Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI - Chương 27

  1. Home
  2. NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI
  3. Chương 27
Prev
Next

Chương 27: Tôi Mua Đầm Hở Hang Tặng, Mẹ Mặc Cho Tôi Xem

Mở cửa phòng bước ra, tôi thấy bóng đèn ngoài phòng khách vẫn đang bật sáng trưng. Trên bàn ăn ở giữa nhà đã được dọn sẵn một mâm cơm tươm tất với một món mặn một món xào, toàn là những món đồ ăn khoái khẩu của tôi: thịt bò xào rau thơm, và khoai tây xào giòn.

“Mẹ ơi?”

Tôi dáo dác nhìn quanh phòng khách nhưng chẳng thấy bóng dáng mẹ đâu, theo thói quen tôi đứng tại chỗ gọi vóng lên hai tiếng, nhưng bốn bề im ắng không nghe thấy một tiếng đáp lời nào. Liếc mắt nhìn vô gian bếp thì tối thui, nhìn sang phòng ngủ của mẹ cửa cũng mở toang hoác nhưng bên trong tối om.

Có vẻ mẹ không có ở nhà rồi. Tôi đi thẳng vô bếp giở nắp nồi cơm điện ra coi thử, quả nhiên cơm bên trong vẫn còn bốc khói nóng hổi, bề mặt xới cơm láng o, chứng tỏ chưa hề có dấu vết ai động đũa múc cơm vào chén. Tôi bưng nguyên cái ruột nồi cơm điện đem ra đặt lên bàn ăn. Vừa mới ngồi xuống gắp được hai đũa đồ ăn nhét vô miệng thì nghe tiếng mở cửa, mẹ đã về tới.

“Ủa Lâm, con thức dậy rồi hả?”

Mẹ vừa bước vào cửa là tháo đôi giày vải búp bê ra, mẹ đang diện trên người một chiếc đầm liền thân màu đen sang trọng. Phần cổ áo thiết kế kiểu cổ tròn ôm sát đã khéo léo che chắn đi cặp vú căng đầy quyến rũ của mẹ, tà váy phía dưới may bằng chất liệu vải voan lúc nào cũng bay bồng bềnh lả lướt; nhưng điểm nhấn chết người nằm ở đôi chân thon dài nuột nà của mẹ đang được bọc trong một lớp quần tất màu da bó sát gợi cảm. Dưới sự tương phản rõ rệt giữa lớp tất màu da và đôi giày vải màu đen, đôi chân đẹp miên man của mẹ càng thêm phần chói lọi hút mắt.

Mẹ thong thả bước tới kéo ghế ngồi xuống phía đối diện tôi ở bàn ăn, vừa thở hổn hển vừa với tay lấy chai nước suối tu một hơi.

“Ủa mẹ, mẹ mới đi đâu về vậy?”

“Mẹ đi xách bịch rác ra ngoài hẻm vứt thôi mà, mới vắng bóng mẹ có xíu xiu là ông tướng xoắn quýt đi tìm đòi bú sữa hay gì?”

Mẹ buông lời trêu ghẹo tôi.

“Con thấy mâm cơm dọn sẵn rồi mà mẹ đi đâu mất tiêu, định để con ăn cơm một mình hả? Thấy chưa, chính mẹ còn chưa ăn miếng nào bụng đói meo kìa.”

“Trời đất ơi, làm sao mà con biết hay vậy?”

Tôi vội vàng đứng bật dậy, xăng xái lấy thêm một cái chén và đôi đũa xới cơm cho mẹ; thật ra lúc nãy khi mở nồi xới cơm, tôi đã để ý kỹ thấy nồi cơm vẫn còn y nguyên chưa bị đụng tới. Tôi bưng chén cơm vừa xới đầy vun bằng hai tay đưa tới đặt ngay ngắn trước mặt mẹ.

“Thì hồi chiều lúc mẹ mới về thấy con ngủ say như chết trên giường nên mẹ không nỡ kêu con dậy. Mẹ tự đi vô bếp hì hục nấu nướng dọn sẵn ra đó chờ con thức dậy rồi hai mẹ con cùng ăn. Nãy thấy lâu quá mẹ mới xách bịch rác ra ngoài vứt, ai dè ông tướng ở nhà thức dậy đúng lúc ghê há, sớm không thức muộn không thức ngay lúc mẹ vừa bước chân ra khỏi nhà là mò dậy. Mở miệng ra là réo gọi tìm mẹ y chang mấy đứa con nít đòi bú sữa vậy đó.”

