Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Bố Chồng - Chương 12

  1. Home
  2. Bố Chồng
  3. Chương 12
Prev
Next

Phần 12 :

Sau một ngày dài đắm mình trong nắng vàng rực rỡ, bầu trời bỗng chốc cựa mình thay áo. Nắng tắt lịm nhường chỗ cho những cụm mây xám xịt kéo đến, báo hiệu một đêm mưa dầm dề sắp sửa buông xuống. Những hạt mưa li ti, se lạnh bắt đầu rơi rải rác, gõ nhịp tí tách lên vòm lá ngọc lan. Thứ âm thanh rì rầm, trầm buồn ấy cứ thế lan dần, ôm trọn lấy không gian và bao trùm cả ngôi nhà ba tầng trong một nét tĩnh lặng đến lạ lùng.

Ngoài sân, khu vườn tối bắt đầu nhộn nhịp bởi những thanh âm của các loại côn trùng. Màn đêm đã buông hẳn, nuốt chửng khu vườn vào một khoảng không thâm u, đặc quánh. Những đóa ngọc lan ban ngày ngậm nắng rực rỡ, giờ đây giấu mình trong bóng tối, run rẩy hứng chịu làn mưa lạnh buốt, tỏa ra thứ hương thơm nồng nàn đến nghẹt thở nhưng chẳng có ai hái lượm. Cảnh vật run rẩy trong sự khao khát một bàn tay chăm sóc, giống như chính cơ thể thanh xuân của Lam, hừng hực sức sống nhưng phải chịu cảnh héo úa, lạnh lẽo bên người chồng bất lực. Cơn mưa sướt mướt ngoài kia cứ khơi gợi sự trống trải, cào xé nỗi cô đơn tột cùng trong lòng người vợ trẻ. Giữa sự tù túng của ngôi nhà, ánh mắt cô vô thức hướng về phía căn phòng sáng đèn của bố chồng, nơi sự vững chãi và mạnh mẽ đàn ông của ông Nghiêm trở thành nỗi khát khao thầm kín, tội lỗi nhưng mãnh liệt, chực chờ bùng cháy.

Trong căn bếp ấm áp hiu hắt ánh đèn vàng, Lam đứng bên bếp đỏ lửa, tay cầm chiếc muôi nhẹ nhàng khuấy nhẹ hâm nóng nồi canh sườn hồi sáng, bên cạnh là một đĩa mực ống tươi ngon đã được để ráo nước, cô định tối nay sẽ chiêu đãi bố chồng và anh Minh một bữa mực xào thơm ngon khi họ đi làm về.

Thân hình cô ẩn sau chiếc tạp dề mỏng, nhưng bên dưới tà váy, vùng tư mật khít rịt của Lam vẫn đang âm ỉ một cảm giác nóng rát, nhớp nháp. Tiếng dầu mỡ xèo xèo trên chảo, mùi thức ăn thơm lừng bốc lên không gian không cách nào khỏa lấp được tâm trí đang rối bời của cô. Cứ mỗi lần nhìn xuống mặt bàn ăn phẳng lỳ bằng gỗ trước mặt, Lam lại tự động tái hiện lại cảnh tượng trần trụi buổi sáng. Cô quỳ bò dâng hiến, khoảnh khắc ngậm đón luồng tinh trùng nồng đậm vào cuống họng, và cả sự thèm khát điên cuồng khi đầu khấc gân guốc của bố chồng miết mạnh nơi cửa mình nhưng lại phải dừng lại giữa chừng ngay giây phút mà cô mong chờ nhất. Mùi da thịt đàn ông dày dạn sương gió của ông Nghiêm như vẫn còn bám rễ vào từng tế bào cơ thể Lam, khiến khe lồn của cô vô thức co thắt, rỉ ra từng dòng dâm thủy nóng hổi.

Lam rùng mình, cố lắc đầu để xua đi ý nghĩ dâm đãng tội lỗi đó khi nghĩ về Minh. Minh là một người chồng tốt, tử tế và yêu cô bằng một tình yêu thuần khiết. Nhưng sự bất lực của anh, cái hạ bộ mềm oặt không thể cương cứng của anh lại chính là chiếc hố sâu hun hút đẩy Lam vào vòng tay của bố chồng. Cô vừa thương chồng, vừa cảm thấy ghê tởm sự tha hóa của chính mình.

