữa, tôi đành lật bài ngửa, lộ ra cái giọng thì thầm tà dâm:
“Tiên nè, tui muốn nhìn thử xem bên trong cơ thể bà nó trông như thế nào, cho tui coi một chút thôi được không?”
Cô nàng giật lùi lại, gương mặt hiện rõ biểu cảm hoảng hốt và sợ sệt nhìn tôi đăm đăm, ánh mắt y như đang nhìn một gã yêu râu xanh biến thái:
“Ông điên hả? Tự nhiên đòi coi là sao.”
“Thì tại tui thích bà nên tui mới tò mò muốn coi, cho tui nghía cái phần bên dưới một xíu thôi nha?”
“Không được, cái loại chuyện bậy bạ này tuyệt đối không được!”
“Đi mà, một xíu siêu thôi, tui hứa danh dự là coi xong sẽ để bà mặc đồ lại ngay.”
Nghe tới đây, Cẩm Tiên phắt người đứng bật dậy, tức giận nói lớn:
“Mấy bữa nay thấy ông cứ lơ ngơ, tui còn tốt bụng đi lo lắng cho sức khỏe của ông, thì ra trong đầu ông toàn chứa chấp ba cái suy nghĩ dâm dục rác rưởi này hả! Cho ông coi xong thì sao, có phải ông lại được nước lấn tới, tiếp tục đòi hỏi tui làm mấy cái chuyện tởm lợm hơn nữa không? Xin lỗi nha, tui phải đi về nhà ngay lập tức.”
Tính ra cô nàng lết qua nhà tôi chơi còn chưa nóng chỗ đầy một tiếng đồng hồ thì đã đùng đùng xách giỏ bỏ về. Lát sau, điện thoại tôi ting ting báo tin nhắn Zalo cô nàng gửi tới:
Gần đây thấy ông lúc nào cũng như người mất hồn, ngay cả hôm hai đứa đi chơi mua đồ ông cũng y xì cái thái độ đó. Tui thấy rõ ràng ông không hề có một chút cảm xúc hứng thú nào khi ở cạnh tui hết, rốt cuộc ông có thật lòng thích tui không vậy Lâm?
Ngồi nhìn dòng tin nhắn, tôi chỉ biết câm nín gõ đáp lại đúng một câu gọn lỏn:
Tui xin lỗi.
Tôi thả người nằm vật ra giường, đầu óc tự suy xét lại cái hành động bỉ ổi vừa nãy của mình, đúng là tôi sai rành rành ra đó, cư xử quá đáng vô cùng. Nhưng mà câu hỏi cuối cùng của cô nàng gửi tới lại vô tình thức tỉnh tôi, thực lòng mà nói, tôi có thực sự thích Cẩm Tiên không?
Trái lại, so với mấy chuyện yêu đương nhí nhố này, thứ xâm chiếm đại đa số thời gian trong não tôi lại chính là hình bóng của mẹ. Mẹ mới là người đàn bà quan trọng nhất trong cuộc đời tôi; chính vì không thể đối mặt với khao khát cấm kỵ đó, tôi đã bốc đồng nhắm mắt quen đại một cô bạn gái chỉ để khỏa lấp và thỏa mãn dục vọng tăm tối của bản thân, thậm chí còn mặt dày đưa ra cái yêu cầu đốn mạt như vậy.
Điều tôi thực sự khao khát tận sâu trong thâm tâm là muốn mẹ yêu chiều tôi kìa, chính cái luồng suy nghĩ lệch lạc và sai lầm này đã dẫn đến việc tôi làm tổn thương một người con gái tốt. Và bây giờ, cách duy nhất tôi có thể làm là kịp thời chặt đứt cái mớ bòng bong này. Tôi nhắn tin lại qua Zalo cho cô nàng:
Tui thành thật xin lỗi bà, tui nghĩ chúng ta nên chia tay thì hơn.
Trời ơi Lâm, sao ông có thể tuyệt tình như vậy! Chẳng lẽ chỉ vì tui không chịu cởi đồ cho ông coi mà ông làm vậy sao? Tui quay lại nhà ông ngay bây giờ được không? Ông muốn làm gì cũng được hết, xin ông đừng có như vậy mà.
Xin lỗi bà, hồi nãy là do tui bị kích động nhất thời thôi, lý do chính là chuyện khác. Tui muốn dồn toàn tâm toàn ý vào việc học hành lúc này.
Tôi đành lôi cái lý do củ chuối kinh điển ra để ngụy biện lấp liếm sự thật. Tôi chỉ có thể làm thế thôi, chứ làm sao tôi dám to gan mở miệng nói toẹt ra cho cô nàng biết là trong mắt tôi hiện giờ chỉ u mê mỗi người mẹ ruột của mình chứ.
Buổi tối hôm đó ăn cơm, tôi thông báo chuyện chia tay cho mẹ nghe.
“Mẹ yên tâm rồi nha, con đã chính thức chia tay bạn gái, không còn vướng bận gì nữa.”