“Trời ơi mẹ, mẹ đói bụng thì cứ dọn ra mà ăn trước đi chứ chờ con làm chi cho cực? Mẹ đi làm cả ngày ở công ty đã mệt mỏi vất vả lắm rồi.”

Tôi nhăn mặt, giọng điệu xót xa vô cùng nói với mẹ.

“Mẹ muốn đợi cục cưng dậy ăn chung cho vui không được hả? Hay là giờ lớn rồi chê bai bà già này? Nhớ hồi nhỏ xíu mỗi lần tới giờ cơm gọi tiếng mẹ mẹ ngọt xớt mà mừng quýnh lên, nay lớn xác rồi ăn cơm cũng không thèm ăn chung với mẹ nữa. Với lại mẹ đi làm có cực nhọc gì đâu con.”

Nghe mẹ trách lẫy, tôi hốt hoảng vội vàng lên tiếng thanh minh:

“Làm gì có chuyện đó mẹ ơi, con chỉ là lo sợ mẹ nhịn đói lâu cào ruột thôi. Sao con có thể chê bai mẹ được chứ, đối với con mẹ mãi mãi là người phụ nữ con yêu thương nhất trên đời này!”

“Mấy cái lời đường mật sến súa này giữ lại mà đem đi dụ dỗ bạn gái của con đi nha. Bữa hổm nhắc mới nhớ, nhỏ bạn học chung lớp đó con chia tay cắt đứt dứt điểm thật rồi chứ hả?”

Mẹ chồm người tới, ánh mắt dò xét y chang như cái cách mà một người phụ nữ đang tra khảo người đàn ông của mình vậy, thêm một lần nữa mẹ muốn xác nhận lại mối quan hệ giữa tôi và Cẩm Tiên.

“Dạ xong xuôi êm xuôi hết rồi mẹ. Mẹ cứ an tâm một trăm phần trăm đi, từ nay trở đi con tuyệt đối không dính dáng gì tới ba cái vụ yêu đương lăng nhăng này nữa đâu.”

Mẹ gắp miếng thức ăn bỏ vào miệng nhai chậm rãi, đầu hơi gật gật ra chiều tán thưởng, rồi mẹ chợt nuốt ực miếng đồ ăn xuống họng, thông báo:

“À báo cho con tin này, ngày mai ba con ở công trình được nghỉ phép về nhà đó, đợt này chả về chắc cũng ở nhà ròng rã mấy ngày lận. Lát ăn uống no nê nghỉ ngơi xíu đi rồi hai mẹ con bắt tay vô tổng vệ sinh dọn dẹp nhà cửa lại cho sạch sẽ gọn gàng. Hơn hai chục ngày nay, lúc thì con cắt bao quy đầu bệnh tật, ban ngày mẹ phải chạy ra tiệm coi ngó, tối mịt mới mò về hầu hạ chăm bẵm cái tổ tông là con, làm mẹ lười biếng đuối sức luôn, nhà cửa dơ hầy bụi bặm cả tháng nay chưa thèm dọn dẹp quét tước gì sất.”

Ăn uống dọn dẹp chén bát xong xuôi, nghỉ ngơi một chốc là hai mẹ con tôi xắn tay áo bắt đầu tác chiến.

Tôi được phân công cầm chổi quét dọn rác rến trên sàn nhà, còn mẹ thì xách cái giẻ lau đi lau chùi bàn ghế tủ kệ. Mỗi lần mẹ khom lưng xuống để lau những chỗ thấp, nguyên cái cặp mông tròn trịa cứ thế chổng ngược về phía sau, phô diễn trọn vẹn đường cong đầy đặn mẩy căng ngay trước tầm mắt tôi. Dù năm nay mẹ đã bước sang tuổi ba mươi tám rồi, nhưng cái cặp mông thịt đó vẫn giữ nguyên độ cong cớn vểnh cao, hoàn toàn không hề có dấu hiệu chảy xệ hay biến dạng do vấn đề tuổi tác. Nếu đem đi so sánh với mấy bà mẹ của đám bạn cùng lớp, mẹ tôi nhìn trẻ trung và xinh đẹp mặn mà hơn gấp ngàn lần; có lẽ một phần cũng nhờ thói quen kiên trì tập luyện nhảy múa giữ dáng của mẹ suốt nhiều năm qua.