Ục… ục… ục…

Tiếng bọt khí từ nồi canh hầm sườn sục sôi, liên tục đẩy chiếc vung kính va vào thành nồi vang lên những tiếng cạch cạch đều đặn, phá vỡ khoảng lặng tịch mịch trong căn bếp. Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, làm mờ nhòe đi một mảng kính cửa sổ.

Bên ngoài, gió bắt đầu nổi lên, thổi thốc vào rặng ngọc lan già ngoài sân khiến cành lá lay động, xào xạc cọ vào vách tường xi măng nghe rợn ngợp. Một vài chiếc lá úa rụng xuống, bị gió cuốn đập chao chát vào mặt kính cửa sổ rồi lướt trượt đi, để lại những vệt nước mưa nhớp nháp dài như nước mắt. Cơn mưa rả rích từ chiều giờ đã bắt đầu nặng hạt hơn, tiếng mưa gõ bộp… bộp… lên mái tôn nhà kho phía sau nghe dồn dập, buốt lạnh.

Mọi thứ xung quanh như đang cùng nhau chìm đắm, co cụm lại trong màn đêm quánh đặc hơi nước. Cái không gian tù túng, ẩm ướt đầy tiếng động râm ran của đất trời lúc chập tối dường như không làm cho không khí bớt căng thẳng, mà trái lại, nó càng dồn nén ngọn lửa nhục dục tội lỗi bên trong Lam, khiến vùng tư mật của cô càng thêm ngứa ngáy, nóng rát như thể đang đồng điệu với cái sôi sục của nồi canh trên bếp.

Cạch.

Tiếng khóa cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Lam. Minh dắt xe vào nhà, bờ vai hơi run lên vì dầm chút sương gió lạnh lẽo. Nhìn thấy vợ đang nấu ăn, gương mặt thư sinh với cặp kính cận dày của anh rạng rỡ hẳn lên. Minh bước nhanh vào bếp, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy eo Lam, tựa cằm lên bờ vai thơm mềm của vợ.

“Vợ ơi, anh về rồi. Hôm nay ở cơ quan nhớ em quá”! – Minh thủ thỉ, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, đầy trân trọng lên môi Lam.
Lam giật mình thon thót, tim đập loạn nhịp vì chột dạ. Cô cố nở một nụ cười gượng gạo, xoay người lại vuốt vạt áo hơi ướt của chồng:

“Anh dầm mưa à? Mau lên tắm rửa thay quần áo đi không cảm lạnh. Cơm nước em nấu gần xong rồi”!

“Ừ, để anh đi tắm ngay. Mà lúc nãy bố vừa gọi điện cho anh, bảo tối nay xưởng có việc đột xuất, bố có thể về rất muộn hoặc không về luôn. Nên tối nay chỉ có hai vợ chồng mình ăn cơm thôi”! –

Minh vừa nói vừa tháo chiếc cặp táp, ngoan ngoãn đi lên lầu tắm rửa.

Lời nói của Minh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Lam. Ông Nghiêm không về, hoặc về muộn… Sự hụt hẫng lập tức xâm chiếm lấy cơ thể cô. Cái lồn đói khát vốn đang trông chờ một trận mây mưa nảy lửa bỗng chốc trở nên trống rỗng, ngứa ngáy đến mức phát điên.

Lát sau, Minh bước xuống nhà trong bộ quần áo thun thoải mái. Anh kêu đói bụng rồi cùng Lam dọn bát đũa ra chiếc bàn gỗ giữa phòng ăn. Bữa cơm diễn ra trong không gian ấm cúng, canh sườn thơm nóng hổi bốc khói nghi ngút trong bát sứ, đĩa mực xào mềm đỏ au mỡ màng. Minh liên tục gắp thức ăn cho vợ, thủ thỉ kể về những chuyện ở cơ quan và không quên nhắc đến việc sẽ kiên trì uống thuốc bắc và tập vật lý trị liệu để chạy chữa thuốc thang, trở thành một người chồng trọn vẹn với cô.

“À đúng rồi, tí nữa thì anh quên”!

Minh đứng dậy, lấy từ trong cặp ra một chiếc hộp giấy nhỏ thắt nơ xinh xắn đặt vào tay Lam, mắt lấp lánh niềm vui.

