Vợ Chung - Chương 5
Lương Khâu Cực không nói gì, nhưng đáp lại những gì Tịch Nhan vừa nói với một tác động mạnh mẽ hơn.
Tịch Nhan nhìn lớp thịt đỏ tươi liên tục bị thúc bật ra ngoài tiểu huyệt, còn có bộ ngực đang bị đâm rung lắc dữ dội, bàn tay của cô nhéo cổ tay ông một cách mãnh liệt, như thể cô đang giữ lấy mà cũng như đẩy người đàn ông ra.
Mái tóc rối bời vung vẩy, cô không ngừng nũng nịu gọi: "Ba ba, đừng vậy mà, hôm qua chúng ta đã làm rất lâu rồi, hôm nay nếu còn làm …" Nhưng vẻ mặt hết sức mê ly, bị Lương Khâu Cực đâm càng ngày càng không nhận ra chính mình nữa.
Loại mâu thuẫn trước sau này khiến Lương Khâu Cực đặc biệt mê đắm, ông luôn có cảm giác nếu tiến xa hơn nữa thì hoàn toàn có thể chiếm được Tịch Nhan, nhưng vẫn luôn chậm một bước.
Trên thực tế, màn biểu diễn của Tịch Nhan hoàn toàn không phải là giả vờ, mà thể xác và tinh thần của cô đã bị tách rời.
Cái khoái cảm trong hoa huyệt bé nhỏ của cô thật sự càng ngày càng mạnh mẽ, mỗi lần bên trong hoa kính được cọ xát nhanh chóng, đều khiến cô không khỏi thít chặt. Cô thấy rất kích thích, cô rất thích lúc người đàn ông ghen tuông hay tức giận. Loại cảm xúc không cam lòng xông lên não phải làm chết cô.
Bọn họ điên cuồng xâm chiếm cô và chinh phục cô, nhưng thực chất cô mới là người thao túng cảm xúc của họ.
Bởi vì đầu óc cô rất tỉnh táo, cô không thể để cho Lương Khâu Cực cảm thấy ông có được cô rồi sẽ cảm thấy nhàm chán, cho nên hiện tại cô muốn ông sẽ thấy như vậy. Ở ngay trước mắt ông, ở bên cạnh ông, làm việc và cùng nhau chia sẻ cuộc sống, lên giường và quan hệ tình dục, sau đó tách khỏi ông.
Bởi vì thân phận của cô sẽ mãi là con dâu của ông, không phải người phụ nữ của ông.
Tịch Nhan nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của mình trong gương, dần dần để bản thân chìm đắm trong niềm vui sướng do tác động mạnh mẽ của Lương Khâu Cực mang lại, vừa ngâm nga vừa rên rỉ, cô từ từ hạ tay xuống.
Người đàn ông trong gương trông thật vừa mắt, đã gần năm mươi tuổi, nhưng được chăm sóc rất chu đáo, nho nhã lịch lãm không nói mà nhờ luyện tập quanh năm rèn luyện thể chất có thể cho ông mặc lăn lộn với cô trong thời gian dài liên tục như vậy.
Chỉ là hôm nay cô thật sự không thể ở bên Lương Khâu Cực quá lâu, cô còn phải gặp Lương Tuấn Thao. Vì thế, Tịch Nhan quay đầu lại, đôi mắt to ngập nước nhìn về phía người đàn ông mà nũng nịu van xin: "Ba ba, hôm nay thật sự con có hẹn với Tuấn Thao, lần sau con cùng ba đi xem phim có được không?"
Gương mặt tuấn tú của người đàn ông cuối cùng cũng lộ ra một chút cảm động. Người phụ nữ này rất giống ông!
Trong công việc, năng nổ và cương quyết, tính tình cũng lạnh lùng, nhưng khi lên giường thì thực sự thay đổi như một con người khác. Mà quả thật, sự hiểu biết về cô khác 10% so với những gì Lương Khâu Cực nghĩ, cho nên nhất thời ông cũng không biết nên làm gì với cô.
Là một người phụ nữ bình thường, Lương Khâu Cực cũng e dè chuyện cô sẽ chơi trò lạt mềm buộc chặt với mình. Nhưng, cô lại là người mà ông chỉ định cho đứa con trai phong lưu thành tính Lương Tuấn Thao, còn ông muốn ngừng cũng không được nữa!
Lương Khâu Cực chậm rãi buông hai chân của Tịch Nhan xuống, đặt hai tay cô bên cạnh bồn rửa tay, vừa làm vừa vỗ mông cô, "Ba không có thú vui như người trẻ bọn con … Lãng phí thời gian đi xem phim. Ba sẽ thực tế một chút, sau này con không cần phải ra ngoài vào chủ nhật."