Tôi đi rề rề cầm chổi quét phía sau, dán mắt nhìn đắm đuối vào cặp mông đẹp đang đong đưa lắc qua lắc lại theo nhịp tay lau của mẹ; tôi cố tình rón rén nhích người tiến sát lại gần phía sau lưng mẹ hơn, trong đầu đen tối lại tưởng tượng ra cảnh mẹ đang khom lưng chổng mông thế này chính là cái tư thế Doggy bạo liệt để tôi từ đằng sau thúc vào.

Chưa đắm chìm trong ảo tưởng được mấy giây, mẹ đột nhiên lùi gót về phía sau mấy bước rồi thẳng người đứng dậy.

“Ái da!”

Cả tôi và mẹ gần như đồng thanh la lên một tiếng; do hồi nãy phần con cặc của tôi đang chĩa thẳng vô mông mẹ, nên lúc mẹ vừa thối lui lại, cái mông căng mẩy đó đụng thẳng một cú trời giáng vào ngay hai hòn dái của tôi, lực va chạm mạnh làm cả hai đều bị dội ra sau một nhịp.

“Ối trời, làm cái gì mà đứng chình ình sau lưng mẹ vậy?”

“Dạ tại con đang quét nhà mải mê quá, ai dè tự dưng mẹ lùi lại bất thình lình làm chi.”

Sau cú va chạm, mẹ cầm cái giẻ lau đi ra chỗ cái xô nhựa, khom người xuống xấp nước vò giặt cái giẻ. Tôi vẫn đứng ngây ngốc như trời trồng ở ngay trước mặt mẹ; nhờ ánh đèn tuýp sáng rực rỡ ngoài phòng khách hắt xuống, góc độ nhìn từ trên xuống xuyên qua cái cổ áo thiết kế khoét tròn không sâu lắm nhưng khá rộng của mẹ, lúc mẹ khom lưng xuống, tôi có thể nhìn thấy rõ mồn một cái khoảng trống hun hút lộ ra ngay khe hở cổ áo. Lấp ló ẩn hiện bên dưới bầu ngực chính là cái rãnh ngực sâu hoắm; mặc dù góc khuất không thể chiêm ngưỡng được trọn vẹn toàn bộ hai bầu vú, nhưng bao nhiêu đó cũng đủ để tôi mường tượng ra độ sâu không thấy đáy của cái rãnh ngực đó, cứ làm tôi nhấp nhổm ao ước không biết đến khi nào mới được vạch trần ra để chiêm ngưỡng tận mắt cái phong cảnh hữu tình bị giấu kín bên trong kia.

Giặt cái giẻ lau xong, mẹ ngồi xổm xuống khom người bắt đầu lau sàn nhà; do cái tư thế đầu gối gập lên ép chặt vào lồng ngực tạo ra một sức ép lớn, vốn dĩ cặp vú của mẹ đã đầy đặn không hề nhỏ rồi, nay bị ép chặt vào nhau liền thông qua cái cổ áo tròn trễ nải tràn ra ngoài hai khối thịt vú trắng ngần. Vùng da thịt trắng bóc ngay thềm ngực kết hợp với xương quai xanh gợi cảm và hai khối thịt vú căng phồng bó chẽn lại với nhau tạo nên một cảnh tượng nóng bỏng tới mức khiến mấy cô diễn viên nữ trẻ trung đóng phim truyền hình cũng phải gọi bằng cụ; khe ngực sâu thẳm lấp ló cứ như thể bị đầu gối ép căng tới mức muốn bung luôn cả cổ áo ra ngoài vậy.

Mẹ cứ cặm cụi vừa lau sàn vừa nhích dần người di chuyển vị trí, còn tôi thì y như bị thôi miên, cũng lết bước di chuyển theo đúng hướng của mẹ, ánh mắt thèm thuồng cứ dán chặt không rời vào hai khối thịt vú đang rung rinh đó.

Thịt vú của mẹ cứ nhấp nhô nhảy múa đong đưa trước mắt tôi theo từng nhịp tay di chuyển lau nhà; chẳng mấy chốc mẹ đã phát hiện ra cái điệu bộ nhìn ngó kỳ quặc của cậu con trai. Mẹ ngước mắt lên nhìn theo hướng nhìn chòng chọc của tôi, tuy chỉ đảo mắt qua một giây nhưng mẹ lập tức giật thót mình khi nhận ra một phần lớn khe ngực và hai bầu vú của mình đã bị phơi bày hớ hênh hết trơn. Mẹ lúng túng đưa tay vội vàng túm lấy cái cổ áo kéo ngược lên tận cổ, lập tức dập tắt luôn cái cảnh xuân mơn mởn đang bày ra trước mắt tôi.

