Tình Yêu Của Kẻ Điên - Chương 3
"Tưởng cậu thèm bị địt lắm chứ? Sáng nay tôi thấy cậu nhìn đám con trai dưới sân không rời mắt cơ mà? Sao hả? Nhìn bọn chúng chạy nhảy làm cậu ngứa lồn lắm đúng không?"
Trần Diệc cười khẩy đầy khinh bỉ. Một bàn tay hắn dời khỏi bầu ngực, mò xuống dưới tà váy đồng phục ngắn cũn. Trình Sơ hốt hoảng khép chặt đùi, nhưng sức mạnh của cô làm sao địch lại hắn. Trần Diệc dễ dàng lách tay vào giữa, túm lấy mép quần lót trắng tinh rồi dứt khoát kéo tuột xuống tận đầu gối.
"Đừng mà… Trần Diệc… tôi xin cậu… bỏ tôi ra…"
Trình Sơ run rẩy cầu xin, hai tay vẫn nỗ lực đẩy vai hắn. Nhưng Trần Diệc chẳng mảy may để tâm, hắn chen một chân vào giữa hai đùi cô, ngăn không cho cô khép chân lại. Những ngón tay thô ráp của hắn thì đang mân mê cánh môi lồn mềm mại, rồi bất ngờ đâm thẳng hai ngón tay vào sâu bên trong lỗ nhỏ còn đang khô khốc.
"A!!!"
Trình Sơ thét lên một tiếng xé lòng, cả người co rúm lại. Lồn vẫn còn khô khốc đã bị hai ngón tay thô bạo nong rộng khiến cô đau đến mức mồ hôi lạnh vã ra đầy mặt, miệng không ngừng van xin:
"Đau… Trần Diệc… đau quá… dừng lại đi… tôi xin cậu… hức… nó rách mất…"
Trình Sơ khóc đến mức hụt hơi, nước mắt dính đầy khuôn mặt xinh đẹp. Nhưng Trần Diệc chẳng mảy may thương hương tiếc ngọc, hắn nhìn bộ dạng thảm hại của cô mà càng thêm hưng phấn, những ngón tay đang định tiến vào sâu hơn thì bất ngờ bị một lớp màng mỏng ngăn cản. Hắn ngẩn người ra một chút, rồi lập tức vui sướng bật cười lớn:
"Hahaha! Bé cưng ngoan quá, có phải là cố tình giữ trinh lại cho anh không?"
Trần Diệc đổi ý, hắn không tiếp tục đâm vào sâu bên trong nữa mà chuyển sang xoa nắn hai cánh môi lồn mềm mại đang run rẩy bên ngoài.
"Ưm… ha… bỏ ra… Trần Diệc… đừng xoa ở đó…"
Trình Sơ rên rỉ đứt quãng, cảm giác tê dại lạ lẫm lan tỏa từ chỗ bị hắn xoa nắn khiến cả người cô nhũn ra, hai tay phải bám vào vai hắn để không bị ngã khuỵu xuống. Trần Diệc thấy lồn cô đã bắt đầu rỉ nước dâm thì không khỏi trêu chọc:
"Chưa gì đã rỉ nước rồi sao?"
Dứt lời, Trần Diệc liền vươn tay kéo khóa quần xuống, rồi lôi con cặc to lớn, gân guốc của mình ra ngoài. Thân cặc hắn đen sẫm, nổi đầy những đường gân xanh, trông vừa dữ tợn vừa thô kệch.
Trần Diệc một tay ôm chặt lấy eo Trình Sơ, tay kia cầm lấy cặc mình hung hăng vả bộp bộp vào môi lồn đang run rẩy vì sợ hãi của cô.
"Bé cưng, cặc anh thèm ăn bé lắm rồi nè."
Nói rồi, hắn đột ngột dùng lực thúc mạnh vào bên trong.
"A!!!"
Tiếng thét xé lòng vang lên trong con ngõ hẹp tối tăm. Lớp màng trinh mỏng manh bị con cặc to đâm thủng ngay lập tức, máu trinh đỏ tươi bắt đầu trào ra, thấm ướt quy đầu rồi theo thân cặc gân guốc chảy dọc xuống dưới, trông vừa đáng thương vừa kích thích vô cùng.
"Đau… đau quá… Trần Diệc… rút ra đi… hức… tôi chết mất…"
Trình Sơ nức nở, hai tay cào cấu lung tung lên vai hắn, nhưng Trần Diệc lại càng thêm phấn khích. Hắn nhìn vệt máu đỏ chói đang dính trên thân cặc, rồi lại nhìn khuôn mặt đẫm lệ của Trình Sơ, trong lòng bỗng dâng lên một khoái cảm vặn vẹo. Hắn không vội vàng đụ tiếp, mà đưa tay bóp cằm cô, ép cô phải cúi đầu nhìn xuống nơi hai cơ thể đang giao hợp.
"Nhìn cho kỹ đi! Nhìn cái lồn dâm của em đang thèm khát cặc anh đến mức nào kìa."
Trình Sơ run rẩy nhìn xuống, khung cảnh bên dưới khiến mặt cô cắt không còn giọt máu. Con cặc đen sẫm, gân guốc của hắn bị lồn cô nuốt chửng không còn một kẽ hở, chỉ còn trơ lại hai hòn dái to đang áp sát vào môi lồn đỏ hỏn.
Nơi vốn nhỏ hẹp của cô giờ bị banh rộng đến mức biến dạng, bao bọc lấy thứ khổng lồ kia một cách tội nghiệp. Máu trinh rỉ ra dính vào gốc cặc và những sợi lông mu đen nhánh của hắn, trông vừa tàn bạo vừa dâm đãng đến cực độ.
Trần Diệc thấy cô nhìn đến đờ người thì càng phấn khích, hắn cười gằn, bàn tay thô ráp bóp chặt lấy mông cô rồi bắt đầu giã dập liên hồi.
"A… không… Trần Diệc… nhẹ thôi… tôi chết mất… ưm…"
Trình Sơ nức nở trong vô vọng, đôi chân cô sớm đã nhũn ra, chỉ có thể bất lực treo lên cánh tay hắn. Cặp tuyết lê căng mọng cũng rung lắc dữ dội, không ngừng nảy lên văng xuống theo nhịp đụ điên cuồng của gã đàn ông.
Cơn đau xé rách ban đầu dần bị thay thế bởi một luồng điện tê dại. Tiếng khóc lóc thảm thiết của Trình Sơ cũng dần biến thành những tiếng rên rỉ dâm mỹ mà chính cô cũng không nhận ra.
"Ư… chậm thôi… chậm chút… Trần Diệc… a…"
Trình Sơ rên rỉ đứt quãng, đôi mắt lờ đờ phủ một lớp sương mù dục vọng. Trần Diệc nghe tông giọng của cô đã thay đổi, không còn là những tiếng khóc lóc nữa chuyển sang thành những tiếng "ưm a" đầy hưởng thụ, liền biết rõ huyệt nhỏ kia đã bắt đầu nếm mùi sung sướng.
Hắn nhếch môi cười tà ác, hông bỗng dưng thả chậm tốc độ. Thay vì những cú thúc dồn dập như bão táp, hắn bắt đầu chậm rãi rút cặc ra tận cửa lồn, rồi lại từ từ dập mạnh vào sâu tận tử cung.
Nếu yêu thích, đừng quên để lại một tim và comment để tiếp thêm động lực cho mình ra chương mới nhé! ❤️