“Hôm nay đi làm về qua phố, thấy chiếc váy ngủ này đẹp quá, chất lụa satin mát lắm, anh nghĩ em mặc sẽ rất hợp nên mua tặng vợ”.

Lam đón lấy chiếc hộp, mở ra nhìn xấp lụa màu trắng sữa mềm mại bên trong mà lòng thắt lại đau đớn. Sự tử tế và tình yêu của Minh lúc này không khác gì một sợi dây thòng lọng siết chặt lấy cổ cô. Cô đang cầm món quà của chồng, nhưng thể xác và tâm trí lại đang hướng hoàn toàn về căn phòng tối tăm của người bố chồng dạn dày sương gió ngoài xưởng gỗ.

Bữa cơm tối kết thúc trong sự tĩnh lặng ngột ngạt của Lam. Minh dọn dẹp bát đũa giúp vợ rồi lên phòng uống thuốc bắc, ngồi thiền định một lúc rồi chuẩn bị đi ngủ sớm vì mệt.

Phía bên ngoài, cơn mưa dầm dề mỗi lúc một nặng hạt, gõ những tiếng bộp… bộp… dai dẳng lên mái hiên, phủ một màn sương mờ mịt lên khung cửa sổ phòng ăn. Không gian quánh đặc hơi nước và nồng đượm mùi thức ăn còn sót lại, Lam đứng trơ trọi một mình. Dưới tầng một, căn phòng của ông Nghiêm vẫn khóa chặt cửa, im lìm và lạnh lẽo, càng làm nổi bật lên tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên, thứ âm thanh như đang kích thích và nuôi dưỡng ngọn lửa dục vọng tội lỗi đang chực chờ bùng nổ trong đêm tối.

Đêm hôm đó, cơn mưa rả rích vẫn không có dấu hiệu ngớt. Trên gác hai, không gian tĩnh mịch chỉ còn lại tiếng thở đều đặn của Minh trong cơn say giấc sau khi ngấm thuốc bắc và tiếng mưa gõ đều đều lên những tàu lá chuối ngoài hiên như một bản nhạc không lời đơn điệu, dịu dàng ru ngủ anh, đưa anh rời xa thực tại. Nhưng với Lam, thứ âm thanh ấy không phải khúc hát ru. Nó giống như những tiếng gõ nhịp của thời gian, đổ thêm những giọt nước tràn ly vào lòng cô, khiến lồng ngực Lam nặng trĩu một khối đá vô hình.

Giữa bóng tối cô tịch, tiếng mưa rơi cứ khoét sâu vào sự trống trải, nhắc nhở cô về một thanh xuân đang héo úa từng ngày. Lam nằm nghiêng bên cạnh chồng, người mặc chiếc váy ngủ lụa satin màu trắng sữa mà Minh vừa tặng lúc tối. Chất lụa cao cấp mát rượi, mềm mại mướt qua làn da trần của cô, nhưng nó không mang lại sự bình yên mà trái lại, giống như một thứ nhục hình đang cào xé tâm can Lam.

Cô nhìn gương mặt thư sinh, hiền lành của chồng đang ngủ say dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Lòng Lam thắt lại, một dòng nước mắt tội lỗi khẽ lăn dài trên gò má. Minh quá tốt, quá tử tế và trân trọng cô. Sự ân cần của anh đáng lẽ phải là liều thuốc xoa dịu Lam, nhưng lúc này, nó lại biến thành một sợi dây thòng lọng siết chặt lấy đạo đức của một người vợ. Cô tự ghê tởm sự tha hóa của chính mình. Bản năng người vợ bảo cô phải dừng lại, phải yên phận bên người chồng hợp pháp của mình.

Thế nhưng, cơ thể của Lam đã hoàn toàn phản bội lại lý trí. Cái hạ bộ khít rịt của cô sau khi được ông Nghiêm khơi gợi bạo liệt vào buổi sáng giờ đây như một con thú hoang bị bỏ đói, liên tục co thắt bứt rứt. Cứ mỗi lần Lam vô thức xoay người, tà lụa mỏng của chiếc váy lại miết qua những phần nhạy cảm trên cơ thể căng cứng thèm khát của cô, khiến dâm thủy nhớp nháp lại rỉ ra âm ỉ. Cô dỏng tai nghe ngóng từng tiếng động dưới tầng một, hy vọng tiếng xích cổng sắt vang lên, hy vọng người đàn ông dày dạn sương gió ấy sẽ trở về và dùng khúc thịt khổng lồ, gân guốc của ông để lấp đầy sự trống trải đang thiêu đốt cô.