Khi khung cảnh tuyệt mỹ đó biến mất sau lớp vải, tôi cũng giật mình hoàn hồn lại; biết tỏng là mẹ đã phát hiện ra hành động nhìn lén thô thiển của mình, tôi đành diễn nét mặt tỉnh rụi giả vờ đánh trống lảng dời tầm mắt đi chỗ khác. Mẹ cũng vội vã lau cho xong chỗ sàn nhà đang dở dang rồi lập tức đứng thẳng người dậy.

Mẹ thả phịch người ngã lưng xuống ghế sofa, miệng thở phì phò than vãn muốn nghỉ ngơi xả hơi một chút rồi mới vô phòng tắm rửa rửa ráy bụi bặm.

“Ủa mẹ, ba dạo này bận lắm sao tự dưng đợt này được nghỉ phép về nhà chi mà lâu dữ vậy?” Tôi tò mò hỏi.

“Ba con nói đợt này trên tổng công ty cử người xuống công trình thanh tra kiểm tra tình hình thi công mất cả tuần lễ lận, nên tiện thể ổng bắt xe về thăm ông bà ngoại với thăm con luôn. Mà ngó bộ cái thái độ của ông tướng hình như không mấy hoan hỉ chào đón ba về nhà thì phải?”

Thì đương nhiên là tôi không vui vẻ gì cho cam rồi. Vốn dĩ từ sâu trong thâm tâm, tôi đã chẳng mặn mà gì với người cha ruột này; gã đàn ông đó trong quá khứ đã từng nhẫn tâm làm tổn thương mẹ tôi sâu sắc, và cái điều khiến tôi gai mắt nhất là mỗi lần ổng vác mặt về nhà là y như rằng chỉ mang đến sự phiền phức, chen ngang phá đám cái thế giới yên bình chỉ có hai mẹ con tôi. Không ngờ đợt này ổng lại ăn dầm nằm dề ở nhà nhiều ngày đến thế.

“Có đâu mẹ, con chỉ là tiện miệng hỏi thăm chút đỉnh vậy thôi mà.”

“Cái thằng ranh con này… Haiz.”

Mẹ nói được nửa câu rồi chợt buông tiếng thở dài thườn thượt.

“À đúng rồi, nhớ lại mới bực, hồi chiều lúc mẹ mới đi làm về mở cửa bước vô phòng thấy con ngủ say mà rớt hết quần dài ra ngoài không thèm mặc lại, tình trạng nhộng như vậy mà ngủ được cũng hay. Thời tiết dạo này đang trở gió lạnh lẽo thế kia, lỡ trúng gió cảm mạo thì tính sao? Đã vậy lớn tồng ngồng cả khúc rồi mà chẳng biết giữ cái thân, tơ hơ ra đó, con ở nhà ăn mặc hở hang hớ hênh vậy mà không thấy ngượng ngùng chút xíu nào hả?”

“Trời ơi mẹ, con mới tắm rửa sạch sẽ xong lên giường nằm đuối quá thiếp đi hồi nào không hay, lúc đó tay chân bủn rủn chưa kịp tròng cái quần vô mà. Với lại trong nhà này chỉ có hai mẹ con mình ruột thịt với nhau, có gì đâu mà phải ngại ngùng xa cách hả mẹ? Chỗ nào của con mẹ chẳng từng thấy qua rồi; nhớ hồi lúc mới cắt bao quy đầu xong đó, con cũng mặc độc mỗi cái váy chạy rông khắp nhà đó thôi. Con thấy ở nhà ăn bận tềnh toàng vậy nó mát mẻ thoải mái chết đi được, từ nay về sau cứ tới mùa hè oi bức là con lại thích thả rông vậy đó, cho nó mát mẻ thoáng đãng phần bên dưới.”

