Nội dung truyện
Ông Minh Béo đã nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề của mình. Có lẽ là do đã qua tuổi năm mươi, càng sống càng cẩn trọng, sợ người ta nắm được thóp, làm gì cũng phải suy đi tính lại, nhìn trước ngó sau, mất đi cái tinh thần dám nghĩ dám làm thời trẻ. Có lẽ trong mắt người ngoài, ông vừa có tiền vừa sung sướng, chỉ có ông mới biết, cả ngày ngoài mặt thì cười hề hề, mà trong lòng thì chửi thề, sống mệt VCL.
Có thể nói, tham tài háo sắc chính là động lực lớn nhất để ông có được thành tựu ngày hôm nay. Nhưng con người rồi cũng phải già, năm tháng một khi đã trôi qua, liền như mây khói, nhìn lại chỉ thấy xa xăm.
Nói thế nào nhỉ? Thực ra ông chính là đang phó thác giấc mơ và nhiệt huyết của mình lên người con trai, vừa hy vọng thằng con trời đánh này có thể cả đời thuận buồm xuôi gió, bình an giữ gìn gia nghiệp, lại vừa mong mỏi được thấy nó chơi bời trác táng, hưởng thụ cuộc đời.
Mỗi khi tưởng tượng cảnh nó lăn lộn trong đống đàn bà, ông lại cảm thấy như mình được trẻ lại, quay về thời niên thiếu, một lần nữa tự mình trải nghiệm cái cảm giác phóng túng tuyệt vời đó. Tuy ông Minh Béo bản tính dâm đãng, nhưng nếm mùi đàn bà khá muộn. Dù sao thì, thời trẻ ông cũng chỉ là một thằng nhóc nghèo rớt mùng tơi, chỉ có sức trâu, mấy người họ hàng trong dòng họ còn đối xử với ông tệ hơn người ngoài.
Dù ông có lòng tìm thú vui, cũng không có khả năng đi chơi bời. Mãi đến khi làn gió cải cách thổi đến, ông mới tìm được cơ hội thể hiện tài năng, sự hối tiếc cả đời của ông cũng nằm ở đó. Biết bao đêm năm xưa, ông đều trải qua bằng cách tưởng tượng đến cô góa phụ xinh đẹp nhà bên cạnh, con cặc béo của ông đã phải quay tay suốt bao nhiêu năm.