Nhưng ông Nghiêm đã không về. Suốt cả đêm, căn phòng dưới tầng một vẫn im lìm, khóa chặt cửa. Toàn thân Lam rã rời, mệt mỏi sau một đêm dài bị hành hạ bởi thứ dục vọng tội lỗi. Cô từ từ buông xuôi, mi mắt nặng trĩu rồi chìm dần vào giấc ngủ mộng mị, chập chờn.

Ngoài trời, màn mưa dầm dề vẫn bền bỉ giăng tơ qua màn đêm cô tịch, tiếng nước rơi rả rích trên vòm lá như tiếng thở dài vô tận của đất trời. Dòng nước lạnh buốt ấy cứ lặng lẽ tuôn chảy, nhẫn nại gột rửa đi thứ bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt đang giam cầm những khát khao tội lỗi và hoan lạc trong căn phòng.

Sáng hôm sau, cơn mưa đêm qua rốt cuộc cũng rút bớt, chỉ còn lại những giọt nước đọng muộn màng run rẩy chực rơi trên mép lá chuối. Thảm cỏ ở góc vườn ướt đẫm, ngậm nước đêm mà khoác lên mình sắc xanh thẫm sâu thẳm và mịn màng như một khối ngọc thạch cổ kính, từng giọt nước mưa nhỏ đọng lại trên ngọn cỏ lấp lánh nhạt nhòa dưới ánh bình minh xám nhạt, tựa như những giọt lệ sầu chưa kịp khô của người thiếu phụ. Ánh bình minh xám đục của một ngày hậu cơn mưa lách qua khe rèm cửa, rọi một vệt sáng yếu ớt vào căn phòng vẫn còn vương mùi thuốc bắc.

Nổi bật giữa không gian ảm đạm ấy là cây phượng vĩ già bên kia đường đối diện cổng sắt trước nhà đang đung đưa nhẹ nhàng theo chiều gió. Sau một đêm dài chịu trận trước giông bão, những cánh hoa đỏ thắm đã rụng rơi tơi tả, trải dài một thảm hoa rực rỡ nhưng tan tác, nhuộm đỏ cả một góc mặt đường ẩm ướt. Sắc đỏ gắt gao của hoa phượng trộn lẫn với màu xám xịt của vỉa hè sau mưa tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng, nhưng cũng chất chứa một nỗi tàn phai, cô tịch đến lạ kỳ.

Minh thức dậy từ sớm. Tiếng lách cách dọn dẹp và tiếng lụi cụi chuẩn bị đi làm của anh vang lên thật khẽ, như sợ làm vỡ đôi giấc ngủ của vợ. Trước khi dắt xe rời nhà, anh khom người bên mép giường, hơi thở ấm áp phả nhẹ khi anh đặt một nụ hôn dịu dàng, đầy trân trọng lên bờ môi mỏng manh của Lam. Anh kéo lại góc chăn ngang ngực cô, khẽ khàng dặn dò bằng giọng ngái ngủ nhưng ngập tràn yêu thương:

” Em ở nhà nghỉ ngơi nhé, nhớ ăn uống đầy đủ, tối anh về sớm”!

Cánh cửa phòng khép lại, nhưng nụ hôn ấm áp và lời dặn dò dịu dàng của Minh giống như một dòng nước sôi dội thẳng vào lòng Lam. Sự quan tâm thánh thiện, vô tội của người chồng lúc này không còn là niềm an ủi, mà biến thành một chiếc gông xiết chặt lấy buồng phổi cô. Nó đẩy Lam vào một cuộc tra tấn tâm lý đến nghẹt thở.

Cái chạm môi ấy lại như một luồng điện giật khiến toàn thân Lam đông cứng. Bờ môi ấy, chính bờ môi mềm mại mà Minh đang nâng niu một cách trân trọng, mới chỉ ngày hôm qua thôi, đã bị bố chồng cô , ông Nghiêm , chiếm đoạt một cách bạo liệt, ngấu nghiến. Nơi khoang miệng cô dường như vẫn còn vương vất thứ dư vị tinh trùng, nồng nặc sương gió và đầy nhục dục của người đàn ông lớn tuổi ấy.