Lời nói của tôi mang ý tứ rào trước đón sau mờ ám, không chỉ mang hàm ý là tôi muốn được tự do ăn mặc lôi thôi không quần lót lượn lờ trong nhà, mà cái đích ngắm chính là tôi khao khát mẹ cũng có thể trút bỏ gánh nặng quần áo, ăn mặc mỏng manh mát mẻ lượn qua lượn lại trước mặt tôi thì còn gì tuyệt vời bằng. Cơ mà không biết mẹ có hiểu thấu cái ẩn ý sâu xa đó của tôi không nữa.

“Cái hồi đó là tình thế bắt buộc, thân thể con bệnh tật có vết thương hở nên mới phải cắn răng làm vậy. Chứ giờ con đã lớn tướng trưởng thành rành rành ra đó rồi, làm sao mà đem so sánh với hồi con nít lúc trước được; ăn nói bạo mồm bạo miệng, không biết xấu hổ là gì mà còn dám thốt ra mấy lời đó.”

“Chứ chẳng lẽ mẹ chưa nhìn thấy bao giờ sao, lúc trước mẹ còn tận tay chà rửa chà xát cọ rửa cho con nữa kìa.”

Tôi vô tình gợi lại cái sự kiện nhạy cảm hôm nọ khiến mẹ sượng trân, gương mặt mẹ hiện rõ sự lúng túng bối rối pha lẫn nét ngượng ngùng đỏ mặt.

“Cái thằng… Tóm lại là từ nay về sau con phải tự giác ý thức giữ gìn mấy cái nết đó giùm mẹ. Đã dặn là cẩn thận kẻo cảm lạnh, sức khỏe là ưu tiên hàng đầu, nghe chưa hả? Thôi được rồi, lèm bèm mệt quá, mẹ đi tắm đây.”

Mẹ đứng bật dậy như lò xo trốn tránh, chuồn lẹ vào trong phòng ngủ ôm theo bộ đồ sạch rồi chui tọt vào nhà vệ sinh khóa trái cửa lại.

Đúng như dự đoán, chiều tối ngày hôm sau vào khoảng bảy giờ tối thì ba xách túi trở về.

Tôi phụ ba xách cái giỏ đồ lềnh kềnh đặt xuống góc nhà, rồi ổng bắt đầu hạch sách hỏi han tình hình sức khỏe học hành của tôi các kiểu. Thế là cái viễn cảnh tồi tệ nhất đã xảy ra, ba tôi sẽ đóng cọc ở lỳ trong nhà nguyên một tuần lễ.

Vào đêm thứ ba tính từ lúc ba ở nhà, trong lúc tôi đang chìm đắm trong mộng đẹp thì bất thình lình bị một tràng âm thanh chửi bới ầm ĩ phát ra từ căn phòng kế bên làm cho giật mình tỉnh giấc. Đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì tôi nghe thấy tiếng mẹ mở tung cửa phòng vọt ra ngoài, đứng ngay cửa phòng chỉ thẳng mặt ba mà rít lên chửi rủa:

“Cái đồ hèn hạ dám làm mà không dám chịu!”

Sau tiếng chửi đó là những tiếng gõ cửa dồn dập vang lên trước phòng tôi.

“Mẹ ơi, có chuyện gì mà ồn ào lúc nửa đêm vậy mẹ?”

Tôi ra mở cửa, thấy mẹ đang ôm cái gối, mặt hằm hằm sát khí, giận dữ nói cộc lốc:

“Tối nay mẹ sang ngủ chung với con, xích vô trong cho mẹ nằm ké miếng.”

Trông thấy bộ dạng bốc hỏa của mẹ, tôi nào dám hé răng thắc mắc nửa lời; nhưng trong lòng tôi thừa biết mười mươi là hai vợ chồng đã có một trận cãi vã kinh thiên động địa lúc nửa đêm. Sáng sớm ngày hôm sau, ba lẳng lặng xách túi đồ rời khỏi nhà, nhưng mẹ dứt khoát ngoảnh mặt làm ngơ, tuyệt nhiên không thèm bước chân ra cửa tiễn đưa lấy nửa bước. Trông cái tình cảnh căng thẳng này là đủ hiểu mức độ nghiêm trọng của mâu thuẫn lần này không hề tầm thường chút nào; nhìn gương mặt lạnh tanh của mẹ, tôi lại không đành lòng khơi gợi lại, chỉ sợ nói ra lại càng chọc trúng nỗi đau làm mẹ buồn bã thêm.

Bước sang học kỳ thứ hai của năm học, đám bạn trong lớp rủ rê lên kế hoạch góp tiền để dịp lễ Quốc khánh sắp tới đi du lịch chơi xa một chuyến cho thỏa thích.

