Vợ Chung - Chương 4
Tịch Nhan giật mình tỉnh dậy, cô cảm thấy có gì đó kỳ lạ ở bụng dưới, nhận ra rằng mình thực sự bị nghẹn mà tỉnh lại.
Lúc này, cô đang nằm nghiêng, có một bàn tay to nắm lấy một bên ngực, tựa hồ muốn tuyên thệ chủ quyền, thỉnh thoảng lại vô thức nhào nặn vài cái, còn trong tiểu huyệt vừa chua xót vừa trướng vì côn thịt thô to cắm trong tiểu huyệt của mình. Tuy rằng không có động tác gì đặc biệt, nhưng lại ham muốn chiếm hữu mà thọc rất mạnh và sâu vô cùng, hơn nữa còn ngẫu nhiên uốn nhẹ.
Tịch Nhan biết người đàn ông sau lưng cô trước nay ngủ không sâu, huống hồ trời đã sáng, trong chốc lát ông sẽ tỉnh lại. Nếu lại quấn quít lấy mình, làm thì giường của cô sẽ rối tung mất.
Vì vậy, cô hơi vặn người, ưỡn người trong vòng tay của người đàn ông, quả nhiên ông đã bị cô đánh thức, nên bàn tay to bóp lấy vú cô nhéo hai cái, ông nhẹ nhàng hôn vào gáy cô hai cái, lại hỏi bằng chất giọng khàn khàn: "Dậy sớm vậy?"
Tịch Nhan khẽ ậm ừ và muốn dịch người thoát ra khỏi vòng tay của ông, nhưng người đàn ông đã nắm lấy vú của cô, rồi ấn cô trở lại vào ngực của mình, sau đó liếm tai Tịch Nhan và mút nó, rồi dịu dàng nói: "Đừng vội như vậy… Hai ngày nay công ty không có việc gì… Ba có thể dẫn con đi chơi giải sầu …"
Tịch Nhan bị người đàn ông liếm láp tiểu huyệt nóng lên, càng buồn tiểu vô cùng, cô co rúm cổ lại cố né nụ hôn của ông, giọng khàn khàn ấp úng nói: "Ba ba, con muốn… Đi tiểu…"
Người đàn ông này, cô gọi là ba vì ông là ba chồng của cô, chủ tịch tập đoàn Thịnh Uy – Lương Khâu Cực.
Nghe lời của cô, Lương Khâu Cực dán mặt vào sau lưng, vừa buồn cười vừa hôn lên tấm lưng trắng mịn.
Tịch Nhan nheo đôi mắt như mèo con và mím chặt môi nhỏ, nhưng cô không dám cử động nhiều, bởi vì lần trước muốn đi tiểu, người đàn ông đã cố tình đè cô xuống giường rồi giày vò cô cho đến khi cô mất kiểm soát, làm dưới thân cô ướt một mảng lớn. Mà toàn bộ giường không có chỗ nào không ướt, vì đã trải qua chuyện này nên cô không muốn lặp lại.
Cũng may, Lương Khâu Cực cười cô chốc lát rồi ôm lấy cô ngồi dậy, vừa hôn lên mặt cô vừa nói: "Ừm, ra là vậy, vậy ba ôm con đi."
Dứt lời, Lương Khâu Cực ôm cô với tư thế xi tiểu cho con nít, bế bổng cô lên, vừa làm tiểu huyệt của cô vừa đi vào phòng tắm.
"A… Ba ơi… Đừng như vậy… Con không nhịn được…" Tịch Nhan đỡ cánh tay của người đàn ông rồi ngả vào ngực của người đàn ông. Vừa vặn bị ông đâm, mỗi lần hạ xuống thì quy đầu chọc mở miệng tử cung kích thích toàn thân cô ngứa ngáy và tê dại, suýt nữa đã tè ra rồi.
Và chính vì cô muốn đi tiểu, nên khoái cảm bị kìm nén lại dâng trào dữ dội, cô phải thít chặt tiểu huyệt để chống lại cơn buồn tiểu, nhưng càng phải chịu đựng thì cô càng thấy bên trong hoa huyệt vô cùng kích thích.
Cuối cùng, khi Lương Khâu Cực bước tới phòng tắm thì Tịch Nhan cũng đã nhịn đến cực hạn, Lương Khâu Cực nhắm tiểu huyệt cô ngay bồn cầu. Thần kinh căng chặt của cô lập tức thả lỏng, niệu đạo mở ra bắn ra một dòng nước tiểu.
Theo nước tiểu phun ra, Tịch Nhan cảm thấy một hồi thoải mái, sau khi cô tiểu xong thì Lương Khâu Cực liền xoay người ôm cô đến trước bồn rửa tay. Nhìn vào gương nhắm ngay côn thịt vào trong tiểu huyệt, sau đó nâng hai chân cô lên tiếp tục đâm cô.
Tịch Nhan nhìn hoa huyệt sưng đỏ của mình, bị côn thịt to lớn dữ tợn mở ra không ngừng thọc vào rút ra. Dâm thủy ào ào phun ra trên gương và bồn rửa tay, cảnh tượng dâm mỹ này đồng thời kích thích thị giác thần kinh của cô, làm cơ thể run lên vì phấn khích, nhưng Tịch Nhan vẫn giẫm bàn chân nhỏ bé lên thành bồn, cố gắng chống cự mà nói: "Ba ba, hôm nay Tuấn Thảo trở về, bọn con đã hẹn nhau cùng đi xem phim."
Tịch Nhan cảm nhận rõ ràng bàn tay của người đàn ông nắm lấy đùi cô, thậm chí còn mạnh hơn, đè lên bắp chân trắng noãn để lại từng dấu đỏ.
Cô biết Lương Khâu Cực là người kiêu ngạo đến nhường nào, lúc này nhắc đến con trai ông sẽ khiến ông mất hứng cỡ nào. Nhưng cô muốn nói, thậm chí còn muốn mím chặt môi, cắn môi, bởi vì làm thế này thì nụ cười cong trên khóe miệng giống như một loại oan ức mà cô đã chịu đựng đến cùng cực.
Cô không giống mẹ của mình.
Cô sẽ không phục tùng bất kỳ người đàn ông nào.
Chỉ là họ không biết rằng, trên thực tế, thợ săn giỏi nhất thường lấy tư cách con mồi để tiếp cận!