Sự tương phản nghiệt ngã giữa nụ hôn thánh thiện của chồng và ký ức dâm đãng cùng bố chồng khiến Lam rùng mình ghê tởm chính bản thân. Nụ hôn của Minh không làm cô ấm lòng, ngược lại, nó vạch trần một sự thật trần trụi: sâu trong cơ thể cô, thứ dâm thủy nhớp nháp của dục vọng đêm qua vẫn đang âm ỉ chảy, biến cô thành một kẻ phản bội nhơ nhuốc ngay trên chính chiếc giường hạnh phúc của hai vợ chồng.

Khi tiếng xe máy của Minh khuất hẳn sau ngõ, căn nhà ba tầng chỉ còn lại mình Lam với không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Trời lúc này đã tạnh hẳn mưa, những đám mây xám xịt dần tan đi để nhường chỗ cho những vạt nắng vàng hanh hao, nhẹ nhàng buông xuống.

Ánh nắng mới rọi qua khung cửa, không làm không gian sáng sủa lên mà chỉ càng làm rõ những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong khoảng không cô độc. Lam đứng chôn chân bên bậu cửa sổ, nhìn chằm chằm vào khoảng sân ướt nhẹp phía dưới. Những cánh hoa phượng vĩ rụng tơi tả sau đêm giông bão nằm bết chặt vào mặt đường đất ẩm, đỏ bầm như những vết thương chưa lành. Cảnh vật sau mưa mang một vẻ tàn phai đến nao lòng, giống hệt như tâm hồn cô lúc này, hoang hoải, rã rời và đầy những vết rạn nứt.

Cô đưa ngón tay lên quệt ngang làn môi, nơi nụ hôn của Minh vừa để lại một chút hơi ấm. Nhưng hơi ấm ấy trôi qua thật nhanh, chỉ còn lại sự khô khốc và cảm giác tội lỗi bủa vây lấy tâm trí. Lam khẽ rùng mình khi một luồng gió mát lạnh của buổi sớm lướt qua da thịt. Sự im lặng của ngôi nhà rộng lớn lúc này như một thứ áp lực vô hình đè nặng lên vai cô, khiến mỗi nhịp thở cũng trở nên nhọc nhằn. Không còn tiếng mưa làm dịu đi những bức bối, không còn tiếng thở đều đặn của chồng để bấu víu, Lam đối diện với chính mình, với cơ thể vẫn còn âm ỉ những dư vị nhục dục thầm kín chưa được thỏa mãn của đêm qua.

Để trốn chạy khỏi sự cô độc và nỗi bứt rứt đang bủa vây lấy tâm trí, Lam bước xuống lầu, bê một chiếc bình tưới nước bằng nhựa màu xanh nhạt ra khoảnh sân trước, cố tìm việc gì đó để làm cho khuây khỏa. Không gian khu vườn lúc này như vừa được hồi sinh sau một đêm dài gột rửa. Bầu trời phía trên cao đã hoàn toàn quang đãng, những dải mây xám xịt nhường chỗ cho vòm trời xanh ngắt, bao la. Nắng sớm vàng hanh hanh, rực rỡ bắt đầu nhảy nhót trên bờ vai thon và mái tóc thề mềm mại của người vợ trẻ.

Dưới làn nắng mới, vạn vật như khoác lên mình một tấm áo mới tràn đầy sinh khí. Lam đi đến bên những chậu hoa phong lan, hoa mười giờ xếp ngăn nắp dọc lối đi. Những cánh hoa rực rỡ vừa trải qua giông bão giờ đây đang đua nhau bung nở, cánh hoa mềm mại, mọng nước đọng đầy những giọt nước mưa lấp lánh nhiều màu như những hạt kim cương dưới ánh mặt trời. Cô khẽ khàng nâng chiếc bình tưới lên, nghiêng mình cho dòng nước mát lành từ vòi sen nhỏ tuôn ra, tạo thành một làn sương nước mỏng manh, đan xen giữa nắng sớm. Tiếng nước chạm vào lá cây rào rào, giòn giã làm bừng tỉnh cả góc sân yên bình, tạm thời đẩy lùi đi cái bầu không khí ngột ngạt, tăm tối bên trong căn nhà.

Thế nhưng, chút thanh tao dịu mát ấy chẳng thể kéo dài được bao lâu khi đôi bàn tay mềm mại của Lam vô tình chạm vào những nụ hoa hồng đang chúm chím nở, ướt sũng và căng mọng dưới nắng sớm. Hình ảnh gợi cảm và đầy sức sống của thiên nhiên lập tức khơi dậy một sự liên tưởng mãnh liệt, khiến Lam nóng bừng khi nghĩ về nơi thầm kín nhất trên cơ thể mình lúc này. Vùng hạ bộ khít rịt của cô vợ trẻ cũng đang sưng cứng, mọng nước và bứt rứt đến điên người vì khát khao chưa được thỏa mãn.

Mỗi lần cô cúi người nâng chậu hoa hay dọn cỏ, chiếc quần lót nhỏ mỏng manh lại co kéo, cọ xát trực tiếp vào làn da nhạy cảm bên trong. Sự tiếp xúc mơn trớn đầy ngẫu nhiên ấy như thêm dầu vào lửa, khiến dòng dâm thủy nóng hổi, nhớp nháp lại từ từ rỉ ra âm ỉ, làm ẩm ướt cả lớp vải ren mỏng, thiêu đốt chút lý trí còn sót lại của cô giữa khu vườn ngập nắng.

Suốt cả buổi sáng cho đến đầu giờ chiều, Lam cứ đứng ngồi không yên giữa vườn hoa như người mất hồn. Cơn ngứa ngáy, nóng rát từ sâu trong khe ẩm ướt dường như đã vượt quá sức chịu đựng của cô. Ánh nắng ấm áp của đất trời không làm dịu đi mà trái lại, càng như thiêu như đốt ngọn lửa dục vọng, khiến đầu óc Lam không thể tập trung làm được bất cứ việc gì. Tâm trí cô bị chiếm trọn bởi hình ảnh trần trụi của bố chồng: khuôn ngực vạm vỡ, mùi mồ hôi nồng nàn đàn ông và cái buồi vĩ đại, đỏ tía gân guốc luôn chực chờ đâm lút cán vào người cô. Sự dằn vặt về đạo đức cuối cùng đã hoàn toàn bị quỷ dữ dục vọng đánh bại. Sự nhớ nhung và thèm khát thể xác dâng lên đỉnh điểm, cào xé khiến Lam không thể chịu đựng thêm một phút giây nào nữa.

Không gian vắng lặng của ngôi nhà dường như càng khuếch đại sự bức bối đang cuộn trào trong từng huyết quản. Chi chiếc bình tưới nước trên tay Lam buông thõng từ lúc nào, những giọt nước cuối cùng lạch tạch nhỏ xuống mặt đất ướt nhẹp, hệt như nhịp đập gấp gáp, hỗn loạn nơi lồng ngực cô. Hơi nóng từ dưới lớp quần lót mỏng không ngừng bốc lên, bủa vây lấy tâm trí khiến đôi chân cô run rẩy, đứng không vững.

Lam thèm khát cái cảm giác bị xé rách, thèm khát sự thô bạo, mạnh mẽ của ông Nghiêm đến mức hai hàm răng vô thức cắn chặt vào môi đến bật máu. Bóng tối tội lỗi của dục vọng đã hoàn toàn nuốt chửng chút lý trí thánh thiện cuối cùng mà cô cố bấu víu buổi sớm. Trong đầu cô lúc này không còn sự hiện diện của Minh, không còn nghĩa tào khang, mà chỉ còn là một khoảng trống hoác hoang dại, gào thét đòi hỏi được lấp đầy bởi thứ nam tính thô ráp, nồng nặc mùi sương gió của người bố chồng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ca-xom-loan-dam
Cả Xóm Loạn Dâm
Tháng 5 28, 2022
vi-va-ong-chu-dam
Vy và ông chú dâm
Tháng 6 2, 2022
cau-chuyen-ngoai-tinh-cung-nguoi-yeu-cu
Những câu truyện ngoại tình cùng người yêu cũ
Tháng 3 8, 2024
Chuyện Mẹ và Con Trai làm Tình
Chuyện Mẹ và Con Trai làm Tình
Tháng 10 19, 2024

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây