Tình Yêu Của Kẻ Điên - Chương 4
Mỗi lần thân cặc gân guốc di chuyển chậm chạp bên trong, vách thịt non nớt của Trình Sơ lại bị ma sát đến tê dại, cảm giác như có hàng ngàn con kiến đang bò lổm ngổm. Cô uốn éo người, lồn nhỏ vì thèm khát mà điên cuồng co thắt, mút chặt lấy cặc hắn như muốn hắn hãy đâm mạnh hơn nữa.
"Thả lỏng ra nào, lồn dâm mút chặt thế này định vắt kiệt anh à?" — Trần Diệc khàn giọng trêu chọc. Hắn dùng hai ngón tay kẹp lấy đầu ti đang căng cứng như hạt đậu của cô điên cuồng xoa nắn.
"A… ưm… đừng xoa ở đó… nhột quá… hức…"
Trình Sơ ngửa cổ rên ri. Cảm giác kích thích kép từ trên xuống dưới khiến não cô hoàn toàn tê liệt, lồn dâm không ngừng tuôn nước dâm, giúp con cặc của hắn ra vào càng thêm trơn tru.
Trần Diệc nhìn thấy vẻ mặt mê dại của Trình Sơ thì cười khẩy một tiếng. Hắn bất ngờ buông đầu ti cô ra, hai bàn tay to bóp chặt lấy cặp mông trắng ngần, nhấc bổng cô lên rồi bắt đầu giã dập liên tiếp như máy khâu.
Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!
Trình Sơ đang chìm đắm trong sự kích thích chậm rãi bỗng bị hành động bạo liệt của hắn làm cho không kịp trở tay. Cô trợn trừng mắt, tiếng rên rỉ nghẹn lại nơi cổ họng, cả người như bị đóng đinh vào bức tường gạch phía sau.
"A a a… không kịp… Trần Diệc… chậm lại… ưm… hức…!"
Lồn nhỏ vì bị tấn công dồn dập mà co thắt dữ dội, nước dâm từ sâu bên trong phun ra xối xả như vỡ đê, tưới lên quy đầu nóng hổi đang chôn sâu bên trong. Cảm giác nóng hổi và trơn nhớt từ lượng nước dâm phun ra khiến Trần Diệc càng thêm hưng phấn. Hắn càng nắc càng hăng, cặc to gân guốc điên cuồng ra vào trong vũng nước dâm nhớp nháp, tạo nên những tiếng "nhóp nhép" dâm đãng hòa cùng tiếng thịt va chạm chát chúa.
"Dâm thật! Bị đụ đến mức phun nước xối xả thế này à? Lồn em sướng đến phát điên rồi đúng không? Nhìn xem nước dâm em chảy đầy cặc anh rồi đây này!"
Trình Sơ hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng, cô ngửa cổ, hai mắt đờ đẫn, đôi chân treo trên tay hắn vô lực lắc lư theo mỗi cú thúc. Cảm giác bị dập nát và khoái cảm lên đỉnh cùng lúc ập đến khiến não cô trắng xóa, chỉ còn biết nức nở rên rỉ theo từng nhịp nắc điên cuồng của gã đàn ông trước mặt.
Sau hàng loạt cú dập bạo liệt không ngừng nghỉ, Trần Diệc gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn, hắn dồn toàn bộ sức lực cho cú thúc cuối cùng, ghim con cặc khổng lồ vào trong tử cung Trình Sơ rồi điên cuồng bắn ra từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc sệt.
"A a a a!!!"
Trình Sơ hét lên một tiếng, tiểu huyệt điên cuồng co thắt nuốt trọn dòng tinh dịch ấm nóng đang tràn ngập bên trong mình. Cô rốt cuộc không chịu nổi nữa, đầu gục sang một bên, đôi chân treo trên tay hắn cũng vô lực buông thõng, hoàn toàn ngất lịm đi trong khi lồn nhỏ vẫn theo bản năng mà mút chặt lấy con cặc đang không ngừng run rẩy bắn tinh của gã đàn ông.