Đi chuyến này mất đứt mấy ngày lận, nên trước ngày xuất phát mẹ cứ lôi tôi ra dặn dò tới dặn dò lui đủ thứ chuyện trên đời, bắt phải cẩn thận giữ gìn an toàn. Thực ra nếu không phải nể mặt mấy đứa bạn trong lớp rủ rê nhiệt tình, chắc chắn mẹ sẽ không đời nào gật đầu cái rụp cho tôi đi chơi xa lơ xa lắc thế này; tính ra từ hồi đẻ ra tới giờ đã bao nhiêu năm trôi qua, đây là lần đầu tiên tôi đi du lịch xa nhà và rời xa vòng tay bao bọc của mẹ lâu đến vậy.

Sau nguyên một ngày dài vật vã di chuyển, cuối cùng cả đám cũng đặt chân lên hòn đảo du lịch xinh đẹp. Trời lúc này vẫn chưa sập tối hẳn, tôi cùng đám bạn hào hứng kéo nhau đi lượn lờ dạo phố dọc bờ biển. Tấp vô một cửa tiệm chuyên bán đồ đi biển, tôi lượn lờ vòng quanh thì phát hiện ra ở đây họ cũng có treo bán đủ các thể loại váy vóc quần áo dạo biển.

Trong khi mấy nhỏ bạn gái trong lớp hú hét ùa vào sờ mó chọn lựa quần áo rôm rả, tôi cũng đứng một góc dán mắt quan sát tỉ mỉ từng bộ. Đa số đều là mấy bộ đồ lòe loẹt hoa hòe hoa sói chói mắt, nhưng ánh mắt tôi lại vô tình va phải một chiếc váy dây được dệt bằng sợi tơ lụa mềm mại cực kỳ bắt mắt. Trong đầu tôi lập tức hiện lên một suy nghĩ: nếu như bộ đầm mỏng manh này mà được ướm lên thân hình tuyệt mỹ của mẹ thì chắc chắn sẽ xuất sắc lắm đây, ăn đứt xa mấy cái thể loại áo thun rộng thùng thình rách rưới mà mấy nhỏ bạn cùng lớp đang xúm xít lựa chọn nãy giờ.

Tia chớp linh quang lóe lên trong đầu, tôi chợt nhớ lại một câu nói bông đùa của mẹ ngày trước: “Sau này con lớn làm ra tiền, nhớ mua cho mẹ mấy bộ đồ đẹp đẹp mặc nha.”

Tôi nhủ thầm trong bụng, hay là đánh liều mua một bộ đem về tặng mẹ làm quà bất ngờ nhỉ. Nhưng mà khổ nỗi xung quanh đây lúc nhúc toàn là đám bạn cùng lớp, thằng con trai đực rựa như tôi mà thò tay đi lựa đồ lót đầm ngủ nữ thì ngượng chín mặt mất; tôi đành rút điện thoại ra lén la lén lút chụp tách một tấm hình cái đầm đó lưu lại.

Tối mịt mò mẫm về tới homestay, tôi mở Zalo lên bấm gửi cho mẹ coi mấy tấm hình phong cảnh biển xanh cát trắng nắng vàng mà tôi chộp được hồi chiều.

[Trời ơi cảnh đẹp quá chừng con trai ơi, biển nhìn xanh rì mát mắt ghê á. Mẹ sống ngần này tuổi đầu rồi mà chưa từng được đi du lịch biển lần nào luôn.]

[Có sao đâu mẹ, để sau này con lớn làm ra tiền con dắt mẹ đi du lịch bù, hải sản ngoài này nhìn tươi rói con nào con nấy chà bá lửa mà giá lại rẻ bèo à.]

[Vậy thì mẹ xin cảm ơn cục cưng trước nha, Lâm ngoan của mẹ~~]

[Sao tự dưng mẹ sến súa vậy?]

[Thì tại tự dưng mẹ nhớ cục cưng quá trời, từ hồi con đỏ hỏn lọt lòng tới giờ có bao giờ xa mẹ lâu vậy đâu, tự nhiên trong bụng thấy trống trải nhớ nhung ghê á.]

[Con cũng nhớ mẹ muốn chết luôn nè. À mẹ ơi, để đợt này con mua quà lưu niệm về tặng mẹ nha?]

[Quà cáp tốn kém làm chi, mẹ không khoái ba cái thứ vỏ ốc vỏ sò rỗng tuếch đồ khô đó đâu.]

Tới khúc này, tôi hít một hơi rồi bấm gửi tấm ảnh chụp cái đầm lụa hồi chiều qua cho mẹ xem.

[Mẹ xem, con mua tặng mẹ cái đầm lụa này được không?] Bức hình hiển thị rõ rệt trên màn hình điện thoại mẹ. Đó là một chiếc đầm hai dây dệt bằng sợi tơ lụa màu vàng phấn cực kỳ mềm mại mỏng manh. Cái thể loại đồ lụa mỏng dính này chỉ cần nhìn sơ qua là biết tỏng chỉ có thể mặc trong phòng ngủ hoặc mặc làm đồ lót lót bên trong thôi; hai sợi dây áo thiết kế nhỏ xíu chực chờ đứt, thử tưởng tượng nếu mặc lên người thì ngoài việc phô bày toàn bộ bờ vai gầy mỏng manh ra không khí, nó còn khiến cho cơ thể người mặc trở nên quyến rũ chết người.

[Ờ, nhìn mẫu cũng lạ lạ… Mà con hỏi thật mẹ, mẹ có thích không?]

[Thì đẹp là có đẹp thiệt đó, nhưng mà cái kiểu thiết kế này nó hở hang táo bạo quá con ơi. Với lại mẹ già đầu U40 tới nơi rồi, mặc ba cái mớ đồ loe ngoe của đám trẻ tụi con nhìn lố lăng kệch cỡm lắm. Thôi bỏ qua đi con.]

[Trời đất ơi mẹ tui, mẹ mới ba mấy tuổi đầu chứ có già cỗi gì đâu, nhìn mẹ còn trẻ trung mơn mởn chán. Người ta bây giờ toàn chuộng mặc mấy thể loại đồ trẻ trung vầy để hack tuổi không đó. Với lại thay đổi gu ăn mặc trẻ trung chút đỉnh nó cũng làm cho tâm lý mình thêm phần tự tin, thoải mái, rất tốt cho việc bảo dưỡng nhan sắc luôn á. Đọc mấy bài báo người ta toàn khuyên vậy không kìa, tâm sinh tướng mà mẹ. Hơn nữa cái set đầm này nó có đi kèm một cái áo choàng mỏng khoác ngoài nữa, nếu mẹ ngại hở hang lộ thịt quá thì cứ quàng cái áo choàng lên là kín cổng cao tường ngay.]

Chắc mẩm ở nhà mẹ đang ôm điện thoại săm soi đắn đo suy nghĩ lung lắm, tại mãi một lúc lâu sau mới thấy mẹ nhắn tin phản hồi lại.

[Thôi được rồi, nếu con rảnh rỗi lựa mua thì mẹ xin nhận lòng thành vậy.]

[Vậy chốt đơn nha, mẹ cho con biết mẹ mặc size nào để con còn lựa?]

Tính ra mẹ cũng rất tự tin và hãnh diện với vóc dáng nuột nà của bản thân chứ bộ.

[Size S nha cục cưng.]

[Ái chà, nhìn bộ dáng mẹ tui tưởng đâu mi nhon gầy nhom ai dè cũng điện nước đầy đủ chuẩn size S phết ha.]

Sáng hôm sau lúc trời còn lờ mờ sương sớm, tôi lén lút như ăn trộm lẻn ra cái tiệm đó mua cái đầm về giấu biến vô balo.

Bẵng đi mấy ngày sau chuyến đi chơi, tôi vác balo lết về tới nhà. Buổi tối hôm đó vừa nhìn thấy mặt tôi ló vào cửa, mẹ đã mừng húm chạy ùa ra ôm chầm lấy tôi cứng ngắc.

“Lâm ơi, mẹ nhớ cục cưng muốn chết luôn. Đi biển dãi nắng dầm mưa kiểu gì mà nay nhìn mặt mày đen thui lui cháy nắng vậy con?”

“Đâu có sao đâu mẹ, ra đảo chơi tắm biển phơi nắng cả ngày trời thì làm sao mà không đen đúa cháy nắng cho được.”