“Lâm à, mẹ không có ý muốn ép uổng con chuyện tình cảm, mẹ chỉ là không muốn chuyện yêu đương bồng bột làm con chểnh mảng học hành, rồi ảnh hưởng tới tương lai rộng mở của con thôi.”
“Dạ, con hiểu lòng mẹ mà.”
Đến sáng thứ Hai đầu tuần vào lớp, mấy nhỏ bạn thân chơi chung nhóm với Cẩm Tiên nhìn thấy mặt tôi là xúm lại chửi thẳng vào mặt tôi là thứ Sở Khanh. Tôi cũng chẳng buồn phân bua làm sao mình lại bị gán ghép thành cái thể loại đó nữa, nhưng thôi kết cục thế này cũng tốt; Cẩm Tiên thực sự là một người con gái ngoan hiền, tôi không muốn tiếp tục làm cô ấy bị tổn thương thêm nữa, bởi vì đôi mắt tôi giờ đây đã hoàn toàn bị hình bóng của mẹ che mờ mất rồi.
Kết thúc học kỳ, mẹ lập tức lôi đầu tôi đến bệnh viện để làm tiểu phẫu cắt bao quy đầu. Thế là tôi phải nằm liệt giường dán mắt vào trần nhà suốt cả một tuần lễ ròng rã. Dù sau đó được xuất viện về nhà, nhưng con cặc của tôi vẫn phải quấn băng gạc trắng toát suốt 20 ngày tiếp theo. Đồng nghĩa với việc nguyên cái tháng trời đó tôi phải hoàn toàn nhịn nhục, cấm tiệt chuyện xóc lọ quay tay.
Để tiện cho sinh hoạt và việc đi vệ sinh vết thương, mẹ đã lục tủ tìm ra một cái váy cũ hồi trước mẹ hay mặc đưa cho tôi tròng vào.
“Đấy, mặc cái váy này vô là khỏi phải lo cọ xát vào quần dài đau đớn, lại thông thoáng không sợ đổ mồ hôi hầm bí gây nhiễm trùng.”
Theo chỉ định của bác sĩ, phần dương vật sau phẫu thuật tốt nhất là cứ để tơ hơ lộ thiên ra ngoài để vết thương mau khô và hồi phục, nên việc mặc quần lót ôm sát là tuyệt đối bị cấm, quần jean lại càng không được đụng tới. Cũng may là mẹ lanh trí nghĩ ra cái diệu kế này, cơ mà mặc vô nhìn tôi cũng lố bịch y chang mấy gã nam cải trang nữ vậy.
Cuối cùng thì con cặc của tôi cũng được tự do và khôi phục lại hiện trạng bình thường. Hôm tháo băng gạc xong, bác sĩ khám lại gật gù bảo vết thương hồi phục rất tốt, có thể sinh hoạt đi lại như người bình thường được rồi. Trưa ngày hôm sau khi mẹ đi vắng, tôi ở nhà khóa trái cửa, lột phăng quần ra để bù đắp cho cái tháng ngày “ăn chay” nhịn quay tay ròng rã. Cả phần thân dưới của tôi trần truồng không mảnh vải che thân, tôi mở máy tính bật một bộ phim AV chủ đề loạn luân mẹ con lên xem. Một luồng khoái cảm mãnh liệt dị thường từ hình ảnh trên màn hình xộc thẳng lên não. Do đã bị cấm túc nhịn nhục quá lâu, ngón tay tôi vừa vuốt ve lên xuống vài cái là con cặc đã sướng tê dại rân rân, thao tác mới chưa đầy mấy phút là dòng tinh dịch nóng hổi đã bắn phụt ra xối xả. Bắn xong, tôi vớ lấy xấp giấy vệ sinh lau chùi dọn dẹp bãi chiến trường cho sạch sẽ, rồi nằm bẹp lại xuống giường. Cơn buồn ngủ ngay lập tức kéo tới đánh úp, tôi thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Tới chừng tôi mơ màng tỉnh giấc thì ngoài trời đã nhá nhem tối sầm lại rồi. Và điều khiến tôi giật bắn mình là nửa phần thân dưới trần truồng của tôi lúc ngủ hiện tại đã được ai đó kéo tấm chăn mỏng đắp lên che lại cẩn thận. Tôi lập tức phản ứng lại tình hình hiện tại: chắc chắn một trăm phần trăm là mẹ đã đi làm về, đẩy cửa bước vào và bắt gặp cảnh tôi nằm phơi thây ngủ chỏng queo trên giường với tình trạng cởi truồng lộ thiên. Nhìn thấy vậy nên mẹ mới đắp chăn lại giùm tôi.
Trời ạ, nói vậy tức là lúc mẹ bước vào nhà, con cặc của tôi cứ thế mà phơi bày trần trụi ngay trước mắt mẹ. Dù mặt có dày tới đâu thì tôi cũng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng bối rối, vội vã chụp lấy cái quần dài tròng vào cho đàng hoàng rồi mới rón rén mở cửa bước ra ngoài.