Sau khi bắn tinh xong, Trần Diệc vẫn chưa chịu rút ra ngay, hắn tham lam nhấp thêm vài cái nữa rồi mới luyến tiếc rút gậy thịt gân guốc ra ngoài.
Lồn nhỏ mất đi vật lấp đầy liền không tự chủ được mà mấp máy, dòng tinh dịch hòa lẫn với nước dâm nhễ nhại theo đó trào ngược ra ngoài, chảy ròng ròng xuống đùi.
Trần Diệc nhìn đống hỗn độn giữa hai chân cô, yết hầu khẽ lăn động. Với sức trai trẻ đang độ sung mãn, lại là lần đầu biết mùi đàn bà, một lần bắn ra đối với hắn hoàn toàn chưa đủ.
Cây gậy thịt đen sẫm vừa mới rút ra khỏi tiểu huyệt ướt nhẹp đã lại rục rịch ngóc đầu dậy. Trần Diệc tặc lưỡi một cái đầy tiếc nuối. Dục vọng trong lòng vẫn còn sục sôi như muốn nổ tung, hắn thèm khát được tống con cặc đang cương cứng này vào lại cái lỗ nhỏ khít khao kia để tiếp tục giã dập, nhưng hắn biết, nếu còn đụ tiếp, tiểu huyệt của cô chắc chắn sẽ bị hắn đâm nát.
Trần Diệc luyến tiếc kéo khóa quần lên, rồi cúi người xuống bế Trình Sơ dậy. Cả cơ thể cô lúc này mềm nhũn như không xương dựa hẳn vào lồng ngực rắn rỏi của hắn. Cảm giác ấm nóng từ da thịt truyền đến khiến ngọn lửa vừa mới bị dập tắt trong lòng hắn lại bùng lên mãnh liệt. Trần Diệc nghiến răng kìm nén cơn rạo rực, nhanh chân bế cô ra chiếc xe đang nổ máy chờ sẵn nơi đầu ngõ.
"Ưm…"
Trình Sơ khẽ rên rỉ, mí mắt nặng trĩu vì sưng húp khiến cô khó khăn lắm mới mở mắt ra được. Tầm nhìn của cô mờ ảo, phải mất một lúc lâu mới nhìn rõ được khung cảnh trước mặt.
Đây không phải là căn phòng nhỏ quen thuộc của cô.
Căn phòng này rộng lớn và sang trọng hơn nhiều, nhưng không khí lại lạnh lẽo khiến người ta gai người. Trình Sơ hốt hoảng, ký ức kinh hoàng con ngõ tối qua ùa về như một cơn lốc. Sự thô bạo của Trần Diệc và cảm giác đau đớn khi bị hắn chiếm đoạt… tất cả đều khiến cô kinh tởm không thôi.
Trình Sơ muốn ngồi dậy, nhưng vừa mới cử động, cơn đau xé rách từ hạ thân ập đến khiến cô vô lực ngã trở lại giường.
"Tỉnh rồi à?"
Một giọng trầm thấp bất ngờ vang lên từ phía phòng tắm. Trình Sơ giật nảy mình, cô run rẩy nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy Trần Diệc đang thong thả cài lại khuy măng sét, dáng vẻ chỉnh tề, lịch lãm như thể chuyện kinh tởm tối qua chưa từng xảy ra.
Hắn bước lại gần, tiếng giày da gõ xuống sàn gỗ vang lên từng nhịp đều đặn. Mỗi bước chân của hắn đều như giẫm vào dây thần kinh của Trình Sơ, khiến cô vô thức lùi về phía bên kia giường, đôi mắt đong đầy sự kinh hãi và căm phẫn.
Trần Diệc dừng lại bên giường, hắn cúi người xuống, định chạm vào gò má cô, nhưng đã bị Trình Sơ nghiêng đầu né tránh.
Nếu yêu thích, đừng quên để lại một tim và comment để tiếp thêm động lực cho mình ra chương mới nhé! ❤️