Tôi quăng cái balo nặng trịch xuống sàn, thò tay lôi cái gói quà đã được bọc ghém cẩn thận ra đưa cho mẹ. Mẹ hí hửng xé lớp giấy gói quà, lôi cái đầm lụa mỏng dính ra xem xét, miệng chúm chím cười điệu đà:

“Để mẹ đi tắm rửa sạch sẽ thơm tho rồi ướm thử vô người cho cục cưng nhìn nha.”

Không phải chờ đợi lâu, mẹ xách thân bước ra khỏi phòng tắm với bộ đầm lụa mới cóng. Dưới ánh đèn tuýp sáng trưng rực rỡ của buổi tối, chất liệu tơ lụa màu vàng phấn phản chiếu ánh sáng lấp lánh chói lóa. Tôn vinh trọn vẹn đường cong chữ S bốc lửa cùng làn da trắng sứ mịn màng không tì vết của mẹ; khung cảnh lúc này mẹ y hệt như một minh tinh màn bạc hạng A đang tỏa sáng rực rỡ trên thảm đỏ. Bên ngoài cái đầm hai dây, mẹ còn cẩn thận khoác thêm chiếc áo choàng lụa mỏng tiệp màu.

Tôi đứng hình, hai mắt mở trừng trừng mồm há hốc, mãi một lúc sau mới lắp bắp hỏi:

“Trời ơi mẹ… mẹ mặc vừa in luôn hả?”

“Thì form váy mặc vừa khít khìn khịt đó. Nhưng mà con giấu cái dụ cái lưng đằng sau nó khoét sâu hoắm hở hang bạo liệt vầy hả ông tướng?”

Mẹ xoay ngắt người lại, cái áo choàng mỏng khoác hờ trên vai bỗng dưng tuột dốc tuột dốc rớt xuống sàn. Một nửa tấm lưng trần trắng muốt mịn màng kéo dài từ bả vai tuốt luốt xuống tới tận phần thắt eo được phơi bày lồ lộ ra không khí.

Đoạn mẹ lại xoay ngược người lại phía trước, toàn bộ phần xương quai xanh quyến rũ và vòm ngực đầy đặn trắng ngần đập thẳng vào mắt tôi. Quả nhiên danh bất hư truyền là đầm lụa hai dây xẻ ngực sâu, hình ảnh mẹ lúc này nó đẹp đến nao lòng mà cũng gợi cảm đến nghẹt thở.

“Cái đầm này hở da hở thịt bạo quá con ơi, chắc mẹ chỉ dám mặc lẩn quẩn ở trong nhà thôi chứ không dám ló mặt ra đường đâu.”

Mẹ vừa nói miệng vừa dùng tay túm kéo chỉnh lại mấy sợi dây áo cho ngay ngắn. Thường ngày trước đây lúc tôi còn được ngủ chung giường với mẹ, đêm nào mẹ cũng mặc nguyên đồ lót áo ngực đi ngủ. Nhưng kể từ ngày tước đoạt cái quyền ngủ chung đó, mỗi lần lên giường là mẹ có thói quen cởi phăng áo lót ra ngủ rông cho thoải mái ngực. Bởi vì bản chất cái đầm này dệt bằng sợi tơ lụa siêu mỏng siêu nhẹ, chất vải rũ xuống dính sát vào cơ thể, ôm trọn lấy đường cong tuyệt mỹ của mẹ y như một lớp da thứ hai vậy.

Tôi càng nhìn đắm đuối lại càng táo tợn lia mắt quan sát chi tiết hơn. Chẳng ngờ rằng mẹ vô tư xỏ cái đầm này vô mà bên trong đang hoàn toàn thả rông vòng một. Do đặc tính của chất vải lụa mỏng dính, hai cái núm vú cương cứng bên dưới đã đội ngược nhô hẳn lên trên bề mặt lớp vải trơn láng. Thế là hai cái đầu ti của mẹ chỉ còn bị ngăn cách bởi một lớp lụa mỏng tang tàng hình, cứ thế ngang nhiên in hằn nổi cộm phơi bày trọn vẹn ra ngay trước mắt tôi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

sac-mau-cuoc-song
Sắc màu cuộc sống
Tháng 4 14, 2023
Chị Phương_truyencogiaothao.info
Chị Phương
Tháng 7 9, 2025
Vực Thẳm Dục Vọng_truyencogiaothao
Vực Thẳm Dục Vọng
Tháng 12 15, 2025
ba-chi-em-hang-xom
BA CHỊ EM HÀNG XÓM
Tháng 5 28, 2022

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây